Trong tương lai, Trái Đất không còn là nơi thích hợp để nhân loại có thể sinh sống được nữa. Những người khỏe mạnh và thông minh nhất đã tạo ra phi thuyền để di cư đến một hành tinh khác. Nơi này có điều kiện tự nhiên vô cùng giống Trái Đất, chỉ là tràn đầy hiểm nguy, vô số con quái vật hung ác có thể vồ chết loài người bất cứ lúc nào. Tại đây, con người lại tiếp tục phát triển và tiến hóa, để thích nghi với môi trường thì dần dần thể chất và trí lực của họ cũng thay đổi. Cho đến ba ngàn năm sau, loài người đã có tuổi thọ trung bình là ba trăm đến năm trăm tuổi, sức mạnh cơ thể và trí óc cũng được tăng cao, thậm chí còn có phân cấp. Cao nhất là cấp SSS, đến cấp SS, S, A, B,...!thấp dần cho đến cấp F là thấp nhất. Để chiến đấu với những quái vật ngoài hành tinh, con người dần thức tỉnh dị năng. Có các loại dị năng như: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ và dị năng đặc biệt bao gồm hệ lôi, băng, độc, phong. Hai dị năng hiếm có nhất là điều khiển tinh thần và hệ chữa trị. Dị năng cũng chia cấp từ…
Chương 10: 10: Phương Tịch Lam Chết
Mật Đắng Ái Tình Ký Sự Truy Thê Của Thượng Tướng Đại NhânTác giả: Laffy MushroomTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong tương lai, Trái Đất không còn là nơi thích hợp để nhân loại có thể sinh sống được nữa. Những người khỏe mạnh và thông minh nhất đã tạo ra phi thuyền để di cư đến một hành tinh khác. Nơi này có điều kiện tự nhiên vô cùng giống Trái Đất, chỉ là tràn đầy hiểm nguy, vô số con quái vật hung ác có thể vồ chết loài người bất cứ lúc nào. Tại đây, con người lại tiếp tục phát triển và tiến hóa, để thích nghi với môi trường thì dần dần thể chất và trí lực của họ cũng thay đổi. Cho đến ba ngàn năm sau, loài người đã có tuổi thọ trung bình là ba trăm đến năm trăm tuổi, sức mạnh cơ thể và trí óc cũng được tăng cao, thậm chí còn có phân cấp. Cao nhất là cấp SSS, đến cấp SS, S, A, B,...!thấp dần cho đến cấp F là thấp nhất. Để chiến đấu với những quái vật ngoài hành tinh, con người dần thức tỉnh dị năng. Có các loại dị năng như: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ và dị năng đặc biệt bao gồm hệ lôi, băng, độc, phong. Hai dị năng hiếm có nhất là điều khiển tinh thần và hệ chữa trị. Dị năng cũng chia cấp từ… Tại sân bay của thành Ocisa, trung tâm Đế Quốc.Truyền thông lúc này vẫn đưa tin về cuộc ly hôn của gia đình thượng tướng.Người người đi qua ai cũng nhìn lên quang não để nghe.Có người dè bỉu, người hả hê, cũng có người tiếc nuối cho cuộc hôn nhân này.“Haiz, tôi là fan couple của vợ chồng nhà thượng tướng đấy.Họ yêu nhau ba năm, cưới nhau bảy năm rồi.Vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như thế này.”“Tôi lại thấy thành ra như này cũng tốt.Một gia tộc phản quốc như Phương gia quả thật không xứng với gia đình thượng tướng.”“Đúng đó, cha của thượng tướng đại nhân còn là Nicolas nguyên soái.Nguyên soái ghét nhất người bất trung, chắc chắn ông ấy cũng không muốn con trai mình cưới một kẻ phản quốc như Phương Tịch Lam đâu.”