Tác giả:

Tiếng động cơ xe từ ngoài cổng vang lên. Người giúp việc vội vàng chạy ra mở cửa. "Chào mừng ông chủ trở về." Vệ sĩ đứng bên ngoài cúi gập đầu góc 90° cúi chào người đàn ông vừa bước xuống xe. Một đôi giày da đen bóng không tì vết đặt xuống. Bộ âu phục được cắt may gọn gàng ôm sát cơ thể với một tỉ lệ hoàn hảo. Hai hàng sơ mi nơi cổ áo được thả bung như ẩn như hiện cơ ngực bên dưới lớp áo sơ mi. Gương mặt đẹp sắc nét với từng đường nét rõ ràng hơi gầy. Tuy nhiên không mất đi vẻ đẹp trai mà còn làm tăng thêm mấy phần cuốn hút lạnh nhạt. Người đàn ông này tên Đặng Lâm là tổng giám đốc của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Đặng Thị. Bố anh là Đặng Trí Lương nắm giữ hơn 50% cổ phần của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tập đoàn. Hiện tại đã hơn 60 tuổi. Ông chỉ có một người con trai duy nhất là Đặng Lâm. Sau khi ông từ chức sẽ chuyển toàn bộ cổ phần của mình tại Đặng Thị sang cho Đặng Lâm nhưng với một điều kiện. Đặng Lâm phải cưới con gái…

