“Phu nhân, người không nên làm vậy. Ngộ nhỡ để lão gia y biết thì…” giọng một người phụ nữ vang lên. Liễu Nguyệt nhíu mày, bà đây vừa bị xe tải cán chết, giờ đang lên thiên đường, ồn quá, mau ngậm miệng lại. “Ngu ngốc, ngươi câm miệng lại cho ta.” Liễu Nguyệt hài lòng nghĩ, người này biết điều đó. Chợt cô mở mắt ra, hai mắt nhìn bốn mắt. Liễu Nguyệt: “…” Hai người: “…” “ Nó tỉnh rồi! Phu nhân chúng ta có nên…!!!” Người phụ nữ trung niên sợ hãi lên tiếng. “Đã bảo ngươi câm miệng lại rồi! Tỉnh thì sao? Nó làm gì được chắc? Nó là trẻ sơ sinh cơ mà, não ngươi cho chó gặm rồi à!” Sơ sinh? Ha…bà đây giờ đã 24, sơ sinh cái… Liễu Nguyệt: “…” Sao tay chân ngắn cũn thế này!!! Sao bà đây lại nằm trong cái nôi bé tí thế này!!! Ủa mình chưa chết sao? Hay được đầu thai rồi?... Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu Liễu Nguyệt, bỗng giọng máy móc vang lên. [ Xin kính chào kí chủ, đây là hệ thống Niệm Niệm, rất hân hạnh được phục vụ người] Vì là trẻ sơ sinh chưa đầy tháng nên cô chỉ có thể giao tiếp…
Chương 16: Chương 16
Nuôi Sói Trong Nhà Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi!Tác giả: Tôi Muốn 10 Điểm VănTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Phu nhân, người không nên làm vậy. Ngộ nhỡ để lão gia y biết thì…” giọng một người phụ nữ vang lên. Liễu Nguyệt nhíu mày, bà đây vừa bị xe tải cán chết, giờ đang lên thiên đường, ồn quá, mau ngậm miệng lại. “Ngu ngốc, ngươi câm miệng lại cho ta.” Liễu Nguyệt hài lòng nghĩ, người này biết điều đó. Chợt cô mở mắt ra, hai mắt nhìn bốn mắt. Liễu Nguyệt: “…” Hai người: “…” “ Nó tỉnh rồi! Phu nhân chúng ta có nên…!!!” Người phụ nữ trung niên sợ hãi lên tiếng. “Đã bảo ngươi câm miệng lại rồi! Tỉnh thì sao? Nó làm gì được chắc? Nó là trẻ sơ sinh cơ mà, não ngươi cho chó gặm rồi à!” Sơ sinh? Ha…bà đây giờ đã 24, sơ sinh cái… Liễu Nguyệt: “…” Sao tay chân ngắn cũn thế này!!! Sao bà đây lại nằm trong cái nôi bé tí thế này!!! Ủa mình chưa chết sao? Hay được đầu thai rồi?... Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu Liễu Nguyệt, bỗng giọng máy móc vang lên. [ Xin kính chào kí chủ, đây là hệ thống Niệm Niệm, rất hân hạnh được phục vụ người] Vì là trẻ sơ sinh chưa đầy tháng nên cô chỉ có thể giao tiếp… Vân Du Các.“Con muốn cho thằng nhóc đó cùng đến Hồng Cử?” Liễu Diễm Tư đang nhâm nhi tách trà hỏi.“Vâng.”“Được.” Y nói không chút do dự.Liễu Nguyệt: “Sao người dễ tính thế?” Câu hỏi này cũng không phải lần đầu cô hỏi y.“Có lí nào để ta từ chối đâu, nhưng nếu hắn không thi vào được thì cũng không có chuyện giúp đỡ gì ở đây đâu đấy.”“Còn chưa đầy hai tuần nữa là thi rồi mà.” Liễu Nguyệt nói.Dường như cô đã quên mất Tiêu Dã là nam chính, bàn tay vàng có thể dời núi lấp biển.