Tác giả:

“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…

Chương 1051: C1051: Chương 1051

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Chuyện của Minh Tú, tôi không thể quyết định thay cô ấy, cả phần đời còn lại của ông, tôi sẽ để ông ăn sung mặc sướng, ông không cần phải lo lắng cơm áo gạo tiền.”Yêu cầu như vậy chính là để thử nghiệm giới hạn của anh. NhanKiến Định đương nhiên không phải người ngu ngốc, anh ta không thể đáp ứng.Đã biết trước anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy, NhanVăn Minh cũng không tranh luận, ông ta gật đầu đi vào, ngồi xuống ghế.NhanMộc Trà trang điểm ăn mặc lòe loẹt, uốn éo đi vào sau NhanVăn Minh, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh gì, yên lặng giống như bình hoa di động, chỉ để người ta quan sát. NhanKiến Định cũng không thèm nhìn, xoay người ngồi trở lại chỗ của mình.“Nhìn thấy gì, nghe được gì cứ nói ra hết.”Quản gia đứng cách đó không xa, nghe thấy lời của NhanKiến Định, liền nhanh chóng lấy sổ tay và bút ra, chuẩn bị bắt đầu ghi chép.NhanVăn Minh nhướng mày ngồi ở tư thể thoải mái, liếc mắt nói: “Nhìn thấy chúng ở con hẻm nhỏ phía sau, chắc là do biệt thự tôi sống ở nơi hẻo lánh. Abel không phát hiện ra sự tồn tại của tôi và Mộc Trà.”Trong lúc nói chuyện, NhanVăn Minh lấy trong túi ra một điều thuốc cho lên miệng, sau đó nói tiếp: “Lúc vệ sĩ ập đến, bọn họ đã lắp đặt hộp đen trước, sau đó điện thoại liền không có tín hiệu nữa, những chuyện tiếp sau đó, cậu hỏi vệ sĩ của cậu chắc họ cũng biết.”NhanKiến Định: “….. Chỉ có vậy thôi sao, cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền, thật sự là quá xem trọng hai bố con họ!Đợi một lúc không thấy anh ta lên tiếng, NhanKiến Định đứng dậy hắng giọng, lạnh lùng như sắp bước ra ngoài.“Tôi còn chưa nói xong, sao cậu lại vội vàng vậy? Tôi còn nghe thấy một số chuyện mà vệ sĩ của cậu không biết. Cậu có hứng thú không?”NhanVăn Minh cười kéo NhanKiến Định, dò xét nhìn phòng làm việc của anh ta, chậm rãi nói.“Có gì cần nói thì nói luôn một lần, tôi không cho ông cơ hội mở miệng lần ba.”Vốn bị làm cho nóng lòng, bị làm cho bực dọc, trán NhanKiến Định đột ngột giật giật, cố gắng kìm nén, cố gắng để bình tính lại.“Abel đã biết tất cả kế hoạch của cậu. Mục đích của ông ta chính là bằng chứng, tờ giấy cậu lấy được từ Yaren và người mà Vũ Nguyên Hải đã giao đến cho cậu. Nếu muốn NhanMinh Tú và đứa bé đó, thì phải trao đổi bằng hai thứ trên mới được.”NhanVăn Minh vừa dứt lời, hai mắt NhanKiến Định ngay lập tức nhìn chằm chằm ông ta, anh ta xoay người đi tới, chậm rãi xem xét lại từ đầu đến chân, ngoại trừ anh ta, Giang Anh Tuấn, cũng chỉ có Abel biết được chuyện này, NhanVăn Minh có thể biết, chắc chắn do ông ta nghe được điều gì đó từ Abel, nếu không ông ta làm sao có thể biết được những bí mật này!Vừa định mở miệng hỏi vài câu, Giang Anh Tuấn đã gõ cửa bước vào.“Anh vả.”Trong phòng có hai người lạ, Giang Anh Tuấn nhướng mày nhìn NhanKiến Định.“Những người không liên quan, mời hai người ra ngoài, tôi đã hiểu rồi.”Nhìn thấy Giang Anh Tuấn vào, NhanKiến Định cũng không thèm giới thiệu, liền đuổi hai người họ đi!“NhanKiến Định, tôi dù sao cũng là bố vợ của cậu, dỡ cối giết lừa cũng không nhanh nhẹn như cậu!”NhanVăn Minh điều chỉnh tư thế, thoải mái ngồi trên sô pha, nhìn hai người trước mặt, ông ta có vẻ không muốn rời đi.“Chúng ta chỉ là trao nhận được những gì chúng ta cần. Ông đổi thông tin lấy tiền bạc, còn những thứ khác đương nhiên không liên quan đến ông!”

