" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác…
Chương 23: Người Ngoài Hành Tinh
Trúc Mã Là Ông Xã Tương LaiTác giả: Nhật HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác… Sau kì thi, trường học ban ơn đại xá, nghỉ hẳn một tuần.Kì thực, Tiếu Sam cảm thấy vui muốn chết. Bình thường sau khi thi xong, mặc dù được nghỉ học nhưng lại như cực hình vậy. Luôn phải nghĩ tới điểm số tồi tệ biết chừng nào, mà một tuần đó đối với cô tựa như dài đằng đẵng mấy năm vậy.Nhưng mà năm nay có khác nha, có Hàn Mặc Thần ôn thi, nên tốt hơn mấy năm trước, chắc không có vấn đề gì đâu. Cho nên, cô có thể thoải mái xả hết một tuần. Thật vui vẻ!Một tuần nghỉ ngơi, Tiếu Sam và Hàn Mặc Thần quyết định đi du lịch biển ở ngoại ô thành phố.Sáng sớm, Tiếu Sam đã ầm ĩ ngoài cửa nhà họ Hàn" Tiểu Thần, nhanh lên! Cậu lâu la quá nha! "Hàn Mặc Thần từ tốn đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, thưởng thức ly sữa, rồi chậm rãi cầm vali ra cửa, hắn nhíu mày" Này, ồn ào quá đó! Còn một tiếng nữa mới khởi hành. "" Phải chuẩn bị tốt chứ! ". Cô bĩu môi, quay người vui vẻ ra xe.Trên xe buýt, Tiếu Sam ngẩn người nhìn sinh vật bên cạnh" Này, tớ không ngờ cậu vẫn bị say xe như lúc nhỏ đấy! "Hàn Mặc Thần chống tay lên thành ghế, ỉu xìu liếc nhìn cô" Cậu... làm sao biết... nỗi khổ của tớ chứ. Chóng mặt quá! "" Được rồi được rồi, yếu ớt quá đi. Tớ cho cậu mượn bờ vai vững chắc này, mau mau dựa vào cho đỡ mệt! ". Tiếu Sam thương hại đẩy cái đầu của hắn vào đầu vai mình.Hàn Mặc Thần hơi bất mãn nhưng vẫn tựa vào vai cô, một lúc sau Tiếu Sam đã nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn.Thật không nghĩ ra, ít ra cậu ta cũng có nhược điểm, cô còn tưởng hắn giống như người ngoài hành tinh luôn rồi.***" Aaaaaaaaaaaaaaa! Mát quá! Aaaaaaaaaaaaa! ". Giọng Tiếu Sam vang vọng trên biển, cô thích thú chạy dọc theo bờ biển.Hàn Mặc Thần đứng nhìn theo bóng dáng bé nhỏ, miệng cười mỉm, hắn mở miệng nhắc" Này, cậu định không tới khách sạn hả? Tính ngủ ngoài biển à? "Tiếu Sam hưng phấn chạy lại kéo vali" Mau đi, chúng ta phải ra xem hoàng hôn nữa! "Quầy tiễp tân khách sạn..." Xin lỗi quý khách nhưng chúng tôi chỉ còn một phòng hai người ". Lễ tân áy náy nói." Hả? Nhưng chúng tôi đã đặt trước hai phòng một người mà! ". Tiếu Sam nhảy dựng hỏi lại." Thật ngại quá, là trường hợp đột xuất. Là do có hai người quen của giám đốc tới, tôi lại tưởng hai vị là một đôi tình nhân nên... "Hàn Mặc Thần nhíu mày. Người quen của chú Giang?" Thôi được rồi, chúng tôi lấy phòng này! ". Hắn lại quay sang cô " Tớ cũng không có ăn cậu, cậu sợ cái gì chứ! ".Tiếu Sam bĩu môi. Làm sao biết được chứ!Hai người vác hai cái vali cồng kềnh lên phòng. Vừa lên tới phòng, cô đã vất vali sang một bên, nhảy thẳng lên giường lớn" Thoải mái quá đi! Này, khách sạn của người quen cậu làm ăn tệ quá đó! "Hàn Mặc Thần tặc lưỡi, đem hành lí của mình và cô cất vào tủ, rồi cầm điện thoại xem tin nhắn nhóm mới gửi tớiLâm Tần Y: >Hàn Mặc Thần: >Lâm Tần Y: >Giang Cửu:
Sau kì thi, trường học ban ơn đại xá, nghỉ hẳn một tuần.
Kì thực, Tiếu Sam cảm thấy vui muốn chết. Bình thường sau khi thi xong, mặc dù được nghỉ học nhưng lại như cực hình vậy. Luôn phải nghĩ tới điểm số tồi tệ biết chừng nào, mà một tuần đó đối với cô tựa như dài đằng đẵng mấy năm vậy.