Đúng lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp đi ngang qua.Cô ấy trùm người kín mít thế nhưng vẫn cảm nhận được sự bi thương tỏa ra từ trên người cô.“Phương gia vô tội, kẻ có tội là Nicolas Á Phong.”Nói rồi cô bước thẳng vào phòng chờ.Để lại ở phía sau là bao nhiêu sự chửi rủa.“Sao cô ta dám nói thượng tướng có tội cơ chứ?”“Thật quá đáng!”Không ai biết rằng người phụ nữ ấy chính là Phương Tịch Lam.Bởi lúc này cô đã đeo khẩu trang và trùm khăn che giấu bộ dạng thật của mình.Từ đây, thượng tướng phu nhân vĩnh viễn biến mất khỏi thành Ocisa.Lúc cô sắp lên máy bay thì một cuộc điện thoại gọi đến, người gọi là Ninh Lạc.Phương Tịch Lam không chút do dự bắt máy.hiện tại cũng chỉ có người bạn này là vẫn còn nhớ và quan tâm đến cô thôi.“Lạc Lạc, tớ đi đây.”Giọng Ninh Lạc nghẹn ngào: “Lam Lam, cậu nghĩ kĩ rồi sao? Cậu định bỏ tớ mà đi sao?”Cô im lặng một hồi, sau đó trả lời: “Tớ phải đi, Osica không chào đón tớ.”Ninh Lạc thở dài, vô cùng đau buồn cho bạn mình: “Được rồi, tớ tôn trọng quyết định của cậu.Lam Lam à cậu yên tâm đi, tớ sẽ đến Rajul thăm cậu.”Phương Tịch Lam mỉm cười, nói với Ninh Lạc: “Lạc Lạc à, bảo trọng nhé, tớ đi đây.”“Lam Lam, bảo trọng, nhớ giữ gìn sức khỏe.Vì cậu và cũng vì đứa bé, đừng đau buồn.”“Ừm, tạm biệt.” Dứt lời, Phương Tịch Lam cúp máy.Từ giờ sẽ là cuộc hành trình của riêng cô và bé con.Để cắt đứt với tất cả mọi thứ ở đây, Phương Tịch Lam đập nát quang não, sau đó bỏ vào thùng rác trong sân bay.Từ giờ không ai có thể liên lạc với cô được nữa.Máy bay nhanh chóng cất cánh, Phương Tịch Lam nhìn thấy trời cao mây xanh, trong lòng là một mớ hỗn độn.Hiện tại, chỉ có đứa bé là niềm an ủi duy nhất của cô.Phương Tịch Lam xoa xoa bụng, mỉm cười dịu dàng: “Con yêu, mẹ dẫn con đi đến một vùng đất thanh bình nhé.Chúng ta sẽ sống bên nhau thật hạnh phúc.”Dù cha con không nuôi dạy con, nhưng mẹ sẽ đảm đương vai trò của cả một người mẹ lẫn một người cha.Có lẽ vì gương mặt của cô tràn đầy ưu thương nên đã khiến một người chú ý.Âm thanh vang lên bên tai cô.“Gương mặt xinh đẹp như này mà sầu bi thế? Cô gái, cô có chuyện gì buồn sao?”Đó là một người đàn ông cao lớn, mái tóc vàng và đôi mắt xanh biển tuyệt đẹp, vóc người cao lớn.Anh chàng này rất đẹp trai, cái đẹp của anh thuộc về sự hòa đồng thân thiện, bởi trên môi anh lúc nào cũng nở nụ cười khiến người xung quanh vô cùng hảo cảm.Phương Tịch Lam định không trả lời, nhưng người đàn ông cứ nhìn cô mãi, vì vậy nên cô chỉ đành ngại ngùng đáp: “Tôi không sao.” Sau đó, cô im lặng, bởi lúc này cô cũng không muốn trò chuyện với bất cứ ai.Người đàn ông dường như hiểu được ý của cô, anh ta cũng rất tinh tế, không hỏi gì nữa.Nhờ vậy mà Phương Tịch Lam mới cảm thấy yên tâm.Nhưng cứ chốc lát cô lại cảm nhận được tầm mắt của anh ta đặt trên người mình.