Tác giả:

( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…

Chương 59: Tin tưởng 3

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Dịch Tân xử lý vết thương trên cánh tay Tân Hoành, rồi mới lo cho mình. Tân hoành đứng ở một bên, nghĩ nghĩ là rất đau.Nhìn anh tự mình xử lý vết thương đâu ra đấy, thậm chí không nhíu mày lấy một lần. Tân Hoành hơi hơi nhún vai, xoay người, lại tiếp tục vẽ tranh.Dịch Tân mắt liếc qua cô, nhàn nhạt nói: "Cô có nhất phải làm mình bị thương sao?"Lúc anh chế trụ cô, cô chỉ lẳng lặng nhìn anh, cốgắng nói một câu nói. Anh nghe xong, giống như tay bị bỏng, nhất thời buông lỏng cô ra.Cô nhàn nhạt nhìn anh một cái, tiện thể xoay người đi phòng tắm. Ở trong đó, cô đem ly thủy tinh ném vỡ, cắt tay mình—— cô vì trên mặt đất có vết máu mà tìm một lý do hợp lý.Động tác, anh khôngphải không kinh ngạc, cho dù, anh sớm có thói quen nhìn máu tươi, thậm chí bên người cũng không người tài vì hắn cam nguyện đổ máu hysinh.Một khắc kia, anh thậm chí suy nghĩ. Cô biết anh là ai vậy nên mới cố ý làm chính mình bị thương, chỉ vì lúc sau muốn anh đổi lại chút gì. Suy đoán kia, vướng mắc trong lòng anh, làm cho anh khó chịu. Cho nên, anh hỏi.Tân hoành đưa lưng về phía anh, chăm chú vẽ, khóe môi xẹt qua tia tự giễu, thanh âm cũng rất bình tĩnh,"Có lý do.""Vì cái gì?""Bởi vì, nếu không có chứng cớ, họ sẽ không tin tưởng tôi."Cô trả lời thật sự rất bình tĩnh, giống như rất quen thuộc thậm chí không cần suy nghĩ.Động tác lại đột nhiên dừng lại, anh tin. Chỉ vì, câu nói—— "Tôi đã tin tưởng anh , vì sao anh không thể tin tưởng tôi a?"Anh không nói nữa, cô cũng không tiếp tục phân tâm, tiếp tục vẽ tranh của cô, giống như trong phòng không có người khác. Anh gọn gàng xử lý tốt vết thương của chính mình, đứng ở sau lưng cô.Trên tranh, là người mặt mũi hiền lành, ôn hòa nhìn cô. Trên mặt đất, còn có rất nhiều lão nhân, cùng với, một người phụ nữ khác.Không thể nói là xinh đẹp xuất chúng, nhưng giữa họ và cô, đều có vài nét tương tự. Mà cô, rõ ràng yên lặng như vậy, bóng dáng, lại giống như muốn khóc ra rồi."Cô gọi Tiểu Nhị?"Kỳ thật anh nghe rõ, cô tên là Tân Hoành. Nhưng, trong lòng không hiểu sao khi người đàn ông kia gọi cô là "Tiểu Nhị" lại không thoải mái. Dừng động tác trên tay lại, xoay người, giương mắt nhìn anh."Không."Một chữ, không thừa. Cô đã đứng dậy, đi ra bancông, ở đó, ánh mắt nhìn ra bên ngoài băn khoăn một hồi."Anh bây giờ rất an toàn ."***************Ban đêm, có chút lạnh, người phụ nữ trong lòng theo bản năng lùi vào trong lòng anh. Trên môi anh, lộ ra nụ cười tự nhiên, giống như , một việc đơn giản nhưng cũng làm anh vui vẻ.Anh nghĩ, ngày mai phải dặn quản gia, điều chỉnh điều hòa xuống thấp một chút.

Dịch Tân xử lý vết thương trên cánh tay Tân Hoành, rồi mới lo cho mình. Tân hoành đứng ở một bên, nghĩ nghĩ là rất đau.

Nhìn anh tự mình xử lý vết thương đâu ra đấy, thậm chí không nhíu mày lấy một lần. Tân Hoành hơi hơi nhún vai, xoay người, lại tiếp tục vẽ tranh.

Dịch Tân mắt liếc qua cô, nhàn nhạt nói: "Cô có nhất phải làm mình bị thương sao?"

Lúc anh chế trụ cô, cô chỉ lẳng lặng nhìn anh, cố

gắng nói một câu nói. Anh nghe xong, giống như tay bị bỏng, nhất thời buông lỏng cô ra.

Cô nhàn nhạt nhìn anh một cái, tiện thể xoay người đi phòng tắm. Ở trong đó, cô đem ly thủy tinh ném vỡ, cắt tay mình—— cô vì trên mặt đất có vết máu mà tìm một lý do hợp lý.

