“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 670: C670: Chương 670
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Không thể tiếp nhận trong thời gian ngắn không có nghĩa là cả đời cũng không thể tiếp nhận, Anh Tuấn đặc biệt nhắc đến công tước Otto, thấy cô không có phản ứng gì đặc biệt, tận trong đáy lòng của anh thở dài một hơi. Cả nhà hoà hợp với nhau, tâm trạng nhẹ nhõm đi không ít.Tốc độ của ba người rất nhanh, Nhan Nhã Quỳnh thay quần áo đơn giản, Giang Anh Tuấn thu dọn một vài đồ dùng quen thuộc thường ngày rồi một nhà ba người rời khỏi bệnh viện dưới ánh trăng. Để lại một mình Lê Quốc Nam, sáng hôm sau thức dậy, tìm mãi không thấy ai mới thất vọng gọi cho Kiều Loan đến đón anh ta về nhà. Sau mấy ngày tịnh dưỡng, tâm trạng cũng không thể tốt hơn.Biết bọn họ đang trên đường tới, bề ngoài công tước Otto tỏ ra trấn định ngồi ở trên ghế sa lông bình chân như vại tựa như không có chút lo lắng nào. Trên thực tế bàn tay trái ông ta đã siết chặt chén trà trên bàn, tay phải đặt ở trên đùi gõ gõ từng nhịp vô cùng nôn nóng.“Sao còn chưa tới? Không cần tìm người đi đón thật sao?”Đã không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu ông ta hỏi câu này rồi, công tước Otto cau mày tầm mắt vẫn dáo dác lâu lâu lại đảo về cửa chính.“Ông ngoại, Nhã Quỳnh không phải người không thấu tình đạt lý đến vậy. Chắc chắn em ấy sẽ tiếp nhận ông thôi. Ông cứ cho em ấy một chút thời gian.”Thời gian hai người biết nhau không tính là dài nhưng cũng không phải là ngắn, thời gian chung đụng cũng chẳng nhiều hơn so với Nhan Nhã Quỳnh là bao, thế nhưng NhanKiến Định chưa bao giờ thấy ông ta sốt sắng như vậy.Thấy ông ta như vậy trong lòng anh ta lại thấy buồn cười, nhưng cũng chen lẫn một chút tâm tình khó nói rõ được. NhanKiến Định khẽ lắc lắc đầu, đến cùng cũng không để chuyện này ở trong lòng. Anh ta giơ tay lên nhìn đồng hồ, thấy thời gian hiển thị trên đó đúng là đã không còn sớm nữa, theo lý thuyết với chiều dài quãng đường như vậy, lúc này hẳn là người đã sớm nên đến đây rồi mới phải.Nghĩ tới đây, anh ta cũng cảm thấy có chút ngồi không yên, đứng lên, qua lại đi rồi hai vòng. Cuối cùng có lẽ không chờ được nữa, NhanKiến Định cầm lấy chìa khóa xe trên bàn đi ra ngoài cửa. Thế nhưng vừa mới đi tới cửa, đang chuẩn bị đổi giày, đã nghe thấy tiếng xe lái vào từ ngoài cửa truyền đến.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Lòng anh ta thoáng chốc buông lỏng, cuối cùng cũng coi như là trở về. NhanKiến Định khẽ cười, vung tay đáp chiếc chìa khóa xe chỗ huyền quan, thay giầy xong lững thững đi ra ngoài.Có lẽ công tước Otto cũng đã nghe thấy tiếng xe báo hiệu Nhan Nhã Quỳnh về, sau khi NhanKiến Định đi ra được một lát, ông ta cũng ra theo. Thế nhưng khi ra đến nơi ông ta cũng chỉ giơ tay che miệng ho nhẹ một tiếng, không hề đi tới gần bên cạnh xe, biểu hiện trên mặt ông nghiêm nghị, tựa như chuẩn bị làm việc gì đó lớn lao, trọng đại lắm vậy.