“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 704: C704: Chương 704
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Trong lòng Dương Thừa Húc cảm thấy có chút không thoải mái khi nhìn thấy Trần Tuấn Tú đối xử với NhanHướng Minh như thế này, anh ta thả củ khoai lang nướng trên tay xuống mặt đất, đứng lên giang hai tay đen xì bởi vì vừa bóc vỏ khoai lang ngăn ở trước mặt Trần Tuấn Tú, biểu cảm trên mặt có chút mất tự nhiên.“Nói thế mà cậu vẫn muốn bảo vệ đứa trẻ này hả? Xem ra Dương Minh Hạo nuôi dạy cậu khá tốt đấy nhỉ, đã lớn như thế này rồi vậy mà vẫn còn có lòng đồng tình rộng lớn quá ha.”Không thèm để ý đến Dương Thừa Húc, Trần Tuấn Tú lách qua người Dương Thừa Húc, một tay giơ bó đuốc, một tay kéo NhanHướng Minh đi ra bên ngoài.Không thể cản lại Trần Tuấn Tú, mà ngược lại còn bị Trần Tuấn Tú mắng cho một trận, Dương Thừa Húc quay đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, ỉu xìu đạp chân vài cái rồi ngồi xuống chỗ vừa nãy. Lúc này anh ta không nhắc lại những lời muốn giữ người ở lại nữa, nhặt lên khoai lang nướng của mình, ăn từng miếng.Trần Nhật Linh nhắm hai mắt, không muốn để ý tới người đàn ông đột nhiên tràn ngập lòng đồng tình vớ vẩn, cúi đầu nhìn kỹ người phụ nữ đang nằm ở trên giường.Nhìn thế này mới cảm thấy số mệnh đúng là một thứ có thể khiến người khác không ngờ đến, rõ ràng đều là con người nhưng có người sống hạnh phúc thích gì được nấy, có người lại phải chật vật vì miếng ăn. Mười mấy năm trước, nhà họ Nhanphá sản trở nên thấp kém hơn nhà họ Trần, thế nhưng cho tới bây giờ, tất cả những gì cô ta muốn đến mức thậm chí còn phải liều mạng cũng không chiếm lấy được vào tay, vậy mà Nhan Nhã Quỳnh lại có thể dễ như trở bàn tay đạt được. Số mệnh thật sự đúng là châm chọc biết bao.“Cô nói xem, nếu như tôi xé nát khuôn mặt này của cô, Giang Anh Tuấn có còn thích cô nữa không?”Tay phải của Trần Nhật Linh dịu dàng vuốt v e lên mặt Nhan Nhã Quỳnh. Trần Nhật Linh híp mắt chạm lên làn da của Nhan Nhã Quỳnh, quả nhiên làn da rất nõn nà. Cho dù lúc này Nhan Nhã Quỳnh yếu ớt nằm ở trên giường, xúc cảm trên tay cũng tốt hơn nhiều so với lúc cô ta tự sờ lên mình, khó trách Giang Anh Tuấn lại thích con ả này.“Nếu như tôi là cô, tôi sẽ nhân cơ hội này làm tất cả những gì mình muốn làm, dù sao loại cơ hội như này cũng không dễ dàng có được đâu.”Hai mắt vẫn chưa mở ra, tuy rằng giọng điệu có chút suy yếu, nhưng quả thật là câu nói này được phát ra từ miệng của Nhan Nhã Quỳnh.“Hóa ra là đã sớm tỉnh, giả vờ ngủ có thấy thú vị không?”Nhanh chóng thu về bàn tay của mình, Trần Nhật Linh lùi lại một bước, khẽ cười nói.“Tất nhiên là khá thú vị, ít nhất thì hiện tại tôi đã biết được rốt cuộc các người muốn làm cái gì.”Mở to mắt nghiêng đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, Nhan Nhã Quỳnh cười mỉa mai một tiếng, cơn đau đớn từ phần eo khiến cô không có cách nào ngồi dậy, cho nên cô chỉ có thể nằm ngang, không dám động đậy.