Tác giả:

“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…

Chương 239: Chương 239

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Giang Anh Tuấn ngồi ở một bên khác, dường như anh đoán được NhanKiến Định nghĩ gì nên cũng không để ý tới anh ấy mà chỉ ngồi im một chỗ.“Anh dẫn các em ra ngoài trước:”NhanKiến Định an ủi Nhan Nhã Quỳnh một lúc, Chu Thanh cũng đã xử lý thủ tục xong rồi.Mặc dù Giang Anh Tuấn cũng được cho phép về nhà nhưng những ngày gần đây anh đều phải ở trong nhà, không có sự kiện đặc biệt gì thì không được ra khỏi cửa.‘Nhan Nhã Quỳnh nhìn thoáng qua Giang Anh Tuấn với vẻ đồng tình rồi mím môi đợi NhanKiến Định về nhà họ Nhan.“Anh, đến cùng là nhà họ Trần có ý gì đây, em tin là Giang Anh Tuấn không phải loại người như thế!”Cô ngồi xuống salon rồi nói với vẻ mặt không cam lòng.“Chuyện này Giang Anh Tuấn sẽ tự giải quyết, em cứ yên lòng ở nhà đợi là được.NhanKiến Định nhíu mày nhìn cô, sắc mặt của anh ấy có chút thay đổi.“Nhưng mà anh…’ Nhan Nhã Quỳnh trở mắt nhìn NhanKiến Định đi ra ngoài, cô chỉ có thể đứng tại chỗ thở dài một cách bất đắc dĩ.Thật không biết là khi nào những chuyện này mới có thể kết thúc.Cô luôn cảm thấy có người đang đứng ở phía sau điều khiển mọi thứ.Trong lòng đang rối bời nên Nhan Nhã Quỳnh cũng chẳng có tâm trạng làm cái gì.Cô ủ rủ vê phòng rồi nằm lỳ trên giường mà xem điện thoại.Biệt thự nhà họ Trần, trong căn phòng ngầm dưới lòng đất, Trần Nhật Linh dần dần tỉnh lại, trước mặt cô ta vẫn là một màu đen kịt.Cô ta không kiêm chế được mà r3n rỉ vì quá đau đớn.“Anh nói xem đến cùng là Chủ tịch muốn nhốt cô ta tới khi nào?”Một giọng nam thô kệch vang lên.“Cái này ai mà biết được chứ? Nhưng mà tôi nghe nói người cầm quyền của Phước Sơn gần đây cứ kêu gào với Chủ tịch nói phải khiến anh ấy giao người ra ngoài.Bình thường không thấy gì nhưng không ngờ người này vẫn còn có chút tấm lòng người bố đấy…”Giọng nói này mang theo chút trêu chọc, vẫn là giọng nói của người đánh cô ta ngày hôm qua.Sắc mặt của Trần Nhật Linh cứng đờ, hôm qua cô ta còn chưa nói gì thì đã bị đánh một trận.Mặc dù lúc đầu cô ta cũng không tin rằng Giang Anh Tuấn sẽ bắt cóc mình nhưng bây giờ nghe hai người kia nói thế thì đã tin vào chuyện này từ lâu rồi.Mắt của Trần Nhật Linh bị vải đen che lại nên cô ta không thể thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, cô ta siết chặt tay rồi thử mở miệng hỏi: “Hai anh gì ơi, những gì anh vừa nói là thật sao?”“Sao lại không, Trần Tuấn Tú còn muốn cứu cô đó cô Nhật Linh à.Xem ra mạng của cô vẫn còn có giá trị lắm…”Một người trong đó đi tới trước người cô ta rồi nói với vẻ châm chọc, Trần Nhật Linh nghe thế thì tức nghiến răng nghiến lợi.“Nếu anh đã biết mạng của tôi còn có giá… chỉ cần anh có thể thả tôi đi thì anh muốn bao nhiêu tiên bố tôi cũng sẽ cho các anh.Đến lúc đó tôi thê sẽ đưa các anh rời khỏi Hải Phòng, sống thoải mái cả một đời.”Cầu người mới mở miệng, giống là ném lòng tự trọng của mình xuống đất cho người ta dẫm đạp.Mặt Trần Nhật Linh tái đi, cô ta là cô cả nhà họ Trần, người cao quý nhất Hải Phòng này, chưa bao giờ phải hèn mọn tới mức độ này.Giang Anh Tuấn, NhanKiến Định, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ để cho những người này phải trả giá.“A, mua chuộc hai anh em chúng ta cơ đấy.Nhưng là chúng tôi chẳng có chút hứng thú gì với chút tiền đấy của cô cả, Chủ tịch cho cũng không ít.

