“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 11: Chương 11
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Trong đó cũng có cả điện thoại di động.“Cầm đi.”Người Nhan Nhã Quỳnh hơi cứng lại, đau ngắn còn hơn đau dài, thứ gì cần phải đối mặt sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi.Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen như mực của anh: “Bắt đầu từ bây giờ chúng ta hãy giải thoát cho nhau đi.Chúc anh tân hôn vui vẻ, Anh Tuấn.”Giang Anh Tuấn cứng đờ người, trơ mắt nhìn Nhan Nhã Quỳnh đóng cửa lại.Anh quay người thu lại bàn tay đang ở giữa không trung, hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, trong mắt còn có một chút hi vọng mơ hồ không rõ.Một hồi lâu sau Giang Anh Tuấn mới vô thức cuộn chặt tay thành nắm đấm, nhưng cánh tay hơi run rầy đã thể hiện sự tức giận của anh lúc này.Ở bên kia cửaa, Nhan Nhã Quỳnh đang ngồi ngây ra trên nền đất, lưng dựa vào cửa, hai tay đặt lên ngực mình.Sự bình tĩnh thản nhiên lúc đối diện với Giang Anh Tuấn đã bị xé nát ra thành từ mảnh từ lâu.Giữa cô và Giang Anh Tuấn là một khoảng cách sâu không thấy đáy.Cô không muốn lãng phí chút tình cảm cuối cùng ở đây, hơn nữa người thứ ba luôn là sự tồn tại khiến Nhan Nhã Quỳnh thống hận nhất.Đây là chút tôn nghiêm cuối cùng còn lại của cô.Nhan Nhã Quỳnh gạt đi nước mắt, đi tới bên giường, nhớ tới NhanKiến Định vẫn đang nằm trên giường là tâm trạng Nhan Nhã Quỳnh lập tức tốt lên, tâm trạng nặng nề cũng hơi dịu đi một chút.Cô kéo chăn bông ra, quấn quanh người mình một cách cần thận.Giang Anh Tuấn đứng ở cửa không muốn rời đi, cho đến tận khuya, khi sự lạnh lẽo bao phủ lấy anh, anh mới bước xuống lầu một cách cứng ngắc.Anh không hề nhận ra có một người phụ nữ đang trốn trong góc, đợi anh đến tận bây giờ.Kể từ lúc đến đây cùng Giang Anh Tuấn, khuôn mặt Trần Nhật Linh đều tái nhợt, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ta đang trở nên méo mó vì giận dữ và đố ky.Hai mắt cô ta đỏ bừng, mặc một chiếc váy dài màu trắng đứng ngây người trong bóng tối khiến một nam thanh niên vừa mới quay về sợ tới mức hét lên thất thanh.Cô ta mặc kệ người đàn ông đang sợ tới ngã khuyu xuống đất, nhớ kỹ nơi này với một nụ cười khẩy rồi quay người lên lầu.Sáng sớm, đàn chó lớn trong khu chung cư lần lượt sủa ầm lên, đó là thời điểm nhộn nhịp nhất của buổi sáng.Sau khi tắm rửa xong, Nhan Nhã Quỳnh liếc nhìn căn phòng mà cô đã ở trong một thời gian dài, cô để chìa khóa lên tủ giày, kéo hành lý rồi dứt khoát rời khỏi nơi này.Mặc dù đã sống ở đây bốn năm, nhưng cô không có quá nhiều đồ, thu dọn một buổi sáng mới xếp đầy một vali.Bây giờ Nhan Nhã Quỳnh rất vui vẻ và thoải mái, cô xách đồ đi thẳng đến bệnh viện.Bệnh viện Nhân Dân số một Gia Đình.NhanKiến Định vẫn nằm yên lặng trên giường như trước, Nhan Nhã Quỳnh ngồi bên giường, cẩn thận kéo một tay anh ấy ra, chậm rãi giúp mát xa cho anh ấy.Lúc này trái tim cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại.“Anh trai, mặc dù bây giờ em vẫn chưa có nhiều tiền, nhưng em vẫn quyết định đưa anh sang Mỹ trước…”“Hôm qua em cũng đã nói với anh rồi, Anh Tuấn sắp kết hôn rồi.Em ở lại đó không tốt chút nào, hôm qua anh Nam quay về rồi, anh ấy nói có cách khiến anh khỏe lại.Anh à, sau này em nhất định sẽ ngoan ngoãn, không nghịch ngợm chọc phá anh nữa…”.
