Tác giả:

Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…

Chương 39: Chương 39

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Cả người Trình An Nhã cứng ngắc.Dương Trạch Khôn mặc bộ đồ vest công sở, vóc người cao ngất, khuôn mặt như ngọc.Ngũ quan dịu dàng như ngọc càng thêm trong sáng như ngọc dưới ánh đèn rực rỡ sắc màu.Sạch sẽ và tinh khiết, như thể nhìn lâu hơn một chút sẽ khinh nhờn anh.Hầu hết những người đến đây hưởng thụ đều là giới tinh anh.Vì ban ngày quá áp lực nên màn đêm vừa buông xuống bọn họ đã xé nát lớp mặt nạ của tầng lớp tinh anh, mặc sức ph át tiết áp lực quá mức."Đàn anh, em dẫn người khác đến đây giải sầu, còn anh thì sao?" Trình An Nhã thầm cầu nguyện cho Dương Trạch Khôn đừng gặp mặt Diệp Sâm.Cô đột nhiên biết, tại sao ngày đó đàn anh bỗng hỏi cô có quen biết Diệp Sâm không? Quá nửa là anh đã phát hiện ra gì rồi."Đang bàn bạc mấy vụ làm ăn." Một người đàn ông say rượu loạng choạng, suýt chút nữa đụng phải Trình Anh Nhã, Dương Trạch Khôn nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, linh hoạt xoay người, tránh va chạm."Cẩn thận!"Hai cơ thể va chạm và áp sát vào nhau, mềm mại và mạnh mẽ kết hợp thành một hình ảnh rất đẹp.Trình An Nhã còn đang bàng hoàng, mùi nước hoa thoang thoảng phả vào mặt, càng làm tăng thêm vẻ tao nhã cho bầu không khí tràn ngập mùi rượu này.Đây là hương thơm quen thuộc trên người đàn anh.Cảnh tượng này rơi vào trong mắt Diệp Sâm, đương nhiên vừa mờ ám lại vừa nóng bỏng.Anh ngẩng đầu rót đầy một ly Remy Martin Louis XIII.Đôi mắt lạnh lùng bắ n ra tia sáng lạnh lẽo, một ngọn lửa âm thầm sinh sôi, như cháy lan ra cả đồng cỏ khiến bản thân anh cũng sợ hãi!Trình An Nhã chết tiệt!Nếu biết trước sẽ xảy ra việc này anh đã không gọi cô đi cùng.Diệp Sâm gọi Trình An Nhã đi uống rượu với anh chẳng qua là nổi hứng nhất thời mà thôi."Dương thiếu, hân hạnh!" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Sâm xen ngang bọn họ.Trình An Nhã rùng mình, như bị điện giật, cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Dương Trạch Khôn, tim đập loạn nhịp.Tiêu rồi, quả nhiên là trời không chiều lòng người.“Diệp tam thiếu, ngưỡng mộ đã lâu!” Dương Trạch Khôn vươn tay ra, một tia sáng khác lạ xẹt qua đôi mắt ấm áp của anh nhưng lại bị anh khéo léo che giấu, lịch sự chào hỏi Diệp Sâm.Hai bên đều là những người tráo trở lật lọng, hai bàn tay quyền thế cao quý đan chặt vào nhau, hai người trong ấm ngoài lạnh, trên mặt lộ ra biểu cảm hoàn mỹ tột độ.Trình An Nhã bỗng thấy lạnh toát sống lưng.Hai người vẫn đang so mắt, tiếng ồn ào chỉ còn lại phía sau, lúc này bầu không khí rơi vào trạng thái đối đầu kịch liệt giữa hai người đàn ông.Lộ rõ mồn một!Đây là sự hoang dã nguyên thủy nhất giữa giống đực với nhau.*Thật ra, Dương Trạch Khôn cũng là một người đàn ông không tệ, nên đương nhiên Diệp Sâm cảm thấy có nguy cơ là đúng rồi..

