Tác giả:

Thành phố Thanh Dương. Lối vào của tòa nhà Hoa Đỉnh. Lâm Vũ tươi cười đứng ở cửa, trong tay cầm hai tấm vé xem phim. Lúc này, một nam một nữ bước ra khỏi tòa nhà, chàng trai mặc vest, tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin, giắt chìa khóa BMW ở thắt lưng, cô gái có dáng người khá đẹp, xinh xắn, hai người cười cười nói nói. "Phương Phương!" Sau khi Lâm Vũ nhìn thấy cô gái, liền mỉm cười chào cô ta. Sau khi cô gái nhìn thấy Lâm Vũ, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi. "Anh...!sao anh lại tới đây! Không phải tôi đã nói với anh rồi, đừng đến công ty của tôi! Đồng nghiệp nhìn thấy anh, tôi cảm thấy mất mặt lắm!", Phương Phương tỏ vẻ rất không vui. “Phương Phương, hôm nay là kỷ niệm hai năm chúng ta yêu nhau. Anh mua vé xem phim muốn gây bất ngờ cho em”, Lâm Vũ cười đưa vé xem phim cho Phương Phương. Chàng trai mặc vest cau mày: "Yêu? Phương Phương, không phải em nói không có bạn trai sao?" "Anh Ngô, em…", Phương Phương không nói nên lời. Chàng trai mặc vest hướng ánh mắt về phía Lâm Vũ, nhìn từ…

