Tác giả:

Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…

Chương 23: Chương 23

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Vũ trụ nhỏ đang bùng cháy, hai mắt cứ nhìn chằm chằm phòng tổng giám đốc, hít sâu nắm chặt nắm đấm, bà nó chứ! Diệp Sâm, tên bi ến thái chết tiệt nhà anh, đồ tim đen, đồ c ầm thú, anh dám xem bổn cô nương đây là vật trang trí đúng không?Cướp hộp cơm của cô thì thôi đi, còn dám nghĩ cô đứng trước mặt anh thì anh ăn không vào đúng hay không?Trời ơi, từng gặp người không biết xấu hổ rồi nhưng chưa gặp phải ai không biết nhục như anh.Chủ tịch đã nói làm người khôn nên khốn nạn như vậy, cẩn thận thiên lôi đánh chết đó đó đó đó!Cô muốn xông vào trong thì Diệp Tam Thiếu lại cầm hộp cơm bước từ trong phòng tổng giám đốc ra ngoài, tiện tay ném cho cô một thứ gì màu đỏ.Trình An Nhã giơ tay nhận lấy theo quán tính.Một gói mì bò kho Master Kong?Bộ đang quảng cáo hả?(⊙o⊙)! Diệp bi ến thái à anh nhiều tiền như vậy sao lại đi ăn một loại mì tôm bình dân như vậy chứ? Ít ra anh phải ăn gan hùm gan mật đồ các kiểu, vậy mới xứng với thân phận vô cùng cao quý của anh nhỉ?“Cô Trình, cô đi ăn mì gói đi!” Mặt của Diệp Tam Thiếu không đỏ, hơi thở cũng không gấp gáp, anh nói một cách rất bình tĩnh, âm thanh đó truyền vào tay của Trình An Nhã, cô hận không thể nhào lên chém cho anh hai phát.Bộ mặt anh cứ như kiểu, thưởng cho cô gói mì này đó nha!“Tổng giám đốc Diệp, anh đã cướp cơm hộp của tôi.”“Thân là một cô thư ký đúng chuẩn thì phải nghĩ cho dạ dày của cấp trên.” Diệp Tam Thiếu nói như đúng rồi đi vào trong ăn cái cánh gà thứ hai, mặc kệ Trình An Nhã đang ch ảy nước bọt.“Một người cấp trên đàng hoàng thì sẽ không đi cướp cơm hộp đâu ạ!” Trình An Nhã nở nụ cười ngọt ngào nhưng thực chất trong lòng cô đã biến thành một thủy thủy đạp Diệp Tam Thiếu ngã xuống đất.Ý của câu nói này là anh không đàng hoàng  đó!“Ẩy, cô không biết tôi không đàng hoàng sao?” Diệp Tam Thiếu bình tĩnh trả lời lại, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm,  khóe môi cong lên tạo thành hình vòng cung kỳ quặc: “Tôi từng có tiền sử bị bệnh thần kinh đó, cô có muốn coi thử không, coi thử coi thật không?”Trình An Nhã bị Diệp Tam Thiếu mặt dày làm cho cứng họng một hồi.Bà nó, rồi sẽ có một ngày tôi sẽ giẫm chết anh!Làm người phải biết nhìn tình thế, không thể không cúi đầu, Trình An Nhã quay người rời đi, mì gói thì mì gói vậy, đâu phải cô chưa từng ăn bao giờ.“Cô Trình, cô nhớ xem hạn sử dụng nha, chắc là chưa hết hạn đâu.”Bước chân Trình An Nhã ngưng bặt lại, bà nó chứ, tên ác độc này nhất định là cố ý mà, cố ý mà!Nếu như có ngày nào đó cô lỡ tay giết người vậy thì nhất định có người đáng chế, quan tòa sẽ không xử cô có tội đâu.Trình An Nhã cầm gói mì Master Kong, quắn quéo bình tĩnh lại..