“Về nhà cảm giác thế nào?”Ý cười trên mặt NhanKiến Định càng sâu, đây là chuyện riêng của Nhã Quỳnh, anh biết bản thân không nên can thiệp quá nhiều. Anh ta vừa hỏi vừa đi tới giúp đỡ mở cửa xe, ôm lấy NhanHướng Minh từ bên trong xe ra ngoài. Mà tại cửa xe phía bên kia, Nhan Nhã Quỳnh cũng đã được Giang Anh Tuấn nửa dìu nửa đỡ bước xuống xe.“Cảm giác khá tốt, không khí cũng mới mẻ lắm.”Mới từ trong xe đi ra, đầu Nhan Nhã Quỳnh vẫn có chút choáng váng, nghe thấy anh trai lên tiếng chế nhạo, cô không nhịn được quay đầu, ý cười lan ra cả gương mặt, hài lòng đáp.“Hướng Minh thì sao nào, cảm thấy về nhà có thích không?”Hình như thằng nhóc này lại lên cân thì phải, mới ôm một lát đã có cảm giác mỏi tay rồi. NhanKiến Định yên lặng âm thầm tự áng chừng một chút, sau đó như phát hiện ra điều gì đó anh ta cúi đầu mím môi cười cười. Xem ra trong khoảng thời gian này hai mẹ con em gái anh được Giang Anh Tuấn chăm sóc không tồi.“Đương nhiên là thích rồi, nhưng con cũng nhớ cậu lắm!”
Không thể tiếp nhận trong thời gian ngắn không có nghĩa là cả đời cũng không thể tiếp nhận, Anh Tuấn đặc biệt nhắc đến công tước Otto, thấy cô không có phản ứng gì đặc biệt, tận trong đáy lòng của anh thở dài một hơi. Cả nhà hoà hợp với nhau, tâm trạng nhẹ nhõm đi không ít.
Tốc độ của ba người rất nhanh, Nhan Nhã Quỳnh thay quần áo đơn giản, Giang Anh Tuấn thu dọn một vài đồ dùng quen thuộc thường ngày rồi một nhà ba người rời khỏi bệnh viện dưới ánh trăng. Để lại một mình Lê Quốc Nam, sáng hôm sau thức dậy, tìm mãi không thấy ai mới thất vọng gọi cho Kiều Loan đến đón anh ta về nhà. Sau mấy ngày tịnh dưỡng, tâm trạng cũng không thể tốt hơn.
Biết bọn họ đang trên đường tới, bề ngoài công tước Otto tỏ ra trấn định ngồi ở trên ghế sa lông bình chân như vại tựa như không có chút lo lắng nào. Trên thực tế bàn tay trái ông ta đã siết chặt chén trà trên bàn, tay phải đặt ở trên đùi gõ gõ từng nhịp vô cùng nôn nóng.
“Sao còn chưa tới? Không cần tìm người đi đón thật sao?”
Đã không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu ông ta hỏi câu này rồi, công tước Otto cau mày tầm mắt vẫn dáo dác lâu lâu lại đảo về cửa chính.
“Ông ngoại, Nhã Quỳnh không phải người không thấu tình đạt lý đến vậy. Chắc chắn em ấy sẽ tiếp nhận ông thôi. Ông cứ cho em ấy một chút thời gian.”
Thời gian hai người biết nhau không tính là dài nhưng cũng không phải là ngắn, thời gian chung đụng cũng chẳng nhiều hơn so với Nhan Nhã Quỳnh là bao, thế nhưng NhanKiến Định chưa bao giờ thấy ông ta sốt sắng như vậy.
Thấy ông ta như vậy trong lòng anh ta lại thấy buồn cười, nhưng cũng chen lẫn một chút tâm tình khó nói rõ được. NhanKiến Định khẽ lắc lắc đầu, đến cùng cũng không để chuyện này ở trong lòng. Anh ta giơ tay lên nhìn đồng hồ, thấy thời gian hiển thị trên đó đúng là đã không còn sớm nữa, theo lý thuyết với chiều dài quãng đường như vậy, lúc này hẳn là người đã sớm nên đến đây rồi mới phải.