Chương 104: 104: Giúp Thì Giúp Cho Chót

Đẳng Cấp Người Thừa KếTác giả: Nam ThầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Thanh Dương. Lối vào của tòa nhà Hoa Đỉnh. Lâm Vũ tươi cười đứng ở cửa, trong tay cầm hai tấm vé xem phim. Lúc này, một nam một nữ bước ra khỏi tòa nhà, chàng trai mặc vest, tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin, giắt chìa khóa BMW ở thắt lưng, cô gái có dáng người khá đẹp, xinh xắn, hai người cười cười nói nói. "Phương Phương!" Sau khi Lâm Vũ nhìn thấy cô gái, liền mỉm cười chào cô ta. Sau khi cô gái nhìn thấy Lâm Vũ, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi. "Anh...!sao anh lại tới đây! Không phải tôi đã nói với anh rồi, đừng đến công ty của tôi! Đồng nghiệp nhìn thấy anh, tôi cảm thấy mất mặt lắm!", Phương Phương tỏ vẻ rất không vui. “Phương Phương, hôm nay là kỷ niệm hai năm chúng ta yêu nhau. Anh mua vé xem phim muốn gây bất ngờ cho em”, Lâm Vũ cười đưa vé xem phim cho Phương Phương. Chàng trai mặc vest cau mày: "Yêu? Phương Phương, không phải em nói không có bạn trai sao?" "Anh Ngô, em…", Phương Phương không nói nên lời. Chàng trai mặc vest hướng ánh mắt về phía Lâm Vũ, nhìn từ… Lâm Vũ được Cô Lang bảo vệ còn sợ cậu Giang trả thù sao? Còn cần Tô Yên sai vệ sĩ bảo vệ sao? Dĩ nhiên là không.Cho dù Lâm Vũ cần vệ sĩ, Lâm Vũ cũng có thể bỏ tiền ra tìm."Anh có thể bảo vệ được mình á? Hừ, nếu anh đã không cần thì thôi.Khi cậu Giang trả thù, đừng trách tôi không giúp anh", Tô Yên bĩu môi.Với tính khí của Tô Yên, chắc chắn cô ấy không thể thuyết phục thêm được nữa, đây không phải là phong cách của cô ấy.“Không có chuyện gì nữa đúng không, tôi về đây”, Lâm Vũ lại xoay người.“Dừng lại, tôi còn chưa nói xong!”, Tô Yên hét lên.“Còn có chuyện gì nữa, nói một lần cho hết đi”, Lâm Vũ bất lực quay người."Thứ bảy ngày mai sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ.Cậu Giang đi, tôi cũng đi.Vì hôm nay anh giả làm bạn trai của tôi, nhất định phải giả vờ đến cùng.Ngày mai anh đi cùng tôi để sau cậu Giang không quấy rầy tôi nữa”, Tô Yên nói."Bữa tiệc nhỏ à? Những người tham gia là ai?", Lâm Vũ hỏi.“Họ đều là những người giàu có, hơn chục người”, Tô Yên nói."Nhưng, tại sao tôi phải giúp cô? Cho tôi một lý do để giúp cô", Lâm Vũ nói.“Vì tôi là hoa khôi Tô Yên, bao nhiêu người muốn giúp tôi còn chưa có cơ hội kìa”, Tô Yên tự tin nói.“Xin lỗi, tôi không phải bọn họ, tôi không phải loại hạ đẳng đấy, cho nên lý do của cô chả có nghĩa gì với tôi, cô tìm người khác đi”, Lâm Vũ phản bác."Anh……"Hoa khôi Tô Yên biến sắc, cô ấy đường đường là hoa khôi, thế mà tên này lại chẳng nể mặt cô ấy tí nào.Ngay sau đó, Tô Yên đổi giọng:"Được, vậy thì như này đi, nửa triệu! Tôi bỏ ra nửa triệu để thuê anh giúp tôi tiếp tục giả vờ.Dù sao hôm nay anh cũng đã giúp tôi một lần rồi, tôi không thể đổi người khác".