Tác giả:

“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…

Chương 142

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Nếu không phải lí trí còn tỉnh táo nói cho anh biết đây là con nhà người khác thì anh cũng muốn bắt về nhà mình nuôi, mềm mại non nớt, vô cùng ngoan ngoãn, từng chút từng chút chọc vào yêu thích trong lòng anh.“Đây là nhà cháu, đương nhiên cháu muốn đi đâu chơi sẽ đi tới đói”Cậu bé vui vẻ ngồi trong lòng Giang Anh Tuấn, từ khoé mắt đến chân mày đều lộ ra vui vẻ.Cậu bé điều chỉnh lại tư thế, để mình ngồi được thoải mái hơn.“Cháu, đây là nhà cháu, vậy mẹ cháu là ai?”Ngay lập tức, trong đáy mắt anh lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ...!Anh cúi đầu nhìn ngoại hình đứa trẻ, Giang Anh Tuấn có chút ^ „ nghẹn ngào: “Mẹ cháu có phải là Tô...“Giang Anh Tuấn, năm năm không gặp, tôi không biết hoá ra anh lại là người thích trẻ con đấy”Lê Quốc Nam thở mạnh một hơi, đoạt lấy Hướng Minh trong lòng anh, ôm vào lòng, trên mặt hơi đỏ, sắc mặt có chút khó coi.Tìm trong tìm ngoài cũng tìm không ra Hướng Minh ở đâu, cho đến khi thấy Giang Anh Tuấn đang ôm cậu bé, trái tim Lê Quốc Nam suýt chút nữa đã ngừng đập.Anh †a vội vàng cướp lời Giang Anh Tuấn, giành lại Hướng Minh.“Chuyện này không liên quan đến anh.Nhóc con, cháu nói cho chú biết, mẹ cháu là ai?”Trong lòng tràn đầy hi vọng, rốt cục Giang Anh Tuấn không khống chế được mình, xông lên, kéo tay Lê Quốc.Nam ra, giành lại Hướng Minh.Anh đi Mỹ năm năm, lượng vận động không ra tăng, nhưng anh đã học được một số kĩ năng tránh đòn cơ bản và đối kháng đơn giản, để phòng trường hợp gặp nạn bên ngoài, không có cả năng lực bảo vệ tính mạng mình.Cảm giác được động tác của Giang Anh Tuấn, Lê Quốc Nam theo phản xạ tránh đi, giương mắt nhìn anh lướt qua người mình, chậm rãi thở ra một hơi.Hướng Minh sợ hãi hô lên một tiếng, trốn trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm khi cảm thấy vui vẻ, cười “ha ha”.Lê Quốc Nam không nể mặt Giang Anh Tuấn, xoay người đi, nhìn sắc mặt của Giang Anh Tuấn, suýt chút nữa anh †a đã không nhịn được cười theo Hướng Minh.“Chú à, chú sao thế? Không bị ngã chứ?”Ở trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm có khi Hướng Minh nghịch ngợm, trên mặt mang theo nụ cười, trong mắt lại toát lên vẻ trêu chọc người khác.Lê Quốc Nam bĩu môi, bình thường cũng không thấy Hướng Minh quan tâm mình như vậy, quả nhiên là cha con ruột, dù là lần đầu tiên gặp mặt, cũng có thể chơi với nhau không có chút khoảng cách nào.Giang Anh Tuấn nhìn đứa trẻ, lộ ra nụ cười an ủi, phủi bụi trên người, ra hiệu là mình không sao.“Giang Anh Tuấn, tôi có thể nói cho anh biết, Hướng Minh là con trai tôi, anh đừng có mà động tới nó, đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn kia”Lê Quốc Nam yên lặng bảo vệ đứa trẻ, chỉ sợ mình không chú ý, sẽ bị người ta cướp mât.“Cháu tên Hướng Minh hả?”Trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng ngay cả chính mình cũng không nhận ra được Giang Anh Tuấn nhẹ nhàng đi về phía trước hai bước: “Hôm nay không thích hợp, chờ lần sau có thời gian, chú mời cháu ra ngoài chơi được không? “Được ạ! Hướng Minh có thời gian sẽ hẹn chi Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, híp mắt cười vui vẻ.