Trong đó cũng có cả điện thoại di động.
“Cầm đi.”
Người Nhan Nhã Quỳnh hơi cứng lại, đau ngắn còn hơn đau dài, thứ gì cần phải đối mặt sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi.
Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen như mực của anh: “Bắt đầu từ bây giờ chúng ta hãy giải thoát cho nhau đi.
Chúc anh tân hôn vui vẻ, Anh Tuấn.”
Giang Anh Tuấn cứng đờ người, trơ mắt nhìn Nhan Nhã Quỳnh đóng cửa lại.
Anh quay người thu lại bàn tay đang ở giữa không trung, hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, trong mắt còn có một chút hi vọng mơ hồ không rõ.
Một hồi lâu sau Giang Anh Tuấn mới vô thức cuộn chặt tay thành nắm đấm, nhưng cánh tay hơi run rầy đã thể hiện sự tức giận của anh lúc này.
Ở bên kia cửaa, Nhan Nhã Quỳnh đang ngồi ngây ra trên nền đất, lưng dựa vào cửa, hai tay đặt lên ngực mình.
Sự bình tĩnh thản nhiên lúc đối diện với Giang Anh Tuấn đã bị xé nát ra thành từ mảnh từ lâu.
Giữa cô và Giang Anh Tuấn là một khoảng cách sâu không thấy đáy.
Cô không muốn lãng phí chút tình cảm cuối cùng ở đây, hơn nữa người thứ ba luôn là sự tồn tại khiến Nhan Nhã Quỳnh thống hận nhất.
Đây là chút tôn nghiêm cuối cùng còn lại của cô.
Nhan Nhã Quỳnh gạt đi nước mắt, đi tới bên giường, nhớ tới NhanKiến Định vẫn đang nằm trên giường là tâm trạng Nhan Nhã Quỳnh lập tức tốt lên, tâm trạng nặng nề cũng hơi dịu đi một chút.
Cô kéo chăn bông ra, quấn quanh người mình một cách cần thận.
Giang Anh Tuấn đứng ở cửa không muốn rời đi, cho đến tận khuya, khi sự lạnh lẽo bao phủ lấy anh, anh mới bước xuống lầu một cách cứng ngắc.
Anh không hề nhận ra có một người phụ nữ đang trốn trong góc, đợi anh đến tận bây giờ.
Kể từ lúc đến đây cùng Giang Anh Tuấn, khuôn mặt Trần Nhật Linh đều tái nhợt, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ta đang trở nên méo mó vì giận dữ và đố ky.
Hai mắt cô ta đỏ bừng, mặc một chiếc váy dài màu trắng đứng ngây người trong bóng tối khiến một nam thanh niên vừa mới quay về sợ tới mức hét lên thất thanh.
Cô ta mặc kệ người đàn ông đang sợ tới ngã khuyu xuống đất, nhớ kỹ nơi này với một nụ cười khẩy rồi quay người lên lầu.
Sáng sớm, đàn chó lớn trong khu chung cư lần lượt sủa ầm lên, đó là thời điểm nhộn nhịp nhất của buổi sáng.
Sau khi tắm rửa xong, Nhan Nhã Quỳnh liếc nhìn căn phòng mà cô đã ở trong một thời gian dài, cô để chìa khóa lên tủ giày, kéo hành lý rồi dứt khoát rời khỏi nơi này.
Mặc dù đã sống ở đây bốn năm, nhưng cô không có quá nhiều đồ, thu dọn một buổi sáng mới xếp đầy một vali.
Bây giờ Nhan Nhã Quỳnh rất vui vẻ và thoải mái, cô xách đồ đi thẳng đến bệnh viện.
Bệnh viện Nhân Dân số một Gia Đình.
NhanKiến Định vẫn nằm yên lặng trên giường như trước, Nhan Nhã Quỳnh ngồi bên giường, cẩn thận kéo một tay anh ấy ra, chậm rãi giúp mát xa cho anh ấy.
Lúc này trái tim cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
“Anh trai, mặc dù bây giờ em vẫn chưa có nhiều tiền, nhưng em vẫn quyết định đưa anh sang Mỹ trước…”
“Hôm qua em cũng đã nói với anh rồi, Anh Tuấn sắp kết hôn rồi.
Em ở lại đó không tốt chút nào, hôm qua anh Nam quay về rồi, anh ấy nói có cách khiến anh khỏe lại.
Anh à, sau này em nhất định sẽ ngoan ngoãn, không nghịch ngợm chọc phá anh nữa…”.
