Tác giả:

Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…

Chương 33: Chương 33

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… “Cháu tên là Trình Ninh Viễn.” Ninh Ninh nói, giọng nói khó che giấu ý cười.Giọng nói cậu dịu dàng như cơn gió xuân thổi qua, như mưa rơi xuống trên một sa mạc cằn cỗi, tâm trạng vốn đang cáu kỉnh của Diệp Tam Thiếu đột nhiên lại đỡ hơn rất nhiều.“Bảo chị của cháu nghe điện thoại đi.” Biết đối phương là con nít, giọng nói của Diệp Tam Thiếu cũng dịu dàng hơn, cậu họ Trình, Trình An Nhã cũng còn trẻ, dị nhiên Diệp Tam Thiếu sẽ tưởng đây là em trai của cô rồi.Trong lòng anh thấy sai sai, hì hì, đứa bé này lễ phép đến vậy, giọng nói vừa nghe đã khiến người ta thấy thoải mái, sao cùng một mẹ sinh ra mà lại khác xa nhau vậy nhỉ?⊙﹏⊙“Chị sao ạ?” Ninh Ninh kéo dài giọng rồi khẽ mỉm cười, đây là do anh nói chứ không phải cậu nói, chẳng qua là cậu không cãi lại thôi.Pháp luật cũng đâu có quy định phải cãi lại một người có hiểu lầm từ cái nhìn đầu tiên đâu.Đúng không?Ninh Ninh là một đứa bé rất lanh lợi, suy nghĩ trưởng thành, người mà cậu yêu thương nhất là Trình An Nhã, cậu sẽ không làm ra những chuyện mà Trình An Nhã hy vọng không xảy ra.Mặc dù cậu rất tò mò, rất rất tò mò về bố ruột của mình.Cửa phòng tắm được kéo ra rồi, Ninh Ninh mỉm cười: “Chú đợi chút!”“Cục cưng à ai gọi vậy?” Trình An Nhã vừa đứng một bên lau tóc vừa hỏi.“Là người họ Diệp ạ.”Tay của Trình An Nhã ngưng bặt lại, khăn lau rớt xuống đất, cô như chết lặng đi, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh Diệp Tam Thiếu siết cổ muốn gi ết chết cô.Cô bất ngờ vô cùng, cô nhảy vồ qua nhận lấy điện thoại, bịt lỗ nghe lại rồi vô cùng hoảng loạn nhìn Ninh Ninh.Ninh Ninh mỉm cười nhún nhún vai nhặt khăn lau lên giúp cô lau tóc.Trình An Nhã thấp thỏm không yên, tâm trạng bồn chồn, vì căng thẳng nên giọng nói của Trình An Nhã có hơi run: “Tổng, tổng giám đốc Diệp, có chuyện gì không ạ?”“Cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!”“Khi nãy… anh đợi chút, bây giờ cũng mười giờ đêm rồi.”“Một thư ký thì căn bản phải làm được việc gọi giờ nào thì đến giờ đó.”Sau khi nói xong thì tổng giám đốc diệp quả quyết tắt điện thoại, Trình An Nhã tức giận vô cùng, trời ơi, tôi không làm nữa được hay không?“Mẹ à, bình tĩnh nha!”“Ninh Ninh, con nói gì với anh ta vậy?” Trình An Nhã thấp thỏm vô cùng, chuyện gì cô cũng có thể bình tĩnh đối diện, chỉ có mỗi Ninh Ninh khiến cô đứng ngồi không yên.“Mẹ à, khi nãy chú đó nói, bảo chị của cháu nghe điện thoại, lúc con vừa định nói mẹ là mẹ của con thì mẹ đã bước ra đó.” Giọng nói dịu dàng của Ninh Ninh kèm thêm một chút an ủi.Như vậy còn được, trái tim lo lắng của Trình An Nhã cuối cùng cũng có thể bình tĩnh trở lại, cô hồi hộp cứ như vừa đi đến bên vách đá thì được kéo trở lại vậy.Không muốn xem quảng cáo?.

