Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…
Chương 43: Chương 43
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Lúc ba người ra khỏi quán bar, Trình An Nhã lại khó xử."Tôi đưa cô về!" Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn cùng lên tiếng, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhìn về phía Trình An Nhã.Sự lạnh lẽo của Diệp Sâm, sự ấm áp của Dương Trạch Khôn, đều có sự cứng rắn không thể xía vào.So với kiểu ôn hòa trong quán bar của Dương Trạch Khôn lúc nãy, giờ phút này rõ ràng anh có vẻ thoải mái rất nhiều, thờ ơ nói: "Diệp Tam Thiếu, mấy việc nhỏ nhặt này không cần làm phiền anh.An Nhã em nói có phải không?"Dương Trạch Khôn kề sát tai cô thì thầm.Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào tai, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Dương Trạch Khôn đang hôn lên vành tai cô, cảnh tượng cực kỳ thân mật.Trình An Nhã như bị sét đánh, thân thể cứng ngắc, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, hệt như đứa trẻ làm sai chuyện không biết phải làm sao?Đàn anh nói gì?Ninh Ninh?Anh có ý gì?Diệp Sâm híp mắt, xẹt qua tia nham hiểm.Anh hoàn toàn không chen vào được sự quen thuộc và thân mật giữa hai người bọn họ."Tổng giám đốc Diệp, trời đã khuya rồi, không làm phiền anh nữa, đàn anh đưa tôi về được rồi." Trình An Nhã cố gắng bình tĩnh, tránh ánh mắt, không nhìn Diệp Sâm, sau đó ngồi lên xe của Dương Trạch Khôn.Chiếc Lamborghini màu đen lao vút đi.Diệp Sâm đứng trong bóng đêm, ánh mắt nghiêm nghị, siết chặt nắm tay, đá mạnh vào thân xe để trút giận.Chiếc áo khoác thanh lịch và hoàn mỹ cuối cùng cũng bị xé toạc trong đêm đen!Chiếc Rolls-Royce đắt giá âm thầm chịu đựng cơn thịnh nộ của chủ nhân, thân xe rung lắc mấy lần.Trình An Nhã im lặng suốt chặng đường.Cô biết Dương Trạch Khôn đã nhìn ra manh mối gì đó, tim đập thình thịch, trong lòng thấp thỏm không yên.Lúc này cô phủ nhận còn kịp không?Giờ phút này, cô không khỏi oán hận gen của Diệp Sâm quá bi ến thái.Ninh Ninh quá giống anh, dáng vẻ non nớt quả thật chính là phiên bản thu nhỏ của Diệp Sâm mà.Quả nhiên người biế n thái, ngay cả gen cũng biế n thái theo.Hại cô không còn sức lực để phủ nhận.Chẳng lẽ đàn anh đã biết việc này từ mấy năm trước rồi?Tại sao anh vẫn không nhắc tới?Chiếc xe dừng lại dưới căn hộ của Trình An Nhã.Trình An Nhã muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí khó xử này, nhưng làm sao Dương Trạch Khôn để cô đi dễ dàng như vậy?"Ninh Ninh, là con trai của Diệp Sâm?" Không phải là câu hỏi mà là câu khẳng định..
Lúc ba người ra khỏi quán bar, Trình An Nhã lại khó xử.
"Tôi đưa cô về!" Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn cùng lên tiếng, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhìn về phía Trình An Nhã.
Sự lạnh lẽo của Diệp Sâm, sự ấm áp của Dương Trạch Khôn, đều có sự cứng rắn không thể xía vào.
So với kiểu ôn hòa trong quán bar của Dương Trạch Khôn lúc nãy, giờ phút này rõ ràng anh có vẻ thoải mái rất nhiều, thờ ơ nói: "Diệp Tam Thiếu, mấy việc nhỏ nhặt này không cần làm phiền anh.
An Nhã em nói có phải không?"
Dương Trạch Khôn kề sát tai cô thì thầm.
Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào tai, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Dương Trạch Khôn đang hôn lên vành tai cô, cảnh tượng cực kỳ thân mật.
Trình An Nhã như bị sét đánh, thân thể cứng ngắc, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, hệt như đứa trẻ làm sai chuyện không biết phải làm sao?
Đàn anh nói gì?
Ninh Ninh?
Anh có ý gì?
Diệp Sâm híp mắt, xẹt qua tia nham hiểm.
Anh hoàn toàn không chen vào được sự quen thuộc và thân mật giữa hai người bọn họ.
"Tổng giám đốc Diệp, trời đã khuya rồi, không làm phiền anh nữa, đàn anh đưa tôi về được rồi." Trình An Nhã cố gắng bình tĩnh, tránh ánh mắt, không nhìn Diệp Sâm, sau đó ngồi lên xe của Dương Trạch Khôn.
