Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang…

Chương 61: chờ điện thoại

Quân Hôn Ngọt Ngào: Kiều Thê Thần Y Của Lục ThiếuTác giả: Thanh Phong Mạc VãnTruyện Ngôn TìnhTuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang… Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânNghe người lớn nói chuyện, rất nhiều lần Giang Dao nghĩ chen miệng hỏi Lục Hành Tung đã gọi điện thoại về nhà chưa, nhưng vẫn luôn không có cơ hội để tiếp chuyện, mãi cho đến khi tiễn Lục Hải Hưng và Lục Tiếu Tiếu ra về, Giang Dao mới xem như bắt được cơ hội hỏi ba Lục.“Ba ơi, mấy ngày hôm nay anh Hành Tung không gọi điện thoại về nhà sao ba?” Giang Dao có thể nói cô đã chờ điện thoại vài ngày được không?Mấy ngày ở trên huyện, rất nhiều lần cô nhìn thấy Triệu Trang Tông và người phụ nữ có thai kia thân mật bên nhau, thậm chí có một lần bắt gặp Triệu Trang Tông cùng cô ta từ trong bệnh viện đi ra, nhìn bộ dáng hình như là Triệu Trang Tông mang theo người phụ nữ đi kiểm tra thai kỳ. Chẳng qua, cô đứng ở địa phương tương đối bí ẩn, Triệu Trang Tông không phát hiện ra cô mà thôi. Lục Tiếu Tiếu bị cô giữ lại không cho tiến lên chào hỏi.Cái cô nương thiếu tâm nhãn kia, đến bây giờ còn không nhận thấy điều gì đó không thích hợp.Ngoài việc nghĩ cùng Lục Hành Tung nói chuyện này, Giang Dao thật sự rất nhớ hắn cũng lo lắng cho hắn. Đã giao hẹn gọi điện thoại về nhà báo bình an, kết quả vài ngày trôi qua cũng chưa gọi về.“Chưa gọi, có thể nói bận nên quên mất.” Ba Lục nói, “Con yên tâm, không có chuyện gì xảy ra, nó lớn như vậy rồi nếu thực sự có chuyện gì, nhiều ngày như thế bộ đội đã sớm gọi điện thoại báo.”“Vâng ba.” Giang Dao có chút buồn bực đáp lại, rồi lên lầu trở về phòng.Đừng nhìn cô nói chuyện với ba Lục không biểu hiện cảm xúc gì, nhưng lúc này trong lòng cô thật sự tức điên lên.Đồ xấu xa! Còn nói rất yêu cô! trở về bộ đội tựa như diều đứt dây, một cuộc điện thoại đều không nhớ rõ gọi về.Bận! Bận! Bận!Lại bận, có thể bận đến mức không có thời gian gọi một cuộc điện thoại?Trước kia, cô không thích hắn nhiều lời, hắn cứ rảnh sẽ gọi điện thoại về nhà, chỉ muốn cùng cô nói chuyện một hai câu đã mãn nguyện. Hiện tại, cô nhớ hắn, hắn lại không nghĩ gọi cho cô.Cô mở ngăn kéo, nhìn thấy tiền lương Lục Hành Tung đặt bên trong, Giang Dao thở phì phì giận dữ đập đập sổ tiền lương trong tay, phảng phất như quyển sổ lương là Lục Hành Tung mà hả giận.“Lại cho anh thời gian hai ngày, nếu không gọi điện thoại về nhà, tôi không thèm để ý đến anh nữa!” Giang Dao hung tợn thề, “Đồ xấu xa!”Một mình nằm trên giường lớn thuộc về hai người, Giang Dao có chút buồn bã, cảm thán.Trước kia cô không biết, thì ra chờ tin của một người lại lo lắng, khổ sở như thế.Có thể tưởng tượng lại kiếp trước, suốt 11 năm trôi qua, Lục Hành Tung nói hắn chờ đợi cô quay về, chờ cô đáp lại, nhưng hắn chờ đợi chính là 11 năm và cô chưa bao giờ quay đầu nhìn hắn hay liếc mắt một lần.Nghĩ vậy, trong lòng Giang Dao không khỏi quặn đau, đời trước là cô thiếu hắn, đừng nói là chờ hai ngày, liền tính đợi hai mươi ngày, chỉ cần hắn gọi điện thoại về nhà, cô làm sao bỏ được không để ý đến hắn?Liên tiếp vài ngày, trong nhà chỉ cần điện thoại vang lên, Giang Dao tuyệt đối là người đầu tiên nghe máy, dáng vẻ cô lo lắng ngay cả ba Lục mẹ Lục đều nhìn ra, nhưng hai người cũng lựa chọn không nói gì.Ngày 12 tháng 8 là ngày rất tốt, sáng sớm ở trấn có không ít tiếng pháo nổ, Giang Dao đứng ở lầu hai có thể nhìn thấy cách đó không xa có một nhà làm chuyện vui.Trong sân, ba Lục mẹ Lục cười vui vẻ xách theo bánh kẹo đi vào nhà, nhìn thấy Giang Dao ở lầu hai liền gọi cô nói, “Buổi tối mẹ và ba con phải đi lên huyện uống rươụ mừng, buổi tối một mình con ở nhà, muốn ăn cái gì thì tự nấu đấy.”“Con biết rồi mẹ!” Giang Dao gật gật đầu.Ăn xong cơm trưa, ba mẹ Lục liền ra khỏi nhà, Giang Dao một mình ở trong phòng ngủ cả buổi chiều, tới tối mới chậm rãi đi xuống lầu chuẩn bị đem đồ ăn giữa trưa hâm nóng lại ăn qua loa là được.Cô đang ở phòng bếp hâm nóng đồ ăn thì điện thoại phòng khách đột nhiên vang lên, Giang Dao thở dài tắt bếp, không ôm hy vọng gì nhấc điện thoại lên nghe, không đợi đối phương mở miệng liền nói, “Tôi là Giang Dao, ba mẹ tôi hôm nay ra ngoài không có ở nhà, có chuyện gì tìm họ tôi có thể nhắn lại.”

Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânNghe người lớn nói chuyện, rất nhiều lần Giang Dao nghĩ chen miệng hỏi Lục Hành Tung đã gọi điện thoại về nhà chưa, nhưng vẫn luôn không có cơ hội để tiếp chuyện, mãi cho đến khi tiễn Lục Hải Hưng và Lục Tiếu Tiếu ra về, Giang Dao mới xem như bắt được cơ hội hỏi ba Lục.

“Ba ơi, mấy ngày hôm nay anh Hành Tung không gọi điện thoại về nhà sao ba?” Giang Dao có thể nói cô đã chờ điện thoại vài ngày được không?

Mấy ngày ở trên huyện, rất nhiều lần cô nhìn thấy Triệu Trang Tông và người phụ nữ có thai kia thân mật bên nhau, thậm chí có một lần bắt gặp Triệu Trang Tông cùng cô ta từ trong bệnh viện đi ra, nhìn bộ dáng hình như là Triệu Trang Tông mang theo người phụ nữ đi kiểm tra thai kỳ. Chẳng qua, cô đứng ở địa phương tương đối bí ẩn, Triệu Trang Tông không phát hiện ra cô mà thôi. Lục Tiếu Tiếu bị cô giữ lại không cho tiến lên chào hỏi.

Cái cô nương thiếu tâm nhãn kia, đến bây giờ còn không nhận thấy điều gì đó không thích hợp.

Ngoài việc nghĩ cùng Lục Hành Tung nói chuyện này, Giang Dao thật sự rất nhớ hắn cũng lo lắng cho hắn. Đã giao hẹn gọi điện thoại về nhà báo bình an, kết quả vài ngày trôi qua cũng chưa gọi về.