“Cháu tên là Trình Ninh Viễn.

” Ninh Ninh nói, giọng nói khó che giấu ý cười.

Giọng nói cậu dịu dàng như cơn gió xuân thổi qua, như mưa rơi xuống trên một sa mạc cằn cỗi, tâm trạng vốn đang cáu kỉnh của Diệp Tam Thiếu đột nhiên lại đỡ hơn rất nhiều.

“Bảo chị của cháu nghe điện thoại đi.

” Biết đối phương là con nít, giọng nói của Diệp Tam Thiếu cũng dịu dàng hơn, cậu họ Trình, Trình An Nhã cũng còn trẻ, dị nhiên Diệp Tam Thiếu sẽ tưởng đây là em trai của cô rồi.

Trong lòng anh thấy sai sai, hì hì, đứa bé này lễ phép đến vậy, giọng nói vừa nghe đã khiến người ta thấy thoải mái, sao cùng một mẹ sinh ra mà lại khác xa nhau vậy nhỉ?

⊙﹏⊙

“Chị sao ạ?” Ninh Ninh kéo dài giọng rồi khẽ mỉm cười, đây là do anh nói chứ không phải cậu nói, chẳng qua là cậu không cãi lại thôi.

Pháp luật cũng đâu có quy định phải cãi lại một người có hiểu lầm từ cái nhìn đầu tiên đâu.

Đúng không?

Ninh Ninh là một đứa bé rất lanh lợi, suy nghĩ trưởng thành, người mà cậu yêu thương nhất là Trình An Nhã, cậu sẽ không làm ra những chuyện mà Trình An Nhã hy vọng không xảy ra.

Mặc dù cậu rất tò mò, rất rất tò mò về bố ruột của mình.

Cửa phòng tắm được kéo ra rồi, Ninh Ninh mỉm cười: “Chú đợi chút!”

“Cục cưng à ai gọi vậy?” Trình An Nhã vừa đứng một bên lau tóc vừa hỏi.

“Là người họ Diệp ạ.

Tay của Trình An Nhã ngưng bặt lại, khăn lau rớt xuống đất, cô như chết lặng đi, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh Diệp Tam Thiếu siết cổ muốn gi ết chết cô.

Cô bất ngờ vô cùng, cô nhảy vồ qua nhận lấy điện thoại, bịt lỗ nghe lại rồi vô cùng hoảng loạn nhìn Ninh Ninh.

Ninh Ninh mỉm cười nhún nhún vai nhặt khăn lau lên giúp cô lau tóc.

Trình An Nhã thấp thỏm không yên, tâm trạng bồn chồn, vì căng thẳng nên giọng nói của Trình An Nhã có hơi run: “Tổng, tổng giám đốc Diệp, có chuyện gì không ạ?”

“Cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!”

“Khi nãy… anh đợi chút, bây giờ cũng mười giờ đêm rồi.

“Một thư ký thì căn bản phải làm được việc gọi giờ nào thì đến giờ đó.

Sau khi nói xong thì tổng giám đốc diệp quả quyết tắt điện thoại, Trình An Nhã tức giận vô cùng, trời ơi, tôi không làm nữa được hay không?

“Mẹ à, bình tĩnh nha!”

“Ninh Ninh, con nói gì với anh ta vậy?” Trình An Nhã thấp thỏm vô cùng, chuyện gì cô cũng có thể bình tĩnh đối diện, chỉ có mỗi Ninh Ninh khiến cô đứng ngồi không yên.

“Mẹ à, khi nãy chú đó nói, bảo chị của cháu nghe điện thoại, lúc con vừa định nói mẹ là mẹ của con thì mẹ đã bước ra đó.

” Giọng nói dịu dàng của Ninh Ninh kèm thêm một chút an ủi.

Như vậy còn được, trái tim lo lắng của Trình An Nhã cuối cùng cũng có thể bình tĩnh trở lại, cô hồi hộp cứ như vừa đi đến bên vách đá thì được kéo trở lại vậy.

Không muốn xem quảng cáo?.