“Cô cho rằng tôi thiếu tiền sao?”, Lâm Vũ cười hỏi."Anh không thiếu sao? Năm trăm nghìn, đây nhất định là một khoản tiền rất lớn đối với anh, thậm chí còn đủ để đổi đời, chỉ cần đóng giả bạn trai tôi là có thể lấy được nhiều tiền như vậy, giao dịch này đáng giá thế cơ mà", Tô Yên nói.Lâm Vũ suy nghĩ một chút, sau đó nói:"Cho tôi địa chỉ của bữa tiệc".Lâm Vũ suy nghĩ một chút, thôi thì đã giúp rồi thì nên giúp cho chót.Dù sao Lâm Vũ cũng đã giúp cô ấy giả vờ một lần rồi, giúp thêm lần nữa cũng không sao.Dù sao Lâm Vũ cũng ngứa mắt với cậu Giang đó, hơn nữa ngày mai thứ bảy tình cờ Lâm Vũ cũng không có việc gì, nên coi như là đi chơi đi."Có nghĩa là anh đồng ý? Hừ.Tôi còn tưởng anh cành cao cơ, còn không phải là khuất phục trước tiền đấy à", Tô Yên cười.Dựa vào quần áo của Lâm Vũ, Tô Yên xác định gia cảnh của Lâm Vũ nhất định không tốt, cho nên cô ấy nhận định Lâm Vũ nhất định sẽ không thể từ chối một số tiền lớn như vậy.“Đừng nói nhảm nữa, nói địa chỉ đi, nếu không tôi đổi ý đấy”, Lâm Vũ sốt ruột nói.Lâm Vũ đường đường là cháu trai của người giàu nhất tây nam, anh thiếu 500.000 này chắc? Đương nhiên Lâm Vũ không vì tiền, nhưng Lâm Vũ cũng chả buồn giải thích nhiều như vậy.Lâm Vũ sẽ không lấy nửa triệu của Tô Yên, bởi vì Lâm Vũ không thèm.“Anh cho tôi địa chỉ nhà, sáng mai tôi sẽ lái xe đến đón”, Tô Yên nói.Lâm Vũ suy nghĩ một chút rồi báo địa chỉ cho Tô Yên....!Sau khi trở lại lớp học.“Lâm Vũ, cậu may thật đấy.Đây là hoa khôi Tô Yên đấy”, cậu mập hâm mộ nói.“Phiền phức cũng lắm”, Lâm Vũ bất lực nói.“Đúng vậy, Lâm Vũ, ví dụ nói bị hiểu lầm đi, nhìn lớp trưởng Vương Tuệ, có vẻ hơi mất mát.Cô ấy sẽ không hiểu lầm chứ?”, cậu mập thì thào.Lâm Vũ ngẩng đầu nhìn Vương Tuệ trước mặt, sau đó cười khổ.Lâm Vũ muốn giải thích, nhưng sau lại nghĩ lại, anh và Vương Tuệ không phải bạn trai bạn gái, nên chủ động giải thích cũng không tốt, đúng không?Hơn nữa, bản thân là người trong sạch, chủ động đi giải thích thì lại càng mang cảm giác che đậy....!8 giờ sáng hôm sau, Lâm Vũ nhận được điện thoại của hoa khôi trường Tô Yên, nói rằng đã đến bên ngoài nhà của Lâm Vũ.Trước nhà Lâm Vũ.Một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ, đậu ở đây.Đứng dựa vào xe là một đại mỹ nhân xinh đẹp, phong độ và khí chất, nhìn thoáng qua cũng có thể biết cô ấy là tiểu thư con nhà giàu.Cô ấy là hoa khôi Tô Yên."Oa! Thật là một chiếc xe đẹp, thật là một mỹ nhân đẹp!"Nam nữ đi ngang qua đây đều không khỏi trầm trồ.Tô Yên đi cùng chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ này cực kỳ bắt mắt, cực kì thu hút.Đây là cái gọi là xe đẹp thêm mỹ nhân đây mà?.

