“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 58: Chương 58
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Mùa thu chỉ mới tám ngày, thời tiết hơi lạnh nhưng lúc này Lê Quốc Nam đã mồ hôi nhễ nhại.Anh ta vội vàng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy Nhan Nhã Quỳnh ở đâu, y tá nói không thấy cô ra cửa, camera cũng không có manh mối nào.Điện thoại cũng đã gọi vô số lần nhưng trước sau đều trong trạng thái tắt máy.Chẳng lẽ là Nhan Nhã Quỳnh đi tìm Giang Anh Tuấn? Lê Quốc Nam đứng ở phòng bệnh lo lắng quay cuồng.Không thể đợi thêm được nữa, anh ta quyết định đi hỏi Giang Anh Tuấn.Anh ta dặn dò y tá nhìn thấy người thì lập tức gọi điện thoại cho mình, sau đó nhanh chóng chạy đến nhà họ Giang.Khi lái xe đến đó, Lê Quốc Nam cũng không biết nên cảm ơn nhà họ Giang hôm nay có chuyện vui hay là nên phỉ nhổ chê bai.Ngôi nhà cũ của gia đình họ Giang vốn được canh phòng cẩn mật, hôm nay Lê Quốc Nam lại đi vào rất dễ dàng.Vài căn biệt thự hợp lại thành nhà cũ của nhà họ Giang, Lê Quốc Nam tìm kiếm rất lâu mới tìm ra tòa nhà được người giúp việc nhắc đến.Nếu không phải vì gọi vô số lần nhưng không ai nghe máy, anh ta cũng không cần tốn nhiều thời gian vất vả đến đây tìm người như vậy.Nếu xui xẻo gặp phải ông cụ Chánh, nói không chừng những chuyện trước đó đều lộ + tây.Cũng may là ông trời vẫn ưu ái cho anh ta, chỉ mất chút thời gian dọc đường ngoài ra không gặp phải vấn đề gì khác.Cánh cửa khép hờ, căn phòng nhìn qua vô cùng trống trải.“Giang Anh Tuấn, anh có đó không?”Tiền sảnh của ngôi biệt thự trống rỗng, thậm chí ngay cả ghế sofa cơ bản và những thứ tương tự cũng không có.Chỉ có một chiếc bàn ăn và một số bể cá lớn.Lê Quốc Nam cau mày, cảm thấy mình không tìm nhầm chỗ.Anh ta bước lên tầng hai, chuẩn bị tìm từng phòng trước.Đột nhiên, từ phòng tắm cách đó không xa truyền đến tiếng “Râm’.Anh ta lập tức đi tới: ‘Giang Anh Tuấn?”Ở góc tầng hai, cửa phòng tắm mở ra.Trong bộ vest phẳng phiu và kiểu tóc được chăm chút tỉ mỉ, người đàn ông mang dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc như thể đang chuẩn bị bàn chuyện kinh doanh.Vẻ mặt của Giang Anh Tuấn căng chặt, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai dưới khí thế mãnh liệt khiến người ta sợ hãi không dám nhìn thẳng.“Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”“Tại sao anh lại đến đây?”Hai người đồng thanh nói, đôi mắt đen của Lê Quốc Nam nhìn chằm chằm vào anh, trong mắt tràn ra một tia lo lắng.Anh ta không cho Giang Anh Tuấn có cơ hội nói chuyện, sải bước đi về phía trước muốn nhìn về phía phòng của anh: “Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”Sắc mặt Giang Anh Tuấn tối sầm lại, nhưng vẫn không khỏi quan tâm đến những gì anh ta vừa nói.Anh cố gắng chịu đựng nỗi không vui trong lòng, cực kỳ nhanh chóng kéo người anh ta lại: “Ý anh là gì, không phải Nhan Nhã Quỳnh đã đi Mỹ với anh từ lâu rồi sao?”
