“Sao lại còn đâm tường, mong là đừng đâm đến choáng váng luôn!”“Yên tâm, đâm một cái cũng không trở nên ngốc được đâu!”Đầu óc Lâm Tiểu Nguyệt ‘ong ong’ nổ vang, ở bên tai vang lên đoạn đối thoại và tiếng ù ù cùng đánh úp lại. Thật là ồn ào. Đôi mắt cũng chưa mở, một người đàn ông cao to khiêng cô trên vai, nghênh ngang đi vào trong buồng. Lâm Tiểu Nguyệt bị ném ở trên giường, nam nhân xoay người liền đi, quát to: “Tú Anh, mau lại đây trông nha đầu này, đừng để nó lại đâm tường nữa!”Lâm Tiểu Nguyệt chớp động mí mắt nặng nề, trong mông lung, cô nhìn thấy một gương mặt xa lạ đến gần mình, người phụ nữ đó ngồi ở bên cạnh cô. Đây là ai?Sao lại thế này?“Cô cũng đừng đòi chết đòi sống nữa, đã bước vào cửa nhà tôi thì an phận một chút, như vậy thì còn có thể sống tốt hơn”. Người phụ nữ này dùng giọng điệu của người từng trải để nói chuyện với cô. Lâm Tiểu Nguyệt im lặng một hồi lâu, dần dần khôi phục thần trí. Cô nhớ ra…Trước khi mất đi ý thức thì cô đang thức đêm đọc sách, vì chuẩn bị cho kỳ…
Chương 3: 3: Bán Con Gái
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân CáchTác giả: Ngô Nãi Cha GiàTruyện Dị Năng, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Sao lại còn đâm tường, mong là đừng đâm đến choáng váng luôn!”“Yên tâm, đâm một cái cũng không trở nên ngốc được đâu!”Đầu óc Lâm Tiểu Nguyệt ‘ong ong’ nổ vang, ở bên tai vang lên đoạn đối thoại và tiếng ù ù cùng đánh úp lại. Thật là ồn ào. Đôi mắt cũng chưa mở, một người đàn ông cao to khiêng cô trên vai, nghênh ngang đi vào trong buồng. Lâm Tiểu Nguyệt bị ném ở trên giường, nam nhân xoay người liền đi, quát to: “Tú Anh, mau lại đây trông nha đầu này, đừng để nó lại đâm tường nữa!”Lâm Tiểu Nguyệt chớp động mí mắt nặng nề, trong mông lung, cô nhìn thấy một gương mặt xa lạ đến gần mình, người phụ nữ đó ngồi ở bên cạnh cô. Đây là ai?Sao lại thế này?“Cô cũng đừng đòi chết đòi sống nữa, đã bước vào cửa nhà tôi thì an phận một chút, như vậy thì còn có thể sống tốt hơn”. Người phụ nữ này dùng giọng điệu của người từng trải để nói chuyện với cô. Lâm Tiểu Nguyệt im lặng một hồi lâu, dần dần khôi phục thần trí. Cô nhớ ra…Trước khi mất đi ý thức thì cô đang thức đêm đọc sách, vì chuẩn bị cho kỳ… “A ——”Trên đầu truyền đến đau đớn, Lâm Tiểu Nguyệt duỗi tay vỗ trán, sờ đến một cái cục to ở trên đầu!Là do vừa rồi nguyên chủ đâm tường để lại.Đứng dậy, Lâm Tiểu Nguyệt đi đến cửa phòng, lộ ra một đôi mắt to ngập nước, nhìn ra ngoài sân.Trong viện, hai hộ gia đình đang tiến hành giao dịch.Lâm Tiểu Nguyệt thấy nam nhân cầm đầu cầm một đống tiền trong tay.Người phụ nữ tên Tú Anh tiến vào phòng đối diện, khi đi ra thì trong tay cũng cầm một đống phiếu và một bao tải đồ.Khoảng cách quá xa, Lâm Tiểu Nguyệt thấy không rõ lắm.Chỉ nghe được nam nhân nói: “19.9 đồng tiền, 10 phiếu gạo, 5 phiếu vải, 10 cân bột ngô.