Giang Anh Tuấn ngồi ở một bên khác, dường như anh đoán được NhanKiến Định nghĩ gì nên cũng không để ý tới anh ấy mà chỉ ngồi im một chỗ.

“Anh dẫn các em ra ngoài trước:”

NhanKiến Định an ủi Nhan Nhã Quỳnh một lúc, Chu Thanh cũng đã xử lý thủ tục xong rồi.

Mặc dù Giang Anh Tuấn cũng được cho phép về nhà nhưng những ngày gần đây anh đều phải ở trong nhà, không có sự kiện đặc biệt gì thì không được ra khỏi cửa.

‘Nhan Nhã Quỳnh nhìn thoáng qua Giang Anh Tuấn với vẻ đồng tình rồi mím môi đợi NhanKiến Định về nhà họ Nhan.

“Anh, đến cùng là nhà họ Trần có ý gì đây, em tin là Giang Anh Tuấn không phải loại người như thế!”

Cô ngồi xuống salon rồi nói với vẻ mặt không cam lòng.

“Chuyện này Giang Anh Tuấn sẽ tự giải quyết, em cứ yên lòng ở nhà đợi là được.

NhanKiến Định nhíu mày nhìn cô, sắc mặt của anh ấy có chút thay đổi.

“Nhưng mà anh…’ Nhan Nhã Quỳnh trở mắt nhìn NhanKiến Định đi ra ngoài, cô chỉ có thể đứng tại chỗ thở dài một cách bất đắc dĩ.

Thật không biết là khi nào những chuyện này mới có thể kết thúc.

Cô luôn cảm thấy có người đang đứng ở phía sau điều khiển mọi thứ.

Trong lòng đang rối bời nên Nhan Nhã Quỳnh cũng chẳng có tâm trạng làm cái gì.

Cô ủ rủ vê phòng rồi nằm lỳ trên giường mà xem điện thoại.

Biệt thự nhà họ Trần, trong căn phòng ngầm dưới lòng đất, Trần Nhật Linh dần dần tỉnh lại, trước mặt cô ta vẫn là một màu đen kịt.

Cô ta không kiêm chế được mà r3n rỉ vì quá đau đớn.

“Anh nói xem đến cùng là Chủ tịch muốn nhốt cô ta tới khi nào?”

Một giọng nam thô kệch vang lên.

“Cái này ai mà biết được chứ? Nhưng mà tôi nghe nói người cầm quyền của Phước Sơn gần đây cứ kêu gào với Chủ tịch nói phải khiến anh ấy giao người ra ngoài.

Bình thường không thấy gì nhưng không ngờ người này vẫn còn có chút tấm lòng người bố đấy…”

Giọng nói này mang theo chút trêu chọc, vẫn là giọng nói của người đánh cô ta ngày hôm qua.

Sắc mặt của Trần Nhật Linh cứng đờ, hôm qua cô ta còn chưa nói gì thì đã bị đánh một trận.

Mặc dù lúc đầu cô ta cũng không tin rằng Giang Anh Tuấn sẽ bắt cóc mình nhưng bây giờ nghe hai người kia nói thế thì đã tin vào chuyện này từ lâu rồi.

Mắt của Trần Nhật Linh bị vải đen che lại nên cô ta không thể thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, cô ta siết chặt tay rồi thử mở miệng hỏi: “Hai anh gì ơi, những gì anh vừa nói là thật sao?”

“Sao lại không, Trần Tuấn Tú còn muốn cứu cô đó cô Nhật Linh à.

Xem ra mạng của cô vẫn còn có giá trị lắm…”

Một người trong đó đi tới trước người cô ta rồi nói với vẻ châm chọc, Trần Nhật Linh nghe thế thì tức nghiến răng nghiến lợi.

“Nếu anh đã biết mạng của tôi còn có giá… chỉ cần anh có thể thả tôi đi thì anh muốn bao nhiêu tiên bố tôi cũng sẽ cho các anh.

Đến lúc đó tôi thê sẽ đưa các anh rời khỏi Hải Phòng, sống thoải mái cả một đời.”

Cầu người mới mở miệng, giống là ném lòng tự trọng của mình xuống đất cho người ta dẫm đạp.

Mặt Trần Nhật Linh tái đi, cô ta là cô cả nhà họ Trần, người cao quý nhất Hải Phòng này, chưa bao giờ phải hèn mọn tới mức độ này.

Giang Anh Tuấn, NhanKiến Định, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ để cho những người này phải trả giá.

“A, mua chuộc hai anh em chúng ta cơ đấy.

Nhưng là chúng tôi chẳng có chút hứng thú gì với chút tiền đấy của cô cả, Chủ tịch cho cũng không ít.