Lâm Vũ được Cô Lang bảo vệ còn sợ cậu Giang trả thù sao? Còn cần Tô Yên sai vệ sĩ bảo vệ sao? Dĩ nhiên là không.

Cho dù Lâm Vũ cần vệ sĩ, Lâm Vũ cũng có thể bỏ tiền ra tìm.

"Anh có thể bảo vệ được mình á? Hừ, nếu anh đã không cần thì thôi.

Khi cậu Giang trả thù, đừng trách tôi không giúp anh", Tô Yên bĩu môi.

Với tính khí của Tô Yên, chắc chắn cô ấy không thể thuyết phục thêm được nữa, đây không phải là phong cách của cô ấy.

“Không có chuyện gì nữa đúng không, tôi về đây”, Lâm Vũ lại xoay người.

“Dừng lại, tôi còn chưa nói xong!”, Tô Yên hét lên.

“Còn có chuyện gì nữa, nói một lần cho hết đi”, Lâm Vũ bất lực quay người.

"Thứ bảy ngày mai sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ.

Cậu Giang đi, tôi cũng đi.

Vì hôm nay anh giả làm bạn trai của tôi, nhất định phải giả vờ đến cùng.

Ngày mai anh đi cùng tôi để sau cậu Giang không quấy rầy tôi nữa”, Tô Yên nói.

"Bữa tiệc nhỏ à? Những người tham gia là ai?", Lâm Vũ hỏi.

“Họ đều là những người giàu có, hơn chục người”, Tô Yên nói.

"Nhưng, tại sao tôi phải giúp cô? Cho tôi một lý do để giúp cô", Lâm Vũ nói.

“Vì tôi là hoa khôi Tô Yên, bao nhiêu người muốn giúp tôi còn chưa có cơ hội kìa”, Tô Yên tự tin nói.

“Xin lỗi, tôi không phải bọn họ, tôi không phải loại hạ đẳng đấy, cho nên lý do của cô chả có nghĩa gì với tôi, cô tìm người khác đi”, Lâm Vũ phản bác.

"Anh……"

Hoa khôi Tô Yên biến sắc, cô ấy đường đường là hoa khôi, thế mà tên này lại chẳng nể mặt cô ấy tí nào.

Ngay sau đó, Tô Yên đổi giọng:

"Được, vậy thì như này đi, nửa triệu! Tôi bỏ ra nửa triệu để thuê anh giúp tôi tiếp tục giả vờ.

Dù sao hôm nay anh cũng đã giúp tôi một lần rồi, tôi không thể đổi người khác".

“Cô cho rằng tôi thiếu tiền sao?”, Lâm Vũ cười hỏi.

