Tác giả:

"Chị họ à, nói thật với chị, thực ra anh Tuấn chưa từng yêu chị, anh ấy tiếp cận chị chỉ vì tập đoàn mà thôi. Bây giờ anh ấy đã đứng vững bước chân trong tập đoàn rồi, sự tồn tại của chị đã không còn ý nghĩa gì nữa." "À với lại, tôi đã mang thai đứa con của anh Tuấn rồi..." "Mộ Thi Hàm, sao cô không soi gương mà nhìn lại bản thân đi, cô có chỗ nào đáng để tôi thích? Khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng, chẳng có biểu cảm nào khác, trông không khác gì pho tượng băng. Đến cả nắm tay cũng ngượng ngùng, làm như mình trung trinh tiết liệt lắm vậy, cô có biết cô như thế này khiến người khác thấy phiền chán lắm không?" Mới vừa rồi, chồng sắp cưới của Mộ Thi Hàm là Trang Vĩ Tuấn và em họ Thôi Giai Kỳ đã hẹn cô đến ngôi nhà gỗ này để nói cho cô biết sự thật bao năm qua, rồi còn đánh cô ngất xỉu. Mãi cho đến khi tỉnh lại, cô mới phát hiện, đập vào mắt cô chỗ nào cũng có ảnh lửa đỏ rực. Không ngờ hai con người điên khùng mất trí kia thật sự dám giết người! Mộ Thi Hàm cố gắng hết sức chạy về phía cửa,…