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Giang Anh Tuấn ngồi ở một bên khác, dường như anh đoán được NhanKiến Định nghĩ gì nên cũng không để ý tới anh ấy mà chỉ ngồi im một chỗ.“Anh dẫn các em ra ngoài trước:”NhanKiến Định an ủi Nhan Nhã Quỳnh một lúc, Chu Thanh cũng đã xử lý thủ tục xong rồi.Mặc dù Giang Anh Tuấn cũng được cho phép về nhà nhưng những ngày gần đây anh đều phải ở trong nhà, không có sự kiện đặc biệt gì thì không được ra khỏi cửa.‘Nhan Nhã Quỳnh nhìn thoáng qua Giang Anh Tuấn với vẻ đồng tình rồi mím môi đợi NhanKiến Định về nhà họ Nhan.“Anh, đến cùng là nhà họ Trần có ý gì đây, em tin là Giang Anh Tuấn không phải loại người như thế!”Cô ngồi xuống salon rồi nói với vẻ mặt không cam lòng.“Chuyện này Giang Anh Tuấn sẽ tự giải quyết, em cứ yên lòng ở nhà đợi là được.NhanKiến Định nhíu mày nhìn cô, sắc mặt của anh ấy có chút thay đổi.“Nhưng mà anh…’ Nhan Nhã Quỳnh trở mắt nhìn NhanKiến Định đi ra ngoài, cô chỉ có thể đứng tại chỗ thở dài một cách bất đắc dĩ.Thật không biết là khi nào những chuyện này mới có thể kết thúc.Cô luôn cảm thấy có người đang đứng ở phía sau điều khiển mọi thứ.Trong lòng đang rối bời nên Nhan Nhã Quỳnh cũng chẳng có tâm trạng làm cái gì.Cô ủ rủ vê phòng rồi nằm lỳ trên giường mà xem điện thoại.Biệt thự nhà họ Trần, trong căn phòng ngầm dưới lòng đất, Trần Nhật Linh dần dần tỉnh lại, trước mặt cô ta vẫn là một màu đen kịt.Cô ta không kiêm chế được mà r3n rỉ vì quá đau đớn.“Anh nói xem đến cùng là Chủ tịch muốn nhốt cô ta tới khi nào?”Một giọng nam thô kệch vang lên.“Cái này ai mà biết được chứ? Nhưng mà tôi nghe nói người cầm quyền của Phước Sơn gần đây cứ kêu gào với Chủ tịch nói phải khiến anh ấy giao người ra ngoài.Bình thường không thấy gì nhưng không ngờ người này vẫn còn có chút tấm lòng người bố đấy…”Giọng nói này mang theo chút trêu chọc, vẫn là giọng nói của người đánh cô ta ngày hôm qua.Sắc mặt của Trần Nhật Linh cứng đờ, hôm qua cô ta còn chưa nói gì thì đã bị đánh một trận.Mặc dù lúc đầu cô ta cũng không tin rằng Giang Anh Tuấn sẽ bắt cóc mình nhưng bây giờ nghe hai người kia nói thế thì đã tin vào chuyện này từ lâu rồi.Mắt của Trần Nhật Linh bị vải đen che lại nên cô ta không thể thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, cô ta siết chặt tay rồi thử mở miệng hỏi: “Hai anh gì ơi, những gì anh vừa nói là thật sao?”“Sao lại không, Trần Tuấn Tú còn muốn cứu cô đó cô Nhật Linh à.Xem ra mạng của cô vẫn còn có giá trị lắm…”Một người trong đó đi tới trước người cô ta rồi nói với vẻ châm chọc, Trần Nhật Linh nghe thế thì tức nghiến răng nghiến lợi.“Nếu anh đã biết mạng của tôi còn có giá… chỉ cần anh có thể thả tôi đi thì anh muốn bao nhiêu tiên bố tôi cũng sẽ cho các anh.Đến lúc đó tôi thê sẽ đưa các anh rời khỏi Hải Phòng, sống thoải mái cả một đời.”Cầu người mới mở miệng, giống là ném lòng tự trọng của mình xuống đất cho người ta dẫm đạp.Mặt Trần Nhật Linh tái đi, cô ta là cô cả nhà họ Trần, người cao quý nhất Hải Phòng này, chưa bao giờ phải hèn mọn tới mức độ này.Giang Anh Tuấn, NhanKiến Định, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ để cho những người này phải trả giá.“A, mua chuộc hai anh em chúng ta cơ đấy.Nhưng là chúng tôi chẳng có chút hứng thú gì với chút tiền đấy của cô cả, Chủ tịch cho cũng không ít.

Chương 239: Chương 239