“Nhật Linh, em có muốn nghỉ ngơi trước một lát không, anh đẩy cô Quỳnh nhích vào bên trong, em lên giường nằm một hồi đi.”Ăn xong khoai lang nướng trong tay mình, Dương Thừa Húc vỗ vỗ hai tay đứng lên tiến tới gần chỗ giường, cánh tay khoác hờ lên vòng eo của Trần Nhật Linh.“Em không muốn ngủ chung với loại người này, lỡ như cô ta có ý đồ gây rối đối với em, nửa đêm đánh em thì em biết làm sao bây giờ.”Ngả người về phía sau, nép vào vòng tay của Dương Thừa Húc, Trần Nhật Linh quay người ôm lấy thân thể của anh, ánh mắt lại liếc về phía Nhan Nhã Quỳnh.Không muốn nhìn màn âu yếm cay mắt của hai người này, Nhan Nhã Quỳnh nhắm hai mắt lại, vốn dĩ cô bị mất máu quá nhiều, quần áo mặc trên người cũng không dày, đến bây giờ cô mới biết được rừng rậm vào ban đêm trong thời tiết cuối thu lạnh như thế nào. Cơ thể cô khẽ run rẩy vì gió lạnh, cổ họng khô khốc cực kỳ khó chịu.
Trong lòng Dương Thừa Húc cảm thấy có chút không thoải mái khi nhìn thấy Trần Tuấn Tú đối xử với NhanHướng Minh như thế này, anh ta thả củ khoai lang nướng trên tay xuống mặt đất, đứng lên giang hai tay đen xì bởi vì vừa bóc vỏ khoai lang ngăn ở trước mặt Trần Tuấn Tú, biểu cảm trên mặt có chút mất tự nhiên.
“Nói thế mà cậu vẫn muốn bảo vệ đứa trẻ này hả? Xem ra Dương Minh Hạo nuôi dạy cậu khá tốt đấy nhỉ, đã lớn như thế này rồi vậy mà vẫn còn có lòng đồng tình rộng lớn quá ha.”
Không thèm để ý đến Dương Thừa Húc, Trần Tuấn Tú lách qua người Dương Thừa Húc, một tay giơ bó đuốc, một tay kéo NhanHướng Minh đi ra bên ngoài.
Không thể cản lại Trần Tuấn Tú, mà ngược lại còn bị Trần Tuấn Tú mắng cho một trận, Dương Thừa Húc quay đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, ỉu xìu đạp chân vài cái rồi ngồi xuống chỗ vừa nãy. Lúc này anh ta không nhắc lại những lời muốn giữ người ở lại nữa, nhặt lên khoai lang nướng của mình, ăn từng miếng.
Trần Nhật Linh nhắm hai mắt, không muốn để ý tới người đàn ông đột nhiên tràn ngập lòng đồng tình vớ vẩn, cúi đầu nhìn kỹ người phụ nữ đang nằm ở trên giường.
Nhìn thế này mới cảm thấy số mệnh đúng là một thứ có thể khiến người khác không ngờ đến, rõ ràng đều là con người nhưng có người sống hạnh phúc thích gì được nấy, có người lại phải chật vật vì miếng ăn. Mười mấy năm trước, nhà họ Nhanphá sản trở nên thấp kém hơn nhà họ Trần, thế nhưng cho tới bây giờ, tất cả những gì cô ta muốn đến mức thậm chí còn phải liều mạng cũng không chiếm lấy được vào tay, vậy mà Nhan Nhã Quỳnh lại có thể dễ như trở bàn tay đạt được. Số mệnh thật sự đúng là châm chọc biết bao.
“Cô nói xem, nếu như tôi xé nát khuôn mặt này của cô, Giang Anh Tuấn có còn thích cô nữa không?”