Nghĩ tới đây, anh ta cũng cảm thấy có chút ngồi không yên, đứng lên, qua lại đi rồi hai vòng. Cuối cùng có lẽ không chờ được nữa, NhanKiến Định cầm lấy chìa khóa xe trên bàn đi ra ngoài cửa. Thế nhưng vừa mới đi tới cửa, đang chuẩn bị đổi giày, đã nghe thấy tiếng xe lái vào từ ngoài cửa truyền đến.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Lòng anh ta thoáng chốc buông lỏng, cuối cùng cũng coi như là trở về. NhanKiến Định khẽ cười, vung tay đáp chiếc chìa khóa xe chỗ huyền quan, thay giầy xong lững thững đi ra ngoài.
Có lẽ công tước Otto cũng đã nghe thấy tiếng xe báo hiệu Nhan Nhã Quỳnh về, sau khi NhanKiến Định đi ra được một lát, ông ta cũng ra theo. Thế nhưng khi ra đến nơi ông ta cũng chỉ giơ tay che miệng ho nhẹ một tiếng, không hề đi tới gần bên cạnh xe, biểu hiện trên mặt ông nghiêm nghị, tựa như chuẩn bị làm việc gì đó lớn lao, trọng đại lắm vậy.
“Về nhà cảm giác thế nào?”
Ý cười trên mặt NhanKiến Định càng sâu, đây là chuyện riêng của Nhã Quỳnh, anh biết bản thân không nên can thiệp quá nhiều. Anh ta vừa hỏi vừa đi tới giúp đỡ mở cửa xe, ôm lấy NhanHướng Minh từ bên trong xe ra ngoài. Mà tại cửa xe phía bên kia, Nhan Nhã Quỳnh cũng đã được Giang Anh Tuấn nửa dìu nửa đỡ bước xuống xe.
“Cảm giác khá tốt, không khí cũng mới mẻ lắm.”
Mới từ trong xe đi ra, đầu Nhan Nhã Quỳnh vẫn có chút choáng váng, nghe thấy anh trai lên tiếng chế nhạo, cô không nhịn được quay đầu, ý cười lan ra cả gương mặt, hài lòng đáp.
“Hướng Minh thì sao nào, cảm thấy về nhà có thích không?”
Hình như thằng nhóc này lại lên cân thì phải, mới ôm một lát đã có cảm giác mỏi tay rồi. NhanKiến Định yên lặng âm thầm tự áng chừng một chút, sau đó như phát hiện ra điều gì đó anh ta cúi đầu mím môi cười cười. Xem ra trong khoảng thời gian này hai mẹ con em gái anh được Giang Anh Tuấn chăm sóc không tồi.
“Đương nhiên là thích rồi, nhưng con cũng nhớ cậu lắm!”
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Không thể tiếp nhận trong thời gian ngắn không có nghĩa là cả đời cũng không thể tiếp nhận, Anh Tuấn đặc biệt nhắc đến công tước Otto, thấy cô không có phản ứng gì đặc biệt, tận trong đáy lòng của anh thở dài một hơi. Cả nhà hoà hợp với nhau, tâm trạng nhẹ nhõm đi không ít.Tốc độ của ba người rất nhanh, Nhan Nhã Quỳnh thay quần áo đơn giản, Giang Anh Tuấn thu dọn một vài đồ dùng quen thuộc thường ngày rồi một nhà ba người rời khỏi bệnh viện dưới ánh trăng. Để lại một mình Lê Quốc Nam, sáng hôm sau thức dậy, tìm mãi không thấy ai mới thất vọng gọi cho Kiều Loan đến đón anh ta về nhà. Sau mấy ngày tịnh dưỡng, tâm trạng cũng không thể tốt hơn.Biết bọn họ đang trên đường tới, bề ngoài công tước Otto tỏ ra trấn định ngồi ở trên ghế sa lông bình chân như vại tựa như không có chút lo lắng nào. Trên thực tế bàn tay trái ông ta đã siết chặt chén trà trên bàn, tay phải đặt ở trên đùi gõ gõ từng nhịp vô cùng nôn nóng.