Ánh nhìn săm soi như vậy khiến Phương Tịch Lam vô cùng khó chịu.Cô vốn định quay sang hỏi cho ra lẽ, nhưng nghĩ kĩ lại thì cô quyết định mặc kệ anh ta.Phương Tịch Lam muốn ngủ một chút, bởi những ngày qua khiến sức khỏe của cô bị hao mòn nghiêm trọng.Lúc cô định chợp mắt một xíu thì máy bay bỗng dưng chao đảo, chỉ nghe “đùng” một tiếng, cô nhìn ra cửa sổ thì thấy một cánh của máy bay đã bị nổ.Tiếp viên nhanh chóng chỉ đạo mọi người mặc áo phao, đeo bình dưỡng khí và dù nhảy vào.Nhưng còn chưa kịp hoàn thành thì cả chiếc máy bay đã nổ tung.Trong những giây phút cuối cùng của thời khắc sinh tử, Phương Tịch Lam chợt nghĩ, không biết khi Nicolas Á Phong biết tin cô chết thì sao nhỉ?Chắc hẳn hắn sẽ vui mừng lắm, mở tiệc mừng ba ngày ba đêm, còn dẫn mấy cô tình nhân kia về phòng ngủ của họ lăn lộn.Tầm mắt mờ dần, biết bao ký ức tươi đẹp thời thanh xuân hiện ra.Nhưng rồi tất cả cũng tan thành mây khói, Phương Tịch Lam cảm thấy xung quanh nóng rực, khói mù mịt, máy bay thì rơi không kiểm soát được, cô khó thở vô cùng.Những gì xảy ra sau đó, Phương Tịch Lam không thể biết được nữa..
Tại sân bay của thành Ocisa, trung tâm Đế Quốc.
Truyền thông lúc này vẫn đưa tin về cuộc ly hôn của gia đình thượng tướng.
Người người đi qua ai cũng nhìn lên quang não để nghe.
Có người dè bỉu, người hả hê, cũng có người tiếc nuối cho cuộc hôn nhân này.
“Haiz, tôi là fan couple của vợ chồng nhà thượng tướng đấy.
Họ yêu nhau ba năm, cưới nhau bảy năm rồi.
Vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như thế này.”
“Tôi lại thấy thành ra như này cũng tốt.
Một gia tộc phản quốc như Phương gia quả thật không xứng với gia đình thượng tướng.”
“Đúng đó, cha của thượng tướng đại nhân còn là Nicolas nguyên soái.
Nguyên soái ghét nhất người bất trung, chắc chắn ông ấy cũng không muốn con trai mình cưới một kẻ phản quốc như Phương Tịch Lam đâu.”
Đúng lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp đi ngang qua.
Cô ấy trùm người kín mít thế nhưng vẫn cảm nhận được sự bi thương tỏa ra từ trên người cô.
“Phương gia vô tội, kẻ có tội là Nicolas Á Phong.”
Nói rồi cô bước thẳng vào phòng chờ.
Để lại ở phía sau là bao nhiêu sự chửi rủa.
“Sao cô ta dám nói thượng tướng có tội cơ chứ?”
“Thật quá đáng!”
Không ai biết rằng người phụ nữ ấy chính là Phương Tịch Lam.
Bởi lúc này cô đã đeo khẩu trang và trùm khăn che giấu bộ dạng thật của mình.
Từ đây, thượng tướng phu nhân vĩnh viễn biến mất khỏi thành Ocisa.
Lúc cô sắp lên máy bay thì một cuộc điện thoại gọi đến, người gọi là Ninh Lạc.
Phương Tịch Lam không chút do dự bắt máy.
hiện tại cũng chỉ có người bạn này là vẫn còn nhớ và quan tâm đến cô thôi.
“Lạc Lạc, tớ đi đây.”
Giọng Ninh Lạc nghẹn ngào: “Lam Lam, cậu nghĩ kĩ rồi sao? Cậu định bỏ tớ mà đi sao?”
Cô im lặng một hồi, sau đó trả lời: “Tớ phải đi, Osica không chào đón tớ.”
Ninh Lạc thở dài, vô cùng đau buồn cho bạn mình: “Được rồi, tớ tôn trọng quyết định của cậu.
Lam Lam à cậu yên tâm đi, tớ sẽ đến Rajul thăm cậu.”
Phương Tịch Lam mỉm cười, nói với Ninh Lạc: “Lạc Lạc à, bảo trọng nhé, tớ đi đây.”