“Chưa gọi, có thể nói bận nên quên mất.” Ba Lục nói, “Con yên tâm, không có chuyện gì xảy ra, nó lớn như vậy rồi nếu thực sự có chuyện gì, nhiều ngày như thế bộ đội đã sớm gọi điện thoại báo.”

“Vâng ba.” Giang Dao có chút buồn bực đáp lại, rồi lên lầu trở về phòng.

Đừng nhìn cô nói chuyện với ba Lục không biểu hiện cảm xúc gì, nhưng lúc này trong lòng cô thật sự tức điên lên.

Đồ xấu xa! Còn nói rất yêu cô! trở về bộ đội tựa như diều đứt dây, một cuộc điện thoại đều không nhớ rõ gọi về.

Bận! Bận! Bận!

Lại bận, có thể bận đến mức không có thời gian gọi một cuộc điện thoại?

Trước kia, cô không thích hắn nhiều lời, hắn cứ rảnh sẽ gọi điện thoại về nhà, chỉ muốn cùng cô nói chuyện một hai câu đã mãn nguyện. Hiện tại, cô nhớ hắn, hắn lại không nghĩ gọi cho cô.

Cô mở ngăn kéo, nhìn thấy tiền lương Lục Hành Tung đặt bên trong, Giang Dao thở phì phì giận dữ đập đập sổ tiền lương trong tay, phảng phất như quyển sổ lương là Lục Hành Tung mà hả giận.

“Lại cho anh thời gian hai ngày, nếu không gọi điện thoại về nhà, tôi không thèm để ý đến anh nữa!” Giang Dao hung tợn thề, “Đồ xấu xa!”

Một mình nằm trên giường lớn thuộc về hai người, Giang Dao có chút buồn bã, cảm thán.

Trước kia cô không biết, thì ra chờ tin của một người lại lo lắng, khổ sở như thế.

Có thể tưởng tượng lại kiếp trước, suốt 11 năm trôi qua, Lục Hành Tung nói hắn chờ đợi cô quay về, chờ cô đáp lại, nhưng hắn chờ đợi chính là 11 năm và cô chưa bao giờ quay đầu nhìn hắn hay liếc mắt một lần.

Nghĩ vậy, trong lòng Giang Dao không khỏi quặn đau, đời trước là cô thiếu hắn, đừng nói là chờ hai ngày, liền tính đợi hai mươi ngày, chỉ cần hắn gọi điện thoại về nhà, cô làm sao bỏ được không để ý đến hắn?

Liên tiếp vài ngày, trong nhà chỉ cần điện thoại vang lên, Giang Dao tuyệt đối là người đầu tiên nghe máy, dáng vẻ cô lo lắng ngay cả ba Lục mẹ Lục đều nhìn ra, nhưng hai người cũng lựa chọn không nói gì.

Ngày 12 tháng 8 là ngày rất tốt, sáng sớm ở trấn có không ít tiếng pháo nổ, Giang Dao đứng ở lầu hai có thể nhìn thấy cách đó không xa có một nhà làm chuyện vui.

Trong sân, ba Lục mẹ Lục cười vui vẻ xách theo bánh kẹo đi vào nhà, nhìn thấy Giang Dao ở lầu hai liền gọi cô nói, “Buổi tối mẹ và ba con phải đi lên huyện uống rươụ mừng, buổi tối một mình con ở nhà, muốn ăn cái gì thì tự nấu đấy.”

“Con biết rồi mẹ!” Giang Dao gật gật đầu.

Ăn xong cơm trưa, ba mẹ Lục liền ra khỏi nhà, Giang Dao một mình ở trong phòng ngủ cả buổi chiều, tới tối mới chậm rãi đi xuống lầu chuẩn bị đem đồ ăn giữa trưa hâm nóng lại ăn qua loa là được.

