“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 9: Chương 9
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Nhan Nhã Quỳnh!”Giang Anh Tuấn gầm nhẹ, đôi mắt âm u lạnh lẽo và khát máu đến đáng sợ, ngón tay lạnh như băng nắm điện thoại thật chặt, sự lạnh lẽo vô tình dần dần tỏa ra.Nhan Nhã Quỳnh vươn tay gọi taxi rồi leo thẳng lên xe mà không hề quay đầu lại.Cô khẽ nhìn lướt qua bóng dáng cao lớn ngoài cửa sổ, trái tim không khỏi bị vặn chặt.Nhan Nhã Quỳnh đi thẳng đến bệnh viện.Y như cô nghĩ, Lê Quốc Nam thật sự ở đây.Lê Quốc Nam thấy cô thì lo lắng đi nhanh tới trước mặt cô, ân cần dò hỏi: “Nhã Quỳnh, em không sao chứ?”Nhan Nhã Quỳnh cười đáp lại: “Anh Nam, em không sao.”Cô nói xong rồi nhìn NhanKiến Định với ánh mắt phức tạp: “Bệnh của anh em thật sự có thể khỏi hẳn sao?”Mặc dù mỗi ngày cô đều ôm hi vọng, nhưng tỷ lệ người thực vật khôi phục lại bình thường thật sự là quá ít.Cô… thật sự sợ hi vọng càng cao thì thất vọng càng nhiều.“Anh có lừa em lúc nào không?”Ngón tay thon dài của Lê Quốc Nam nắm lấy vai Nhan Nhã Quỳnh thật chặt.Nhất thời trong đôi mắt tịch mịch của Nhan Nhã Quỳnh tràn đầy ánh sáng hy vọng.Nhưng lại phai đi chỉ trong chớp mắt.Lê Quốc Nam biết cô đang nghĩ gì trong lòng, anh ta cười cực kỳ dịu dàng: “Chuyện tiền bạc em không cần phải lo, anh sẽ giúp em.”“Không.”Nhan Nhã Quỳnh lắc đầu: “Anh Nam, cám ơn ý tốt của anh nhưng không cần đâu, em có tiền.”Nhan Nhã Quỳnh biết năm đó Lê Quốc Nam giúp mình giải quyết món nợ với nhà họ Nhanmà bị nhà họ Lê cưỡng chế giam giữ.Mấy năm nay anh dốc lòng học tập ở nước ngoài nên bản thân vẫn một nghèo hai trắng.Anh nào có tiền giúp mình.Nhan Nhã Quỳnh chậm rãi cong môi nở nụ cười, lấy tờ tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra quơ quơ: “Anh xem, đây là tiền mấy năm nay em kiếm được.”Lê Quốc Nam cũng phối hợp cười theo mà không nói cái gì nữa.Sắc trời dần tối, Nhan Nhã Quỳnh được Lê Quốc Nam đưa về nhà.Nhan Nhã Quỳnh đưa mắt nhìn anh ta đi rồi mới xoay người lên lầu.Ánh đèn dưới lầu mờ tối, Nhan Nhã Quỳnh mò mẫm thật lâu mới tìm được chìa khóa.Lúc sắp mở được cửa ra thì đột nhiên một bàn tay xuất hiện siết chặt cổ tay cô.Nhan Nhã Quỳnh còn chưa kịp kêu lên thì thân thể đã bị ôm vào một lồng ngực.Ngay sau đó chính là những cái hôn như gió bão.Nhan Nhã Quỳnh bị người đàn ông ôm đến mức không thể nhúc nhích, cô nhíu chặt hai hàng lông mày rồi nhấc chân không chút do dự đá vào bắp chân người đó..
“Nhan Nhã Quỳnh!”
Giang Anh Tuấn gầm nhẹ, đôi mắt âm u lạnh lẽo và khát máu đến đáng sợ, ngón tay lạnh như băng nắm điện thoại thật chặt, sự lạnh lẽo vô tình dần dần tỏa ra.
Nhan Nhã Quỳnh vươn tay gọi taxi rồi leo thẳng lên xe mà không hề quay đầu lại.
Cô khẽ nhìn lướt qua bóng dáng cao lớn ngoài cửa sổ, trái tim không khỏi bị vặn chặt.
Nhan Nhã Quỳnh đi thẳng đến bệnh viện.
Y như cô nghĩ, Lê Quốc Nam thật sự ở đây.
Lê Quốc Nam thấy cô thì lo lắng đi nhanh tới trước mặt cô, ân cần dò hỏi: “Nhã Quỳnh, em không sao chứ?”
Nhan Nhã Quỳnh cười đáp lại: “Anh Nam, em không sao.
”
Cô nói xong rồi nhìn NhanKiến Định với ánh mắt phức tạp: “Bệnh của anh em thật sự có thể khỏi hẳn sao?”
Mặc dù mỗi ngày cô đều ôm hi vọng, nhưng tỷ lệ người thực vật khôi phục lại bình thường thật sự là quá ít.
Cô… thật sự sợ hi vọng càng cao thì thất vọng càng nhiều.
“Anh có lừa em lúc nào không?”
Ngón tay thon dài của Lê Quốc Nam nắm lấy vai Nhan Nhã Quỳnh thật chặt.
Nhất thời trong đôi mắt tịch mịch của Nhan Nhã Quỳnh tràn đầy ánh sáng hy vọng.
Nhưng lại phai đi chỉ trong chớp mắt.
