Tác giả:

Trình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình…

Chương 71: Chương 71

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Diệp Sâm nắm chặt tay lái, đột ngột khởi động xe, tim của Trình An Nhã đập như sấm, cô căng thẳng đến nỗi khuôn mặt thoáng ửng hồng.Dưới sự bao phủ của màn đêm, tựa như một miếng ngọc bích màu hồng.Rốt cuộc Diệp Sâm đã gặp phải những chuyện gì?Tại sao anh lại có nhiều bí mật như vậy? Tại sao anh lại có nhiều nỗi đau đến thế?Cô còn nhớ cơ thể căng như dây đàn, ánh mắt sâu như giếng cổ của Diệp Sâm trong bữa tiệc.Dù thỉnh thoảng ánh mắt anh mới lóe lên tia gian ác nhưng cũng đủ để Trình An Nhã cảm nhận được.Anh đã chịu đựng quá nhiều.Khiến người khác đau lòng.Đường đường là một Diệp tam thiếu đầu đội trời chân đạp đất, tác phong mạnh mẽ sao lại có kiểu tuyệt vọng khiến người khác đau lòng kia chứ?Những suy nghĩ này thực sự vượt lên cả nỗi sợ việc bị Diệp Sâm phát hiện ra Ninh Ninh.Chắc chắn mình điên rồi!Nếu không điên, tại sao trong đầu mình lại toàn Diệp Sâm không chứ?Trình An Nhã thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Diệp Sâm, hai mắt lạnh lùng của Diệp Tam thiếu nhìn thẳng phía trước, sâu như giếng cổ, nhìn không ra tâm trạng của anh."Khoan đã? Sao anh biết nhà tôi?" Trình An Nhã bất ngờ phát hiện xe của Diệp Sâm đã cách tiểu khu nơi cô ở không xa, lập tức nâng cao cảnh giác lên tới cấp mười hai.Diệp Sâm lạnh lùng nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: "Trên lý lịch có viết.""E hèm, vậy anh dừng ở đây là được rồi.Bên đó không dễ! quay đầu xe." Trình An Nhã vội tìm lý do, bình tĩnh yêu cầu xuống xe.Diệp Sâm dửng dưng như không: "Cô viện cớ à?"Rõ ràng là một con lộ lớn lại nói khó quay đầu xe? Cô trợn mắt nói dối à? Trình An Nhã cô đang sợ gì?Xe dừng dưới lầu chỗ Trình An Nhã ở, cô căng thẳng siết chặt lễ phục, sợ đến mức chưa kịp tháo dây an toàn đã xuống xe khiến cả người bật lại phía sau.Đột nhiên, Diệp Sâm vươn tay ra, dùng một tay đè lên tay Trình An Nhã, nhăn mày, ngăn cô xuống xe.Lòng bàn tay của Diệp Sâm rất ấm, đặt trên mu bàn tay Trình An Nhã khiến cô cảm thấy chỗ da thịt bị đụng chạm kia nóng như lửa đốt.Nửa thân trên của người đàn đã đè lên,  hơi thở đàn ông thuần khiết phả vào mặt.Không gian nhỏ hẹp, hơi thở của anh ngập tràn khoang mũi cô.Cảnh tượng khiến người khác đỏ mặt tía tai..

Diệp Sâm nắm chặt tay lái, đột ngột khởi động xe, tim của Trình An Nhã đập như sấm, cô căng thẳng đến nỗi khuôn mặt thoáng ửng hồng.

Dưới sự bao phủ của màn đêm, tựa như một miếng ngọc bích màu hồng.

Rốt cuộc Diệp Sâm đã gặp phải những chuyện gì?

Tại sao anh lại có nhiều bí mật như vậy? Tại sao anh lại có nhiều nỗi đau đến thế?

Cô còn nhớ cơ thể căng như dây đàn, ánh mắt sâu như giếng cổ của Diệp Sâm trong bữa tiệc.

Dù thỉnh thoảng ánh mắt anh mới lóe lên tia gian ác nhưng cũng đủ để Trình An Nhã cảm nhận được.

Anh đã chịu đựng quá nhiều.

Khiến người khác đau lòng.

Đường đường là một Diệp tam thiếu đầu đội trời chân đạp đất, tác phong mạnh mẽ sao lại có kiểu tuyệt vọng khiến người khác đau lòng kia chứ?

Những suy nghĩ này thực sự vượt lên cả nỗi sợ việc bị Diệp Sâm phát hiện ra Ninh Ninh.

Chắc chắn mình điên rồi!

Nếu không điên, tại sao trong đầu mình lại toàn Diệp Sâm không chứ?

Trình An Nhã thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Diệp Sâm, hai mắt lạnh lùng của Diệp Tam thiếu nhìn thẳng phía trước, sâu như giếng cổ, nhìn không ra tâm trạng của anh.

"Khoan đã? Sao anh biết nhà tôi?" Trình An Nhã bất ngờ phát hiện xe của Diệp Sâm đã cách tiểu khu nơi cô ở không xa, lập tức nâng cao cảnh giác lên tới cấp mười hai.

Diệp Sâm lạnh lùng nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: "Trên lý lịch có viết.

"

"E hèm, vậy anh dừng ở đây là được rồi.

Bên đó không dễ! quay đầu xe.

" Trình An Nhã vội tìm lý do, bình tĩnh yêu cầu xuống xe.

Diệp Sâm dửng dưng như không: "Cô viện cớ à?"

Rõ ràng là một con lộ lớn lại nói khó quay đầu xe? Cô trợn mắt nói dối à? Trình An Nhã cô đang sợ gì?