Cô đang ở phòng bếp hâm nóng đồ ăn thì điện thoại phòng khách đột nhiên vang lên, Giang Dao thở dài tắt bếp, không ôm hy vọng gì nhấc điện thoại lên nghe, không đợi đối phương mở miệng liền nói, “Tôi là Giang Dao, ba mẹ tôi hôm nay ra ngoài không có ở nhà, có chuyện gì tìm họ tôi có thể nhắn lại.”

Quân Hôn Ngọt Ngào: Kiều Thê Thần Y Của Lục ThiếuTác giả: Thanh Phong Mạc VãnTruyện Ngôn TìnhTuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân“Giang Dao, nhanh, chúng ta phải di chuyển nhanh” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Dao nhìn vẻ mặt sốt ruột, trên người thấm đẫm nước mưa của bạn thân Ôn Tuyết Tuệ có chút khó hiểu, “Xảy ra chuyện gì?” Ôn Tuyết Tuệ tính tình nóng nảy, không đợi nghe Giang Dao nói tiếp, chỉ nhanh chóng thay Giang Dao lấy vài bộ quần áo, mang theo ô che mưa, rồi thu thập một ít đồ vật tương đối quan trọng trên bàn bỏ vào túi, không nói hai lời kéo tay Giang Dao chạy ra ký túc xá liền cửa đều không để ý đóng. Chờ Giang Dao đi xuống dưới mới phát hiện, toàn bộ người trong khu nhà đã thưa dần, sân thể dục nhỏ chỉ còn vài quân nhân một thân màu xanh ô liu, chỉ là mưa quá lớn, họ đưa lưng về phía cô, cô không thấy rõ mặt họ. “Đã xuống dưới đều chạy nhanh rời đi, đừng đứng đợi ở nơi này” Thôn trưởng lớn tiếng thúc giục, giọng nói tràn đầy lo lắng. Mưa to rơi xuống vùng núi nhỏ đã liên tục một tuần, hai ngày trước người trong làng đã có chút hoảng loạn. “Xảy ra chuyện gì?” Giang… Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânNghe người lớn nói chuyện, rất nhiều lần Giang Dao nghĩ chen miệng hỏi Lục Hành Tung đã gọi điện thoại về nhà chưa, nhưng vẫn luôn không có cơ hội để tiếp chuyện, mãi cho đến khi tiễn Lục Hải Hưng và Lục Tiếu Tiếu ra về, Giang Dao mới xem như bắt được cơ hội hỏi ba Lục.“Ba ơi, mấy ngày hôm nay anh Hành Tung không gọi điện thoại về nhà sao ba?” Giang Dao có thể nói cô đã chờ điện thoại vài ngày được không?Mấy ngày ở trên huyện, rất nhiều lần cô nhìn thấy Triệu Trang Tông và người phụ nữ có thai kia thân mật bên nhau, thậm chí có một lần bắt gặp Triệu Trang Tông cùng cô ta từ trong bệnh viện đi ra, nhìn bộ dáng hình như là Triệu Trang Tông mang theo người phụ nữ đi kiểm tra thai kỳ. Chẳng qua, cô đứng ở địa phương tương đối bí ẩn, Triệu Trang Tông không phát hiện ra cô mà thôi. Lục Tiếu Tiếu bị cô giữ lại không cho tiến lên chào hỏi.Cái cô nương thiếu tâm nhãn kia, đến bây giờ còn không nhận thấy điều gì đó không thích hợp.Ngoài việc nghĩ cùng Lục Hành Tung nói chuyện này, Giang Dao thật sự rất nhớ hắn cũng lo lắng cho hắn. Đã giao hẹn gọi điện thoại về nhà báo bình an, kết quả vài ngày trôi qua cũng chưa gọi về.“Chưa gọi, có thể nói bận nên quên mất.” Ba Lục nói, “Con yên tâm, không có chuyện gì xảy ra, nó lớn như vậy rồi nếu thực sự có chuyện gì, nhiều ngày như thế bộ đội đã sớm gọi điện thoại báo.”