Vũ trụ nhỏ đang bùng cháy, hai mắt cứ nhìn chằm chằm phòng tổng giám đốc, hít sâu nắm chặt nắm đấm, bà nó chứ! Diệp Sâm, tên bi ến thái chết tiệt nhà anh, đồ tim đen, đồ c ầm thú, anh dám xem bổn cô nương đây là vật trang trí đúng không?

Cướp hộp cơm của cô thì thôi đi, còn dám nghĩ cô đứng trước mặt anh thì anh ăn không vào đúng hay không?

Trời ơi, từng gặp người không biết xấu hổ rồi nhưng chưa gặp phải ai không biết nhục như anh.

Chủ tịch đã nói làm người khôn nên khốn nạn như vậy, cẩn thận thiên lôi đánh chết đó đó đó đó!

Cô muốn xông vào trong thì Diệp Tam Thiếu lại cầm hộp cơm bước từ trong phòng tổng giám đốc ra ngoài, tiện tay ném cho cô một thứ gì màu đỏ.

Trình An Nhã giơ tay nhận lấy theo quán tính.

Một gói mì bò kho Master Kong?

Bộ đang quảng cáo hả?

(⊙o⊙)! Diệp bi ến thái à anh nhiều tiền như vậy sao lại đi ăn một loại mì tôm bình dân như vậy chứ? Ít ra anh phải ăn gan hùm gan mật đồ các kiểu, vậy mới xứng với thân phận vô cùng cao quý của anh nhỉ?

“Cô Trình, cô đi ăn mì gói đi!” Mặt của Diệp Tam Thiếu không đỏ, hơi thở cũng không gấp gáp, anh nói một cách rất bình tĩnh, âm thanh đó truyền vào tay của Trình An Nhã, cô hận không thể nhào lên chém cho anh hai phát.

Bộ mặt anh cứ như kiểu, thưởng cho cô gói mì này đó nha!

“Tổng giám đốc Diệp, anh đã cướp cơm hộp của tôi.

“Thân là một cô thư ký đúng chuẩn thì phải nghĩ cho dạ dày của cấp trên.

” Diệp Tam Thiếu nói như đúng rồi đi vào trong ăn cái cánh gà thứ hai, mặc kệ Trình An Nhã đang ch ảy nước bọt.

“Một người cấp trên đàng hoàng thì sẽ không đi cướp cơm hộp đâu ạ!” Trình An Nhã nở nụ cười ngọt ngào nhưng thực chất trong lòng cô đã biến thành một thủy thủy đạp Diệp Tam Thiếu ngã xuống đất.

Ý của câu nói này là anh không đàng hoàng  đó!

“Ẩy, cô không biết tôi không đàng hoàng sao?” Diệp Tam Thiếu bình tĩnh trả lời lại, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm,  khóe môi cong lên tạo thành hình vòng cung kỳ quặc: “Tôi từng có tiền sử bị bệnh thần kinh đó, cô có muốn coi thử không, coi thử coi thật không?”

Trình An Nhã bị Diệp Tam Thiếu mặt dày làm cho cứng họng một hồi.

Bà nó, rồi sẽ có một ngày tôi sẽ giẫm chết anh!

Làm người phải biết nhìn tình thế, không thể không cúi đầu, Trình An Nhã quay người rời đi, mì gói thì mì gói vậy, đâu phải cô chưa từng ăn bao giờ.

“Cô Trình, cô nhớ xem hạn sử dụng nha, chắc là chưa hết hạn đâu.

Bước chân Trình An Nhã ngưng bặt lại, bà nó chứ, tên ác độc này nhất định là cố ý mà, cố ý mà!

Nếu như có ngày nào đó cô lỡ tay giết người vậy thì nhất định có người đáng chế, quan tòa sẽ không xử cô có tội đâu.

Trình An Nhã cầm gói mì Master Kong, quắn quéo bình tĩnh lại.