Nhưng mà năm nay có khác nha, có Hàn Mặc Thần ôn thi, nên tốt hơn mấy năm trước, chắc không có vấn đề gì đâu. Cho nên, cô có thể thoải mái xả hết một tuần. Thật vui vẻ!
Một tuần nghỉ ngơi, Tiếu Sam và Hàn Mặc Thần quyết định đi du lịch biển ở ngoại ô thành phố.
Sáng sớm, Tiếu Sam đã ầm ĩ ngoài cửa nhà họ Hàn
" Tiểu Thần, nhanh lên! Cậu lâu la quá nha! "
Hàn Mặc Thần từ tốn đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, thưởng thức ly sữa, rồi chậm rãi cầm vali ra cửa, hắn nhíu mày
" Này, ồn ào quá đó! Còn một tiếng nữa mới khởi hành. "
" Phải chuẩn bị tốt chứ! ". Cô bĩu môi, quay người vui vẻ ra xe.
Trên xe buýt, Tiếu Sam ngẩn người nhìn sinh vật bên cạnh
" Này, tớ không ngờ cậu vẫn bị say xe như lúc nhỏ đấy! "
Hàn Mặc Thần chống tay lên thành ghế, ỉu xìu liếc nhìn cô
" Cậu... làm sao biết... nỗi khổ của tớ chứ. Chóng mặt quá! "
" Được rồi được rồi, yếu ớt quá đi. Tớ cho cậu mượn bờ vai vững chắc này, mau mau dựa vào cho đỡ mệt! ". Tiếu Sam thương hại đẩy cái đầu của hắn vào đầu vai mình.
Hàn Mặc Thần hơi bất mãn nhưng vẫn tựa vào vai cô, một lúc sau Tiếu Sam đã nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn.
Thật không nghĩ ra, ít ra cậu ta cũng có nhược điểm, cô còn tưởng hắn giống như người ngoài hành tinh luôn rồi.
***
" Aaaaaaaaaaaaaaa! Mát quá! Aaaaaaaaaaaaa! ". Giọng Tiếu Sam vang vọng trên biển, cô thích thú chạy dọc theo bờ biển.
Hàn Mặc Thần đứng nhìn theo bóng dáng bé nhỏ, miệng cười mỉm, hắn mở miệng nhắc
" Này, cậu định không tới khách sạn hả? Tính ngủ ngoài biển à? "
Tiếu Sam hưng phấn chạy lại kéo vali
" Mau đi, chúng ta phải ra xem hoàng hôn nữa! "
Quầy tiễp tân khách sạn...
" Xin lỗi quý khách nhưng chúng tôi chỉ còn một phòng hai người ". Lễ tân áy náy nói.
" Hả? Nhưng chúng tôi đã đặt trước hai phòng một người mà! ". Tiếu Sam nhảy dựng hỏi lại.
" Thật ngại quá, là trường hợp đột xuất. Là do có hai người quen của giám đốc tới, tôi lại tưởng hai vị là một đôi tình nhân nên... "
Hàn Mặc Thần nhíu mày. Người quen của chú Giang?
" Thôi được rồi, chúng tôi lấy phòng này! ". Hắn lại quay sang cô " Tớ cũng không có ăn cậu, cậu sợ cái gì chứ! ".
Tiếu Sam bĩu môi. Làm sao biết được chứ!
Hai người vác hai cái vali cồng kềnh lên phòng. Vừa lên tới phòng, cô đã vất vali sang một bên, nhảy thẳng lên giường lớn
" Thoải mái quá đi! Này, khách sạn của người quen cậu làm ăn tệ quá đó! "
Hàn Mặc Thần tặc lưỡi, đem hành lí của mình và cô cất vào tủ, rồi cầm điện thoại xem tin nhắn nhóm mới gửi tới
Lâm Tần Y: >
Hàn Mặc Thần: >
Lâm Tần Y: >
Giang Cửu:
Trúc Mã Là Ông Xã Tương LaiTác giả: Nhật HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng" Haizz " " Haizzzz " Ai đó liên tục thở dài.... Tô Tô khó hiểu nhìn đứa ngốc bàn dưới " Này, có chuyện buồn sao? Sao cậu cứ thở dài mãi thế? " Đứa ngốc bàn dưới thở dài thêm cái nữa, khuôn mặt hết sức ưu sầu nhìn cô bạn thân Tô Tô " Tớ... đang rất tuyệt vọng " " Hả? Sam Sam, cậu nói cậu tuyệt vọng ư? Cậu cũng biết tuyệt vọng hả? " " Tất nhiên rồi, để tớ nói cậu nghe, cậu nhìn tớ đi. Tiếu Sam tớ rất ngoan hiền, ngoại hình thì cutee, dễ thương thế này, học cũng không tệ nha, nhưng mà tại sao ông trời lại bất công thế hả? Tại sao ông trời không ban cho tớ một soái ca nào