“Lam Lam, bảo trọng, nhớ giữ gìn sức khỏe.
Vì cậu và cũng vì đứa bé, đừng đau buồn.”
“Ừm, tạm biệt.” Dứt lời, Phương Tịch Lam cúp máy.
Từ giờ sẽ là cuộc hành trình của riêng cô và bé con.
Để cắt đứt với tất cả mọi thứ ở đây, Phương Tịch Lam đập nát quang não, sau đó bỏ vào thùng rác trong sân bay.
Từ giờ không ai có thể liên lạc với cô được nữa.
Máy bay nhanh chóng cất cánh, Phương Tịch Lam nhìn thấy trời cao mây xanh, trong lòng là một mớ hỗn độn.
Hiện tại, chỉ có đứa bé là niềm an ủi duy nhất của cô.
Phương Tịch Lam xoa xoa bụng, mỉm cười dịu dàng: “Con yêu, mẹ dẫn con đi đến một vùng đất thanh bình nhé.
Chúng ta sẽ sống bên nhau thật hạnh phúc.”
Dù cha con không nuôi dạy con, nhưng mẹ sẽ đảm đương vai trò của cả một người mẹ lẫn một người cha.
Có lẽ vì gương mặt của cô tràn đầy ưu thương nên đã khiến một người chú ý.
Âm thanh vang lên bên tai cô.
“Gương mặt xinh đẹp như này mà sầu bi thế? Cô gái, cô có chuyện gì buồn sao?”
Đó là một người đàn ông cao lớn, mái tóc vàng và đôi mắt xanh biển tuyệt đẹp, vóc người cao lớn.
Anh chàng này rất đẹp trai, cái đẹp của anh thuộc về sự hòa đồng thân thiện, bởi trên môi anh lúc nào cũng nở nụ cười khiến người xung quanh vô cùng hảo cảm.
Phương Tịch Lam định không trả lời, nhưng người đàn ông cứ nhìn cô mãi, vì vậy nên cô chỉ đành ngại ngùng đáp: “Tôi không sao.” Sau đó, cô im lặng, bởi lúc này cô cũng không muốn trò chuyện với bất cứ ai.
Người đàn ông dường như hiểu được ý của cô, anh ta cũng rất tinh tế, không hỏi gì nữa.
Nhờ vậy mà Phương Tịch Lam mới cảm thấy yên tâm.
Nhưng cứ chốc lát cô lại cảm nhận được tầm mắt của anh ta đặt trên người mình.
Ánh nhìn săm soi như vậy khiến Phương Tịch Lam vô cùng khó chịu.
Cô vốn định quay sang hỏi cho ra lẽ, nhưng nghĩ kĩ lại thì cô quyết định mặc kệ anh ta.
Phương Tịch Lam muốn ngủ một chút, bởi những ngày qua khiến sức khỏe của cô bị hao mòn nghiêm trọng.
Lúc cô định chợp mắt một xíu thì máy bay bỗng dưng chao đảo, chỉ nghe “đùng” một tiếng, cô nhìn ra cửa sổ thì thấy một cánh của máy bay đã bị nổ.
Tiếp viên nhanh chóng chỉ đạo mọi người mặc áo phao, đeo bình dưỡng khí và dù nhảy vào.
Nhưng còn chưa kịp hoàn thành thì cả chiếc máy bay đã nổ tung.
Trong những giây phút cuối cùng của thời khắc sinh tử, Phương Tịch Lam chợt nghĩ, không biết khi Nicolas Á Phong biết tin cô chết thì sao nhỉ?
Chắc hẳn hắn sẽ vui mừng lắm, mở tiệc mừng ba ngày ba đêm, còn dẫn mấy cô tình nhân kia về phòng ngủ của họ lăn lộn.
Tầm mắt mờ dần, biết bao ký ức tươi đẹp thời thanh xuân hiện ra.
Nhưng rồi tất cả cũng tan thành mây khói, Phương Tịch Lam cảm thấy xung quanh nóng rực, khói mù mịt, máy bay thì rơi không kiểm soát được, cô khó thở vô cùng.
Những gì xảy ra sau đó, Phương Tịch Lam không thể biết được nữa..
