" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác…
Chương 20: Ví Dụ Về Muỗi
Trúc Mã Là Ông Xã Tương LaiTác giả: Nhật HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác… Sau khi thỏa mãn cái bụng nhỏ, Tiếu Sam an nhàn nằm trên giường to nghỉ ngơi chép miệng" Quả thật được ăn là hạnh phúc nhất! "Hàn Mặc Thần ngồi bên cạnh, nhìn cô từ tốn nói" Tiểu Sam Sam, một dĩa trái cây, ba bát cơm, một cup cake mini, một ly sữa dâu, tớ không thể tưởng tượng được cậu chính là bé con kén ăn năm bảy tuổi đó "Cô lập tức bật dậy" Ý gì? Cậu chê tớ béo đúng không? ".Hắn lắc đầu" Không, trên thế giới có hai loại người, một là hít không khí không cũng béo, hai chính là ăn cả vũ trụ cũng không béo, cậu chính là loại thứ hai đó. Chỉ là có một mối nguy hiểm... "" Nguy hiểm? Có gì? ". Tiếu Sam lo lắng hỏiHàn Mặc Thần bỏ quyển sách xuống, ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói" Tiểu Sam Sam, tuy cậu ăn nhiều không béo, nhưng cậu không biết điều chỉnh thì sẽ dư chất, sinh bệnh trong người, hậu quả là cậu sẽ bệnh chết. Cái gì nhiều quá cũng không tốt. Ví dụ nhé, chẳng hạn như con muỗi trên trán cậu..."Dứt lời, Hàn Mặc Thần đem bàn tay của hắn đập cái bẹp lên trán cô.Máu be bét."... quá ham ăn nên không phát hiện bị vỗ chết. Cậu, sắp giống con muỗi này, ăn quá nhiều và sẽ chết, chỉ là cách thức chết không giống nhau thôi. Cậu có thấy ví dụ của tớ sống động không? "Tiếu Sam: "..."***Sáng hôm sau.Hàn Mặc Thần đứng dưới sân nhìn Tiếu Sam chạy ra, nhìn trên nhìn dưới một lượt rồi không vui nói" Tiểu Sam Sam, cậu không thấy lạnh sao, mau lên đổi quần dài "" Quần dài rất nóng! ". Cô bất mãn phản đối" Vậy nhỡ tớ mệt thì cậu mặc váy chở tớ sao? ". Hắn nhướn màySau một lát giằng co suy nghĩ trong đầu, Tiếu Sam ỉu xìu lên lầu thay quần áo.Hàn Mặc Thần đứng dưới đắc ý. Hừ, ra đường mặc đẹp vậy nhỡ mấy tên sắc lang nhìn thấy thì sao. Để ở nhà một mình hắn nhìn đẹp là được.Tiếu Sam quyết định đến một cửa hàng bán quà tặng ở gần trường. Cô đi dọc theo quầy, trong đầu liên tục suy nghĩ tặng cái gì bây giờ.Rốt cuộc cũng chẳng suy nghĩ được cái gì, cô đành tìm Hàn Mặc Thần hỏi ý kiến" Tiểu Thần, tớ nên mua cái gì cho Tô Tô đây? Son? Giày? Đồng hồ? Kẹp tóc? "Hàn Mặc Thần đứng trước quầy bán nhẫn, cầm một cặp nhẫn lên săm soi săm soi trả lời" Khăn choàng! "" Đúng ha, dù sao cũng sắp mùa đông! Tiểu Thần cám ơn cám ơn! ". Tiếu Sam vui vẻ chạy đến quầy khăn choàng.Hàn Mặc Thần nhìn cô vui vẻ chọn khăn, lại nhìn cặp nhẫn trên tay rồi nhếch miệng.Nếu không nhầm thì chắc vừa.Tiếu Sam nhanh chóng chọn được một chiếc khăn choàng màu kem sữa, lúc tính tiền cô cũng