thế hả? Bất công quá đi ấy chứ! " Tô Tô: "...". Thì ra cậu đang tuyệt vọng chỉ vì không được ông trời ban cho trai đẹp ư? " Haizz, thật tuyệt vọng quá đi, tớ phải giải đề anh để đỡ tuyệt vọng mới được ". Tiếu Sam cuồng giải đề anh chậm chạp lấy đề ra. Tô Tô: "...". Cái này không phải là di chứng của học quá giỏi đấy chứ? Bạn học Tô Tô đang định thuyết giáo một tràng cho bạn học Tiếu Sam thì cảm thấy xung quanh hơi khác… Sau kì thi, trường học ban ơn đại xá, nghỉ hẳn một tuần.Kì thực, Tiếu Sam cảm thấy vui muốn chết. Bình thường sau khi thi xong, mặc dù được nghỉ học nhưng lại như cực hình vậy. Luôn phải nghĩ tới điểm số tồi tệ biết chừng nào, mà một tuần đó đối với cô tựa như dài đằng đẵng mấy năm vậy.Nhưng mà năm nay có khác nha, có Hàn Mặc Thần ôn thi, nên tốt hơn mấy năm trước, chắc không có vấn đề gì đâu. Cho nên, cô có thể thoải mái xả hết một tuần. Thật vui vẻ!Một tuần nghỉ ngơi, Tiếu Sam và Hàn Mặc Thần quyết định đi du lịch biển ở ngoại ô thành phố.Sáng sớm, Tiếu Sam đã ầm ĩ ngoài cửa nhà họ Hàn" Tiểu Thần, nhanh lên! Cậu lâu la quá nha! "Hàn Mặc Thần từ tốn đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, thưởng thức ly sữa, rồi chậm rãi cầm vali ra cửa, hắn nhíu mày" Này, ồn ào quá đó! Còn một tiếng nữa mới khởi hành. "" Phải chuẩn bị tốt chứ! ". Cô bĩu môi, quay người vui vẻ ra xe.Trên xe buýt, Tiếu Sam ngẩn người nhìn sinh vật bên cạnh" Này, tớ không ngờ cậu vẫn bị say xe như lúc nhỏ đấy! "Hàn Mặc Thần chống tay lên thành ghế, ỉu xìu liếc nhìn cô" Cậu... làm sao biết... nỗi khổ của tớ chứ. Chóng mặt quá! "" Được rồi được rồi, yếu ớt quá đi. Tớ cho cậu mượn bờ vai vững chắc này, mau mau dựa vào cho đỡ mệt! ". Tiếu Sam thương hại đẩy cái đầu của hắn vào đầu vai mình.Hàn Mặc Thần hơi bất mãn nhưng vẫn tựa vào vai cô, một lúc sau Tiếu Sam đã nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn.Thật không nghĩ ra, ít ra cậu ta cũng có nhược điểm, cô còn tưởng hắn giống như người ngoài hành tinh luôn rồi.***" Aaaaaaaaaaaaaaa! Mát quá! Aaaaaaaaaaaaa! ". Giọng Tiếu Sam vang vọng trên biển, cô thích thú chạy dọc theo bờ biển.Hàn Mặc Thần đứng nhìn theo bóng dáng bé nhỏ, miệng cười mỉm, hắn mở miệng nhắc" Này, cậu định không tới khách sạn hả? Tính ngủ ngoài biển à? "Tiếu Sam hưng phấn chạy lại kéo vali" Mau đi, chúng ta phải ra xem hoàng hôn nữa! "Quầy tiễp tân khách sạn..." Xin lỗi quý khách nhưng chúng tôi chỉ còn một phòng hai người ". Lễ tân áy náy nói." Hả? Nhưng chúng tôi đã đặt trước hai phòng một người mà! ". Tiếu Sam nhảy dựng hỏi lại." Thật ngại quá, là trường hợp đột xuất. Là do có hai người quen của giám đốc tới, tôi lại tưởng hai vị là một đôi tình nhân nên... "Hàn Mặc Thần nhíu mày. Người quen của chú Giang?" Thôi được rồi, chúng tôi lấy phòng này! ". Hắn lại quay sang cô " Tớ cũng không có ăn cậu, cậu sợ cái gì chứ! ".Tiếu Sam bĩu môi. Làm sao biết được chứ!Hai người vác hai cái vali cồng kềnh lên phòng. Vừa lên tới phòng, cô đã vất vali sang một bên, nhảy thẳng lên giường lớn" Thoải mái quá đi! Này, khách sạn của người quen cậu làm ăn tệ quá đó! "Hàn Mặc Thần tặc lưỡi, đem hành lí của mình và cô cất vào tủ, rồi cầm điện thoại xem tin nhắn nhóm mới gửi tớiLâm Tần Y: >Hàn Mặc Thần: >Lâm Tần Y: >Giang Cửu: