Tác giả:

“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…

Chương 675: C675: Chương 675

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Quá trình bận rộn chuẩn bị hôn lễ chính thức bắt đầu sau bữa điểm tâm. Thật sự Giang Anh Tuấn không thể cưỡng lại được sự nhiệt tình của Nhan Nhã Quỳnh, sau khi ăn sáng xong anh đi với NhanKiến Định ra ngoài chuẩn bị vài thứ. Sau khi hai người bọn họ rời đi, trong nhà chỉ còn công tước Otto và mẹ con Nhan Nhã Quỳnh.Hiếm lắm hôm nay mới thấy ánh mặt trời, Nhan Nhã Quỳnh nhanh chóng kêu người chuyển cho mình một chiếc ghế nằm ra sân, sau đó cô thoải mái nằm ở trên ghế, vừa xoắn xuýt xem sẽ tổ chức hôn lễ theo phong cách nào, vừa câu được câu chăng nói chuyện với NhanHướng Minh.Bởi vì Nhan Nhã Quỳnh tâm huyết dâng trào đột nhiên muốn tổ chức hôn lễ, nên đứa nhỏ cũng phải nghỉ trước một tháng để chuẩn bị, bây giờ cậu nhóc đang chăm chú làm bài tập của mình.Công tước Otto nằm nhoài trên ban công lầu ba, khóm tường tươi tốt đã che đi thân hình của ông ta. Bây giờ đã là cuối mùa thu, hoa cũng đã nở gần hết, từng cánh tường vi khô vàng lất phất treo trên dây leo, từng chiếc gai sắc bén dửng dưng lộ hết ra bên ngoài. Thế nhưng đối với một người toàn tâm toàn ý đặt trên người khác như công tước Otto lúc này thì dẫu cho trên cánh tay của ông ta có bị gai chọc cho thêm mấy lỗ cũng không hề hấn gì.“Mẹ ơi, hình như ông ngoại của mẹ đang ở trên lầu nhìn mẹ đấy!”Lúc này cậu nhóc đang nghiên cứu về vấn đề gương khúc xạ, sau một hồi xoay qua chuyển lại cái gương cậu nhóc vô tình phát hiện ra một mái đầu bạc đang lấp ló sau bụi cây trên lầu.Thấy bóng dáng ấy, c* cậu gãi gãi đầu, có chút không biết nên nói như thế nào cho phải. Sau một hồi suy nghĩ cậu bé vẫn quyết định không làm kinh động đến ông ngoại của mẹ, mà lén lút ghé sát bên tai Nhan Nhã Quỳnh thì thầm.“Có phải mẹ không thích ông ngoại của mẹ không?”Không có đợi được đáp án của Nhan Nhã Quỳnh, NhanHướng Minh đã nằm nhoài sang bên cạnh, hai tay chống đầu, chân co lại khe khẽ lắc lư, tựa như đã chuẩn bị tốt tâm thế để nghe một câu chuyện xưa vậy.“Cũng không phải không thích…”Bản thân cô không biết nên nói như thế nào, nói chung chính là một loại tình cảm rất phức tạp, Nhan Nhã Quỳnh khẽ nhíu mày. Còn tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp tốt. Dù sao ông ta cũng là cha của mẹ cô, là ông ngoại của cô, chẳng phải suốt bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn khát vọng có được người thân hay sao. Bây giờ cô tỏ ra cứng rắn thế này, có le mẹ cô cũng sẽ không vui đi. Nghĩ thế, Nhan Nhã Quỳnh l**m môi một cái, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên.Tầm mắt ngập tràn tia sáng của cô vừa ngước lên đã đụng trúng ánh mắt của ông cụ nào đó đang nghe trộm phía bên trên.Bị động tác bất thình lình của cô dọa cho giật mình, công tước Otto nhanh chóng lùi chân, rụt đầu trở lại, hai tay đút trong túi quần, loanh quanh đi lại tại chỗ hai vòng, thế nhưng trái tim ông ta vẫn đập thình thịch như có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhót trong đó vậy.Nhìn lén bị phát hiện, không biết Nhã Quỳnh có ghét ông thêm không… chỉ nghĩ vậy thôi ông ta đã cảm thấy khổ sở như mất đi mọi thứ vậy.Cuối cùng công tước Otto đối mặt vách tường, con mắt vô cùng chua xót, hai tay ông ta vẫn còn vì sợ hãi mà run rẩy không thôi. Đúng lúc này đột nhiên bên tai ông lại vang lên từng tiếng “Cộc cộc cộc”, tựa như có thứ gì đó đang tiến gần về phía ông ta vậy.Có chút ngạc nhiên khi nghe thấy âm thanh này, công tước Otto nhanh chóng nghiêng đầu nhìn sang, NhanHướng Minh như đầu đạn nhỏ, từ dưới lầu phi lên trên, đứng ở bên chân của ông ta. Cậu bé ngẩng đầu, không nói lời nào, chỉ có bàn tay nhỏ là kéo ống quần ông mấy cái. Sau đó giọng nói mang theo chút ngây thơ non nớt vang lên:“Ông ngoại của mẹ ơi, mẹ con nói có chuyện muốn nói với ông, hỏi ông có muốn xuống đó hay không ạ.”Bị lời nói thẳng thắn như vậy làm cho bối rối, công tước Otto không dám tin tưởng vào những gì mình vừa nghe thấy, ông đẩy đám tường vi trước mặt ra, sau khi nhận được nụ cười thân thiện của Nhan Nhã Quỳnh, ông ta vẫn còn có chút không dám tin tưởng. Lòng bàn chân ông tựa như dẫm lên bông vậy, mỗi một bước nhẹ nhàng như đạp lên mây, công tước vui vẻ đến nỗi đầu cũng có chút mơ hồ. Ngay cả việc ông ta xuống dưới rồi ngồi cạnh cháu gái từ lúc nào cũng không hề hay biết.