thấy Hàn Mặc Thần tính tiền một cặp nhẫn nên tò mò hỏi" Cậu cũng mua quà cho Tô Tô sao? "Hàn Mặc Thần thản nhiên cầm tiền thừa, sau đó không nói không rằng cầm tay cô đeo chiếc nhẫn màu bạch kim trơn vào.Vừa khít! Hắn vui vẻ mỉm cười rồi đeo nốt cái còn lại vào tay mình, nhìn cô dặn dò" Không được tháo ra! "Tiếu Sam ngây ngốc nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay Hàn Mặc Thần.Nhẫn... nhẫn couple!!Thấy bà chủ cửa hàng nhìn mình bằng ánh mắt mờ ám, Tiếu Sam mặt ửng đỏ lúng túng cầm tiền thừa chạy ra ngoài, trực tiếp quên luôn khăn choàng.Hàn Mặc Thần kéo cao khóe miệng, cầm khăn choàng rồi ra ngoài.Buổi tối, Tiếu Sam ngồi đối diện Hàn Mặc Thần đang giải Toán đại số, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, vui vẻ cười cườiHàn Mặc Thần nghe tiếng cười, ngẩng đầu nhìn cô hỏi" Cậu cười gì thế? "Tiếu Sam nhìn hắn, cẩn thận hỏi" Cậu... làm sao biết size nhẫn sẽ vừa? "Hàn Mặc Thần nhớ lại mấy lần lén nắm tay Tiếu Sam nghịch lúc cô ngủ gục, mặt không đổi sắc nói" Đoán "Khuôn mặt Tiếu Sam lập tức hiện lên vẻ ngưỡng mộ" Đoán sao? Sao có thể vừa khít như thế được? Cậu có phải người không thế! "Hàn Mặc Thần nhếch miệng, búng trán cô" Không được tháo ra đâu, đặc biệt khi ra ngoài! "" Vì sao? "" Mua nhẫn thì phải đeo chứ sao... " Hắn đưa tay búng trán cô "... Mau làm bài đi! "Tiếu Sam xoa xoa trán, bĩu môi" Biết rồi! Mau giảng cho tớ bài này! "***Mấy năm sau, Tiếu Sam đè Hàn Mặc Thần ra sopha hỏiTiếu Sam: Khi đó anh tặng cho em nhẫn couple thật sự là nhẫn đính ước sao?Hàn Mặc Thần: /suy nghĩ/ Một phần.Tiếu Sam: Một phần? Thế còn lại là gì?Hàn Mặc Thần: Đánh dấu chủ quyềnTiếu Sam: "..."
Sau khi thỏa mãn cái bụng nhỏ, Tiếu Sam an nhàn nằm trên giường to nghỉ ngơi chép miệng
" Quả thật được ăn là hạnh phúc nhất! "
Hàn Mặc Thần ngồi bên cạnh, nhìn cô từ tốn nói
" Tiểu Sam Sam, một dĩa trái cây, ba bát cơm, một cup cake mini, một ly sữa dâu, tớ không thể tưởng tượng được cậu chính là bé con kén ăn năm bảy tuổi đó "
Cô lập tức bật dậy
" Ý gì? Cậu chê tớ béo đúng không? ".
Hắn lắc đầu
" Không, trên thế giới có hai loại người, một là hít không khí không cũng béo, hai chính là ăn cả vũ trụ cũng không béo, cậu chính là loại thứ hai đó. Chỉ là có một mối nguy hiểm... "
" Nguy hiểm? Có gì? ". Tiếu Sam lo lắng hỏi
Hàn Mặc Thần bỏ quyển sách xuống, ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói
" Tiểu Sam Sam, tuy cậu ăn nhiều không béo, nhưng cậu không biết điều chỉnh thì sẽ dư chất, sinh bệnh trong người, hậu quả là cậu sẽ bệnh chết. Cái gì nhiều quá cũng không tốt. Ví dụ nhé, chẳng hạn như con muỗi trên trán cậu..."
Dứt lời, Hàn Mặc Thần đem bàn tay của hắn đập cái bẹp lên trán cô.
Máu be bét.
"... quá ham ăn nên không phát hiện bị vỗ chết. Cậu, sắp giống con muỗi này, ăn quá nhiều và sẽ chết, chỉ là cách thức chết không giống nhau thôi. Cậu có thấy ví dụ của tớ sống động không? "
Tiếu Sam: "..."
***
Sáng hôm sau.
Hàn Mặc Thần đứng dưới sân nhìn Tiếu Sam chạy ra, nhìn trên nhìn dưới một lượt rồi không vui nói
" Tiểu Sam Sam, cậu không thấy lạnh sao, mau lên đổi quần dài "
" Quần dài rất nóng! ". Cô bất mãn phản đối
" Vậy nhỡ tớ mệt thì cậu mặc váy chở tớ sao? ". Hắn nhướn mày
Sau một lát giằng co suy nghĩ trong đầu, Tiếu Sam ỉu xìu lên lầu thay quần áo.
Hàn Mặc Thần đứng dưới đắc ý. Hừ, ra đường mặc đẹp vậy nhỡ mấy tên sắc lang nhìn thấy thì sao. Để ở nhà một mình hắn nhìn đẹp là được.
Tiếu Sam quyết định đến một cửa hàng bán quà tặng ở gần trường. Cô đi dọc theo quầy, trong đầu liên tục suy nghĩ tặng cái gì bây giờ.
Rốt cuộc cũng chẳng suy nghĩ được cái gì, cô đành tìm Hàn Mặc Thần hỏi ý kiến
" Tiểu Thần, tớ nên mua cái gì cho Tô Tô đây? Son? Giày? Đồng hồ? Kẹp tóc? "
Hàn Mặc Thần đứng trước quầy bán nhẫn, cầm một cặp nhẫn lên săm soi săm soi trả lời
" Khăn choàng! "
" Đúng ha, dù sao cũng sắp mùa đông! Tiểu Thần cám ơn cám ơn! ". Tiếu Sam vui vẻ chạy đến quầy khăn choàng.
Hàn Mặc Thần nhìn cô vui vẻ chọn khăn, lại nhìn cặp nhẫn trên tay rồi nhếch miệng.
Nếu không nhầm thì chắc vừa.
Tiếu Sam nhanh chóng chọn được một chiếc khăn choàng màu kem sữa, lúc tính tiền cô cũng thấy Hàn Mặc Thần tính tiền một cặp nhẫn nên tò mò hỏi
" Cậu cũng mua quà cho Tô Tô sao? "
Hàn Mặc Thần thản nhiên cầm tiền thừa, sau đó không nói không rằng cầm tay cô đeo chiếc nhẫn màu bạch kim trơn vào.
Vừa khít! Hắn vui vẻ mỉm cười rồi đeo nốt cái còn lại vào tay mình, nhìn cô dặn dò
" Không được tháo ra! "
Tiếu Sam ngây ngốc nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay Hàn Mặc Thần.
Nhẫn... nhẫn couple!!
Thấy bà chủ cửa hàng nhìn mình bằng ánh mắt mờ ám, Tiếu Sam mặt ửng đỏ lúng túng cầm tiền thừa chạy ra ngoài, trực tiếp quên luôn khăn choàng.
Hàn Mặc Thần kéo cao khóe miệng, cầm khăn choàng rồi ra ngoài.