Chương 37: Không Kiên Cường Liệu Có Được Không

Trời Ơi! Ông Xã Tôi Là Công Tử BộtTác giả: Giang Bích ThuỷTruyện Ngôn Tình"Chị họ à, nói thật với chị, thực ra anh Tuấn chưa từng yêu chị, anh ấy tiếp cận chị chỉ vì tập đoàn mà thôi. Bây giờ anh ấy đã đứng vững bước chân trong tập đoàn rồi, sự tồn tại của chị đã không còn ý nghĩa gì nữa." "À với lại, tôi đã mang thai đứa con của anh Tuấn rồi..." "Mộ Thi Hàm, sao cô không soi gương mà nhìn lại bản thân đi, cô có chỗ nào đáng để tôi thích? Khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng, chẳng có biểu cảm nào khác, trông không khác gì pho tượng băng. Đến cả nắm tay cũng ngượng ngùng, làm như mình trung trinh tiết liệt lắm vậy, cô có biết cô như thế này khiến người khác thấy phiền chán lắm không?" Mới vừa rồi, chồng sắp cưới của Mộ Thi Hàm là Trang Vĩ Tuấn và em họ Thôi Giai Kỳ đã hẹn cô đến ngôi nhà gỗ này để nói cho cô biết sự thật bao năm qua, rồi còn đánh cô ngất xỉu. Mãi cho đến khi tỉnh lại, cô mới phát hiện, đập vào mắt cô chỗ nào cũng có ảnh lửa đỏ rực. Không ngờ hai con người điên khùng mất trí kia thật sự dám giết người! Mộ Thi Hàm cố gắng hết sức chạy về phía cửa,… Cái bản mặt buồn ói của Bạch Thiết Phi làm nỗi tuyệt vọng trước nay chưa từng trải qua nhấn chìm Mộ Thi Hàm.Ông trời cho cô sống lại mà cô cũng không biết nắm bắt cơ hội, sao cô lại vô dụng thế này? Đã vậy thì cô đành buông xuôi thôi.Nhưng sao cô lại không cam tâm? Dù có chết thì cô cũng muốn kéo theo những kẻ này chết chung.Đương lúc cô định dồn hết sức bình sinh đập đầu mình vào đầu Bạch Thiết Phi thì bỗng nghe thấy tiếng rầm vang lên, cửa phòng riêng đã bị ai đó đá bật vào trong.Ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn sang, bắt gặp Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn đang ở ngay cửa, bên cạnh anh là Trần Húc và Trần Đức.Mộ Thi Hàm vừa trông thấy Lãnh Tử Sâm thì chân tay bủn rủn như thể mất hết sức lực, ngã gục xuống ghế sô pha.Dáng vẻ quần áo tơi tả của Mộ Thi Hàm làm Lãnh Tử Sâm nhìn mà đồng tử co nhỏ lại.Anh quay phắt sang Bạch Thiết Phi, nở nụ cười lạnh lẽo: "Được, được lắm, được lắm."Đã lần nào Bạch Thiết Phi thấy dáng vẻ này của Lãnh Tử Sâm đâu? Gã đã sợ khiếp vía từ cái lần bị Lãnh Tử Sâm dần một trận tơi tả rồi, giờ anh còn làm biểu cảm đó nữa, gã không chết cũng thành tàn phế.Song, nghĩ tới chuyện mình mang nhiều người tới đây, Bạch Thiết Phi tức thì không sợ nữa.Gã nhìn Lãnh Tử Sâm, lạnh lùng quát: "Dám xía vào chuyện của ông đây, muốn chết à?""Trần Húc, bẻ cái chân thứ ba của anh ta đi." Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn, đanh thép ra lệnh."Rõ, thưa cậu." Nói xong, Trần Húc sải bước tới trước mặt Bạch Thiết Phi.Vệ sĩ của Bạch Thiết Phi vội vàng ngăn cản nhưng những kẻ này hoàn toàn không phải đối thủ của anh ta, chưa được vài hiệp đã bị anh ta xử gọn.Sau khi hạ gục bọn vệ sĩ cản đường, Trần Húc tiến lại gần Bạch Thiết Phi rồi nhấc chân đá vào chỗ hiểm của gã.Bạch Thiết Phi rú lên đầy thảm thiết như heo bị chọc tiết, cái chân giữa biến thành mềm oặt.Mấy tay vệ sĩ gã được thuê cũng đều kinh hoàng nhìn Trần Húc.Gã hoàn toàn không ngờ người đàn ông cứ im thin thít đi theo Lãnh Tử Sâm lại giỏi võ đến vậy.Trần Đức đẩy Lãnh Tử Sâm vào phòng, anh nhìn bốn tên vệ sĩ kia: "Cái tay nào mới chạm vào người phụ nữ của tao đấy? Bọn mày tự chém hay để tao sai người chém?""Anh Lãnh...!Chúng tôi...!Chúng tôi cũng chỉ nghe lệnh người khác thôi." Bốn tên vệ sĩ sợ tới mức trắng bệch cả mặt."Trần Húc." Lãnh Tử Sâm nhìn về phía Trần Húc.Anh ta hiểu ý, giẫm lên cổ tay những kẻ đó.Bọn chúng như thể nghe thấy tiếng xương mình bị nứt vậy, không ngừng kêu gào đau đớn."Cả cái tay của tên súc sinh kia nữa, đập gãy nó luôn đi." Lãnh Tử Sâm tiếp tục hờ hững ra lệnh."Rõ, thưa cậu."Bạch Thiết Phi vừa mất khả năng duy trì nòi giống, bất tỉnh nhân sự vì đau lại kêu lên the thé như heo bị cắt tiết.Googl.

Cái bản mặt buồn ói của Bạch Thiết Phi làm nỗi tuyệt vọng trước nay chưa từng trải qua nhấn chìm Mộ Thi Hàm.

Ông trời cho cô sống lại mà cô cũng không biết nắm bắt cơ hội, sao cô lại vô dụng thế này? Đã vậy thì cô đành buông xuôi thôi.

Nhưng sao cô lại không cam tâm? Dù có chết thì cô cũng muốn kéo theo những kẻ này chết chung.

Đương lúc cô định dồn hết sức bình sinh đập đầu mình vào đầu Bạch Thiết Phi thì bỗng nghe thấy tiếng rầm vang lên, cửa phòng riêng đã bị ai đó đá bật vào trong.

Ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn sang, bắt gặp Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn đang ở ngay cửa, bên cạnh anh là Trần Húc và Trần Đức.

Mộ Thi Hàm vừa trông thấy Lãnh Tử Sâm thì chân tay bủn rủn như thể mất hết sức lực, ngã gục xuống ghế sô pha.

Dáng vẻ quần áo tơi tả của Mộ Thi Hàm làm Lãnh Tử Sâm nhìn mà đồng tử co nhỏ lại.

Anh quay phắt sang Bạch Thiết Phi, nở nụ cười lạnh lẽo: "Được, được lắm, được lắm."

Đã lần nào Bạch Thiết Phi thấy dáng vẻ này của Lãnh Tử Sâm đâu? Gã đã sợ khiếp vía từ cái lần bị Lãnh Tử Sâm dần một trận tơi tả rồi, giờ anh còn làm biểu cảm đó nữa, gã không chết cũng thành tàn phế.

Song, nghĩ tới chuyện mình mang nhiều người tới đây, Bạch Thiết Phi tức thì không sợ nữa.

Gã nhìn Lãnh Tử Sâm, lạnh lùng quát: "Dám xía vào chuyện của ông đây, muốn chết à?"

"Trần Húc, bẻ cái chân thứ ba của anh ta đi." Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn, đanh thép ra lệnh.

"Rõ, thưa cậu." Nói xong, Trần Húc sải bước tới trước mặt Bạch Thiết Phi.

Vệ sĩ của Bạch Thiết Phi vội vàng ngăn cản nhưng những kẻ này hoàn toàn không phải đối thủ của anh ta, chưa được vài hiệp đã bị anh ta xử gọn.

Sau khi hạ gục bọn vệ sĩ cản đường, Trần Húc tiến lại gần Bạch Thiết Phi rồi nhấc chân đá vào chỗ hiểm của gã.

Bạch Thiết Phi rú lên đầy thảm thiết như heo bị chọc tiết, cái chân giữa biến thành mềm oặt.

Mấy tay vệ sĩ gã được thuê cũng đều kinh hoàng nhìn Trần Húc.

Gã hoàn toàn không ngờ người đàn ông cứ im thin thít đi theo Lãnh Tử Sâm lại giỏi võ đến vậy.

Trần Đức đẩy Lãnh Tử Sâm vào phòng, anh nhìn bốn tên vệ sĩ kia: "Cái tay nào mới chạm vào người phụ nữ của tao đấy? Bọn mày tự chém hay để tao sai người chém?"

"Anh Lãnh...!Chúng tôi...!Chúng tôi cũng chỉ nghe lệnh người khác thôi." Bốn tên vệ sĩ sợ tới mức trắng bệch cả mặt.

"Trần Húc." Lãnh Tử Sâm nhìn về phía Trần Húc.

Anh ta hiểu ý, giẫm lên cổ tay những kẻ đó.

Bọn chúng như thể nghe thấy tiếng xương mình bị nứt vậy, không ngừng kêu gào đau đớn.

"Cả cái tay của tên súc sinh kia nữa, đập gãy nó luôn đi." Lãnh Tử Sâm tiếp tục hờ hững ra lệnh.

"Rõ, thưa cậu."

Bạch Thiết Phi vừa mất khả năng duy trì nòi giống, bất tỉnh nhân sự vì đau lại kêu lên the thé như heo bị cắt tiết.

Googl.

Trời Ơi! Ông Xã Tôi Là Công Tử BộtTác giả: Giang Bích ThuỷTruyện Ngôn Tình"Chị họ à, nói thật với chị, thực ra anh Tuấn chưa từng yêu chị, anh ấy tiếp cận chị chỉ vì tập đoàn mà thôi. Bây giờ anh ấy đã đứng vững bước chân trong tập đoàn rồi, sự tồn tại của chị đã không còn ý nghĩa gì nữa." "À với lại, tôi đã mang thai đứa con của anh Tuấn rồi..." "Mộ Thi Hàm, sao cô không soi gương mà nhìn lại bản thân đi, cô có chỗ nào đáng để tôi thích? Khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng, chẳng có biểu cảm nào khác, trông không khác gì pho tượng băng. Đến cả nắm tay cũng ngượng ngùng, làm như mình trung trinh tiết liệt lắm vậy, cô có biết cô như thế này khiến người khác thấy phiền chán lắm không?" Mới vừa rồi, chồng sắp cưới của Mộ Thi Hàm là Trang Vĩ Tuấn và em họ Thôi Giai Kỳ đã hẹn cô đến ngôi nhà gỗ này để nói cho cô biết sự thật bao năm qua, rồi còn đánh cô ngất xỉu. Mãi cho đến khi tỉnh lại, cô mới phát hiện, đập vào mắt cô chỗ nào cũng có ảnh lửa đỏ rực. Không ngờ hai con người điên khùng mất trí kia thật sự dám giết người! Mộ Thi Hàm cố gắng hết sức chạy về phía cửa,… Cái bản mặt buồn ói của Bạch Thiết Phi làm nỗi tuyệt vọng trước nay chưa từng trải qua nhấn chìm Mộ Thi Hàm.Ông trời cho cô sống lại mà cô cũng không biết nắm bắt cơ hội, sao cô lại vô dụng thế này? Đã vậy thì cô đành buông xuôi thôi.Nhưng sao cô lại không cam tâm? Dù có chết thì cô cũng muốn kéo theo những kẻ này chết chung.Đương lúc cô định dồn hết sức bình sinh đập đầu mình vào đầu Bạch Thiết Phi thì bỗng nghe thấy tiếng rầm vang lên, cửa phòng riêng đã bị ai đó đá bật vào trong.Ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn sang, bắt gặp Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn đang ở ngay cửa, bên cạnh anh là Trần Húc và Trần Đức.Mộ Thi Hàm vừa trông thấy Lãnh Tử Sâm thì chân tay bủn rủn như thể mất hết sức lực, ngã gục xuống ghế sô pha.Dáng vẻ quần áo tơi tả của Mộ Thi Hàm làm Lãnh Tử Sâm nhìn mà đồng tử co nhỏ lại.Anh quay phắt sang Bạch Thiết Phi, nở nụ cười lạnh lẽo: "Được, được lắm, được lắm."Đã lần nào Bạch Thiết Phi thấy dáng vẻ này của Lãnh Tử Sâm đâu? Gã đã sợ khiếp vía từ cái lần bị Lãnh Tử Sâm dần một trận tơi tả rồi, giờ anh còn làm biểu cảm đó nữa, gã không chết cũng thành tàn phế.Song, nghĩ tới chuyện mình mang nhiều người tới đây, Bạch Thiết Phi tức thì không sợ nữa.Gã nhìn Lãnh Tử Sâm, lạnh lùng quát: "Dám xía vào chuyện của ông đây, muốn chết à?""Trần Húc, bẻ cái chân thứ ba của anh ta đi." Lãnh Tử Sâm ngồi trên xe lăn, đanh thép ra lệnh."Rõ, thưa cậu." Nói xong, Trần Húc sải bước tới trước mặt Bạch Thiết Phi.Vệ sĩ của Bạch Thiết Phi vội vàng ngăn cản nhưng những kẻ này hoàn toàn không phải đối thủ của anh ta, chưa được vài hiệp đã bị anh ta xử gọn.Sau khi hạ gục bọn vệ sĩ cản đường, Trần Húc tiến lại gần Bạch Thiết Phi rồi nhấc chân đá vào chỗ hiểm của gã.Bạch Thiết Phi rú lên đầy thảm thiết như heo bị chọc tiết, cái chân giữa biến thành mềm oặt.Mấy tay vệ sĩ gã được thuê cũng đều kinh hoàng nhìn Trần Húc.Gã hoàn toàn không ngờ người đàn ông cứ im thin thít đi theo Lãnh Tử Sâm lại giỏi võ đến vậy.Trần Đức đẩy Lãnh Tử Sâm vào phòng, anh nhìn bốn tên vệ sĩ kia: "Cái tay nào mới chạm vào người phụ nữ của tao đấy? Bọn mày tự chém hay để tao sai người chém?""Anh Lãnh...!Chúng tôi...!Chúng tôi cũng chỉ nghe lệnh người khác thôi." Bốn tên vệ sĩ sợ tới mức trắng bệch cả mặt."Trần Húc." Lãnh Tử Sâm nhìn về phía Trần Húc.Anh ta hiểu ý, giẫm lên cổ tay những kẻ đó.Bọn chúng như thể nghe thấy tiếng xương mình bị nứt vậy, không ngừng kêu gào đau đớn."Cả cái tay của tên súc sinh kia nữa, đập gãy nó luôn đi." Lãnh Tử Sâm tiếp tục hờ hững ra lệnh."Rõ, thưa cậu."Bạch Thiết Phi vừa mất khả năng duy trì nòi giống, bất tỉnh nhân sự vì đau lại kêu lên the thé như heo bị cắt tiết.Googl.

Chương 37: Không Kiên Cường Liệu Có Được Không