Chương 59: 59: Không Phiền Chứ

Lần Nữa Theo Đuổi EmTác giả: Đăπg VyTruyện Ngôn TìnhTiếng động cơ xe từ ngoài cổng vang lên. Người giúp việc vội vàng chạy ra mở cửa. "Chào mừng ông chủ trở về." Vệ sĩ đứng bên ngoài cúi gập đầu góc 90° cúi chào người đàn ông vừa bước xuống xe. Một đôi giày da đen bóng không tì vết đặt xuống. Bộ âu phục được cắt may gọn gàng ôm sát cơ thể với một tỉ lệ hoàn hảo. Hai hàng sơ mi nơi cổ áo được thả bung như ẩn như hiện cơ ngực bên dưới lớp áo sơ mi. Gương mặt đẹp sắc nét với từng đường nét rõ ràng hơi gầy. Tuy nhiên không mất đi vẻ đẹp trai mà còn làm tăng thêm mấy phần cuốn hút lạnh nhạt. Người đàn ông này tên Đặng Lâm là tổng giám đốc của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Đặng Thị. Bố anh là Đặng Trí Lương nắm giữ hơn 50% cổ phần của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tập đoàn. Hiện tại đã hơn 60 tuổi. Ông chỉ có một người con trai duy nhất là Đặng Lâm. Sau khi ông từ chức sẽ chuyển toàn bộ cổ phần của mình tại Đặng Thị sang cho Đặng Lâm nhưng với một điều kiện. Đặng Lâm phải cưới con gái… Hai mẹ con Đặng Lâm ở lại nông trại nghỉ ngơi qua đêm luôn.Ăn xong cơm tối anh phụ bà rửa bát và dọn dẹp lại căn nhà nhỏ cho sạch sẽ.Khi xong hết mọi việc đã hơn 7 giờ.Hai mẹ con lại ngồi nói chuyện thêm khoảng 1 tiếng rồi bà Tô đi nghỉ.Bà ấy dành riêng ra một tuần để nghỉ ngơi sống khỏe nên giờ giấc rất đúng giờ.Đúng 8 giờ tối sẽ lên giường đi ngủ và dậy lúc 5 giờ sáng.Đặng Lâm không ngủ sớm được nên một mình đi ra ngoài đi dạo.Không khí nơi này trong lành còn thoang thoảng mùi cỏ tươi.Buổi tối bên ngoài có thêm sương đêm hơi lạnh một chút nhưng rất tuyệt vời.Đặng Lâm dạo bước trên con đường cỏ nhỏ.Hiếm khi có thời gian thảnh thơi không nghĩ tới công việc anh cũng muốn tận hưởng thật tốt.Bóng lưng cao lớn của người đàn ông lặng lẽ bước đi trong đêm.Trời đêm nay có trăng nên không tối lắm, vẫn có thể nhìn rõ đường đi.Ting...Ting, Đặng Lâm đang thả bước chân trên thảm cỏ thì có điện thoại báo tin nhắn tới.Hóa ra là cô nhắn.- Anh đang làm gì vậy.Bên cạnh kèm theo icon mặt suy nghĩ.- Bận lắm.Đang bận nhớ em.Đặng Lâm lập tức trả lời lại.- Nếu anh bận như vậy em không phiền anh nữa đâu.- Anh gọi nhé.Tuệ Linh vừa tắm xong đi ra đang lau tóc tiện tay nhắn hỏi anh một chút.Thấy anh trả lời lại nhanh như vậy thì rất vui vẻ.Mấy người bọn họ đi công tác chuyến bay chủ kéo dài khoảng 1 tiếng hơn một chút.Sau khi xuống máy bay thì đi về khách sạn đã được công ty chuẩn bị trước đó cất hành lý và nghỉ ngơi.Sau đó mấy người đi ăn tối và tham quan một chút.Trở về tắm xong thì cũng hơi muộn rồi.Cô còn nghĩ anh đang bận sẽ không trả lời tin nhắn ngay được.Không đợi anh gọi thì cô là người kết nối máy trước.Tiếng chuông vừa vang lên đầu dây bên kia lập tức được kết nối."Anh đây." Vẫn là giọng nói ấm áp quen thuộc của anh vang lên.Màn hình bên cô một màu đen, nhìn kĩ mới thấy bóng dáng lờ mờ."Sao bên anh tối như vậy." Tuệ Linh đặt điện thoại trên bàn tay vẫn đang lau tóc tò.Nhìn thấy bên anh một màu đen xì mò hỏi."Đang đi dạo ở ngoài một chút.Vừa tắm xong sao?" Đặng Lâm nhìn cô gái mặc áo choàng tắm đang lau tóc trước màn hình đáp."Anh đang ở chỗ nào vậy.Rất tối em nhìn không rõ." Tuệ Linh nhận thấy có điểm không thích hợp bèn hỏi.Cô nhớ anh nói đi công tác, lúc sớm nhắn tin còn nói ở khách sạn.Bây giờ lại ở chỗ nào đó mà ánh đèn không có chỉ có một màu đen."À anh đến thăm mẹ.Cuối tuần mẹ ra nông trại nghỉ ngơi nên anh ở lại nông trại với mẹ.Thấy trời đẹp nên ra ngoài tản bộ một lát." Đặng Lâm nghe cô hỏi lập thức giải thích.Đúng là anh quên chưa nói với cô mình đến nông trại thăm mẹ."Tối như vậy.Em không thấy đẹp gì cả.Đúng rồi mẹ đâu, em có thể nói chuyện với mẹ một chút sao?" Cô biết mẹ của anh cũng ở Anh Quốc.Anh đến thăm mẹ cũng là lẽ thường.Nghĩ tới lâu rồi chứ gặp bà ấy Tuệ Linh liền muốn nói chuyện một chút."Mẹ ngủ rồi.Bà ấy thời gian này luôn miệng than thở có tuổi rồi.Phải sống kỷ luật đúng giờ." Đặng Lâm nhớ tới những gì mẹ nói thì nói lại cho cô nghe.Cảm thấy mẹ mình đúng là có chút buồn cười.Rõ ràng tuổi còn trẻ nhưng luôn miệng nói bản thân đã già.Anh cũng hết cách."Ồ được rồi.Vậy khi khác em sẽ nói chuyện với mẹ sau." Tuệ Linh gật đầu như đã hiểu.Phụ huynh đi ngủ rồi cô cũng không thể làm phiền được.Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa.Nghe giọng thì là cô gái tinh nghịch Anna."Cốc...Cốc...Cốc.Serline, có phiền không nếu tôi vào trong một lát?""Cửa không khóa cô vào đi." Tuệ Linh tiện đáp lại rồi tiếp tục lau khô tóc.Màn hình điện thoại vẫn ở chế độ gọi.Hai người đồng thời im lặng không nói gì."Thấy còn sớm nên sang đây nói chuyện với cô một lát.Đang gọi điện thoại sao?" Anna đẩy cửa tung tăng đi vào.Nhìn dáng vẻ hoạt bát của cô ấy không hề có tuổi tác của một người trưởng thành 24 tuổi."Ừm.Đang gọi điện, cô ngồi đi." Tuệ Linh cười đáp cũng không để ý.Thời gian làm chung lâu cô cũng quen với tính cách này của Anna.Nói ra thì còn cảm thấy tính tình của cô ấy như vậy cũng rất tốt.Là người có thể nói chuyện được."Đó là bạn trai cô sao?" Anna nhìn qua màn hình đang ở chế độ gọi video thấy một khuôn mặt đàn ông mờ mờ bèn tò mò hỏi.Bởi vì bên Đặng Lâm trời tối nên camera nhận diện không rõ ràng lắm."Là anh ấy.Anh ấy đang ở ngoài nên ánh sáng không tốt lắm." Tuệ Linh nghe Anna hỏi cũng thành thật trả lời."Chào cô tôi là bạn trai cô ấy.Hai người cứ nói chuyện anh cúp máy trước.Khi khác gọi lại cho em sau." Đặng Lâm nghe hai cô gái nói lịch sự chào lại rồi nói lời tạm biệt để không gian cho hai cô gái trẻ."Được.Làm phiền anh rồi." Anna nói."Bye anh.Nói chuyện sau." Tuệ Linh cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của anh.Tắt máy xong Tuệ Linh quay ra hỏi Anna: "Sao vậy, không nghỉ ngơi sớm còn sang đây tìm tôi nói chuyện.Ngày mai sẽ rất mệt đó.""Đến cả cô cũng nói vậy.Ngủ sớm quá tôi không quen.Tôi có rất nhiều năng lượng nên cô yên tâm." Anna cười tươi như hoa đáp.Trên người cô ấy lúc nào cũng đầy năng lượng tích cực.Những người xung quanh đều dễ dàng bị lây nhiễm."Chỉ lo cô không chịu được thôi." Tuệ Linh vừa nói vưa lấy ra đồ dùng bắt đâu chăm sóc ra.Phụ nữ mà, ai cũng có sở thích làm đẹp.Cô cũng không ngoại lệ mà còn rất chú ý nữa là đằng khác."Yên tâm chắc chắn không thành vấn đề.Có phải tôi sang đây không đúng lúc làm ảnh hưởng tới cô và bạn trai không?" Anna có chút rụt rè hỏi.Cô ấy không nghĩ Serline lại đang gọi điện với bạn trai nên mới tới."Không sao đâu.Chúng tôi đều không để ý cô cứ tự nhiên." Cô cười nói.Chuyện này vốn không có gì phải nghĩ nhiều cả.Trùng hợp mà thôi.Với lại tính cách thoải mái của Anna Tuệ Linh cũng hiểu rõ.Câu chuyên này nhanh chóng bị bỏ qua.Hai cô gái ngồi nói chuyện với nhau khoảng 30 phút thì ai về phòng người đó đi nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới..