Mật Đắng Ái Tình Ký Sự Truy Thê Của Thượng Tướng Đại NhânTác giả: Laffy MushroomTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong tương lai, Trái Đất không còn là nơi thích hợp để nhân loại có thể sinh sống được nữa. Những người khỏe mạnh và thông minh nhất đã tạo ra phi thuyền để di cư đến một hành tinh khác. Nơi này có điều kiện tự nhiên vô cùng giống Trái Đất, chỉ là tràn đầy hiểm nguy, vô số con quái vật hung ác có thể vồ chết loài người bất cứ lúc nào. Tại đây, con người lại tiếp tục phát triển và tiến hóa, để thích nghi với môi trường thì dần dần thể chất và trí lực của họ cũng thay đổi. Cho đến ba ngàn năm sau, loài người đã có tuổi thọ trung bình là ba trăm đến năm trăm tuổi, sức mạnh cơ thể và trí óc cũng được tăng cao, thậm chí còn có phân cấp. Cao nhất là cấp SSS, đến cấp SS, S, A, B,...!thấp dần cho đến cấp F là thấp nhất. Để chiến đấu với những quái vật ngoài hành tinh, con người dần thức tỉnh dị năng. Có các loại dị năng như: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ và dị năng đặc biệt bao gồm hệ lôi, băng, độc, phong. Hai dị năng hiếm có nhất là điều khiển tinh thần và hệ chữa trị. Dị năng cũng chia cấp từ… Tại sân bay của thành Ocisa, trung tâm Đế Quốc.Truyền thông lúc này vẫn đưa tin về cuộc ly hôn của gia đình thượng tướng.Người người đi qua ai cũng nhìn lên quang não để nghe.Có người dè bỉu, người hả hê, cũng có người tiếc nuối cho cuộc hôn nhân này.“Haiz, tôi là fan couple của vợ chồng nhà thượng tướng đấy.Họ yêu nhau ba năm, cưới nhau bảy năm rồi.Vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như thế này.”“Tôi lại thấy thành ra như này cũng tốt.Một gia tộc phản quốc như Phương gia quả thật không xứng với gia đình thượng tướng.”“Đúng đó, cha của thượng tướng đại nhân còn là Nicolas nguyên soái.Nguyên soái ghét nhất người bất trung, chắc chắn ông ấy cũng không muốn con trai mình cưới một kẻ phản quốc như Phương Tịch Lam đâu.”Đúng lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp đi ngang qua.Cô ấy trùm người kín mít thế nhưng vẫn cảm nhận được sự bi thương tỏa ra từ trên người cô.“Phương gia vô tội, kẻ có tội là Nicolas Á Phong.”Nói rồi cô bước thẳng vào phòng chờ.Để lại ở phía sau là bao nhiêu sự chửi rủa.“Sao cô ta dám nói thượng tướng có tội cơ chứ?”“Thật quá đáng!”Không ai biết rằng người phụ nữ ấy chính là Phương Tịch Lam.Bởi lúc này cô đã đeo khẩu trang và trùm khăn che giấu bộ dạng thật của mình.Từ đây, thượng tướng phu nhân vĩnh viễn biến mất khỏi thành Ocisa.Lúc cô sắp lên máy bay thì một cuộc điện thoại gọi đến, người gọi là Ninh Lạc.Phương Tịch Lam không chút do dự bắt máy.hiện tại cũng chỉ có người bạn này là vẫn còn nhớ và quan tâm đến cô thôi.“Lạc Lạc, tớ đi đây.”Giọng Ninh Lạc nghẹn ngào: “Lam Lam, cậu nghĩ kĩ rồi sao? Cậu định bỏ tớ mà đi sao?”Cô im lặng một hồi, sau đó trả lời: “Tớ phải đi, Osica không chào đón tớ.”Ninh Lạc thở dài, vô cùng đau buồn cho bạn mình: “Được rồi, tớ tôn trọng quyết định của cậu.Lam Lam à cậu yên tâm đi, tớ sẽ đến Rajul thăm cậu.”Phương Tịch Lam mỉm cười, nói với Ninh Lạc: “Lạc Lạc à, bảo trọng nhé, tớ đi đây.”