Nếu không phải lí trí còn tỉnh táo nói cho anh biết đây là con nhà người khác thì anh cũng muốn bắt về nhà mình nuôi, mềm mại non nớt, vô cùng ngoan ngoãn, từng chút từng chút chọc vào yêu thích trong lòng anh.

“Đây là nhà cháu, đương nhiên cháu muốn đi đâu chơi sẽ đi tới đói”

Cậu bé vui vẻ ngồi trong lòng Giang Anh Tuấn, từ khoé mắt đến chân mày đều lộ ra vui vẻ.

Cậu bé điều chỉnh lại tư thế, để mình ngồi được thoải mái hơn.

“Cháu, đây là nhà cháu, vậy mẹ cháu là ai?”

Ngay lập tức, trong đáy mắt anh lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ...!Anh cúi đầu nhìn ngoại hình đứa trẻ, Giang Anh Tuấn có chút ^ „ nghẹn ngào: “Mẹ cháu có phải là Tô...

“Giang Anh Tuấn, năm năm không gặp, tôi không biết hoá ra anh lại là người thích trẻ con đấy”

Lê Quốc Nam thở mạnh một hơi, đoạt lấy Hướng Minh trong lòng anh, ôm vào lòng, trên mặt hơi đỏ, sắc mặt có chút khó coi.

Tìm trong tìm ngoài cũng tìm không ra Hướng Minh ở đâu, cho đến khi thấy Giang Anh Tuấn đang ôm cậu bé, trái tim Lê Quốc Nam suýt chút nữa đã ngừng đập.

Anh †a vội vàng cướp lời Giang Anh Tuấn, giành lại Hướng Minh.

“Chuyện này không liên quan đến anh.

Nhóc con, cháu nói cho chú biết, mẹ cháu là ai?”

Trong lòng tràn đầy hi vọng, rốt cục Giang Anh Tuấn không khống chế được mình, xông lên, kéo tay Lê Quốc.

Nam ra, giành lại Hướng Minh.

Anh đi Mỹ năm năm, lượng vận động không ra tăng, nhưng anh đã học được một số kĩ năng tránh đòn cơ bản và đối kháng đơn giản, để phòng trường hợp gặp nạn bên ngoài, không có cả năng lực bảo vệ tính mạng mình.

Cảm giác được động tác của Giang Anh Tuấn, Lê Quốc Nam theo phản xạ tránh đi, giương mắt nhìn anh lướt qua người mình, chậm rãi thở ra một hơi.

Hướng Minh sợ hãi hô lên một tiếng, trốn trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm khi cảm thấy vui vẻ, cười “ha ha”.

Lê Quốc Nam không nể mặt Giang Anh Tuấn, xoay người đi, nhìn sắc mặt của Giang Anh Tuấn, suýt chút nữa anh †a đã không nhịn được cười theo Hướng Minh.

“Chú à, chú sao thế? Không bị ngã chứ?”

Ở trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm có khi Hướng Minh nghịch ngợm, trên mặt mang theo nụ cười, trong mắt lại toát lên vẻ trêu chọc người khác.

Lê Quốc Nam bĩu môi, bình thường cũng không thấy Hướng Minh quan tâm mình như vậy, quả nhiên là cha con ruột, dù là lần đầu tiên gặp mặt, cũng có thể chơi với nhau không có chút khoảng cách nào.

Giang Anh Tuấn nhìn đứa trẻ, lộ ra nụ cười an ủi, phủi bụi trên người, ra hiệu là mình không sao.

“Giang Anh Tuấn, tôi có thể nói cho anh biết, Hướng Minh là con trai tôi, anh đừng có mà động tới nó, đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn kia”Lê Quốc Nam yên lặng bảo vệ đứa trẻ, chỉ sợ mình không chú ý, sẽ bị người ta cướp mât.

“Cháu tên Hướng Minh hả?”

Trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng ngay cả chính mình cũng không nhận ra được Giang Anh Tuấn nhẹ nhàng đi về phía trước hai bước: “Hôm nay không thích hợp, chờ lần sau có thời gian, chú mời cháu ra ngoài chơi được không? “Được ạ! Hướng Minh có thời gian sẽ hẹn chi Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, híp mắt cười vui vẻ.