Cả người Trình An Nhã cứng ngắc.

Dương Trạch Khôn mặc bộ đồ vest công sở, vóc người cao ngất, khuôn mặt như ngọc.

Ngũ quan dịu dàng như ngọc càng thêm trong sáng như ngọc dưới ánh đèn rực rỡ sắc màu.

Sạch sẽ và tinh khiết, như thể nhìn lâu hơn một chút sẽ khinh nhờn anh.

Hầu hết những người đến đây hưởng thụ đều là giới tinh anh.

Vì ban ngày quá áp lực nên màn đêm vừa buông xuống bọn họ đã xé nát lớp mặt nạ của tầng lớp tinh anh, mặc sức ph át tiết áp lực quá mức.

"Đàn anh, em dẫn người khác đến đây giải sầu, còn anh thì sao?" Trình An Nhã thầm cầu nguyện cho Dương Trạch Khôn đừng gặp mặt Diệp Sâm.

Cô đột nhiên biết, tại sao ngày đó đàn anh bỗng hỏi cô có quen biết Diệp Sâm không? Quá nửa là anh đã phát hiện ra gì rồi.

"Đang bàn bạc mấy vụ làm ăn." Một người đàn ông say rượu loạng choạng, suýt chút nữa đụng phải Trình Anh Nhã, Dương Trạch Khôn nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, linh hoạt xoay người, tránh va chạm.

"Cẩn thận!"

Hai cơ thể va chạm và áp sát vào nhau, mềm mại và mạnh mẽ kết hợp thành một hình ảnh rất đẹp.

Trình An Nhã còn đang bàng hoàng, mùi nước hoa thoang thoảng phả vào mặt, càng làm tăng thêm vẻ tao nhã cho bầu không khí tràn ngập mùi rượu này.

Đây là hương thơm quen thuộc trên người đàn anh.

Cảnh tượng này rơi vào trong mắt Diệp Sâm, đương nhiên vừa mờ ám lại vừa nóng bỏng.

Anh ngẩng đầu rót đầy một ly Remy Martin Louis XIII.

Đôi mắt lạnh lùng bắ n ra tia sáng lạnh lẽo, một ngọn lửa âm thầm sinh sôi, như cháy lan ra cả đồng cỏ khiến bản thân anh cũng sợ hãi!

Trình An Nhã chết tiệt!

Nếu biết trước sẽ xảy ra việc này anh đã không gọi cô đi cùng.

Diệp Sâm gọi Trình An Nhã đi uống rượu với anh chẳng qua là nổi hứng nhất thời mà thôi.

"Dương thiếu, hân hạnh!" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Sâm xen ngang bọn họ.

Trình An Nhã rùng mình, như bị điện giật, cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Dương Trạch Khôn, tim đập loạn nhịp.

Tiêu rồi, quả nhiên là trời không chiều lòng người.

“Diệp tam thiếu, ngưỡng mộ đã lâu!” Dương Trạch Khôn vươn tay ra, một tia sáng khác lạ xẹt qua đôi mắt ấm áp của anh nhưng lại bị anh khéo léo che giấu, lịch sự chào hỏi Diệp Sâm.

Hai bên đều là những người tráo trở lật lọng, hai bàn tay quyền thế cao quý đan chặt vào nhau, hai người trong ấm ngoài lạnh, trên mặt lộ ra biểu cảm hoàn mỹ tột độ.

Trình An Nhã bỗng thấy lạnh toát sống lưng.

Hai người vẫn đang so mắt, tiếng ồn ào chỉ còn lại phía sau, lúc này bầu không khí rơi vào trạng thái đối đầu kịch liệt giữa hai người đàn ông.

Lộ rõ mồn một!

Đây là sự hoang dã nguyên thủy nhất giữa giống đực với nhau.

*

Thật ra, Dương Trạch Khôn cũng là một người đàn ông không tệ, nên đương nhiên Diệp Sâm cảm thấy có nguy cơ là đúng rồi..