Hai mẹ con Đặng Lâm ở lại nông trại nghỉ ngơi qua đêm luôn.

Ăn xong cơm tối anh phụ bà rửa bát và dọn dẹp lại căn nhà nhỏ cho sạch sẽ.

Khi xong hết mọi việc đã hơn 7 giờ.

Hai mẹ con lại ngồi nói chuyện thêm khoảng 1 tiếng rồi bà Tô đi nghỉ.

Bà ấy dành riêng ra một tuần để nghỉ ngơi sống khỏe nên giờ giấc rất đúng giờ.

Đúng 8 giờ tối sẽ lên giường đi ngủ và dậy lúc 5 giờ sáng.

Đặng Lâm không ngủ sớm được nên một mình đi ra ngoài đi dạo.

Không khí nơi này trong lành còn thoang thoảng mùi cỏ tươi.

Buổi tối bên ngoài có thêm sương đêm hơi lạnh một chút nhưng rất tuyệt vời.

Đặng Lâm dạo bước trên con đường cỏ nhỏ.

Hiếm khi có thời gian thảnh thơi không nghĩ tới công việc anh cũng muốn tận hưởng thật tốt.

Bóng lưng cao lớn của người đàn ông lặng lẽ bước đi trong đêm.

Trời đêm nay có trăng nên không tối lắm, vẫn có thể nhìn rõ đường đi.

Ting...Ting, Đặng Lâm đang thả bước chân trên thảm cỏ thì có điện thoại báo tin nhắn tới.

Hóa ra là cô nhắn.

- Anh đang làm gì vậy.

