Tác giả:

Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…

Chương 57: Chương 57

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Vương Duệ không thể cho cô ta cuộc sống vinh hoa phú quý, đương nhiên cô ta phải tính cách khác.Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.“Tôi và cô Trình là bạn học cũ, cô ấy ham hư vinh bị người ta lừa, chẳng qua tôi chỉ có lòng tốt khuyên cô ấy không nên cố chấp mù quáng, tránh trở thành trò cười.Tiệc sinh nhật của cụ Dương là sự kiện sang trọng bậc nào, cô ấy đeo Rose Tear giả chẳng phải là mất mặt hay sao? Còn làm ảnh hưởng lây đến cả thể diện của cụ Dương nữa.”Trình An Nhã cười khẩy, lắc đầu xem điệu bộ nịnh nọt của cô ta.Cô thực sự nghĩ mãi mà không hiểu vì sao người phụ nữ này có thể vô sỉ đến vậy.Con người nên biết tự lượng sức mình, lần trước gặp Diệp Sâm thì liếc mắt đưa tình, lần này gặp Dương Trạch Khôn cũng ra sức quyến rũ, cô ta thật đúng là…Còn chê cô để nâng đẳng cấp của cô ta lên, vô sỉ đến vậy đúng là hiếm thấy.Quả nhiên không phải cùng một kiểu người thì không hiểu nổi cách nghĩ của nhau!“Người không biết nhìn hàng mới bảo đây là Rose Tear giả, giống như cô vậy, dù mặc đồ hiệu nhưng trông lại giống như toàn là đồ giả!” Dương Trạch Khôn đang định nổi giận thì một giọng nói lạnh thấu xương xen ngang.Nhiệt độ bầu không khí lập tức hạ xuống điểm đóng băng.Khuôn mặt đẹp đẽ, tàn khốc, băng giá như ma quỷ tới từ địa ngục của Diệp Sâm lạnh lùng liếc nhìn Trần Doanh Doanh, hờ hững giễu cợt: “Cô đã từng nhìn thấy Rose Tear thật bao giờ chưa?”Dương Trạch Khôn phong độ lịch lãm còn giữ cho cô ta chút thể diện.Diệp Sâm rõ ràng tàn nhẫn hơn nhiều, đôi mắt của anh mang hơi thở ác quỷ khiến người ta sợ hãi, anh chẳng hề nhường con gái một chút nào.Có một số người nếu động đến người đó một cái, người đó sẽ bắt đối phương trả giá gấp chục lần, bất kể đối phương là nam hay nữ.Nhiều khi thế giới của Diệp Sâm hoàn toàn không phân chia giới tính, chỉ phân chia xem là phe địch hay phe ta.Đây chính là Diệp Sâm, Diệp Sâm lạnh lùng, tàn nhẫn.“Tôi...” Trần Doanh Doanh á khẩu không trả lời được.Đúng vậy, sao cô ta có thể từng nhìn thấy Rose Tear thật được, cô ta chỉ mới nhìn thấy đôi lần trên tạp chí.Nó là vật biểu trưng cho danh vọng và giàu có, không ai không thích nhưng người thực sự hiểu rõ nó thì rất ít.“Không biết tự lượng sức mình!” Diệp Sâm lạnh lùng nói: “Người đàn bà đáng thương, thay vì ghen ghét người khác thì chẳng thà đâm đầu vào đâu đó chết quách đi rồi đầu thai cho bà mụ nặn lại cái nết cho cô cho rồi.”Xung quanh xì xào bàn tán kèm theo tiếng cười mỉa mai khe khẽ của phụ nữ..

Vương Duệ không thể cho cô ta cuộc sống vinh hoa phú quý, đương nhiên cô ta phải tính cách khác.

Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.

“Tôi và cô Trình là bạn học cũ, cô ấy ham hư vinh bị người ta lừa, chẳng qua tôi chỉ có lòng tốt khuyên cô ấy không nên cố chấp mù quáng, tránh trở thành trò cười.

Tiệc sinh nhật của cụ Dương là sự kiện sang trọng bậc nào, cô ấy đeo Rose Tear giả chẳng phải là mất mặt hay sao? Còn làm ảnh hưởng lây đến cả thể diện của cụ Dương nữa.”

Trình An Nhã cười khẩy, lắc đầu xem điệu bộ nịnh nọt của cô ta.

Cô thực sự nghĩ mãi mà không hiểu vì sao người phụ nữ này có thể vô sỉ đến vậy.

Con người nên biết tự lượng sức mình, lần trước gặp Diệp Sâm thì liếc mắt đưa tình, lần này gặp Dương Trạch Khôn cũng ra sức quyến rũ, cô ta thật đúng là…

Còn chê cô để nâng đẳng cấp của cô ta lên, vô sỉ đến vậy đúng là hiếm thấy.

Quả nhiên không phải cùng một kiểu người thì không hiểu nổi cách nghĩ của nhau!

“Người không biết nhìn hàng mới bảo đây là Rose Tear giả, giống như cô vậy, dù mặc đồ hiệu nhưng trông lại giống như toàn là đồ giả!” Dương Trạch Khôn đang định nổi giận thì một giọng nói lạnh thấu xương xen ngang.

Nhiệt độ bầu không khí lập tức hạ xuống điểm đóng băng.