Mùa thu chỉ mới tám ngày, thời tiết hơi lạnh nhưng lúc này Lê Quốc Nam đã mồ hôi nhễ nhại.
Anh ta vội vàng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy Nhan Nhã Quỳnh ở đâu, y tá nói không thấy cô ra cửa, camera cũng không có manh mối nào.
Điện thoại cũng đã gọi vô số lần nhưng trước sau đều trong trạng thái tắt máy.
Chẳng lẽ là Nhan Nhã Quỳnh đi tìm Giang Anh Tuấn? Lê Quốc Nam đứng ở phòng bệnh lo lắng quay cuồng.
Không thể đợi thêm được nữa, anh ta quyết định đi hỏi Giang Anh Tuấn.
Anh ta dặn dò y tá nhìn thấy người thì lập tức gọi điện thoại cho mình, sau đó nhanh chóng chạy đến nhà họ Giang.
Khi lái xe đến đó, Lê Quốc Nam cũng không biết nên cảm ơn nhà họ Giang hôm nay có chuyện vui hay là nên phỉ nhổ chê bai.
Ngôi nhà cũ của gia đình họ Giang vốn được canh phòng cẩn mật, hôm nay Lê Quốc Nam lại đi vào rất dễ dàng.
Vài căn biệt thự hợp lại thành nhà cũ của nhà họ Giang, Lê Quốc Nam tìm kiếm rất lâu mới tìm ra tòa nhà được người giúp việc nhắc đến.
Nếu không phải vì gọi vô số lần nhưng không ai nghe máy, anh ta cũng không cần tốn nhiều thời gian vất vả đến đây tìm người như vậy.
Nếu xui xẻo gặp phải ông cụ Chánh, nói không chừng những chuyện trước đó đều lộ + tây.
Cũng may là ông trời vẫn ưu ái cho anh ta, chỉ mất chút thời gian dọc đường ngoài ra không gặp phải vấn đề gì khác.
Cánh cửa khép hờ, căn phòng nhìn qua vô cùng trống trải.
“Giang Anh Tuấn, anh có đó không?”
Tiền sảnh của ngôi biệt thự trống rỗng, thậm chí ngay cả ghế sofa cơ bản và những thứ tương tự cũng không có.
Chỉ có một chiếc bàn ăn và một số bể cá lớn.
Lê Quốc Nam cau mày, cảm thấy mình không tìm nhầm chỗ.
Anh ta bước lên tầng hai, chuẩn bị tìm từng phòng trước.
Đột nhiên, từ phòng tắm cách đó không xa truyền đến tiếng “Râm’.
Anh ta lập tức đi tới: ‘Giang Anh Tuấn?”
Ở góc tầng hai, cửa phòng tắm mở ra.
Trong bộ vest phẳng phiu và kiểu tóc được chăm chút tỉ mỉ, người đàn ông mang dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc như thể đang chuẩn bị bàn chuyện kinh doanh.
Vẻ mặt của Giang Anh Tuấn căng chặt, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai dưới khí thế mãnh liệt khiến người ta sợ hãi không dám nhìn thẳng.
“Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”
“Tại sao anh lại đến đây?”
Hai người đồng thanh nói, đôi mắt đen của Lê Quốc Nam nhìn chằm chằm vào anh, trong mắt tràn ra một tia lo lắng.
Anh ta không cho Giang Anh Tuấn có cơ hội nói chuyện, sải bước đi về phía trước muốn nhìn về phía phòng của anh: “Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”
Sắc mặt Giang Anh Tuấn tối sầm lại, nhưng vẫn không khỏi quan tâm đến những gì anh ta vừa nói.
Anh cố gắng chịu đựng nỗi không vui trong lòng, cực kỳ nhanh chóng kéo người anh ta lại: “Ý anh là gì, không phải Nhan Nhã Quỳnh đã đi Mỹ với anh từ lâu rồi sao?”