Bên cạnh kèm theo icon mặt suy nghĩ.

- Bận lắm.

Đang bận nhớ em.

Đặng Lâm lập tức trả lời lại.

- Nếu anh bận như vậy em không phiền anh nữa đâu.

- Anh gọi nhé.

Tuệ Linh vừa tắm xong đi ra đang lau tóc tiện tay nhắn hỏi anh một chút.

Thấy anh trả lời lại nhanh như vậy thì rất vui vẻ.

Mấy người bọn họ đi công tác chuyến bay chủ kéo dài khoảng 1 tiếng hơn một chút.

Sau khi xuống máy bay thì đi về khách sạn đã được công ty chuẩn bị trước đó cất hành lý và nghỉ ngơi.

Sau đó mấy người đi ăn tối và tham quan một chút.

Trở về tắm xong thì cũng hơi muộn rồi.

Cô còn nghĩ anh đang bận sẽ không trả lời tin nhắn ngay được.

Không đợi anh gọi thì cô là người kết nối máy trước.

Tiếng chuông vừa vang lên đầu dây bên kia lập tức được kết nối.

"Anh đây." Vẫn là giọng nói ấm áp quen thuộc của anh vang lên.

Màn hình bên cô một màu đen, nhìn kĩ mới thấy bóng dáng lờ mờ.

"Sao bên anh tối như vậy." Tuệ Linh đặt điện thoại trên bàn tay vẫn đang lau tóc tò.

Nhìn thấy bên anh một màu đen xì mò hỏi.

"Đang đi dạo ở ngoài một chút.

Vừa tắm xong sao?" Đặng Lâm nhìn cô gái mặc áo choàng tắm đang lau tóc trước màn hình đáp.

"Anh đang ở chỗ nào vậy.

Rất tối em nhìn không rõ." Tuệ Linh nhận thấy có điểm không thích hợp bèn hỏi.

Cô nhớ anh nói đi công tác, lúc sớm nhắn tin còn nói ở khách sạn.

Bây giờ lại ở chỗ nào đó mà ánh đèn không có chỉ có một màu đen.

"À anh đến thăm mẹ.

Cuối tuần mẹ ra nông trại nghỉ ngơi nên anh ở lại nông trại với mẹ.

Thấy trời đẹp nên ra ngoài tản bộ một lát." Đặng Lâm nghe cô hỏi lập thức giải thích.

Đúng là anh quên chưa nói với cô mình đến nông trại thăm mẹ.

"Tối như vậy.

Em không thấy đẹp gì cả.

Đúng rồi mẹ đâu, em có thể nói chuyện với mẹ một chút sao?" Cô biết mẹ của anh cũng ở Anh Quốc.

Anh đến thăm mẹ cũng là lẽ thường.

Nghĩ tới lâu rồi chứ gặp bà ấy Tuệ Linh liền muốn nói chuyện một chút.

"Mẹ ngủ rồi.

Bà ấy thời gian này luôn miệng than thở có tuổi rồi.

Phải sống kỷ luật đúng giờ." Đặng Lâm nhớ tới những gì mẹ nói thì nói lại cho cô nghe.

Cảm thấy mẹ mình đúng là có chút buồn cười.

Rõ ràng tuổi còn trẻ nhưng luôn miệng nói bản thân đã già.

Anh cũng hết cách.

"Ồ được rồi.

Vậy khi khác em sẽ nói chuyện với mẹ sau." Tuệ Linh gật đầu như đã hiểu.

Phụ huynh đi ngủ rồi cô cũng không thể làm phiền được.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa.

Nghe giọng thì là cô gái tinh nghịch Anna.

"Cốc...Cốc...Cốc.

Serline, có phiền không nếu tôi vào trong một lát?"

"Cửa không khóa cô vào đi." Tuệ Linh tiện đáp lại rồi tiếp tục lau khô tóc.

Màn hình điện thoại vẫn ở chế độ gọi.

Hai người đồng thời im lặng không nói gì.

"Thấy còn sớm nên sang đây nói chuyện với cô một lát.

Đang gọi điện thoại sao?" Anna đẩy cửa tung tăng đi vào.

Nhìn dáng vẻ hoạt bát của cô ấy không hề có tuổi tác của một người trưởng thành 24 tuổi.

"Ừm.