Khuôn mặt đẹp đẽ, tàn khốc, băng giá như ma quỷ tới từ địa ngục của Diệp Sâm lạnh lùng liếc nhìn Trần Doanh Doanh, hờ hững giễu cợt: “Cô đã từng nhìn thấy Rose Tear thật bao giờ chưa?”

Dương Trạch Khôn phong độ lịch lãm còn giữ cho cô ta chút thể diện.

Diệp Sâm rõ ràng tàn nhẫn hơn nhiều, đôi mắt của anh mang hơi thở ác quỷ khiến người ta sợ hãi, anh chẳng hề nhường con gái một chút nào.

Có một số người nếu động đến người đó một cái, người đó sẽ bắt đối phương trả giá gấp chục lần, bất kể đối phương là nam hay nữ.

Nhiều khi thế giới của Diệp Sâm hoàn toàn không phân chia giới tính, chỉ phân chia xem là phe địch hay phe ta.

Đây chính là Diệp Sâm, Diệp Sâm lạnh lùng, tàn nhẫn.

“Tôi...” Trần Doanh Doanh á khẩu không trả lời được.

Đúng vậy, sao cô ta có thể từng nhìn thấy Rose Tear thật được, cô ta chỉ mới nhìn thấy đôi lần trên tạp chí.

Nó là vật biểu trưng cho danh vọng và giàu có, không ai không thích nhưng người thực sự hiểu rõ nó thì rất ít.

“Không biết tự lượng sức mình!” Diệp Sâm lạnh lùng nói: “Người đàn bà đáng thương, thay vì ghen ghét người khác thì chẳng thà đâm đầu vào đâu đó chết quách đi rồi đầu thai cho bà mụ nặn lại cái nết cho cô cho rồi.”

Xung quanh xì xào bàn tán kèm theo tiếng cười mỉa mai khe khẽ của phụ nữ..

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Vương Duệ không thể cho cô ta cuộc sống vinh hoa phú quý, đương nhiên cô ta phải tính cách khác.Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.“Tôi và cô Trình là bạn học cũ, cô ấy ham hư vinh bị người ta lừa, chẳng qua tôi chỉ có lòng tốt khuyên cô ấy không nên cố chấp mù quáng, tránh trở thành trò cười.Tiệc sinh nhật của cụ Dương là sự kiện sang trọng bậc nào, cô ấy đeo Rose Tear giả chẳng phải là mất mặt hay sao? Còn làm ảnh hưởng lây đến cả thể diện của cụ Dương nữa.”Trình An Nhã cười khẩy, lắc đầu xem điệu bộ nịnh nọt của cô ta.Cô thực sự nghĩ mãi mà không hiểu vì sao người phụ nữ này có thể vô sỉ đến vậy.Con người nên biết tự lượng sức mình, lần trước gặp Diệp Sâm thì liếc mắt đưa tình, lần này gặp Dương Trạch Khôn cũng ra sức quyến rũ, cô ta thật đúng là…Còn chê cô để nâng đẳng cấp của cô ta lên, vô sỉ đến vậy đúng là hiếm thấy.Quả nhiên không phải cùng một kiểu người thì không hiểu nổi cách nghĩ của nhau!“Người không biết nhìn hàng mới bảo đây là Rose Tear giả, giống như cô vậy, dù mặc đồ hiệu nhưng trông lại giống như toàn là đồ giả!” Dương Trạch Khôn đang định nổi giận thì một giọng nói lạnh thấu xương xen ngang.Nhiệt độ bầu không khí lập tức hạ xuống điểm đóng băng.Khuôn mặt đẹp đẽ, tàn khốc, băng giá như ma quỷ tới từ địa ngục của Diệp Sâm lạnh lùng liếc nhìn Trần Doanh Doanh, hờ hững giễu cợt: “Cô đã từng nhìn thấy Rose Tear thật bao giờ chưa?”Dương Trạch Khôn phong độ lịch lãm còn giữ cho cô ta chút thể diện.Diệp Sâm rõ ràng tàn nhẫn hơn nhiều, đôi mắt của anh mang hơi thở ác quỷ khiến người ta sợ hãi, anh chẳng hề nhường con gái một chút nào.Có một số người nếu động đến người đó một cái, người đó sẽ bắt đối phương trả giá gấp chục lần, bất kể đối phương là nam hay nữ.Nhiều khi thế giới của Diệp Sâm hoàn toàn không phân chia giới tính, chỉ phân chia xem là phe địch hay phe ta.Đây chính là Diệp Sâm, Diệp Sâm lạnh lùng, tàn nhẫn.“Tôi...” Trần Doanh Doanh á khẩu không trả lời được.Đúng vậy, sao cô ta có thể từng nhìn thấy Rose Tear thật được, cô ta chỉ mới nhìn thấy đôi lần trên tạp chí.Nó là vật biểu trưng cho danh vọng và giàu có, không ai không thích nhưng người thực sự hiểu rõ nó thì rất ít.“Không biết tự lượng sức mình!” Diệp Sâm lạnh lùng nói: “Người đàn bà đáng thương, thay vì ghen ghét người khác thì chẳng thà đâm đầu vào đâu đó chết quách đi rồi đầu thai cho bà mụ nặn lại cái nết cho cô cho rồi.”Xung quanh xì xào bàn tán kèm theo tiếng cười mỉa mai khe khẽ của phụ nữ..

Chương 57: Chương 57