Đồ vật đều ở chỗ này.Về sau nha đầu kia liền tính có chạy về nhà thì mấy người cũng phải bắt nó về đây!”Lâm Tiểu Nguyệt biết, ‘nha đầu kia’ trong miệng người đàn ông kia chính là cô.Cho nên, cô là bị nhà mẹ đẻ nghèo dùng 19.9 khối bán tới đây.Trong lòng Lâm Tiểu Nguyệt lạnh lẽo.Tuy rằng biết đây là thân thế được định sẵn của nguyên chủ Lâm Tiểu Nguyệt, nhưng mà, tưởng tượng đến người bị bán chính là cô, Lâm Tiểu Nguyệt vẫn thấy mũi chua xót, hốc mắt phiếm hồng.Cô nhìn về phía người nam nhân đối diện, người lấy tiền là người nhà mẹ đẻ, phụ nữ kiểm kê từng tờ tiền và phiếu, nhanh nhẹn thu vào túi: “Được, chúng tôi đi đây”.Động tác lấy tiền quá nhanh.Không có tình cảm …Thấy tình cảnh này, Lâm Tiểu Nguyệt thở ra một hơi nặng nề, nước mắt cá sấu vừa rồi thiếu chút nữa muốn chảy ra liền lập tức bị thu trở về.Nhà mẹ để như vậy, cắt đứt quan hệ cũng tốt.Trong viện, người nhà mẹ đẻ của Lâm Tiểu Nguyệt thu hết tất cả đồ vật, xoay người liền đi rồi, liền xem cũng không xem Lâm Tiểu Nguyệt một cái.Dù sao, đây không phải là gả con gái, mà là bán con gái.Tuy rằng không biết nhà mẹ đẻ đến tột cùng là nghèo tới mức nào mà đến nỗi phải bán con gái đi.Nhưng Lâm Tiểu Nguyệt rõ ràng, kể từ thời khắc này, cô và nhà mẹ đẻ sẽ không còn quan hệ nữa.Trong sách viết như vậy..
“A ——”Trên đầu truyền đến đau đớn, Lâm Tiểu Nguyệt duỗi tay vỗ trán, sờ đến một cái cục to ở trên đầu!Là do vừa rồi nguyên chủ đâm tường để lại.
Đứng dậy, Lâm Tiểu Nguyệt đi đến cửa phòng, lộ ra một đôi mắt to ngập nước, nhìn ra ngoài sân.
Trong viện, hai hộ gia đình đang tiến hành giao dịch.
Lâm Tiểu Nguyệt thấy nam nhân cầm đầu cầm một đống tiền trong tay.
Người phụ nữ tên Tú Anh tiến vào phòng đối diện, khi đi ra thì trong tay cũng cầm một đống phiếu và một bao tải đồ.
Khoảng cách quá xa, Lâm Tiểu Nguyệt thấy không rõ lắm.
Chỉ nghe được nam nhân nói: “19.
9 đồng tiền, 10 phiếu gạo, 5 phiếu vải, 10 cân bột ngô.
Đồ vật đều ở chỗ này.
Về sau nha đầu kia liền tính có chạy về nhà thì mấy người cũng phải bắt nó về đây!”Lâm Tiểu Nguyệt biết, ‘nha đầu kia’ trong miệng người đàn ông kia chính là cô.
Cho nên, cô là bị nhà mẹ đẻ nghèo dùng 19.
9 khối bán tới đây.
Trong lòng Lâm Tiểu Nguyệt lạnh lẽo.
Tuy rằng biết đây là thân thế được định sẵn của nguyên chủ Lâm Tiểu Nguyệt, nhưng mà, tưởng tượng đến người bị bán chính là cô, Lâm Tiểu Nguyệt vẫn thấy mũi chua xót, hốc mắt phiếm hồng.
Cô nhìn về phía người nam nhân đối diện, người lấy tiền là người nhà mẹ đẻ, phụ nữ kiểm kê từng tờ tiền và phiếu, nhanh nhẹn thu vào túi: “Được, chúng tôi đi đây”.
Động tác lấy tiền quá nhanh.
Không có tình cảm …Thấy tình cảnh này, Lâm Tiểu Nguyệt thở ra một hơi nặng nề, nước mắt cá sấu vừa rồi thiếu chút nữa muốn chảy ra liền lập tức bị thu trở về.
Nhà mẹ để như vậy, cắt đứt quan hệ cũng tốt.
Trong viện, người nhà mẹ đẻ của Lâm Tiểu Nguyệt thu hết tất cả đồ vật, xoay người liền đi rồi, liền xem cũng không xem Lâm Tiểu Nguyệt một cái.
Dù sao, đây không phải là gả con gái, mà là bán con gái.
Tuy rằng không biết nhà mẹ đẻ đến tột cùng là nghèo tới mức nào mà đến nỗi phải bán con gái đi.
Nhưng Lâm Tiểu Nguyệt rõ ràng, kể từ thời khắc này, cô và nhà mẹ đẻ sẽ không còn quan hệ nữa.
Trong sách viết như vậy.