Đang gọi điện, cô ngồi đi." Tuệ Linh cười đáp cũng không để ý.

Thời gian làm chung lâu cô cũng quen với tính cách này của Anna.

Nói ra thì còn cảm thấy tính tình của cô ấy như vậy cũng rất tốt.

Là người có thể nói chuyện được.

"Đó là bạn trai cô sao?" Anna nhìn qua màn hình đang ở chế độ gọi video thấy một khuôn mặt đàn ông mờ mờ bèn tò mò hỏi.

Bởi vì bên Đặng Lâm trời tối nên camera nhận diện không rõ ràng lắm.

"Là anh ấy.

Anh ấy đang ở ngoài nên ánh sáng không tốt lắm." Tuệ Linh nghe Anna hỏi cũng thành thật trả lời.

"Chào cô tôi là bạn trai cô ấy.

Hai người cứ nói chuyện anh cúp máy trước.

Khi khác gọi lại cho em sau." Đặng Lâm nghe hai cô gái nói lịch sự chào lại rồi nói lời tạm biệt để không gian cho hai cô gái trẻ.

"Được.Làm phiền anh rồi." Anna nói.

"Bye anh.

Nói chuyện sau." Tuệ Linh cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của anh.

Tắt máy xong Tuệ Linh quay ra hỏi Anna: "Sao vậy, không nghỉ ngơi sớm còn sang đây tìm tôi nói chuyện.

Ngày mai sẽ rất mệt đó."

"Đến cả cô cũng nói vậy.

Ngủ sớm quá tôi không quen.

Tôi có rất nhiều năng lượng nên cô yên tâm." Anna cười tươi như hoa đáp.

Trên người cô ấy lúc nào cũng đầy năng lượng tích cực.

Những người xung quanh đều dễ dàng bị lây nhiễm.

"Chỉ lo cô không chịu được thôi." Tuệ Linh vừa nói vưa lấy ra đồ dùng bắt đâu chăm sóc ra.

Phụ nữ mà, ai cũng có sở thích làm đẹp.

Cô cũng không ngoại lệ mà còn rất chú ý nữa là đằng khác.

"Yên tâm chắc chắn không thành vấn đề.

Có phải tôi sang đây không đúng lúc làm ảnh hưởng tới cô và bạn trai không?" Anna có chút rụt rè hỏi.

Cô ấy không nghĩ Serline lại đang gọi điện với bạn trai nên mới tới.

"Không sao đâu.

Chúng tôi đều không để ý cô cứ tự nhiên." Cô cười nói.

Chuyện này vốn không có gì phải nghĩ nhiều cả.

Trùng hợp mà thôi.

Với lại tính cách thoải mái của Anna Tuệ Linh cũng hiểu rõ.

Câu chuyên này nhanh chóng bị bỏ qua.

Hai cô gái ngồi nói chuyện với nhau khoảng 30 phút thì ai về phòng người đó đi nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới..