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Nếu không phải lí trí còn tỉnh táo nói cho anh biết đây là con nhà người khác thì anh cũng muốn bắt về nhà mình nuôi, mềm mại non nớt, vô cùng ngoan ngoãn, từng chút từng chút chọc vào yêu thích trong lòng anh.“Đây là nhà cháu, đương nhiên cháu muốn đi đâu chơi sẽ đi tới đói”Cậu bé vui vẻ ngồi trong lòng Giang Anh Tuấn, từ khoé mắt đến chân mày đều lộ ra vui vẻ.Cậu bé điều chỉnh lại tư thế, để mình ngồi được thoải mái hơn.“Cháu, đây là nhà cháu, vậy mẹ cháu là ai?”Ngay lập tức, trong đáy mắt anh lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ...!Anh cúi đầu nhìn ngoại hình đứa trẻ, Giang Anh Tuấn có chút ^ „ nghẹn ngào: “Mẹ cháu có phải là Tô...“Giang Anh Tuấn, năm năm không gặp, tôi không biết hoá ra anh lại là người thích trẻ con đấy”Lê Quốc Nam thở mạnh một hơi, đoạt lấy Hướng Minh trong lòng anh, ôm vào lòng, trên mặt hơi đỏ, sắc mặt có chút khó coi.Tìm trong tìm ngoài cũng tìm không ra Hướng Minh ở đâu, cho đến khi thấy Giang Anh Tuấn đang ôm cậu bé, trái tim Lê Quốc Nam suýt chút nữa đã ngừng đập.Anh †a vội vàng cướp lời Giang Anh Tuấn, giành lại Hướng Minh.“Chuyện này không liên quan đến anh.Nhóc con, cháu nói cho chú biết, mẹ cháu là ai?”Trong lòng tràn đầy hi vọng, rốt cục Giang Anh Tuấn không khống chế được mình, xông lên, kéo tay Lê Quốc.Nam ra, giành lại Hướng Minh.Anh đi Mỹ năm năm, lượng vận động không ra tăng, nhưng anh đã học được một số kĩ năng tránh đòn cơ bản và đối kháng đơn giản, để phòng trường hợp gặp nạn bên ngoài, không có cả năng lực bảo vệ tính mạng mình.Cảm giác được động tác của Giang Anh Tuấn, Lê Quốc Nam theo phản xạ tránh đi, giương mắt nhìn anh lướt qua người mình, chậm rãi thở ra một hơi.Hướng Minh sợ hãi hô lên một tiếng, trốn trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm khi cảm thấy vui vẻ, cười “ha ha”.Lê Quốc Nam không nể mặt Giang Anh Tuấn, xoay người đi, nhìn sắc mặt của Giang Anh Tuấn, suýt chút nữa anh †a đã không nhịn được cười theo Hướng Minh.“Chú à, chú sao thế? Không bị ngã chứ?”Ở trong lòng Lê Quốc Nam, hiếm có khi Hướng Minh nghịch ngợm, trên mặt mang theo nụ cười, trong mắt lại toát lên vẻ trêu chọc người khác.Lê Quốc Nam bĩu môi, bình thường cũng không thấy Hướng Minh quan tâm mình như vậy, quả nhiên là cha con ruột, dù là lần đầu tiên gặp mặt, cũng có thể chơi với nhau không có chút khoảng cách nào.Giang Anh Tuấn nhìn đứa trẻ, lộ ra nụ cười an ủi, phủi bụi trên người, ra hiệu là mình không sao.“Giang Anh Tuấn, tôi có thể nói cho anh biết, Hướng Minh là con trai tôi, anh đừng có mà động tới nó, đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn kia”Lê Quốc Nam yên lặng bảo vệ đứa trẻ, chỉ sợ mình không chú ý, sẽ bị người ta cướp mât.“Cháu tên Hướng Minh hả?”Trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng ngay cả chính mình cũng không nhận ra được Giang Anh Tuấn nhẹ nhàng đi về phía trước hai bước: “Hôm nay không thích hợp, chờ lần sau có thời gian, chú mời cháu ra ngoài chơi được không? “Được ạ! Hướng Minh có thời gian sẽ hẹn chi Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, híp mắt cười vui vẻ.

Chương 142