“Chuyện của Minh Tú, tôi không thể quyết định thay cô ấy, cả phần đời còn lại của ông, tôi sẽ để ông ăn sung mặc sướng, ông không cần phải lo lắng cơm áo gạo tiền.”

Yêu cầu như vậy chính là để thử nghiệm giới hạn của anh. NhanKiến Định đương nhiên không phải người ngu ngốc, anh ta không thể đáp ứng.

Đã biết trước anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy, NhanVăn Minh cũng không tranh luận, ông ta gật đầu đi vào, ngồi xuống ghế.

NhanMộc Trà trang điểm ăn mặc lòe loẹt, uốn éo đi vào sau NhanVăn Minh, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh gì, yên lặng giống như bình hoa di động, chỉ để người ta quan sát. NhanKiến Định cũng không thèm nhìn, xoay người ngồi trở lại chỗ của mình.

“Nhìn thấy gì, nghe được gì cứ nói ra hết.”

Quản gia đứng cách đó không xa, nghe thấy lời của NhanKiến Định, liền nhanh chóng lấy sổ tay và bút ra, chuẩn bị bắt đầu ghi chép.

NhanVăn Minh nhướng mày ngồi ở tư thể thoải mái, liếc mắt nói: “Nhìn thấy chúng ở con hẻm nhỏ phía sau, chắc là do biệt thự tôi sống ở nơi hẻo lánh. Abel không phát hiện ra sự tồn tại của tôi và Mộc Trà.”

Trong lúc nói chuyện, NhanVăn Minh lấy trong túi ra một điều thuốc cho lên miệng, sau đó nói tiếp: “Lúc vệ sĩ ập đến, bọn họ đã lắp đặt hộp đen trước, sau đó điện thoại liền không có tín hiệu nữa, những chuyện tiếp sau đó, cậu hỏi vệ sĩ của cậu chắc họ cũng biết.”

NhanKiến Định: “….. Chỉ có vậy thôi sao, cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền, thật sự là quá xem trọng hai bố con họ!

Đợi một lúc không thấy anh ta lên tiếng, NhanKiến Định đứng dậy hắng giọng, lạnh lùng như sắp bước ra ngoài.

“Tôi còn chưa nói xong, sao cậu lại vội vàng vậy? Tôi còn nghe thấy một số chuyện mà vệ sĩ của cậu không biết. Cậu có hứng thú không?”

NhanVăn Minh cười kéo NhanKiến Định, dò xét nhìn phòng làm việc của anh ta, chậm rãi nói.

“Có gì cần nói thì nói luôn một lần, tôi không cho ông cơ hội mở miệng lần ba.”

Vốn bị làm cho nóng lòng, bị làm cho bực dọc, trán NhanKiến Định đột ngột giật giật, cố gắng kìm nén, cố gắng để bình tính lại.

“Abel đã biết tất cả kế hoạch của cậu. Mục đích của ông ta chính là bằng chứng, tờ giấy cậu lấy được từ Yaren và người mà Vũ Nguyên Hải đã giao đến cho cậu. Nếu muốn NhanMinh Tú và đứa bé đó, thì phải trao đổi bằng hai thứ trên mới được.”

NhanVăn Minh vừa dứt lời, hai mắt NhanKiến Định ngay lập tức nhìn chằm chằm ông ta, anh ta xoay người đi tới, chậm rãi xem xét lại từ đầu đến chân, ngoại trừ anh ta, Giang Anh Tuấn, cũng chỉ có Abel biết được chuyện này, NhanVăn Minh có thể biết, chắc chắn do ông ta nghe được điều gì đó từ Abel, nếu không ông ta làm sao có thể biết được những bí mật này!

Vừa định mở miệng hỏi vài câu, Giang Anh Tuấn đã gõ cửa bước vào.

“Anh vả.”

Trong phòng có hai người lạ, Giang Anh Tuấn nhướng mày nhìn NhanKiến Định.

“Những người không liên quan, mời hai người ra ngoài, tôi đã hiểu rồi.”

Nhìn thấy Giang Anh Tuấn vào, NhanKiến Định cũng không thèm giới thiệu, liền đuổi hai người họ đi!

“NhanKiến Định, tôi dù sao cũng là bố vợ của cậu, dỡ cối giết lừa cũng không nhanh nhẹn như cậu!”

NhanVăn Minh điều chỉnh tư thế, thoải mái ngồi trên sô pha, nhìn hai người trước mặt, ông ta có vẻ không muốn rời đi.

“Chúng ta chỉ là trao nhận được những gì chúng ta cần. Ông đổi thông tin lấy tiền bạc, còn những thứ khác đương nhiên không liên quan đến ông!”