Quá trình bận rộn chuẩn bị hôn lễ chính thức bắt đầu sau bữa điểm tâm. Thật sự Giang Anh Tuấn không thể cưỡng lại được sự nhiệt tình của Nhan Nhã Quỳnh, sau khi ăn sáng xong anh đi với NhanKiến Định ra ngoài chuẩn bị vài thứ. Sau khi hai người bọn họ rời đi, trong nhà chỉ còn công tước Otto và mẹ con Nhan Nhã Quỳnh.

Hiếm lắm hôm nay mới thấy ánh mặt trời, Nhan Nhã Quỳnh nhanh chóng kêu người chuyển cho mình một chiếc ghế nằm ra sân, sau đó cô thoải mái nằm ở trên ghế, vừa xoắn xuýt xem sẽ tổ chức hôn lễ theo phong cách nào, vừa câu được câu chăng nói chuyện với NhanHướng Minh.

Bởi vì Nhan Nhã Quỳnh tâm huyết dâng trào đột nhiên muốn tổ chức hôn lễ, nên đứa nhỏ cũng phải nghỉ trước một tháng để chuẩn bị, bây giờ cậu nhóc đang chăm chú làm bài tập của mình.

Công tước Otto nằm nhoài trên ban công lầu ba, khóm tường tươi tốt đã che đi thân hình của ông ta. Bây giờ đã là cuối mùa thu, hoa cũng đã nở gần hết, từng cánh tường vi khô vàng lất phất treo trên dây leo, từng chiếc gai sắc bén dửng dưng lộ hết ra bên ngoài. Thế nhưng đối với một người toàn tâm toàn ý đặt trên người khác như công tước Otto lúc này thì dẫu cho trên cánh tay của ông ta có bị gai chọc cho thêm mấy lỗ cũng không hề hấn gì.

“Mẹ ơi, hình như ông ngoại của mẹ đang ở trên lầu nhìn mẹ đấy!”

Lúc này cậu nhóc đang nghiên cứu về vấn đề gương khúc xạ, sau một hồi xoay qua chuyển lại cái gương cậu nhóc vô tình phát hiện ra một mái đầu bạc đang lấp ló sau bụi cây trên lầu.

Thấy bóng dáng ấy, c* cậu gãi gãi đầu, có chút không biết nên nói như thế nào cho phải. Sau một hồi suy nghĩ cậu bé vẫn quyết định không làm kinh động đến ông ngoại của mẹ, mà lén lút ghé sát bên tai Nhan Nhã Quỳnh thì thầm.

“Có phải mẹ không thích ông ngoại của mẹ không?”

Không có đợi được đáp án của Nhan Nhã Quỳnh, NhanHướng Minh đã nằm nhoài sang bên cạnh, hai tay chống đầu, chân co lại khe khẽ lắc lư, tựa như đã chuẩn bị tốt tâm thế để nghe một câu chuyện xưa vậy.

“Cũng không phải không thích…”

Bản thân cô không biết nên nói như thế nào, nói chung chính là một loại tình cảm rất phức tạp, Nhan Nhã Quỳnh khẽ nhíu mày. Còn tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp tốt. Dù sao ông ta cũng là cha của mẹ cô, là ông ngoại của cô, chẳng phải suốt bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn khát vọng có được người thân hay sao. Bây giờ cô tỏ ra cứng rắn thế này, có le mẹ cô cũng sẽ không vui đi. Nghĩ thế, Nhan Nhã Quỳnh l**m môi một cái, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên.

Tầm mắt ngập tràn tia sáng của cô vừa ngước lên đã đụng trúng ánh mắt của ông cụ nào đó đang nghe trộm phía bên trên.

Bị động tác bất thình lình của cô dọa cho giật mình, công tước Otto nhanh chóng lùi chân, rụt đầu trở lại, hai tay đút trong túi quần, loanh quanh đi lại tại chỗ hai vòng, thế nhưng trái tim ông ta vẫn đập thình thịch như có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhót trong đó vậy.

Nhìn lén bị phát hiện, không biết Nhã Quỳnh có ghét ông thêm không… chỉ nghĩ vậy thôi ông ta đã cảm thấy khổ sở như mất đi mọi thứ vậy.

Cuối cùng công tước Otto đối mặt vách tường, con mắt vô cùng chua xót, hai tay ông ta vẫn còn vì sợ hãi mà run rẩy không thôi. Đúng lúc này đột nhiên bên tai ông lại vang lên từng tiếng “Cộc cộc cộc”, tựa như có thứ gì đó đang tiến gần về phía ông ta vậy.

Có chút ngạc nhiên khi nghe thấy âm thanh này, công tước Otto nhanh chóng nghiêng đầu nhìn sang, NhanHướng Minh như đầu đạn nhỏ, từ dưới lầu phi lên trên, đứng ở bên chân của ông ta. Cậu bé ngẩng đầu, không nói lời nào, chỉ có bàn tay nhỏ là kéo ống quần ông mấy cái. Sau đó giọng nói mang theo chút ngây thơ non nớt vang lên:

“Ông ngoại của mẹ ơi, mẹ con nói có chuyện muốn nói với ông, hỏi ông có muốn xuống đó hay không ạ.”

Bị lời nói thẳng thắn như vậy làm cho bối rối, công tước Otto không dám tin tưởng vào những gì mình vừa nghe thấy, ông đẩy đám tường vi trước mặt ra, sau khi nhận được nụ cười thân thiện của Nhan Nhã Quỳnh, ông ta vẫn còn có chút không dám tin tưởng. Lòng bàn chân ông tựa như dẫm lên bông vậy, mỗi một bước nhẹ nhàng như đạp lên mây, công tước vui vẻ đến nỗi đầu cũng có chút mơ hồ. Ngay cả việc ông ta xuống dưới rồi ngồi cạnh cháu gái từ lúc nào cũng không hề hay biết.