.

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Vũ trụ nhỏ đang bùng cháy, hai mắt cứ nhìn chằm chằm phòng tổng giám đốc, hít sâu nắm chặt nắm đấm, bà nó chứ! Diệp Sâm, tên bi ến thái chết tiệt nhà anh, đồ tim đen, đồ c ầm thú, anh dám xem bổn cô nương đây là vật trang trí đúng không?Cướp hộp cơm của cô thì thôi đi, còn dám nghĩ cô đứng trước mặt anh thì anh ăn không vào đúng hay không?Trời ơi, từng gặp người không biết xấu hổ rồi nhưng chưa gặp phải ai không biết nhục như anh.Chủ tịch đã nói làm người khôn nên khốn nạn như vậy, cẩn thận thiên lôi đánh chết đó đó đó đó!Cô muốn xông vào trong thì Diệp Tam Thiếu lại cầm hộp cơm bước từ trong phòng tổng giám đốc ra ngoài, tiện tay ném cho cô một thứ gì màu đỏ.Trình An Nhã giơ tay nhận lấy theo quán tính.Một gói mì bò kho Master Kong?Bộ đang quảng cáo hả?(⊙o⊙)! Diệp bi ến thái à anh nhiều tiền như vậy sao lại đi ăn một loại mì tôm bình dân như vậy chứ? Ít ra anh phải ăn gan hùm gan mật đồ các kiểu, vậy mới xứng với thân phận vô cùng cao quý của anh nhỉ?“Cô Trình, cô đi ăn mì gói đi!” Mặt của Diệp Tam Thiếu không đỏ, hơi thở cũng không gấp gáp, anh nói một cách rất bình tĩnh, âm thanh đó truyền vào tay của Trình An Nhã, cô hận không thể nhào lên chém cho anh hai phát.Bộ mặt anh cứ như kiểu, thưởng cho cô gói mì này đó nha!“Tổng giám đốc Diệp, anh đã cướp cơm hộp của tôi.”“Thân là một cô thư ký đúng chuẩn thì phải nghĩ cho dạ dày của cấp trên.” Diệp Tam Thiếu nói như đúng rồi đi vào trong ăn cái cánh gà thứ hai, mặc kệ Trình An Nhã đang ch ảy nước bọt.“Một người cấp trên đàng hoàng thì sẽ không đi cướp cơm hộp đâu ạ!” Trình An Nhã nở nụ cười ngọt ngào nhưng thực chất trong lòng cô đã biến thành một thủy thủy đạp Diệp Tam Thiếu ngã xuống đất.Ý của câu nói này là anh không đàng hoàng  đó!“Ẩy, cô không biết tôi không đàng hoàng sao?” Diệp Tam Thiếu bình tĩnh trả lời lại, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm,  khóe môi cong lên tạo thành hình vòng cung kỳ quặc: “Tôi từng có tiền sử bị bệnh thần kinh đó, cô có muốn coi thử không, coi thử coi thật không?”Trình An Nhã bị Diệp Tam Thiếu mặt dày làm cho cứng họng một hồi.Bà nó, rồi sẽ có một ngày tôi sẽ giẫm chết anh!Làm người phải biết nhìn tình thế, không thể không cúi đầu, Trình An Nhã quay người rời đi, mì gói thì mì gói vậy, đâu phải cô chưa từng ăn bao giờ.“Cô Trình, cô nhớ xem hạn sử dụng nha, chắc là chưa hết hạn đâu.”Bước chân Trình An Nhã ngưng bặt lại, bà nó chứ, tên ác độc này nhất định là cố ý mà, cố ý mà!Nếu như có ngày nào đó cô lỡ tay giết người vậy thì nhất định có người đáng chế, quan tòa sẽ không xử cô có tội đâu.Trình An Nhã cầm gói mì Master Kong, quắn quéo bình tĩnh lại..

Chương 23: Chương 23