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Chuyện của Minh Tú, tôi không thể quyết định thay cô ấy, cả phần đời còn lại của ông, tôi sẽ để ông ăn sung mặc sướng, ông không cần phải lo lắng cơm áo gạo tiền.”Yêu cầu như vậy chính là để thử nghiệm giới hạn của anh. NhanKiến Định đương nhiên không phải người ngu ngốc, anh ta không thể đáp ứng.Đã biết trước anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy, NhanVăn Minh cũng không tranh luận, ông ta gật đầu đi vào, ngồi xuống ghế.NhanMộc Trà trang điểm ăn mặc lòe loẹt, uốn éo đi vào sau NhanVăn Minh, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh gì, yên lặng giống như bình hoa di động, chỉ để người ta quan sát. NhanKiến Định cũng không thèm nhìn, xoay người ngồi trở lại chỗ của mình.“Nhìn thấy gì, nghe được gì cứ nói ra hết.”Quản gia đứng cách đó không xa, nghe thấy lời của NhanKiến Định, liền nhanh chóng lấy sổ tay và bút ra, chuẩn bị bắt đầu ghi chép.NhanVăn Minh nhướng mày ngồi ở tư thể thoải mái, liếc mắt nói: “Nhìn thấy chúng ở con hẻm nhỏ phía sau, chắc là do biệt thự tôi sống ở nơi hẻo lánh. Abel không phát hiện ra sự tồn tại của tôi và Mộc Trà.”Trong lúc nói chuyện, NhanVăn Minh lấy trong túi ra một điều thuốc cho lên miệng, sau đó nói tiếp: “Lúc vệ sĩ ập đến, bọn họ đã lắp đặt hộp đen trước, sau đó điện thoại liền không có tín hiệu nữa, những chuyện tiếp sau đó, cậu hỏi vệ sĩ của cậu chắc họ cũng biết.”NhanKiến Định: “….. Chỉ có vậy thôi sao, cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền, thật sự là quá xem trọng hai bố con họ!Đợi một lúc không thấy anh ta lên tiếng, NhanKiến Định đứng dậy hắng giọng, lạnh lùng như sắp bước ra ngoài.“Tôi còn chưa nói xong, sao cậu lại vội vàng vậy? Tôi còn nghe thấy một số chuyện mà vệ sĩ của cậu không biết. Cậu có hứng thú không?”NhanVăn Minh cười kéo NhanKiến Định, dò xét nhìn phòng làm việc của anh ta, chậm rãi nói.“Có gì cần nói thì nói luôn một lần, tôi không cho ông cơ hội mở miệng lần ba.”Vốn bị làm cho nóng lòng, bị làm cho bực dọc, trán NhanKiến Định đột ngột giật giật, cố gắng kìm nén, cố gắng để bình tính lại.“Abel đã biết tất cả kế hoạch của cậu. Mục đích của ông ta chính là bằng chứng, tờ giấy cậu lấy được từ Yaren và người mà Vũ Nguyên Hải đã giao đến cho cậu. Nếu muốn NhanMinh Tú và đứa bé đó, thì phải trao đổi bằng hai thứ trên mới được.”NhanVăn Minh vừa dứt lời, hai mắt NhanKiến Định ngay lập tức nhìn chằm chằm ông ta, anh ta xoay người đi tới, chậm rãi xem xét lại từ đầu đến chân, ngoại trừ anh ta, Giang Anh Tuấn, cũng chỉ có Abel biết được chuyện này, NhanVăn Minh có thể biết, chắc chắn do ông ta nghe được điều gì đó từ Abel, nếu không ông ta làm sao có thể biết được những bí mật này!Vừa định mở miệng hỏi vài câu, Giang Anh Tuấn đã gõ cửa bước vào.“Anh vả.”Trong phòng có hai người lạ, Giang Anh Tuấn nhướng mày nhìn NhanKiến Định.“Những người không liên quan, mời hai người ra ngoài, tôi đã hiểu rồi.”Nhìn thấy Giang Anh Tuấn vào, NhanKiến Định cũng không thèm giới thiệu, liền đuổi hai người họ đi!“NhanKiến Định, tôi dù sao cũng là bố vợ của cậu, dỡ cối giết lừa cũng không nhanh nhẹn như cậu!”NhanVăn Minh điều chỉnh tư thế, thoải mái ngồi trên sô pha, nhìn hai người trước mặt, ông ta có vẻ không muốn rời đi.“Chúng ta chỉ là trao nhận được những gì chúng ta cần. Ông đổi thông tin lấy tiền bạc, còn những thứ khác đương nhiên không liên quan đến ông!”

Chương 1051: C1051: Chương 1051