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Quá trình bận rộn chuẩn bị hôn lễ chính thức bắt đầu sau bữa điểm tâm. Thật sự Giang Anh Tuấn không thể cưỡng lại được sự nhiệt tình của Nhan Nhã Quỳnh, sau khi ăn sáng xong anh đi với NhanKiến Định ra ngoài chuẩn bị vài thứ. Sau khi hai người bọn họ rời đi, trong nhà chỉ còn công tước Otto và mẹ con Nhan Nhã Quỳnh.Hiếm lắm hôm nay mới thấy ánh mặt trời, Nhan Nhã Quỳnh nhanh chóng kêu người chuyển cho mình một chiếc ghế nằm ra sân, sau đó cô thoải mái nằm ở trên ghế, vừa xoắn xuýt xem sẽ tổ chức hôn lễ theo phong cách nào, vừa câu được câu chăng nói chuyện với NhanHướng Minh.Bởi vì Nhan Nhã Quỳnh tâm huyết dâng trào đột nhiên muốn tổ chức hôn lễ, nên đứa nhỏ cũng phải nghỉ trước một tháng để chuẩn bị, bây giờ cậu nhóc đang chăm chú làm bài tập của mình.Công tước Otto nằm nhoài trên ban công lầu ba, khóm tường tươi tốt đã che đi thân hình của ông ta. Bây giờ đã là cuối mùa thu, hoa cũng đã nở gần hết, từng cánh tường vi khô vàng lất phất treo trên dây leo, từng chiếc gai sắc bén dửng dưng lộ hết ra bên ngoài. Thế nhưng đối với một người toàn tâm toàn ý đặt trên người khác như công tước Otto lúc này thì dẫu cho trên cánh tay của ông ta có bị gai chọc cho thêm mấy lỗ cũng không hề hấn gì.“Mẹ ơi, hình như ông ngoại của mẹ đang ở trên lầu nhìn mẹ đấy!”Lúc này cậu nhóc đang nghiên cứu về vấn đề gương khúc xạ, sau một hồi xoay qua chuyển lại cái gương cậu nhóc vô tình phát hiện ra một mái đầu bạc đang lấp ló sau bụi cây trên lầu.Thấy bóng dáng ấy, c* cậu gãi gãi đầu, có chút không biết nên nói như thế nào cho phải. Sau một hồi suy nghĩ cậu bé vẫn quyết định không làm kinh động đến ông ngoại của mẹ, mà lén lút ghé sát bên tai Nhan Nhã Quỳnh thì thầm.“Có phải mẹ không thích ông ngoại của mẹ không?”Không có đợi được đáp án của Nhan Nhã Quỳnh, NhanHướng Minh đã nằm nhoài sang bên cạnh, hai tay chống đầu, chân co lại khe khẽ lắc lư, tựa như đã chuẩn bị tốt tâm thế để nghe một câu chuyện xưa vậy.“Cũng không phải không thích…”Bản thân cô không biết nên nói như thế nào, nói chung chính là một loại tình cảm rất phức tạp, Nhan Nhã Quỳnh khẽ nhíu mày. Còn tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp tốt. Dù sao ông ta cũng là cha của mẹ cô, là ông ngoại của cô, chẳng phải suốt bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn khát vọng có được người thân hay sao. Bây giờ cô tỏ ra cứng rắn thế này, có le mẹ cô cũng sẽ không vui đi. Nghĩ thế, Nhan Nhã Quỳnh l**m môi một cái, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên.Tầm mắt ngập tràn tia sáng của cô vừa ngước lên đã đụng trúng ánh mắt của ông cụ nào đó đang nghe trộm phía bên trên.Bị động tác bất thình lình của cô dọa cho giật mình, công tước Otto nhanh chóng lùi chân, rụt đầu trở lại, hai tay đút trong túi quần, loanh quanh đi lại tại chỗ hai vòng, thế nhưng trái tim ông ta vẫn đập thình thịch như có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhót trong đó vậy.Nhìn lén bị phát hiện, không biết Nhã Quỳnh có ghét ông thêm không… chỉ nghĩ vậy thôi ông ta đã cảm thấy khổ sở như mất đi mọi thứ vậy.Cuối cùng công tước Otto đối mặt vách tường, con mắt vô cùng chua xót, hai tay ông ta vẫn còn vì sợ hãi mà run rẩy không thôi. Đúng lúc này đột nhiên bên tai ông lại vang lên từng tiếng “Cộc cộc cộc”, tựa như có thứ gì đó đang tiến gần về phía ông ta vậy.Có chút ngạc nhiên khi nghe thấy âm thanh này, công tước Otto nhanh chóng nghiêng đầu nhìn sang, NhanHướng Minh như đầu đạn nhỏ, từ dưới lầu phi lên trên, đứng ở bên chân của ông ta. Cậu bé ngẩng đầu, không nói lời nào, chỉ có bàn tay nhỏ là kéo ống quần ông mấy cái. Sau đó giọng nói mang theo chút ngây thơ non nớt vang lên:“Ông ngoại của mẹ ơi, mẹ con nói có chuyện muốn nói với ông, hỏi ông có muốn xuống đó hay không ạ.”Bị lời nói thẳng thắn như vậy làm cho bối rối, công tước Otto không dám tin tưởng vào những gì mình vừa nghe thấy, ông đẩy đám tường vi trước mặt ra, sau khi nhận được nụ cười thân thiện của Nhan Nhã Quỳnh, ông ta vẫn còn có chút không dám tin tưởng. Lòng bàn chân ông tựa như dẫm lên bông vậy, mỗi một bước nhẹ nhàng như đạp lên mây, công tước vui vẻ đến nỗi đầu cũng có chút mơ hồ. Ngay cả việc ông ta xuống dưới rồi ngồi cạnh cháu gái từ lúc nào cũng không hề hay biết.

Chương 675: C675: Chương 675