“Ta không quan tâm, nếu có trách thì trách hắn quá ngu dốt đi.” Liễu Diễm Tư thờ ơ nói.Liễu Nguyệt thấy y nói thế liền cười nói: “Vậy mới đúng là Liễu lão gia chứ.”“Không cần phải nịnh, trở về mà dạy học cho cái thằng nhóc đó đi.” Liễu Diễm Tư xua xua tay đuổi Liễu Nguyệt.“Vâng, con biết thể nào người cũng nói thế mà.” Liễu Nguyệt nói.Có việc thì gọi, xong việc thì đuổi, không cần quan tâm người bị đuổi nghĩ gì, đây chính cách không lãng phí thời gian là vàng là bạc của Liễu lão gia.Trở về Nhạn Uyên Các, thấy Tiêu Dã đã đứng từ cửa đợi mình, Liễu Nguyệt không nhanh không chậm truyền đạt lại lời của Liễu Diễm Tư.“Ngươi rõ chưa?”“Rồi ạ.”“Vậy thì gác lại việc luyện kiếm mà lo học đi.” Liễu Nguyệt nói, thời hạn chỉ còn đúng 10 ngày nữa là tới lúc kì thi diễn ra, không biết nên nhồi đống kiến thức này vào đầu Tiêu Dã kiểu gì.Trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của cô, Tiêu Dã tiếp thu nhanh đến chóng mặt, chưa hết một ngày y đã thuộc hơn nửa chồng sách.Liễu Nguyệt: “…”Con mẹ nó thật bất công.Ngày diễn ra kì thi.Quy chế thi vẫn như bao năm khác, nam nữ đều có thể tham gia.Vì đây là trường cho con nhà tiểu thư thiếu gia nên trường hợp như của Tiêu Dã cũng không phải ít.Có mấy nhà muốn người hầu vào cùng để trông nom con cái cho họ, nhưng vẫn với điều kiện phải trên 10 tuổi dưới 15 tuổi, nếu lớn hơn thì sẽ không được.Tiêu Dã năm nay là mười hai tuổi, vẫn còn trong khoảng có thể dự thi.Có tất cả hơn 150 người tham gia.Người đỗ trạng nguyên sẽ được nhận học bổng năm năm của Hồng Cử.Có thể nói, đối với mấy tiểu thư thiếu gia ở đây thì việc đỗ Hồng Cử hay không cũng không quan trọng.Nhưng nếu có thể vào được Hồng Cử, thì sẽ là một vinh dự không hề nhỏ cho gia tộc, đó cũng là lí do vì sao năm nào kì thi của Hồng Cử cũng có đông sĩ tử tham gia.Liễu Nguyệt được xếp vào thi ở phòng phía Đông, còn Tiêu Dã được chia phòng phía Tây.Thời gian làm bài là một canh giờ, thời gian công bố thứ hạng và xếp lớp chính là hai ngày sau.Bước ra khỏi phòng thi, Liễu Nguyệt mặt không đổi sắc.Diệp Chi Lăng thi cùng phòng với cô nên kéo lại hỏi: “Sao? Làm được không?”Liễu Nguyệt ánh mắt vẫn hờ hững nói: “Đề cho con nít.”Diệp Chi Lăng: “…” Chúng ta không phải con nít sao?Tiêu Dã đi tới, thấy hai người thân mật nói chuyện không hiểu sao hắn lại thấy có chút khó chịu, bước chân di chuyển nhanh hơn tới chỗ hai người.“Thế nào? Làm được không?” Liễu Nguyệt hỏi.“Cũng được ạ.” Tiêu Dã ngoan ngoan như cún con mà theo sau Liễu Nguyệt, Diệp Chi Lăng đã chuồn đi từ lúc nào không hay.Trở về Liễu gia, lại là khoảng thời gian rảnh rỗi không có gì làm.Liễu Nguyệt quyết định nằm dài nhìn Tiêu Dã luyện kiếm.Không hổ là nam chính, học rất nhanh, mới lơ mắt đi một chút hắn đã luyện được gần xong quyển khó nhằn nhất rồi..
Vân Du Các.
“Con muốn cho thằng nhóc đó cùng đến Hồng Cử?” Liễu Diễm Tư đang nhâm nhi tách trà hỏi.
“Vâng.”
“Được.” Y nói không chút do dự.
Liễu Nguyệt: “Sao người dễ tính thế?” Câu hỏi này cũng không phải lần đầu cô hỏi y.
“Có lí nào để ta từ chối đâu, nhưng nếu hắn không thi vào được thì cũng không có chuyện giúp đỡ gì ở đây đâu đấy.”
“Còn chưa đầy hai tuần nữa là thi rồi mà.” Liễu Nguyệt nói.
Dường như cô đã quên mất Tiêu Dã là nam chính, bàn tay vàng có thể dời núi lấp biển.
“Ta không quan tâm, nếu có trách thì trách hắn quá ngu dốt đi.” Liễu Diễm Tư thờ ơ nói.
Liễu Nguyệt thấy y nói thế liền cười nói: “Vậy mới đúng là Liễu lão gia chứ.”
“Không cần phải nịnh, trở về mà dạy học cho cái thằng nhóc đó đi.” Liễu Diễm Tư xua xua tay đuổi Liễu Nguyệt.
“Vâng, con biết thể nào người cũng nói thế mà.” Liễu Nguyệt nói.
Có việc thì gọi, xong việc thì đuổi, không cần quan tâm người bị đuổi nghĩ gì, đây chính cách không lãng phí thời gian là vàng là bạc của Liễu lão gia.
Trở về Nhạn Uyên Các, thấy Tiêu Dã đã đứng từ cửa đợi mình, Liễu Nguyệt không nhanh không chậm truyền đạt lại lời của Liễu Diễm Tư.
“Ngươi rõ chưa?”
“Rồi ạ.”
“Vậy thì gác lại việc luyện kiếm mà lo học đi.” Liễu Nguyệt nói, thời hạn chỉ còn đúng 10 ngày nữa là tới lúc kì thi diễn ra, không biết nên nhồi đống kiến thức này vào đầu Tiêu Dã kiểu gì.
Trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của cô, Tiêu Dã tiếp thu nhanh đến chóng mặt, chưa hết một ngày y đã thuộc hơn nửa chồng sách.
Liễu Nguyệt: “…”
Con mẹ nó thật bất công.
Ngày diễn ra kì thi.
Quy chế thi vẫn như bao năm khác, nam nữ đều có thể tham gia.
Vì đây là trường cho con nhà tiểu thư thiếu gia nên trường hợp như của Tiêu Dã cũng không phải ít.
Có mấy nhà muốn người hầu vào cùng để trông nom con cái cho họ, nhưng vẫn với điều kiện phải trên 10 tuổi dưới 15 tuổi, nếu lớn hơn thì sẽ không được.
Tiêu Dã năm nay là mười hai tuổi, vẫn còn trong khoảng có thể dự thi.
Có tất cả hơn 150 người tham gia.
Người đỗ trạng nguyên sẽ được nhận học bổng năm năm của Hồng Cử.
Có thể nói, đối với mấy tiểu thư thiếu gia ở đây thì việc đỗ Hồng Cử hay không cũng không quan trọng.
Nhưng nếu có thể vào được Hồng Cử, thì sẽ là một vinh dự không hề nhỏ cho gia tộc, đó cũng là lí do vì sao năm nào kì thi của Hồng Cử cũng có đông sĩ tử tham gia.
Liễu Nguyệt được xếp vào thi ở phòng phía Đông, còn Tiêu Dã được chia phòng phía Tây.
Thời gian làm bài là một canh giờ, thời gian công bố thứ hạng và xếp lớp chính là hai ngày sau.
Bước ra khỏi phòng thi, Liễu Nguyệt mặt không đổi sắc.
Diệp Chi Lăng thi cùng phòng với cô nên kéo lại hỏi: “Sao? Làm được không?”
Liễu Nguyệt ánh mắt vẫn hờ hững nói: “Đề cho con nít.”
Diệp Chi Lăng: “…” Chúng ta không phải con nít sao?
Tiêu Dã đi tới, thấy hai người thân mật nói chuyện không hiểu sao hắn lại thấy có chút khó chịu, bước chân di chuyển nhanh hơn tới chỗ hai người.
“Thế nào? Làm được không?” Liễu Nguyệt hỏi.
“Cũng được ạ.” Tiêu Dã ngoan ngoan như cún con mà theo sau Liễu Nguyệt, Diệp Chi Lăng đã chuồn đi từ lúc nào không hay.
Trở về Liễu gia, lại là khoảng thời gian rảnh rỗi không có gì làm.
Liễu Nguyệt quyết định nằm dài nhìn Tiêu Dã luyện kiếm.
Không hổ là nam chính, học rất nhanh, mới lơ mắt đi một chút hắn đã luyện được gần xong quyển khó nhằn nhất rồi..
Nuôi Sói Trong Nhà Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi!Tác giả: Tôi Muốn 10 Điểm VănTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Phu nhân, người không nên làm vậy. Ngộ nhỡ để lão gia y biết thì…” giọng một người phụ nữ vang lên. Liễu Nguyệt nhíu mày, bà đây vừa bị xe tải cán chết, giờ đang lên thiên đường, ồn quá, mau ngậm miệng lại. “Ngu ngốc, ngươi câm miệng lại cho ta.” Liễu Nguyệt hài lòng nghĩ, người này biết điều đó. Chợt cô mở mắt ra, hai mắt nhìn bốn mắt. Liễu Nguyệt: “…” Hai người: “…” “ Nó tỉnh rồi! Phu nhân chúng ta có nên…!!!” Người phụ nữ trung niên sợ hãi lên tiếng. “Đã bảo ngươi câm miệng lại rồi! Tỉnh thì sao? Nó làm gì được chắc? Nó là trẻ sơ sinh cơ mà, não ngươi cho chó gặm rồi à!” Sơ sinh? Ha…bà đây giờ đã 24, sơ sinh cái… Liễu Nguyệt: “…” Sao tay chân ngắn cũn thế này!!! Sao bà đây lại nằm trong cái nôi bé tí thế này!!! Ủa mình chưa chết sao? Hay được đầu thai rồi?... Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu Liễu Nguyệt, bỗng giọng máy móc vang lên. [ Xin kính chào kí chủ, đây là hệ thống Niệm Niệm, rất hân hạnh được phục vụ người] Vì là trẻ sơ sinh chưa đầy tháng nên cô chỉ có thể giao tiếp… Vân Du Các.“Con muốn cho thằng nhóc đó cùng đến Hồng Cử?” Liễu Diễm Tư đang nhâm nhi tách trà hỏi.“Vâng.”“Được.” Y nói không chút do dự.Liễu Nguyệt: “Sao người dễ tính thế?” Câu hỏi này cũng không phải lần đầu cô hỏi y.“Có lí nào để ta từ chối đâu, nhưng nếu hắn không thi vào được thì cũng không có chuyện giúp đỡ gì ở đây đâu đấy.”“Còn chưa đầy hai tuần nữa là thi rồi mà.” Liễu Nguyệt nói.Dường như cô đã quên mất Tiêu Dã là nam chính, bàn tay vàng có thể dời núi lấp biển.“Ta không quan tâm, nếu có trách thì trách hắn quá ngu dốt đi.” Liễu Diễm Tư thờ ơ nói.Liễu Nguyệt thấy y nói thế liền cười nói: “Vậy mới đúng là Liễu lão gia chứ.”“Không cần phải nịnh, trở về mà dạy học cho cái thằng nhóc đó đi.” Liễu Diễm Tư xua xua tay đuổi Liễu Nguyệt.“Vâng, con biết thể nào người cũng nói thế mà.” Liễu Nguyệt nói.Có việc thì gọi, xong việc thì đuổi, không cần quan tâm người bị đuổi nghĩ gì, đây chính cách không lãng phí thời gian là vàng là bạc của Liễu lão gia.Trở về Nhạn Uyên Các, thấy Tiêu Dã đã đứng từ cửa đợi mình, Liễu Nguyệt không nhanh không chậm truyền đạt lại lời của Liễu Diễm Tư.“Ngươi rõ chưa?”“Rồi ạ.”“Vậy thì gác lại việc luyện kiếm mà lo học đi.” Liễu Nguyệt nói, thời hạn chỉ còn đúng 10 ngày nữa là tới lúc kì thi diễn ra, không biết nên nhồi đống kiến thức này vào đầu Tiêu Dã kiểu gì.Trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của cô, Tiêu Dã tiếp thu nhanh đến chóng mặt, chưa hết một ngày y đã thuộc hơn nửa chồng sách.Liễu Nguyệt: “…”Con mẹ nó thật bất công.Ngày diễn ra kì thi.Quy chế thi vẫn như bao năm khác, nam nữ đều có thể tham gia.Vì đây là trường cho con nhà tiểu thư thiếu gia nên trường hợp như của Tiêu Dã cũng không phải ít.Có mấy nhà muốn người hầu vào cùng để trông nom con cái cho họ, nhưng vẫn với điều kiện phải trên 10 tuổi dưới 15 tuổi, nếu lớn hơn thì sẽ không được.Tiêu Dã năm nay là mười hai tuổi, vẫn còn trong khoảng có thể dự thi.Có tất cả hơn 150 người tham gia.Người đỗ trạng nguyên sẽ được nhận học bổng năm năm của Hồng Cử.Có thể nói, đối với mấy tiểu thư thiếu gia ở đây thì việc đỗ Hồng Cử hay không cũng không quan trọng.Nhưng nếu có thể vào được Hồng Cử, thì sẽ là một vinh dự không hề nhỏ cho gia tộc, đó cũng là lí do vì sao năm nào kì thi của Hồng Cử cũng có đông sĩ tử tham gia.Liễu Nguyệt được xếp vào thi ở phòng phía Đông, còn Tiêu Dã được chia phòng phía Tây.Thời gian làm bài là một canh giờ, thời gian công bố thứ hạng và xếp lớp chính là hai ngày sau.Bước ra khỏi phòng thi, Liễu Nguyệt mặt không đổi sắc.Diệp Chi Lăng thi cùng phòng với cô nên kéo lại hỏi: “Sao? Làm được không?”Liễu Nguyệt ánh mắt vẫn hờ hững nói: “Đề cho con nít.”Diệp Chi Lăng: “…” Chúng ta không phải con nít sao?Tiêu Dã đi tới, thấy hai người thân mật nói chuyện không hiểu sao hắn lại thấy có chút khó chịu, bước chân di chuyển nhanh hơn tới chỗ hai người.“Thế nào? Làm được không?” Liễu Nguyệt hỏi.“Cũng được ạ.” Tiêu Dã ngoan ngoan như cún con mà theo sau Liễu Nguyệt, Diệp Chi Lăng đã chuồn đi từ lúc nào không hay.Trở về Liễu gia, lại là khoảng thời gian rảnh rỗi không có gì làm.Liễu Nguyệt quyết định nằm dài nhìn Tiêu Dã luyện kiếm.Không hổ là nam chính, học rất nhanh, mới lơ mắt đi một chút hắn đã luyện được gần xong quyển khó nhằn nhất rồi..