"Anh không thiếu sao? Năm trăm nghìn, đây nhất định là một khoản tiền rất lớn đối với anh, thậm chí còn đủ để đổi đời, chỉ cần đóng giả bạn trai tôi là có thể lấy được nhiều tiền như vậy, giao dịch này đáng giá thế cơ mà", Tô Yên nói.

Lâm Vũ suy nghĩ một chút, sau đó nói:

"Cho tôi địa chỉ của bữa tiệc".

Lâm Vũ suy nghĩ một chút, thôi thì đã giúp rồi thì nên giúp cho chót.

Dù sao Lâm Vũ cũng đã giúp cô ấy giả vờ một lần rồi, giúp thêm lần nữa cũng không sao.

Dù sao Lâm Vũ cũng ngứa mắt với cậu Giang đó, hơn nữa ngày mai thứ bảy tình cờ Lâm Vũ cũng không có việc gì, nên coi như là đi chơi đi.

"Có nghĩa là anh đồng ý? Hừ.

Tôi còn tưởng anh cành cao cơ, còn không phải là khuất phục trước tiền đấy à", Tô Yên cười.

Dựa vào quần áo của Lâm Vũ, Tô Yên xác định gia cảnh của Lâm Vũ nhất định không tốt, cho nên cô ấy nhận định Lâm Vũ nhất định sẽ không thể từ chối một số tiền lớn như vậy.

“Đừng nói nhảm nữa, nói địa chỉ đi, nếu không tôi đổi ý đấy”, Lâm Vũ sốt ruột nói.

Lâm Vũ đường đường là cháu trai của người giàu nhất tây nam, anh thiếu 500.000 này chắc? Đương nhiên Lâm Vũ không vì tiền, nhưng Lâm Vũ cũng chả buồn giải thích nhiều như vậy.

Lâm Vũ sẽ không lấy nửa triệu của Tô Yên, bởi vì Lâm Vũ không thèm.

“Anh cho tôi địa chỉ nhà, sáng mai tôi sẽ lái xe đến đón”, Tô Yên nói.

Lâm Vũ suy nghĩ một chút rồi báo địa chỉ cho Tô Yên.

...!

Sau khi trở lại lớp học.

“Lâm Vũ, cậu may thật đấy.

Đây là hoa khôi Tô Yên đấy”, cậu mập hâm mộ nói.

“Phiền phức cũng lắm”, Lâm Vũ bất lực nói.

“Đúng vậy, Lâm Vũ, ví dụ nói bị hiểu lầm đi, nhìn lớp trưởng Vương Tuệ, có vẻ hơi mất mát.

Cô ấy sẽ không hiểu lầm chứ?”, cậu mập thì thào.

Lâm Vũ ngẩng đầu nhìn Vương Tuệ trước mặt, sau đó cười khổ.

Lâm Vũ muốn giải thích, nhưng sau lại nghĩ lại, anh và Vương Tuệ không phải bạn trai bạn gái, nên chủ động giải thích cũng không tốt, đúng không?

Hơn nữa, bản thân là người trong sạch, chủ động đi giải thích thì lại càng mang cảm giác che đậy.

...!

8 giờ sáng hôm sau, Lâm Vũ nhận được điện thoại của hoa khôi trường Tô Yên, nói rằng đã đến bên ngoài nhà của Lâm Vũ.

Trước nhà Lâm Vũ.

Một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ, đậu ở đây.

Đứng dựa vào xe là một đại mỹ nhân xinh đẹp, phong độ và khí chất, nhìn thoáng qua cũng có thể biết cô ấy là tiểu thư con nhà giàu.

Cô ấy là hoa khôi Tô Yên.

"Oa! Thật là một chiếc xe đẹp, thật là một mỹ nhân đẹp!"

Nam nữ đi ngang qua đây đều không khỏi trầm trồ.

Tô Yên đi cùng chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ này cực kỳ bắt mắt, cực kì thu hút.

Đây là cái gọi là xe đẹp thêm mỹ nhân đây mà?.