.
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân CáchTác giả: Ngô Nãi Cha GiàTruyện Dị Năng, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Sao lại còn đâm tường, mong là đừng đâm đến choáng váng luôn!”“Yên tâm, đâm một cái cũng không trở nên ngốc được đâu!”Đầu óc Lâm Tiểu Nguyệt ‘ong ong’ nổ vang, ở bên tai vang lên đoạn đối thoại và tiếng ù ù cùng đánh úp lại. Thật là ồn ào. Đôi mắt cũng chưa mở, một người đàn ông cao to khiêng cô trên vai, nghênh ngang đi vào trong buồng. Lâm Tiểu Nguyệt bị ném ở trên giường, nam nhân xoay người liền đi, quát to: “Tú Anh, mau lại đây trông nha đầu này, đừng để nó lại đâm tường nữa!”Lâm Tiểu Nguyệt chớp động mí mắt nặng nề, trong mông lung, cô nhìn thấy một gương mặt xa lạ đến gần mình, người phụ nữ đó ngồi ở bên cạnh cô. Đây là ai?Sao lại thế này?“Cô cũng đừng đòi chết đòi sống nữa, đã bước vào cửa nhà tôi thì an phận một chút, như vậy thì còn có thể sống tốt hơn”. Người phụ nữ này dùng giọng điệu của người từng trải để nói chuyện với cô. Lâm Tiểu Nguyệt im lặng một hồi lâu, dần dần khôi phục thần trí. Cô nhớ ra…Trước khi mất đi ý thức thì cô đang thức đêm đọc sách, vì chuẩn bị cho kỳ… “A ——”Trên đầu truyền đến đau đớn, Lâm Tiểu Nguyệt duỗi tay vỗ trán, sờ đến một cái cục to ở trên đầu!Là do vừa rồi nguyên chủ đâm tường để lại.Đứng dậy, Lâm Tiểu Nguyệt đi đến cửa phòng, lộ ra một đôi mắt to ngập nước, nhìn ra ngoài sân.Trong viện, hai hộ gia đình đang tiến hành giao dịch.Lâm Tiểu Nguyệt thấy nam nhân cầm đầu cầm một đống tiền trong tay.Người phụ nữ tên Tú Anh tiến vào phòng đối diện, khi đi ra thì trong tay cũng cầm một đống phiếu và một bao tải đồ.Khoảng cách quá xa, Lâm Tiểu Nguyệt thấy không rõ lắm.Chỉ nghe được nam nhân nói: “19.9 đồng tiền, 10 phiếu gạo, 5 phiếu vải, 10 cân bột ngô.Đồ vật đều ở chỗ này.Về sau nha đầu kia liền tính có chạy về nhà thì mấy người cũng phải bắt nó về đây!”Lâm Tiểu Nguyệt biết, ‘nha đầu kia’ trong miệng người đàn ông kia chính là cô.Cho nên, cô là bị nhà mẹ đẻ nghèo dùng 19.9 khối bán tới đây.Trong lòng Lâm Tiểu Nguyệt lạnh lẽo.Tuy rằng biết đây là thân thế được định sẵn của nguyên chủ Lâm Tiểu Nguyệt, nhưng mà, tưởng tượng đến người bị bán chính là cô, Lâm Tiểu Nguyệt vẫn thấy mũi chua xót, hốc mắt phiếm hồng.Cô nhìn về phía người nam nhân đối diện, người lấy tiền là người nhà mẹ đẻ, phụ nữ kiểm kê từng tờ tiền và phiếu, nhanh nhẹn thu vào túi: “Được, chúng tôi đi đây”.Động tác lấy tiền quá nhanh.Không có tình cảm …Thấy tình cảnh này, Lâm Tiểu Nguyệt thở ra một hơi nặng nề, nước mắt cá sấu vừa rồi thiếu chút nữa muốn chảy ra liền lập tức bị thu trở về.Nhà mẹ để như vậy, cắt đứt quan hệ cũng tốt.Trong viện, người nhà mẹ đẻ của Lâm Tiểu Nguyệt thu hết tất cả đồ vật, xoay người liền đi rồi, liền xem cũng không xem Lâm Tiểu Nguyệt một cái.Dù sao, đây không phải là gả con gái, mà là bán con gái.Tuy rằng không biết nhà mẹ đẻ đến tột cùng là nghèo tới mức nào mà đến nỗi phải bán con gái đi.Nhưng Lâm Tiểu Nguyệt rõ ràng, kể từ thời khắc này, cô và nhà mẹ đẻ sẽ không còn quan hệ nữa.Trong sách viết như vậy..