Xe dừng dưới lầu chỗ Trình An Nhã ở, cô căng thẳng siết chặt lễ phục, sợ đến mức chưa kịp tháo dây an toàn đã xuống xe khiến cả người bật lại phía sau.

Đột nhiên, Diệp Sâm vươn tay ra, dùng một tay đè lên tay Trình An Nhã, nhăn mày, ngăn cô xuống xe.

Lòng bàn tay của Diệp Sâm rất ấm, đặt trên mu bàn tay Trình An Nhã khiến cô cảm thấy chỗ da thịt bị đụng chạm kia nóng như lửa đốt.

Nửa thân trên của người đàn đã đè lên,  hơi thở đàn ông thuần khiết phả vào mặt.

Không gian nhỏ hẹp, hơi thở của anh ngập tràn khoang mũi cô.

Cảnh tượng khiến người khác đỏ mặt tía tai.

.

Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng MộtTác giả: An Chi TiểuTruyện Ngôn TìnhTrình An Nhã là một cô gái xinh đẹp, năm nay 17 tuổi, dáng cao 164cm, nặng 48kg, tính cách hơi thất thường, học sinh lớp mười một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần jeans trắng, đi giày vải đơn giản trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp, đôi mắt to như chứa đầy sự hồn nhiên của cả thế giới. Hôm nay là ngày sinh nhật bạn trai Vương Duệ, cô muốn cho anh ta một bất ngờ. Trong túi đang đeo có một chiếc bút do cô cẩn thận lựa chọn, số lượng thuộc hàng hiếm, giá cả không hề rẻ, cô phải nhịn ăn nhịn tiêu hai tháng nay mới mua được. Vương Duệ học hơn cô một năm, là nhân vật nổi tiếng đồng thời cũng là người tình trong mộng của bao cô gái trong trường. Vừa mới vào nhà đột nhiên cô cảm giác có gì đó không ổn, trước tủ đựng giày có một đôi giày cao gót đỏ thủy tinh, cùng với đó là khăn choàng màu đỏ, áo khoác, váy ngắn, vớ dài,! Áo sơ mi đàn ông, quần dài,! Từ phòng ngủ truyền tới những âm thanh kỳ lạ. Chương trình thực tế à? Nếu như đây không phải nhà của bạn trai cô, Trình… Diệp Sâm nắm chặt tay lái, đột ngột khởi động xe, tim của Trình An Nhã đập như sấm, cô căng thẳng đến nỗi khuôn mặt thoáng ửng hồng.Dưới sự bao phủ của màn đêm, tựa như một miếng ngọc bích màu hồng.Rốt cuộc Diệp Sâm đã gặp phải những chuyện gì?Tại sao anh lại có nhiều bí mật như vậy? Tại sao anh lại có nhiều nỗi đau đến thế?Cô còn nhớ cơ thể căng như dây đàn, ánh mắt sâu như giếng cổ của Diệp Sâm trong bữa tiệc.Dù thỉnh thoảng ánh mắt anh mới lóe lên tia gian ác nhưng cũng đủ để Trình An Nhã cảm nhận được.Anh đã chịu đựng quá nhiều.Khiến người khác đau lòng.Đường đường là một Diệp tam thiếu đầu đội trời chân đạp đất, tác phong mạnh mẽ sao lại có kiểu tuyệt vọng khiến người khác đau lòng kia chứ?Những suy nghĩ này thực sự vượt lên cả nỗi sợ việc bị Diệp Sâm phát hiện ra Ninh Ninh.Chắc chắn mình điên rồi!Nếu không điên, tại sao trong đầu mình lại toàn Diệp Sâm không chứ?Trình An Nhã thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Diệp Sâm, hai mắt lạnh lùng của Diệp Tam thiếu nhìn thẳng phía trước, sâu như giếng cổ, nhìn không ra tâm trạng của anh."Khoan đã? Sao anh biết nhà tôi?" Trình An Nhã bất ngờ phát hiện xe của Diệp Sâm đã cách tiểu khu nơi cô ở không xa, lập tức nâng cao cảnh giác lên tới cấp mười hai.Diệp Sâm lạnh lùng nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: "Trên lý lịch có viết.""E hèm, vậy anh dừng ở đây là được rồi.Bên đó không dễ! quay đầu xe." Trình An Nhã vội tìm lý do, bình tĩnh yêu cầu xuống xe.Diệp Sâm dửng dưng như không: "Cô viện cớ à?"Rõ ràng là một con lộ lớn lại nói khó quay đầu xe? Cô trợn mắt nói dối à? Trình An Nhã cô đang sợ gì?Xe dừng dưới lầu chỗ Trình An Nhã ở, cô căng thẳng siết chặt lễ phục, sợ đến mức chưa kịp tháo dây an toàn đã xuống xe khiến cả người bật lại phía sau.Đột nhiên, Diệp Sâm vươn tay ra, dùng một tay đè lên tay Trình An Nhã, nhăn mày, ngăn cô xuống xe.Lòng bàn tay của Diệp Sâm rất ấm, đặt trên mu bàn tay Trình An Nhã khiến cô cảm thấy chỗ da thịt bị đụng chạm kia nóng như lửa đốt.Nửa thân trên của người đàn đã đè lên,  hơi thở đàn ông thuần khiết phả vào mặt.Không gian nhỏ hẹp, hơi thở của anh ngập tràn khoang mũi cô.Cảnh tượng khiến người khác đỏ mặt tía tai..

Chương 71: Chương 71