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Cả người Trình An Nhã cứng ngắc.Dương Trạch Khôn mặc bộ đồ vest công sở, vóc người cao ngất, khuôn mặt như ngọc.Ngũ quan dịu dàng như ngọc càng thêm trong sáng như ngọc dưới ánh đèn rực rỡ sắc màu.Sạch sẽ và tinh khiết, như thể nhìn lâu hơn một chút sẽ khinh nhờn anh.Hầu hết những người đến đây hưởng thụ đều là giới tinh anh.Vì ban ngày quá áp lực nên màn đêm vừa buông xuống bọn họ đã xé nát lớp mặt nạ của tầng lớp tinh anh, mặc sức ph át tiết áp lực quá mức."Đàn anh, em dẫn người khác đến đây giải sầu, còn anh thì sao?" Trình An Nhã thầm cầu nguyện cho Dương Trạch Khôn đừng gặp mặt Diệp Sâm.Cô đột nhiên biết, tại sao ngày đó đàn anh bỗng hỏi cô có quen biết Diệp Sâm không? Quá nửa là anh đã phát hiện ra gì rồi."Đang bàn bạc mấy vụ làm ăn." Một người đàn ông say rượu loạng choạng, suýt chút nữa đụng phải Trình Anh Nhã, Dương Trạch Khôn nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, linh hoạt xoay người, tránh va chạm."Cẩn thận!"Hai cơ thể va chạm và áp sát vào nhau, mềm mại và mạnh mẽ kết hợp thành một hình ảnh rất đẹp.Trình An Nhã còn đang bàng hoàng, mùi nước hoa thoang thoảng phả vào mặt, càng làm tăng thêm vẻ tao nhã cho bầu không khí tràn ngập mùi rượu này.Đây là hương thơm quen thuộc trên người đàn anh.Cảnh tượng này rơi vào trong mắt Diệp Sâm, đương nhiên vừa mờ ám lại vừa nóng bỏng.Anh ngẩng đầu rót đầy một ly Remy Martin Louis XIII.Đôi mắt lạnh lùng bắ n ra tia sáng lạnh lẽo, một ngọn lửa âm thầm sinh sôi, như cháy lan ra cả đồng cỏ khiến bản thân anh cũng sợ hãi!Trình An Nhã chết tiệt!Nếu biết trước sẽ xảy ra việc này anh đã không gọi cô đi cùng.Diệp Sâm gọi Trình An Nhã đi uống rượu với anh chẳng qua là nổi hứng nhất thời mà thôi."Dương thiếu, hân hạnh!" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Sâm xen ngang bọn họ.Trình An Nhã rùng mình, như bị điện giật, cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Dương Trạch Khôn, tim đập loạn nhịp.Tiêu rồi, quả nhiên là trời không chiều lòng người.“Diệp tam thiếu, ngưỡng mộ đã lâu!” Dương Trạch Khôn vươn tay ra, một tia sáng khác lạ xẹt qua đôi mắt ấm áp của anh nhưng lại bị anh khéo léo che giấu, lịch sự chào hỏi Diệp Sâm.Hai bên đều là những người tráo trở lật lọng, hai bàn tay quyền thế cao quý đan chặt vào nhau, hai người trong ấm ngoài lạnh, trên mặt lộ ra biểu cảm hoàn mỹ tột độ.Trình An Nhã bỗng thấy lạnh toát sống lưng.Hai người vẫn đang so mắt, tiếng ồn ào chỉ còn lại phía sau, lúc này bầu không khí rơi vào trạng thái đối đầu kịch liệt giữa hai người đàn ông.Lộ rõ mồn một!Đây là sự hoang dã nguyên thủy nhất giữa giống đực với nhau.*Thật ra, Dương Trạch Khôn cũng là một người đàn ông không tệ, nên đương nhiên Diệp Sâm cảm thấy có nguy cơ là đúng rồi..

Chương 39: Chương 39