Tay phải của Trần Nhật Linh dịu dàng vuốt v e lên mặt Nhan Nhã Quỳnh. Trần Nhật Linh híp mắt chạm lên làn da của Nhan Nhã Quỳnh, quả nhiên làn da rất nõn nà. Cho dù lúc này Nhan Nhã Quỳnh yếu ớt nằm ở trên giường, xúc cảm trên tay cũng tốt hơn nhiều so với lúc cô ta tự sờ lên mình, khó trách Giang Anh Tuấn lại thích con ả này.
“Nếu như tôi là cô, tôi sẽ nhân cơ hội này làm tất cả những gì mình muốn làm, dù sao loại cơ hội như này cũng không dễ dàng có được đâu.”
Hai mắt vẫn chưa mở ra, tuy rằng giọng điệu có chút suy yếu, nhưng quả thật là câu nói này được phát ra từ miệng của Nhan Nhã Quỳnh.
“Hóa ra là đã sớm tỉnh, giả vờ ngủ có thấy thú vị không?”
Nhanh chóng thu về bàn tay của mình, Trần Nhật Linh lùi lại một bước, khẽ cười nói.
“Tất nhiên là khá thú vị, ít nhất thì hiện tại tôi đã biết được rốt cuộc các người muốn làm cái gì.”
Mở to mắt nghiêng đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, Nhan Nhã Quỳnh cười mỉa mai một tiếng, cơn đau đớn từ phần eo khiến cô không có cách nào ngồi dậy, cho nên cô chỉ có thể nằm ngang, không dám động đậy.
“Nhật Linh, em có muốn nghỉ ngơi trước một lát không, anh đẩy cô Quỳnh nhích vào bên trong, em lên giường nằm một hồi đi.”
Ăn xong khoai lang nướng trong tay mình, Dương Thừa Húc vỗ vỗ hai tay đứng lên tiến tới gần chỗ giường, cánh tay khoác hờ lên vòng eo của Trần Nhật Linh.
“Em không muốn ngủ chung với loại người này, lỡ như cô ta có ý đồ gây rối đối với em, nửa đêm đánh em thì em biết làm sao bây giờ.”
Ngả người về phía sau, nép vào vòng tay của Dương Thừa Húc, Trần Nhật Linh quay người ôm lấy thân thể của anh, ánh mắt lại liếc về phía Nhan Nhã Quỳnh.
Không muốn nhìn màn âu yếm cay mắt của hai người này, Nhan Nhã Quỳnh nhắm hai mắt lại, vốn dĩ cô bị mất máu quá nhiều, quần áo mặc trên người cũng không dày, đến bây giờ cô mới biết được rừng rậm vào ban đêm trong thời tiết cuối thu lạnh như thế nào. Cơ thể cô khẽ run rẩy vì gió lạnh, cổ họng khô khốc cực kỳ khó chịu.
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Trong lòng Dương Thừa Húc cảm thấy có chút không thoải mái khi nhìn thấy Trần Tuấn Tú đối xử với NhanHướng Minh như thế này, anh ta thả củ khoai lang nướng trên tay xuống mặt đất, đứng lên giang hai tay đen xì bởi vì vừa bóc vỏ khoai lang ngăn ở trước mặt Trần Tuấn Tú, biểu cảm trên mặt có chút mất tự nhiên.“Nói thế mà cậu vẫn muốn bảo vệ đứa trẻ này hả? Xem ra Dương Minh Hạo nuôi dạy cậu khá tốt đấy nhỉ, đã lớn như thế này rồi vậy mà vẫn còn có lòng đồng tình rộng lớn quá ha.”Không thèm để ý đến Dương Thừa Húc, Trần Tuấn Tú lách qua người Dương Thừa Húc, một tay giơ bó đuốc, một tay kéo NhanHướng Minh đi ra bên ngoài.Không thể cản lại Trần Tuấn Tú, mà ngược lại còn bị Trần Tuấn Tú mắng cho một trận, Dương Thừa Húc quay đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, ỉu xìu đạp chân vài cái rồi