Buổi tối, Tiếu Sam ngồi đối diện Hàn Mặc Thần đang giải Toán đại số, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, vui vẻ cười cười
Hàn Mặc Thần nghe tiếng cười, ngẩng đầu nhìn cô hỏi
" Cậu cười gì thế? "
Tiếu Sam nhìn hắn, cẩn thận hỏi
" Cậu... làm sao biết size nhẫn sẽ vừa? "
Hàn Mặc Thần nhớ lại mấy lần lén nắm tay Tiếu Sam nghịch lúc cô ngủ gục, mặt không đổi sắc nói
" Đoán "
Khuôn mặt Tiếu Sam lập tức hiện lên vẻ ngưỡng mộ
" Đoán sao? Sao có thể vừa khít như thế được? Cậu có phải người không thế! "
Hàn Mặc Thần nhếch miệng, búng trán cô
" Không được tháo ra đâu, đặc biệt khi ra ngoài! "
" Vì sao? "
" Mua nhẫn thì phải đeo chứ sao... " Hắn đưa tay búng trán cô "... Mau làm bài đi! "
Tiếu Sam xoa xoa trán, bĩu môi
" Biết rồi! Mau giảng cho tớ bài này! "
***
Mấy năm sau, Tiếu Sam đè Hàn Mặc Thần ra sopha hỏi
Tiếu Sam: Khi đó anh tặng cho em nhẫn couple thật sự là nhẫn đính ước sao?
Hàn Mặc Thần: /suy nghĩ/ Một phần.
Tiếu Sam: Một phần? Thế còn lại là gì?
Hàn Mặc Thần: Đánh dấu chủ quyền
Tiếu Sam: "..."
Trúc Mã Là Ông Xã Tương LaiTác giả: Nhật HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác… Sau khi thỏa mãn cái bụng nhỏ, Tiếu Sam an nhàn nằm trên giường to nghỉ ngơi chép miệng" Quả thật được ăn là hạnh phúc nhất! "Hàn Mặc Thần ngồi bên cạnh, nhìn cô từ tốn nói" Tiểu Sam Sam, một dĩa trái cây, ba bát cơm, một cup cake mini, một ly sữa dâu, tớ không thể tưởng tượng được cậu chính là bé con kén ăn năm bảy tuổi đó "Cô lập tức bật dậy" Ý gì? Cậu chê tớ béo đúng không? ".Hắn lắc đầu" Không, trên thế giới có hai loại người, một là hít không khí không cũng béo, hai chính là ăn cả vũ trụ cũng không béo, cậu chính là loại thứ hai đó. Chỉ là có một mối nguy hiểm... "" Nguy hiểm? Có gì? ". Tiếu Sam lo lắng hỏiHàn Mặc Thần bỏ quyển sách xuống, ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói" Tiểu Sam Sam, tuy cậu ăn nhiều không béo, nhưng cậu không biết điều chỉnh thì sẽ dư chất, sinh bệnh trong người, hậu quả là cậu sẽ bệnh chết. Cái gì nhiều quá cũng không tốt. Ví dụ nhé, chẳng hạn như con muỗi trên trán cậu..."Dứt lời, Hàn Mặc Thần đem bàn tay của hắn đập cái bẹp lên trán cô.Máu be bét."... quá ham ăn nên không phát hiện bị vỗ chết. Cậu, sắp giống con muỗi này, ăn quá nhiều và sẽ chết, chỉ là cách thức chết không giống nhau thôi. Cậu có thấy ví dụ của tớ sống động không? "Tiếu Sam: "..."