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… “Cháu tên là Trình Ninh Viễn.” Ninh Ninh nói, giọng nói khó che giấu ý cười.Giọng nói cậu dịu dàng như cơn gió xuân thổi qua, như mưa rơi xuống trên một sa mạc cằn cỗi, tâm trạng vốn đang cáu kỉnh của Diệp Tam Thiếu đột nhiên lại đỡ hơn rất nhiều.“Bảo chị của cháu nghe điện thoại đi.” Biết đối phương là con nít, giọng nói của Diệp Tam Thiếu cũng dịu dàng hơn, cậu họ Trình, Trình An Nhã cũng còn trẻ, dị nhiên Diệp Tam Thiếu sẽ tưởng đây là em trai của cô rồi.Trong lòng anh thấy sai sai, hì hì, đứa bé này lễ phép đến vậy, giọng nói vừa nghe đã khiến người ta thấy thoải mái, sao cùng một mẹ sinh ra mà lại khác xa nhau vậy nhỉ?⊙﹏⊙“Chị sao ạ?” Ninh Ninh kéo dài giọng rồi khẽ mỉm cười, đây là do anh nói chứ không phải cậu nói, chẳng qua là cậu không cãi lại thôi.Pháp luật cũng đâu có quy định phải cãi lại một người có hiểu lầm từ cái nhìn đầu tiên đâu.Đúng không?Ninh Ninh là một đứa bé rất lanh lợi, suy nghĩ trưởng thành, người mà cậu yêu thương nhất là Trình An Nhã, cậu sẽ không làm ra những chuyện mà Trình An Nhã hy vọng không xảy ra.Mặc dù cậu rất tò mò, rất rất tò mò về bố ruột của mình.Cửa phòng tắm được kéo ra rồi, Ninh Ninh mỉm cười: “Chú đợi chút!”“Cục cưng à ai gọi vậy?” Trình An Nhã vừa đứng một bên lau tóc vừa hỏi.“Là người họ Diệp ạ.”Tay của Trình An Nhã ngưng bặt lại, khăn lau rớt xuống đất, cô như chết lặng đi, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh Diệp Tam Thiếu siết cổ muốn gi ết chết cô.Cô bất ngờ vô cùng, cô nhảy vồ qua nhận lấy điện thoại, bịt lỗ nghe lại rồi vô cùng hoảng loạn nhìn Ninh Ninh.Ninh Ninh mỉm cười nhún nhún vai nhặt khăn lau lên giúp cô lau tóc.Trình An Nhã thấp thỏm không yên, tâm trạng bồn chồn, vì căng thẳng nên giọng nói của Trình An Nhã có hơi run: “Tổng, tổng giám đốc Diệp, có chuyện gì không ạ?”“Cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!”“Khi nãy… anh đợi chút, bây giờ cũng mười giờ đêm rồi.”“Một thư ký thì căn bản phải làm được việc gọi giờ nào thì đến giờ đó.”Sau khi nói xong thì tổng giám đốc diệp quả quyết tắt điện thoại, Trình An Nhã tức giận vô cùng, trời ơi, tôi không làm nữa được hay không?“Mẹ à, bình tĩnh nha!”“Ninh Ninh, con nói gì với anh ta vậy?” Trình An Nhã thấp thỏm vô cùng, chuyện gì cô cũng có thể bình tĩnh đối diện, chỉ có mỗi Ninh Ninh khiến cô đứng ngồi không yên.“Mẹ à, khi nãy chú đó nói, bảo chị của cháu nghe điện thoại, lúc con vừa định nói mẹ là mẹ của con thì mẹ đã bước ra đó.” Giọng nói dịu dàng của Ninh Ninh kèm thêm một chút an ủi.Như vậy còn được, trái tim lo lắng của Trình An Nhã cuối cùng cũng có thể bình tĩnh trở lại, cô hồi hộp cứ như vừa đi đến bên vách đá thì được kéo trở lại vậy.Không muốn xem quảng cáo?.

Chương 33: Chương 33