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Trong đó cũng có cả điện thoại di động.“Cầm đi.”Người Nhan Nhã Quỳnh hơi cứng lại, đau ngắn còn hơn đau dài, thứ gì cần phải đối mặt sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi.Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen như mực của anh: “Bắt đầu từ bây giờ chúng ta hãy giải thoát cho nhau đi.Chúc anh tân hôn vui vẻ, Anh Tuấn.”Giang Anh Tuấn cứng đờ người, trơ mắt nhìn Nhan Nhã Quỳnh đóng cửa lại.Anh quay người thu lại bàn tay đang ở giữa không trung, hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, trong mắt còn có một chút hi vọng mơ hồ không rõ.Một hồi lâu sau Giang Anh Tuấn mới vô thức cuộn chặt tay thành nắm đấm, nhưng cánh tay hơi run rầy đã thể hiện sự tức giận của anh lúc này.Ở bên kia cửaa, Nhan Nhã Quỳnh đang ngồi ngây ra trên nền đất, lưng dựa vào cửa, hai tay đặt lên ngực mình.Sự bình tĩnh thản nhiên lúc đối diện với Giang Anh Tuấn đã bị xé nát ra thành từ mảnh từ lâu.Giữa cô và Giang Anh Tuấn là một khoảng cách sâu không thấy đáy.Cô không muốn lãng phí chút tình cảm cuối cùng ở đây, hơn nữa người thứ ba luôn là sự tồn tại khiến Nhan Nhã Quỳnh thống hận nhất.Đây là chút tôn nghiêm cuối cùng còn lại của cô.Nhan Nhã Quỳnh gạt đi nước mắt, đi tới bên giường, nhớ tới NhanKiến Định vẫn đang nằm trên giường là tâm trạng Nhan Nhã Quỳnh lập tức tốt lên, tâm trạng nặng nề cũng hơi dịu đi một chút.Cô kéo chăn bông ra, quấn quanh người mình một cách cần thận.Giang Anh Tuấn đứng ở cửa không muốn rời đi, cho đến tận khuya, khi sự lạnh lẽo bao phủ lấy anh, anh mới bước xuống lầu một cách cứng ngắc.Anh không hề nhận ra có một người phụ nữ đang trốn trong góc, đợi anh đến tận bây giờ.Kể từ lúc đến đây cùng Giang Anh Tuấn, khuôn mặt Trần Nhật Linh đều tái nhợt, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ta đang trở nên méo mó vì giận dữ và đố ky.Hai mắt cô ta đỏ bừng, mặc một chiếc váy dài màu trắng đứng ngây người trong bóng tối khiến một nam thanh niên vừa mới quay về sợ tới mức hét lên thất thanh.Cô ta mặc kệ người đàn ông đang sợ tới ngã khuyu xuống đất, nhớ kỹ nơi này với một nụ cười khẩy rồi quay người lên lầu.Sáng sớm, đàn chó lớn trong khu chung cư lần lượt sủa ầm lên, đó là thời điểm nhộn nhịp nhất của buổi sáng.Sau khi tắm rửa xong, Nhan Nhã Quỳnh liếc nhìn căn phòng mà cô đã ở trong một thời gian dài, cô để chìa khóa lên tủ giày, kéo hành lý rồi dứt khoát rời khỏi nơi này.Mặc dù đã sống ở đây bốn năm, nhưng cô không có quá nhiều đồ, thu dọn một buổi sáng mới xếp đầy một vali.Bây giờ Nhan Nhã Quỳnh rất vui vẻ và thoải mái, cô xách đồ đi thẳng đến bệnh viện.Bệnh viện Nhân Dân số một Gia Đình.NhanKiến Định vẫn nằm yên lặng trên giường như trước, Nhan Nhã Quỳnh ngồi bên giường, cẩn thận kéo một tay anh ấy ra, chậm rãi giúp mát xa cho anh ấy.Lúc này trái tim cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại.“Anh trai, mặc dù bây giờ em vẫn chưa có nhiều tiền, nhưng em vẫn quyết định đưa anh sang Mỹ trước…”“Hôm qua em cũng đã nói với anh rồi, Anh Tuấn sắp kết hôn rồi.Em ở lại đó không tốt chút nào, hôm qua anh Nam quay về rồi, anh ấy nói có cách khiến anh khỏe lại.Anh à, sau này em nhất định sẽ ngoan ngoãn, không nghịch ngợm chọc phá anh nữa…”.