“Vâng ba.” Giang Dao có chút buồn bực đáp lại, rồi lên lầu trở về phòng.Đừng nhìn cô nói chuyện với ba Lục không biểu hiện cảm xúc gì, nhưng lúc này trong lòng cô thật sự tức điên lên.Đồ xấu xa! Còn nói rất yêu cô! trở về bộ đội tựa như diều đứt dây, một cuộc điện thoại đều không nhớ rõ gọi về.Bận! Bận! Bận!Lại bận, có thể bận đến mức không có thời gian gọi một cuộc điện thoại?Trước kia, cô không thích hắn nhiều lời, hắn cứ rảnh sẽ gọi điện thoại về nhà, chỉ muốn cùng cô nói chuyện một hai câu đã mãn nguyện. Hiện tại, cô nhớ hắn, hắn lại không nghĩ gọi cho cô.Cô mở ngăn kéo, nhìn thấy tiền lương Lục Hành Tung đặt bên trong, Giang Dao thở phì phì giận dữ đập đập sổ tiền lương trong tay, phảng phất như quyển sổ lương là Lục Hành Tung mà hả giận.“Lại cho anh thời gian hai ngày, nếu không gọi điện thoại về nhà, tôi không thèm để ý đến anh nữa!” Giang Dao hung tợn thề, “Đồ xấu xa!”Một mình nằm trên giường lớn thuộc về hai người, Giang Dao có chút buồn bã, cảm thán.Trước kia cô không biết, thì ra chờ tin của một người lại lo lắng, khổ sở như thế.Có thể tưởng tượng lại kiếp trước, suốt 11 năm trôi qua, Lục Hành Tung nói hắn chờ đợi cô quay về, chờ cô đáp lại, nhưng hắn chờ đợi chính là 11 năm và cô chưa bao giờ quay đầu nhìn hắn hay liếc mắt một lần.Nghĩ vậy, trong lòng Giang Dao không khỏi quặn đau, đời trước là cô thiếu hắn, đừng nói là chờ hai ngày, liền tính đợi hai mươi ngày, chỉ cần hắn gọi điện thoại về nhà, cô làm sao bỏ được không để ý đến hắn?Liên tiếp vài ngày, trong nhà chỉ cần điện thoại vang lên, Giang Dao tuyệt đối là người đầu tiên nghe máy, dáng vẻ cô lo lắng ngay cả ba Lục mẹ Lục đều nhìn ra, nhưng hai người cũng lựa chọn không nói gì.Ngày 12 tháng 8 là ngày rất tốt, sáng sớm ở trấn có không ít tiếng pháo nổ, Giang Dao đứng ở lầu hai có thể nhìn thấy cách đó không xa có một nhà làm chuyện vui.Trong sân, ba Lục mẹ Lục cười vui vẻ xách theo bánh kẹo đi vào nhà, nhìn thấy Giang Dao ở lầu hai liền gọi cô nói, “Buổi tối mẹ và ba con phải đi lên huyện uống rươụ mừng, buổi tối một mình con ở nhà, muốn ăn cái gì thì tự nấu đấy.”“Con biết rồi mẹ!” Giang Dao gật gật đầu.Ăn xong cơm trưa, ba mẹ Lục liền ra khỏi nhà, Giang Dao một mình ở trong phòng ngủ cả buổi chiều, tới tối mới chậm rãi đi xuống lầu chuẩn bị đem đồ ăn giữa trưa hâm nóng lại ăn qua loa là được.Cô đang ở phòng bếp hâm nóng đồ ăn thì điện thoại phòng khách đột nhiên vang lên, Giang Dao thở dài tắt bếp, không ôm hy vọng gì nhấc điện thoại lên nghe, không đợi đối phương mở miệng liền nói, “Tôi là Giang Dao, ba mẹ tôi hôm nay ra ngoài không có ở nhà, có chuyện gì tìm họ tôi có thể nhắn lại.”

Chương 61: chờ điện thoại