“Lam Lam, bảo trọng, nhớ giữ gìn sức khỏe.Vì cậu và cũng vì đứa bé, đừng đau buồn.”“Ừm, tạm biệt.” Dứt lời, Phương Tịch Lam cúp máy.Từ giờ sẽ là cuộc hành trình của riêng cô và bé con.Để cắt đứt với tất cả mọi thứ ở đây, Phương Tịch Lam đập nát quang não, sau đó bỏ vào thùng rác trong sân bay.Từ giờ không ai có thể liên lạc với cô được nữa.Máy bay nhanh chóng cất cánh, Phương Tịch Lam nhìn thấy trời cao mây xanh, trong lòng là một mớ hỗn độn.Hiện tại, chỉ có đứa bé là niềm an ủi duy nhất của cô.Phương Tịch Lam xoa xoa bụng, mỉm cười dịu dàng: “Con yêu, mẹ dẫn con đi đến một vùng đất thanh bình nhé.Chúng ta sẽ sống bên nhau thật hạnh phúc.”Dù cha con không nuôi dạy con, nhưng mẹ sẽ đảm đương vai trò của cả một người mẹ lẫn một người cha.Có lẽ vì gương mặt của cô tràn đầy ưu thương nên đã khiến một người chú ý.Âm thanh vang lên bên tai cô.“Gương mặt xinh đẹp như này mà sầu bi thế? Cô gái, cô có chuyện gì buồn sao?”Đó là một người đàn ông cao lớn, mái tóc vàng và đôi mắt xanh biển tuyệt đẹp, vóc người cao lớn.Anh chàng này rất đẹp trai, cái đẹp của anh thuộc về sự hòa đồng thân thiện, bởi trên môi anh lúc nào cũng nở nụ cười khiến người xung quanh vô cùng hảo cảm.Phương Tịch Lam định không trả lời, nhưng người đàn ông cứ nhìn cô mãi, vì vậy nên cô chỉ đành ngại ngùng đáp: “Tôi không sao.” Sau đó, cô im lặng, bởi lúc này cô cũng không muốn trò chuyện với bất cứ ai.Người đàn ông dường như hiểu được ý của cô, anh ta cũng rất tinh tế, không hỏi gì nữa.Nhờ vậy mà Phương Tịch Lam mới cảm thấy yên tâm.Nhưng cứ chốc lát cô lại cảm nhận được tầm mắt của anh ta đặt trên người mình.Ánh nhìn săm soi như vậy khiến Phương Tịch Lam vô cùng khó chịu.Cô vốn định quay sang hỏi cho ra lẽ, nhưng nghĩ kĩ lại thì cô quyết định mặc kệ anh ta.Phương Tịch Lam muốn ngủ một chút, bởi những ngày qua khiến sức khỏe của cô bị hao mòn nghiêm trọng.Lúc cô định chợp mắt một xíu thì máy bay bỗng dưng chao đảo, chỉ nghe “đùng” một tiếng, cô nhìn ra cửa sổ thì thấy một cánh của máy bay đã bị nổ.Tiếp viên nhanh chóng chỉ đạo mọi người mặc áo phao, đeo bình dưỡng khí và dù nhảy vào.Nhưng còn chưa kịp hoàn thành thì cả chiếc máy bay đã nổ tung.Trong những giây phút cuối cùng của thời khắc sinh tử, Phương Tịch Lam chợt nghĩ, không biết khi Nicolas Á Phong biết tin cô chết thì sao nhỉ?Chắc hẳn hắn sẽ vui mừng lắm, mở tiệc mừng ba ngày ba đêm, còn dẫn mấy cô tình nhân kia về phòng ngủ của họ lăn lộn.Tầm mắt mờ dần, biết bao ký ức tươi đẹp thời thanh xuân hiện ra.Nhưng rồi tất cả cũng tan thành mây khói, Phương Tịch Lam cảm thấy xung quanh nóng rực, khói mù mịt, máy bay thì rơi không kiểm soát được, cô khó thở vô cùng.Những gì xảy ra sau đó, Phương Tịch Lam không thể biết được nữa..