“Sao còn chưa tới? Không cần tìm người đi đón thật sao?”Đã không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu ông ta hỏi câu này rồi, công tước Otto cau mày tầm mắt vẫn dáo dác lâu lâu lại đảo về cửa chính.“Ông ngoại, Nhã Quỳnh không phải người không thấu tình đạt lý đến vậy. Chắc chắn em ấy sẽ tiếp nhận ông thôi. Ông cứ cho em ấy một chút thời gian.”Thời gian hai người biết nhau không tính là dài nhưng cũng không phải là ngắn, thời gian chung đụng cũng chẳng nhiều hơn so với Nhan Nhã Quỳnh là bao, thế nhưng NhanKiến Định chưa bao giờ thấy ông ta sốt sắng như vậy.Thấy ông ta như vậy trong lòng anh ta lại thấy buồn cười, nhưng cũng chen lẫn một chút tâm tình khó nói rõ được. NhanKiến Định khẽ lắc lắc đầu, đến cùng cũng không để chuyện này ở trong lòng. Anh ta giơ tay lên nhìn đồng hồ, thấy thời gian hiển thị trên đó đúng là đã không còn sớm nữa, theo lý thuyết với chiều dài quãng đường như vậy, lúc này hẳn là người đã sớm nên đến đây rồi mới phải.Nghĩ tới đây, anh ta cũng cảm thấy có chút ngồi không yên, đứng lên, qua lại đi rồi hai vòng. Cuối cùng có lẽ không chờ được nữa, NhanKiến Định cầm lấy chìa khóa xe trên bàn đi ra ngoài cửa. Thế nhưng vừa mới đi tới cửa, đang chuẩn bị đổi giày, đã nghe thấy tiếng xe lái vào từ ngoài cửa truyền đến.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Lòng anh ta thoáng chốc buông lỏng, cuối cùng cũng coi như là trở về. NhanKiến Định khẽ cười, vung tay đáp chiếc chìa khóa xe chỗ huyền quan, thay giầy xong lững thững đi ra ngoài.Có lẽ công tước Otto cũng đã nghe thấy tiếng xe báo hiệu Nhan Nhã Quỳnh về, sau khi NhanKiến Định đi ra được một lát, ông ta cũng ra theo. Thế nhưng khi ra đến nơi ông ta cũng chỉ giơ tay che miệng ho nhẹ một tiếng, không hề đi tới gần bên cạnh xe, biểu hiện trên mặt ông nghiêm nghị, tựa như chuẩn bị làm việc gì đó lớn lao, trọng đại lắm vậy.“Về nhà cảm giác thế nào?”Ý cười trên mặt NhanKiến Định càng sâu, đây là chuyện riêng của Nhã Quỳnh, anh biết bản thân không nên can thiệp quá nhiều. Anh ta vừa hỏi vừa đi tới giúp đỡ mở cửa xe, ôm lấy NhanHướng Minh từ bên trong xe ra ngoài. Mà tại cửa xe phía bên kia, Nhan Nhã Quỳnh cũng đã được Giang Anh Tuấn nửa dìu nửa đỡ bước xuống xe.“Cảm giác khá tốt, không khí cũng mới mẻ lắm.”Mới từ trong xe đi ra, đầu Nhan Nhã Quỳnh vẫn có chút choáng váng, nghe thấy anh trai lên tiếng chế nhạo, cô không nhịn được quay đầu, ý cười lan ra cả gương mặt, hài lòng đáp.“Hướng Minh thì sao nào, cảm thấy về nhà có thích không?”Hình như thằng nhóc này lại lên cân thì phải, mới ôm một lát đã có cảm giác mỏi tay rồi. NhanKiến Định yên lặng âm thầm tự áng chừng một chút, sau đó như phát hiện ra điều gì đó anh ta cúi đầu mím môi cười cười. Xem ra trong khoảng thời gian này hai mẹ con em gái anh được Giang Anh Tuấn chăm sóc không tồi.“Đương nhiên là thích rồi, nhưng con cũng nhớ cậu lắm!”