Lần Nữa Theo Đuổi EmTác giả: Đăπg VyTruyện Ngôn TìnhTiếng động cơ xe từ ngoài cổng vang lên. Người giúp việc vội vàng chạy ra mở cửa. "Chào mừng ông chủ trở về." Vệ sĩ đứng bên ngoài cúi gập đầu góc 90° cúi chào người đàn ông vừa bước xuống xe. Một đôi giày da đen bóng không tì vết đặt xuống. Bộ âu phục được cắt may gọn gàng ôm sát cơ thể với một tỉ lệ hoàn hảo. Hai hàng sơ mi nơi cổ áo được thả bung như ẩn như hiện cơ ngực bên dưới lớp áo sơ mi. Gương mặt đẹp sắc nét với từng đường nét rõ ràng hơi gầy. Tuy nhiên không mất đi vẻ đẹp trai mà còn làm tăng thêm mấy phần cuốn hút lạnh nhạt. Người đàn ông này tên Đặng Lâm là tổng giám đốc của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Đặng Thị. Bố anh là Đặng Trí Lương nắm giữ hơn 50% cổ phần của tập đoàn Đặng Thị. Cũng là Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tập đoàn. Hiện tại đã hơn 60 tuổi. Ông chỉ có một người con trai duy nhất là Đặng Lâm. Sau khi ông từ chức sẽ chuyển toàn bộ cổ phần của mình tại Đặng Thị sang cho Đặng Lâm nhưng với một điều kiện. Đặng Lâm phải cưới con gái… Hai mẹ con Đặng Lâm ở lại nông trại nghỉ ngơi qua đêm luôn.Ăn xong cơm tối anh phụ bà rửa bát và dọn dẹp lại căn nhà nhỏ cho sạch sẽ.Khi xong hết mọi việc đã hơn 7 giờ.Hai mẹ con lại ngồi nói chuyện thêm khoảng 1 tiếng rồi bà Tô đi nghỉ.Bà ấy dành riêng ra một tuần để nghỉ ngơi sống khỏe nên giờ giấc rất đúng giờ.Đúng 8 giờ tối sẽ lên giường đi ngủ và dậy lúc 5 giờ sáng.Đặng Lâm không ngủ sớm được nên một mình đi ra ngoài đi dạo.Không khí nơi này trong lành còn thoang thoảng mùi cỏ tươi.Buổi tối bên ngoài có thêm sương đêm hơi lạnh một chút nhưng rất tuyệt vời.Đặng Lâm dạo bước trên con đường cỏ nhỏ.Hiếm khi có thời gian thảnh thơi không nghĩ tới công việc anh cũng muốn tận hưởng thật tốt.Bóng lưng cao lớn của người đàn ông lặng lẽ bước đi trong đêm.Trời đêm nay có trăng nên không tối lắm, vẫn có thể nhìn rõ đường đi.Ting...Ting, Đặng Lâm đang thả bước chân trên thảm cỏ thì có điện thoại báo tin nhắn tới.Hóa ra là cô nhắn.- Anh đang làm gì vậy.Bên cạnh kèm theo icon mặt suy nghĩ.- Bận lắm.Đang bận nhớ em.Đặng Lâm lập tức trả lời lại.- Nếu anh bận như vậy em không phiền anh nữa đâu.- Anh gọi nhé.Tuệ Linh vừa tắm xong đi ra đang lau tóc tiện tay nhắn hỏi anh một chút.Thấy anh trả lời lại nhanh như vậy thì rất vui vẻ.Mấy người bọn họ đi công tác chuyến bay chủ kéo dài khoảng 1 tiếng hơn một chút.Sau khi xuống máy bay thì đi về khách sạn đã được công ty chuẩn bị trước đó cất hành lý và nghỉ ngơi.Sau đó mấy người đi ăn tối và tham quan một chút.Trở về tắm xong thì cũng hơi muộn rồi.Cô còn nghĩ anh đang bận sẽ không trả lời tin nhắn ngay được.Không đợi anh gọi thì cô là người kết nối máy trước.Tiếng chuông vừa vang lên đầu dây bên kia lập tức được kết nối."Anh đây." Vẫn là giọng nói ấm áp quen thuộc của anh vang lên.Màn hình bên cô một màu đen, nhìn kĩ mới thấy bóng dáng lờ mờ."Sao bên anh tối như vậy." Tuệ Linh đặt điện thoại trên bàn tay vẫn đang lau tóc tò.Nhìn thấy bên anh một màu đen xì mò hỏi."Đang đi dạo ở ngoài một chút.Vừa tắm xong sao?" Đặng Lâm nhìn cô gái mặc áo choàng tắm đang lau tóc trước màn hình đáp."Anh đang ở chỗ nào vậy.Rất tối em nhìn không rõ." Tuệ Linh nhận thấy có điểm không thích hợp bèn hỏi.Cô nhớ anh nói đi công tác, lúc sớm nhắn tin còn nói ở khách sạn.Bây giờ lại ở chỗ nào đó mà ánh đèn không có chỉ có một màu đen."