Đẳng Cấp Người Thừa KếTác giả: Nam ThầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Thanh Dương. Lối vào của tòa nhà Hoa Đỉnh. Lâm Vũ tươi cười đứng ở cửa, trong tay cầm hai tấm vé xem phim. Lúc này, một nam một nữ bước ra khỏi tòa nhà, chàng trai mặc vest, tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin, giắt chìa khóa BMW ở thắt lưng, cô gái có dáng người khá đẹp, xinh xắn, hai người cười cười nói nói. "Phương Phương!" Sau khi Lâm Vũ nhìn thấy cô gái, liền mỉm cười chào cô ta. Sau khi cô gái nhìn thấy Lâm Vũ, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi. "Anh...!sao anh lại tới đây! Không phải tôi đã nói với anh rồi, đừng đến công ty của tôi! Đồng nghiệp nhìn thấy anh, tôi cảm thấy mất mặt lắm!", Phương Phương tỏ vẻ rất không vui. “Phương Phương, hôm nay là kỷ niệm hai năm chúng ta yêu nhau. Anh mua vé xem phim muốn gây bất ngờ cho em”, Lâm Vũ cười đưa vé xem phim cho Phương Phương. Chàng trai mặc vest cau mày: "Yêu? Phương Phương, không phải em nói không có bạn trai sao?" "Anh Ngô, em…", Phương Phương không nói nên lời. Chàng trai mặc vest hướng ánh mắt về phía Lâm Vũ, nhìn từ… Lâm Vũ được Cô Lang bảo vệ còn sợ cậu Giang trả thù sao? Còn cần Tô Yên sai vệ sĩ bảo vệ sao? Dĩ nhiên là không.Cho dù Lâm Vũ cần vệ sĩ, Lâm Vũ cũng có thể bỏ tiền ra tìm."Anh có thể bảo vệ được mình á? Hừ, nếu anh đã không cần thì thôi.Khi cậu Giang trả thù, đừng trách tôi không giúp anh", Tô Yên bĩu môi.Với tính khí của Tô Yên, chắc chắn cô ấy không thể thuyết phục thêm được nữa, đây không phải là phong cách của cô ấy.“Không có chuyện gì nữa đúng không, tôi về đây”, Lâm Vũ lại xoay người.“Dừng lại, tôi còn chưa nói xong!”, Tô Yên hét lên.“Còn có chuyện gì nữa, nói một lần cho hết đi”, Lâm Vũ bất lực quay người."Thứ bảy ngày mai sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ.Cậu Giang đi, tôi cũng đi.Vì hôm nay anh giả làm bạn trai của tôi, nhất định phải giả vờ đến cùng.Ngày mai anh đi cùng tôi để sau cậu Giang không quấy rầy tôi nữa”, Tô Yên nói."Bữa tiệc nhỏ à? Những người tham gia là ai?", Lâm Vũ hỏi.“Họ đều là những người giàu có, hơn chục người”, Tô Yên nói."Nhưng, tại sao tôi phải giúp cô? Cho tôi một lý do để giúp cô", Lâm Vũ nói.“Vì tôi là hoa khôi Tô Yên, bao nhiêu người muốn giúp tôi còn chưa có cơ hội kìa”, Tô Yên tự tin nói.“Xin lỗi, tôi không phải bọn họ, tôi không phải loại hạ đẳng đấy, cho nên lý do của cô chả có nghĩa gì với tôi, cô tìm người khác đi”, Lâm Vũ phản bác."Anh……"Hoa khôi Tô Yên biến sắc, cô ấy đường đường là hoa khôi, thế mà tên này lại chẳng nể mặt cô ấy tí nào.Ngay sau đó, Tô Yên đổi giọng:"Được, vậy thì như này đi, nửa triệu! Tôi bỏ ra nửa triệu để thuê anh giúp tôi tiếp tục giả vờ.Dù sao hôm nay anh cũng đã giúp tôi một lần rồi, tôi không thể đổi người khác".“Cô cho rằng tôi thiếu tiền sao?”, Lâm Vũ cười hỏi."Anh không thiếu sao? Năm trăm nghìn, đây nhất định là một khoản tiền rất lớn đối với anh, thậm chí còn đủ để đổi đời, chỉ cần đóng giả bạn trai tôi là có thể lấy được nhiều tiền như vậy, giao dịch này đáng giá thế cơ mà", Tô Yên nói.Lâm Vũ suy nghĩ một chút, sau đó nói:"Cho tôi địa chỉ của bữa tiệc".Lâm Vũ suy nghĩ một chút, thôi thì đã giúp rồi thì nên giúp cho chót.Dù sao Lâm Vũ cũng đã giúp cô ấy giả vờ một lần rồi, giúp thêm lần nữa cũng không sao.Dù sao Lâm Vũ cũng ngứa mắt với cậu Giang đó, hơn nữa ngày mai thứ bảy tình cờ Lâm Vũ cũng không có việc gì, nên coi như là đi chơi đi."Có nghĩa là anh đồng ý? Hừ.Tôi còn tưởng anh cành cao cơ, còn không phải là khuất phục trước tiền đấy à", Tô Yên cười.Dựa vào quần áo của Lâm Vũ, Tô Yên xác định gia cảnh của Lâm Vũ nhất định không tốt, cho nên cô ấy nhận định Lâm Vũ nhất định sẽ không thể từ chối một số tiền lớn như vậy.“Đừng nói nhảm nữa, nói địa chỉ đi, nếu không tôi đổi ý đấy”, Lâm Vũ sốt ruột nói.Lâm Vũ đường đường là cháu trai của người giàu nhất tây nam, anh thiếu 500.000 này chắc? Đương nhiên Lâm Vũ không vì tiền, nhưng Lâm Vũ cũng chả buồn giải thích nhiều như vậy.Lâm Vũ sẽ không lấy nửa triệu của Tô Yên, bởi vì Lâm Vũ không thèm.“Anh cho tôi địa chỉ nhà, sáng mai tôi sẽ lái xe đến đón”, Tô Yên nói.Lâm Vũ suy nghĩ một chút rồi báo địa chỉ cho Tô Yên....!Sau khi trở lại lớp học.“Lâm Vũ, cậu may thật đấy.Đây là hoa khôi Tô Yên đấy”, cậu mập hâm mộ nói.“Phiền phức cũng lắm”, Lâm Vũ bất lực nói.“Đúng vậy, Lâm Vũ, ví dụ nói bị hiểu lầm đi, nhìn lớp trưởng Vương Tuệ, có vẻ hơi mất mát.Cô ấy sẽ không hiểu lầm chứ?”, cậu mập thì thào.Lâm Vũ ngẩng đầu nhìn Vương Tuệ trước mặt, sau đó cười khổ.Lâm Vũ muốn giải thích, nhưng sau lại nghĩ lại, anh và Vương Tuệ không phải bạn trai bạn gái, nên chủ động giải thích cũng không tốt, đúng không?Hơn nữa, bản thân là người trong sạch, chủ động đi giải thích thì lại càng mang cảm giác che đậy....!8 giờ sáng hôm sau, Lâm Vũ nhận được điện thoại của hoa khôi trường Tô Yên, nói rằng đã đến bên ngoài nhà của Lâm Vũ.Trước nhà Lâm Vũ.Một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ, đậu ở đây.Đứng dựa vào xe là một đại mỹ nhân xinh đẹp, phong độ và khí chất, nhìn thoáng qua cũng có thể biết cô ấy là tiểu thư con nhà giàu.Cô ấy là hoa khôi Tô Yên."Oa! Thật là một chiếc xe đẹp, thật là một mỹ nhân đẹp!"Nam nữ đi ngang qua đây đều không khỏi trầm trồ.Tô Yên đi cùng chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ này cực kỳ bắt mắt, cực kì thu hút.Đây là cái gọi là xe đẹp thêm mỹ nhân đây mà?.

Chương 104: 104: Giúp Thì Giúp Cho Chót