Lê Quốc Nam biết cô đang nghĩ gì trong lòng, anh ta cười cực kỳ dịu dàng: “Chuyện tiền bạc em không cần phải lo, anh sẽ giúp em.
”
“Không.
”
Nhan Nhã Quỳnh lắc đầu: “Anh Nam, cám ơn ý tốt của anh nhưng không cần đâu, em có tiền.
”
Nhan Nhã Quỳnh biết năm đó Lê Quốc Nam giúp mình giải quyết món nợ với nhà họ Nhanmà bị nhà họ Lê cưỡng chế giam giữ.
Mấy năm nay anh dốc lòng học tập ở nước ngoài nên bản thân vẫn một nghèo hai trắng.
Anh nào có tiền giúp mình.
Nhan Nhã Quỳnh chậm rãi cong môi nở nụ cười, lấy tờ tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra quơ quơ: “Anh xem, đây là tiền mấy năm nay em kiếm được.
”
Lê Quốc Nam cũng phối hợp cười theo mà không nói cái gì nữa.
Sắc trời dần tối, Nhan Nhã Quỳnh được Lê Quốc Nam đưa về nhà.
Nhan Nhã Quỳnh đưa mắt nhìn anh ta đi rồi mới xoay người lên lầu.
Ánh đèn dưới lầu mờ tối, Nhan Nhã Quỳnh mò mẫm thật lâu mới tìm được chìa khóa.
Lúc sắp mở được cửa ra thì đột nhiên một bàn tay xuất hiện siết chặt cổ tay cô.
Nhan Nhã Quỳnh còn chưa kịp kêu lên thì thân thể đã bị ôm vào một lồng ngực.
Ngay sau đó chính là những cái hôn như gió bão.
Nhan Nhã Quỳnh bị người đàn ông ôm đến mức không thể nhúc nhích, cô nhíu chặt hai hàng lông mày rồi nhấc chân không chút do dự đá vào bắp chân người đó.
.
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Nhan Nhã Quỳnh!”Giang Anh Tuấn gầm nhẹ, đôi mắt âm u lạnh lẽo và khát máu đến đáng sợ, ngón tay lạnh như băng nắm điện thoại thật chặt, sự lạnh lẽo vô tình dần dần tỏa ra.Nhan Nhã Quỳnh vươn tay gọi taxi rồi leo thẳng lên xe mà không hề quay đầu lại.Cô khẽ nhìn lướt qua bóng dáng cao lớn ngoài cửa sổ, trái tim không khỏi bị vặn chặt.Nhan Nhã Quỳnh đi thẳng đến bệnh viện.Y như cô nghĩ, Lê Quốc Nam thật sự ở đây.Lê Quốc Nam thấy cô thì lo lắng đi nhanh tới trước mặt cô, ân cần dò hỏi: “Nhã Quỳnh, em không sao chứ?”Nhan Nhã Quỳnh cười đáp lại: “Anh Nam, em không sao.”Cô nói xong rồi nhìn NhanKiến Định với ánh mắt phức tạp: “Bệnh của anh em thật sự có thể khỏi hẳn sao?”Mặc dù mỗi ngày cô đều ôm hi vọng, nhưng tỷ lệ người thực vật khôi phục lại bình thường thật sự là quá ít.Cô… thật sự sợ hi vọng càng cao thì thất vọng càng nhiều.“Anh có lừa em lúc nào không?”Ngón tay thon dài của Lê Quốc Nam nắm lấy vai Nhan Nhã Quỳnh thật chặt.Nhất thời trong đôi mắt tịch mịch của Nhan Nhã Quỳnh tràn đầy ánh sáng hy vọng.Nhưng lại phai đi chỉ trong chớp mắt.Lê Quốc Nam biết cô đang nghĩ gì trong lòng, anh ta cười cực kỳ dịu dàng: “Chuyện tiền bạc em không cần phải lo, anh sẽ giúp em.”“Không.”Nhan Nhã Quỳnh lắc đầu: “Anh Nam, cám ơn ý tốt của anh nhưng không cần đâu, em có tiền.”Nhan Nhã Quỳnh biết năm đó Lê Quốc Nam giúp mình giải quyết món nợ với nhà họ Nhanmà bị nhà họ Lê cưỡng chế giam giữ.Mấy năm nay anh dốc lòng học tập ở nước ngoài nên bản thân vẫn một nghèo hai trắng.Anh nào có tiền giúp mình.Nhan Nhã Quỳnh chậm rãi cong môi nở nụ cười, lấy tờ tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra quơ quơ: “Anh xem, đây là tiền mấy năm nay em kiếm được.”Lê Quốc Nam cũng phối hợp cười theo mà không nói cái gì nữa.Sắc trời dần tối, Nhan Nhã Quỳnh được Lê Quốc Nam đưa về nhà.Nhan Nhã Quỳnh đưa mắt nhìn anh ta đi rồi mới xoay người lên lầu.Ánh đèn dưới lầu mờ tối, Nhan Nhã Quỳnh mò mẫm thật lâu mới tìm được chìa khóa.Lúc sắp mở được cửa ra thì đột nhiên một bàn tay xuất hiện siết chặt cổ tay cô.Nhan Nhã Quỳnh còn chưa kịp kêu lên thì thân thể đã bị ôm vào một lồng ngực.Ngay sau đó chính là những cái hôn như gió bão.Nhan Nhã Quỳnh bị người đàn ông ôm đến mức không thể nhúc nhích, cô nhíu chặt hai hàng lông mày rồi nhấc chân không chút do dự đá vào bắp chân người đó..