ngồi xuống chỗ vừa nãy. Lúc này anh ta không nhắc lại những lời muốn giữ người ở lại nữa, nhặt lên khoai lang nướng của mình, ăn từng miếng.Trần Nhật Linh nhắm hai mắt, không muốn để ý tới người đàn ông đột nhiên tràn ngập lòng đồng tình vớ vẩn, cúi đầu nhìn kỹ người phụ nữ đang nằm ở trên giường.Nhìn thế này mới cảm thấy số mệnh đúng là một thứ có thể khiến người khác không ngờ đến, rõ ràng đều là con người nhưng có người sống hạnh phúc thích gì được nấy, có người lại phải chật vật vì miếng ăn. Mười mấy năm trước, nhà họ Nhanphá sản trở nên thấp kém hơn nhà họ Trần, thế nhưng cho tới bây giờ, tất cả những gì cô ta muốn đến mức thậm chí còn phải liều mạng cũng không chiếm lấy được vào tay, vậy mà Nhan Nhã Quỳnh lại có thể dễ như trở bàn tay đạt được. Số mệnh thật sự đúng là châm chọc biết bao.“Cô nói xem, nếu như tôi xé nát khuôn mặt này của cô, Giang Anh Tuấn có còn thích cô nữa không?”Tay phải của Trần Nhật Linh dịu dàng vuốt v e lên mặt Nhan Nhã Quỳnh. Trần Nhật Linh híp mắt chạm lên làn da của Nhan Nhã Quỳnh, quả nhiên làn da rất nõn nà. Cho dù lúc này Nhan Nhã Quỳnh yếu ớt nằm ở trên giường, xúc cảm trên tay cũng tốt hơn nhiều so với lúc cô ta tự sờ lên mình, khó trách Giang Anh Tuấn lại thích con ả này.“Nếu như tôi là cô, tôi sẽ nhân cơ hội này làm tất cả những gì mình muốn làm, dù sao loại cơ hội như này cũng không dễ dàng có được đâu.”Hai mắt vẫn chưa mở ra, tuy rằng giọng điệu có chút suy yếu, nhưng quả thật là câu nói này được phát ra từ miệng của Nhan Nhã Quỳnh.“Hóa ra là đã sớm tỉnh, giả vờ ngủ có thấy thú vị không?”Nhanh chóng thu về bàn tay của mình, Trần Nhật Linh lùi lại một bước, khẽ cười nói.“Tất nhiên là khá thú vị, ít nhất thì hiện tại tôi đã biết được rốt cuộc các người muốn làm cái gì.”Mở to mắt nghiêng đầu nhìn về phía Trần Nhật Linh, Nhan Nhã Quỳnh cười mỉa mai một tiếng, cơn đau đớn từ phần eo khiến cô không có cách nào ngồi dậy, cho nên cô chỉ có thể nằm ngang, không dám động đậy.“Nhật Linh, em có muốn nghỉ ngơi trước một lát không, anh đẩy cô Quỳnh nhích vào bên trong, em lên giường nằm một hồi đi.”Ăn xong khoai lang nướng trong tay mình, Dương Thừa Húc vỗ vỗ hai tay đứng lên tiến tới gần chỗ giường, cánh tay khoác hờ lên vòng eo của Trần Nhật Linh.“Em không muốn ngủ chung với loại người này, lỡ như cô ta có ý đồ gây rối đối với em, nửa đêm đánh em thì em biết làm sao bây giờ.”Ngả người về phía sau, nép vào vòng tay của Dương Thừa Húc, Trần Nhật Linh quay người ôm lấy thân thể của anh, ánh mắt lại liếc về phía Nhan Nhã Quỳnh.Không muốn nhìn màn âu yếm cay mắt của hai người này, Nhan Nhã Quỳnh nhắm hai mắt lại, vốn dĩ cô bị mất máu quá nhiều, quần áo mặc trên người cũng không dày, đến bây giờ cô mới biết được rừng rậm vào ban đêm trong thời tiết cuối thu lạnh như thế nào. Cơ thể cô khẽ run rẩy vì gió lạnh, cổ họng khô khốc cực kỳ khó chịu.