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Mùa thu chỉ mới tám ngày, thời tiết hơi lạnh nhưng lúc này Lê Quốc Nam đã mồ hôi nhễ nhại.Anh ta vội vàng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy Nhan Nhã Quỳnh ở đâu, y tá nói không thấy cô ra cửa, camera cũng không có manh mối nào.Điện thoại cũng đã gọi vô số lần nhưng trước sau đều trong trạng thái tắt máy.Chẳng lẽ là Nhan Nhã Quỳnh đi tìm Giang Anh Tuấn? Lê Quốc Nam đứng ở phòng bệnh lo lắng quay cuồng.Không thể đợi thêm được nữa, anh ta quyết định đi hỏi Giang Anh Tuấn.Anh ta dặn dò y tá nhìn thấy người thì lập tức gọi điện thoại cho mình, sau đó nhanh chóng chạy đến nhà họ Giang.Khi lái xe đến đó, Lê Quốc Nam cũng không biết nên cảm ơn nhà họ Giang hôm nay có chuyện vui hay là nên phỉ nhổ chê bai.Ngôi nhà cũ của gia đình họ Giang vốn được canh phòng cẩn mật, hôm nay Lê Quốc Nam lại đi vào rất dễ dàng.Vài căn biệt thự hợp lại thành nhà cũ của nhà họ Giang, Lê Quốc Nam tìm kiếm rất lâu mới tìm ra tòa nhà được người giúp việc nhắc đến.Nếu không phải vì gọi vô số lần nhưng không ai nghe máy, anh ta cũng không cần tốn nhiều thời gian vất vả đến đây tìm người như vậy.Nếu xui xẻo gặp phải ông cụ Chánh, nói không chừng những chuyện trước đó đều lộ + tây.Cũng may là ông trời vẫn ưu ái cho anh ta, chỉ mất chút thời gian dọc đường ngoài ra không gặp phải vấn đề gì khác.Cánh cửa khép hờ, căn phòng nhìn qua vô cùng trống trải.“Giang Anh Tuấn, anh có đó không?”Tiền sảnh của ngôi biệt thự trống rỗng, thậm chí ngay cả ghế sofa cơ bản và những thứ tương tự cũng không có.Chỉ có một chiếc bàn ăn và một số bể cá lớn.Lê Quốc Nam cau mày, cảm thấy mình không tìm nhầm chỗ.Anh ta bước lên tầng hai, chuẩn bị tìm từng phòng trước.Đột nhiên, từ phòng tắm cách đó không xa truyền đến tiếng “Râm’.Anh ta lập tức đi tới: ‘Giang Anh Tuấn?”Ở góc tầng hai, cửa phòng tắm mở ra.Trong bộ vest phẳng phiu và kiểu tóc được chăm chút tỉ mỉ, người đàn ông mang dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc như thể đang chuẩn bị bàn chuyện kinh doanh.Vẻ mặt của Giang Anh Tuấn căng chặt, khuôn mặt vốn dĩ đẹp trai dưới khí thế mãnh liệt khiến người ta sợ hãi không dám nhìn thẳng.“Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”“Tại sao anh lại đến đây?”Hai người đồng thanh nói, đôi mắt đen của Lê Quốc Nam nhìn chằm chằm vào anh, trong mắt tràn ra một tia lo lắng.Anh ta không cho Giang Anh Tuấn có cơ hội nói chuyện, sải bước đi về phía trước muốn nhìn về phía phòng của anh: “Nhan Nhã Quỳnh có đến tìm anh không?”Sắc mặt Giang Anh Tuấn tối sầm lại, nhưng vẫn không khỏi quan tâm đến những gì anh ta vừa nói.Anh cố gắng chịu đựng nỗi không vui trong lòng, cực kỳ nhanh chóng kéo người anh ta lại: “Ý anh là gì, không phải Nhan Nhã Quỳnh đã đi Mỹ với anh từ lâu rồi sao?”