***Sáng hôm sau.Hàn Mặc Thần đứng dưới sân nhìn Tiếu Sam chạy ra, nhìn trên nhìn dưới một lượt rồi không vui nói" Tiểu Sam Sam, cậu không thấy lạnh sao, mau lên đổi quần dài "" Quần dài rất nóng! ". Cô bất mãn phản đối" Vậy nhỡ tớ mệt thì cậu mặc váy chở tớ sao? ". Hắn nhướn màySau một lát giằng co suy nghĩ trong đầu, Tiếu Sam ỉu xìu lên lầu thay quần áo.Hàn Mặc Thần đứng dưới đắc ý. Hừ, ra đường mặc đẹp vậy nhỡ mấy tên sắc lang nhìn thấy thì sao. Để ở nhà một mình hắn nhìn đẹp là được.Tiếu Sam quyết định đến một cửa hàng bán quà tặng ở gần trường. Cô đi dọc theo quầy, trong đầu liên tục suy nghĩ tặng cái gì bây giờ.Rốt cuộc cũng chẳng suy nghĩ được cái gì, cô đành tìm Hàn Mặc Thần hỏi ý kiến" Tiểu Thần, tớ nên mua cái gì cho Tô Tô đây? Son? Giày? Đồng hồ? Kẹp tóc? "Hàn Mặc Thần đứng trước quầy bán nhẫn, cầm một cặp nhẫn lên săm soi săm soi trả lời" Khăn choàng! "" Đúng ha, dù sao cũng sắp mùa đông! Tiểu Thần cám ơn cám ơn! ". Tiếu Sam vui vẻ chạy đến quầy khăn choàng.Hàn Mặc Thần nhìn cô vui vẻ chọn khăn, lại nhìn cặp nhẫn trên tay rồi nhếch miệng.Nếu không nhầm thì chắc vừa.Tiếu Sam nhanh chóng chọn được một chiếc khăn choàng màu kem sữa, lúc tính tiền cô cũng thấy Hàn Mặc Thần tính tiền một cặp nhẫn nên tò mò hỏi" Cậu cũng mua quà cho Tô Tô sao? "Hàn Mặc Thần thản nhiên cầm tiền thừa, sau đó không nói không rằng cầm tay cô đeo chiếc nhẫn màu bạch kim trơn vào.Vừa khít! Hắn vui vẻ mỉm cười rồi đeo nốt cái còn lại vào tay mình, nhìn cô dặn dò" Không được tháo ra! "Tiếu Sam ngây ngốc nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay Hàn Mặc Thần.Nhẫn... nhẫn couple!!Thấy bà chủ cửa hàng nhìn mình bằng ánh mắt mờ ám, Tiếu Sam mặt ửng đỏ lúng túng cầm tiền thừa chạy ra ngoài, trực tiếp quên luôn khăn choàng.Hàn Mặc Thần kéo cao khóe miệng, cầm khăn choàng rồi ra ngoài.Buổi tối, Tiếu Sam ngồi đối diện Hàn Mặc Thần đang giải Toán đại số, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, vui vẻ cười cườiHàn Mặc Thần nghe tiếng cười, ngẩng đầu nhìn cô hỏi" Cậu cười gì thế? "Tiếu Sam nhìn hắn, cẩn thận hỏi" Cậu... làm sao biết size nhẫn sẽ vừa? "Hàn Mặc Thần nhớ lại mấy lần lén nắm tay Tiếu Sam nghịch lúc cô ngủ gục, mặt không đổi sắc nói" Đoán "Khuôn mặt Tiếu Sam lập tức hiện lên vẻ ngưỡng mộ" Đoán sao? Sao có thể vừa khít như thế được? Cậu có phải người không thế! "Hàn Mặc Thần nhếch miệng, búng trán cô" Không được tháo ra đâu, đặc biệt khi ra ngoài! "" Vì sao? "" Mua nhẫn thì phải đeo chứ sao... " Hắn đưa tay búng trán cô "... Mau làm bài đi! "Tiếu Sam xoa xoa trán, bĩu môi" Biết rồi! Mau giảng cho tớ bài này! "***Mấy năm sau, Tiếu Sam đè Hàn Mặc Thần ra sopha hỏiTiếu Sam: Khi đó anh tặng cho em nhẫn couple thật sự là nhẫn đính ước sao?Hàn Mặc Thần: /suy nghĩ/ Một phần.Tiếu Sam: Một phần? Thế còn lại là gì?Hàn Mặc Thần: Đánh dấu chủ quyềnTiếu Sam: "..."