Chiếc Lamborghini màu đen lao vút đi.
Diệp Sâm đứng trong bóng đêm, ánh mắt nghiêm nghị, siết chặt nắm tay, đá mạnh vào thân xe để trút giận.
Chiếc áo khoác thanh lịch và hoàn mỹ cuối cùng cũng bị xé toạc trong đêm đen!
Chiếc Rolls-Royce đắt giá âm thầm chịu đựng cơn thịnh nộ của chủ nhân, thân xe rung lắc mấy lần.
Trình An Nhã im lặng suốt chặng đường.
Cô biết Dương Trạch Khôn đã nhìn ra manh mối gì đó, tim đập thình thịch, trong lòng thấp thỏm không yên.
Lúc này cô phủ nhận còn kịp không?
Giờ phút này, cô không khỏi oán hận gen của Diệp Sâm quá bi ến thái.
Ninh Ninh quá giống anh, dáng vẻ non nớt quả thật chính là phiên bản thu nhỏ của Diệp Sâm mà.
Quả nhiên người biế n thái, ngay cả gen cũng biế n thái theo.
Hại cô không còn sức lực để phủ nhận.
Chẳng lẽ đàn anh đã biết việc này từ mấy năm trước rồi?
Tại sao anh vẫn không nhắc tới?
Chiếc xe dừng lại dưới căn hộ của Trình An Nhã.
Trình An Nhã muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí khó xử này, nhưng làm sao Dương Trạch Khôn để cô đi dễ dàng như vậy?
"Ninh Ninh, là con trai của Diệp Sâm?" Không phải là câu hỏi mà là câu khẳng định..
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Lúc ba người ra khỏi quán bar, Trình An Nhã lại khó xử."Tôi đưa cô về!" Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn cùng lên tiếng, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhìn về phía Trình An Nhã.Sự lạnh lẽo của Diệp Sâm, sự ấm áp của Dương Trạch Khôn, đều có sự cứng rắn không thể xía vào.So với kiểu ôn hòa trong quán bar của Dương Trạch Khôn lúc nãy, giờ phút này rõ ràng anh có vẻ thoải mái rất nhiều, thờ ơ nói: "Diệp Tam Thiếu, mấy việc nhỏ nhặt này không cần làm phiền anh.An Nhã em nói có phải không?"Dương Trạch Khôn kề sát tai cô thì thầm.Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào tai, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Dương Trạch Khôn đang hôn lên vành tai cô, cảnh tượng cực kỳ thân mật.Trình An Nhã như bị sét đánh, thân thể cứng ngắc, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, hệt như đứa trẻ làm sai chuyện không biết phải làm sao?Đàn anh nói gì?Ninh Ninh?Anh có ý gì?Diệp Sâm híp mắt, xẹt qua tia nham hiểm.Anh hoàn toàn không chen vào được sự quen thuộc và thân mật giữa hai người bọn họ."Tổng giám đốc Diệp, trời đã khuya rồi, không làm phiền anh nữa, đàn anh đưa tôi về được rồi." Trình An Nhã cố gắng bình tĩnh, tránh ánh mắt, không nhìn Diệp Sâm, sau đó ngồi lên xe của Dương Trạch Khôn.Chiếc Lamborghini màu đen lao vút đi.Diệp Sâm đứng trong bóng đêm, ánh mắt nghiêm nghị, siết chặt nắm tay, đá mạnh vào thân xe để trút giận.Chiếc áo khoác thanh lịch và hoàn mỹ cuối cùng cũng bị xé toạc trong đêm đen!Chiếc Rolls-Royce đắt giá âm thầm chịu đựng cơn thịnh nộ của chủ nhân, thân xe rung lắc mấy lần.Trình An Nhã im lặng suốt chặng đường.Cô biết Dương Trạch Khôn đã nhìn ra manh mối gì đó, tim đập thình thịch, trong lòng thấp thỏm không yên.Lúc này cô phủ nhận còn kịp không?Giờ phút này, cô không khỏi oán hận gen của Diệp Sâm quá bi ến thái.Ninh Ninh quá giống anh, dáng vẻ non nớt quả thật chính là phiên bản thu nhỏ của Diệp Sâm mà.Quả nhiên người biế n thái, ngay cả gen cũng biế n thái theo.Hại cô không còn sức lực để phủ nhận.Chẳng lẽ đàn anh đã biết việc này từ mấy năm trước rồi?Tại sao anh vẫn không nhắc tới?Chiếc xe dừng lại dưới căn hộ của Trình An Nhã.Trình An Nhã muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí khó xử này, nhưng làm sao Dương Trạch Khôn để cô đi dễ dàng như vậy?"Ninh Ninh, là con trai của Diệp Sâm?" Không phải là câu hỏi mà là câu khẳng định..