À anh đến thăm mẹ.Cuối tuần mẹ ra nông trại nghỉ ngơi nên anh ở lại nông trại với mẹ.Thấy trời đẹp nên ra ngoài tản bộ một lát." Đặng Lâm nghe cô hỏi lập thức giải thích.Đúng là anh quên chưa nói với cô mình đến nông trại thăm mẹ."Tối như vậy.Em không thấy đẹp gì cả.Đúng rồi mẹ đâu, em có thể nói chuyện với mẹ một chút sao?" Cô biết mẹ của anh cũng ở Anh Quốc.Anh đến thăm mẹ cũng là lẽ thường.Nghĩ tới lâu rồi chứ gặp bà ấy Tuệ Linh liền muốn nói chuyện một chút."Mẹ ngủ rồi.Bà ấy thời gian này luôn miệng than thở có tuổi rồi.Phải sống kỷ luật đúng giờ." Đặng Lâm nhớ tới những gì mẹ nói thì nói lại cho cô nghe.Cảm thấy mẹ mình đúng là có chút buồn cười.Rõ ràng tuổi còn trẻ nhưng luôn miệng nói bản thân đã già.Anh cũng hết cách."Ồ được rồi.Vậy khi khác em sẽ nói chuyện với mẹ sau." Tuệ Linh gật đầu như đã hiểu.Phụ huynh đi ngủ rồi cô cũng không thể làm phiền được.Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa.Nghe giọng thì là cô gái tinh nghịch Anna."Cốc...Cốc...Cốc.Serline, có phiền không nếu tôi vào trong một lát?""Cửa không khóa cô vào đi." Tuệ Linh tiện đáp lại rồi tiếp tục lau khô tóc.Màn hình điện thoại vẫn ở chế độ gọi.Hai người đồng thời im lặng không nói gì."Thấy còn sớm nên sang đây nói chuyện với cô một lát.Đang gọi điện thoại sao?" Anna đẩy cửa tung tăng đi vào.Nhìn dáng vẻ hoạt bát của cô ấy không hề có tuổi tác của một người trưởng thành 24 tuổi."Ừm.Đang gọi điện, cô ngồi đi." Tuệ Linh cười đáp cũng không để ý.Thời gian làm chung lâu cô cũng quen với tính cách này của Anna.Nói ra thì còn cảm thấy tính tình của cô ấy như vậy cũng rất tốt.Là người có thể nói chuyện được."Đó là bạn trai cô sao?" Anna nhìn qua màn hình đang ở chế độ gọi video thấy một khuôn mặt đàn ông mờ mờ bèn tò mò hỏi.Bởi vì bên Đặng Lâm trời tối nên camera nhận diện không rõ ràng lắm."Là anh ấy.Anh ấy đang ở ngoài nên ánh sáng không tốt lắm." Tuệ Linh nghe Anna hỏi cũng thành thật trả lời."Chào cô tôi là bạn trai cô ấy.Hai người cứ nói chuyện anh cúp máy trước.Khi khác gọi lại cho em sau." Đặng Lâm nghe hai cô gái nói lịch sự chào lại rồi nói lời tạm biệt để không gian cho hai cô gái trẻ."Được.Làm phiền anh rồi." Anna nói."Bye anh.Nói chuyện sau." Tuệ Linh cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của anh.Tắt máy xong Tuệ Linh quay ra hỏi Anna: "Sao vậy, không nghỉ ngơi sớm còn sang đây tìm tôi nói chuyện.Ngày mai sẽ rất mệt đó.""Đến cả cô cũng nói vậy.Ngủ sớm quá tôi không quen.Tôi có rất nhiều năng lượng nên cô yên tâm." Anna cười tươi như hoa đáp.Trên người cô ấy lúc nào cũng đầy năng lượng tích cực.Những người xung quanh đều dễ dàng bị lây nhiễm."Chỉ lo cô không chịu được thôi." Tuệ Linh vừa nói vưa lấy ra đồ dùng bắt đâu chăm sóc ra.Phụ nữ mà, ai cũng có sở thích làm đẹp.Cô cũng không ngoại lệ mà còn rất chú ý nữa là đằng khác."Yên tâm chắc chắn không thành vấn đề.Có phải tôi sang đây không đúng lúc làm ảnh hưởng tới cô và bạn trai không?" Anna có chút rụt rè hỏi.Cô ấy không nghĩ Serline lại đang gọi điện với bạn trai nên mới tới."Không sao đâu.Chúng tôi đều không để ý cô cứ tự nhiên." Cô cười nói.Chuyện này vốn không có gì phải nghĩ nhiều cả.Trùng hợp mà thôi.Với lại tính cách thoải mái của Anna Tuệ Linh cũng hiểu rõ.Câu chuyên này nhanh chóng bị bỏ qua.Hai cô gái ngồi nói chuyện với nhau khoảng 30 phút thì ai về phòng người đó đi nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới..

Chương 59: 59: Không Phiền Chứ