Động tác, anh khôngphải không kinh ngạc, cho dù, anh sớm có thói quen nhìn máu tươi, thậm chí bên người cũng không người tài vì hắn cam nguyện đổ máu hy

sinh.

Một khắc kia, anh thậm chí suy nghĩ. Cô biết anh là ai vậy nên mới cố ý làm chính mình bị thương, chỉ vì lúc sau muốn anh đổi lại chút gì. Suy đoán kia, vướng mắc trong lòng anh, làm cho anh khó chịu. Cho nên, anh hỏi.

Tân hoành đưa lưng về phía anh, chăm chú vẽ, khóe môi xẹt qua tia tự giễu, thanh âm cũng rất bình tĩnh,

"Có lý do."

"Vì cái gì?"

"Bởi vì, nếu không có chứng cớ, họ sẽ không tin tưởng tôi."

Cô trả lời thật sự rất bình tĩnh, giống như rất quen thuộc thậm chí không cần suy nghĩ.

Động tác lại đột nhiên dừng lại, anh tin. Chỉ vì, câu nói—— "Tôi đã tin tưởng anh , vì sao anh không thể tin tưởng tôi a?"

Anh không nói nữa, cô cũng không tiếp tục phân tâm, tiếp tục vẽ tranh của cô, giống như trong phòng không có người khác. Anh gọn gàng xử lý tốt vết thương của chính mình, đứng ở sau lưng cô.

Trên tranh, là người mặt mũi hiền lành, ôn hòa nhìn cô. Trên mặt đất, còn có rất nhiều lão nhân, cùng với, một người phụ nữ khác.

Không thể nói là xinh đẹp xuất chúng, nhưng giữa họ và cô, đều có vài nét tương tự. Mà cô, rõ ràng yên lặng như vậy, bóng dáng, lại giống như muốn khóc ra rồi.

"Cô gọi Tiểu Nhị?"

Kỳ thật anh nghe rõ, cô tên là Tân Hoành. Nhưng, trong lòng không hiểu sao khi người đàn ông kia gọi cô là "Tiểu Nhị" lại không thoải mái. Dừng động tác trên tay lại, xoay người, giương mắt nhìn anh.

"Không."

Một chữ, không thừa. Cô đã đứng dậy, đi ra ban

công, ở đó, ánh mắt nhìn ra bên ngoài băn khoăn một hồi.

"Anh bây giờ rất an toàn ."

***************

Ban đêm, có chút lạnh, người phụ nữ trong lòng theo bản năng lùi vào trong lòng anh. Trên môi anh, lộ ra nụ cười tự nhiên, giống như , một việc đơn giản nhưng cũng làm anh vui vẻ.

Anh nghĩ, ngày mai phải dặn quản gia, điều chỉnh điều hòa xuống thấp một chút.

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Dịch Tân xử lý vết thương trên cánh tay Tân Hoành, rồi mới lo cho mình. Tân hoành đứng ở một bên, nghĩ nghĩ là rất đau.Nhìn anh tự mình xử lý vết thương đâu ra đấy, thậm chí không nhíu mày lấy một lần. Tân Hoành hơi hơi nhún vai, xoay người, lại tiếp tục vẽ tranh.Dịch Tân mắt liếc qua cô, nhàn nhạt nói: "Cô có nhất phải làm mình bị thương sao?"Lúc anh chế trụ cô, cô chỉ lẳng lặng nhìn anh, cốgắng nói một câu nói. Anh nghe xong, giống như tay bị bỏng, nhất thời buông lỏng cô ra.Cô nhàn nhạt nhìn anh một cái, tiện thể xoay người đi phòng tắm. Ở trong đó, cô đem ly thủy tinh ném vỡ, cắt tay mình—— cô vì trên mặt đất có vết máu mà tìm một lý do hợp lý.Động tác, anh khôngphải không kinh ngạc, cho dù, anh sớm có thói quen nhìn máu tươi, thậm chí bên người cũng không người tài vì hắn cam nguyện đổ máu hysinh.Một khắc kia, anh thậm chí suy nghĩ. Cô biết anh là ai vậy nên mới cố ý làm chính mình bị thương, chỉ vì lúc sau muốn anh đổi lại chút gì. Suy đoán kia, vướng mắc trong lòng anh, làm cho anh khó chịu. Cho nên, anh hỏi.Tân hoành đưa lưng về phía anh, chăm chú vẽ, khóe môi xẹt qua tia tự giễu, thanh âm cũng rất bình tĩnh,"Có lý do.""Vì cái gì?""Bởi vì, nếu không có chứng cớ, họ sẽ không tin tưởng tôi."Cô trả lời thật sự rất bình tĩnh, giống như rất quen thuộc thậm chí không cần suy nghĩ.Động tác lại đột nhiên dừng lại, anh tin. Chỉ vì, câu nói—— "Tôi đã tin tưởng anh , vì sao anh không thể tin tưởng tôi a?"Anh không nói nữa, cô cũng không tiếp tục phân tâm, tiếp tục vẽ tranh của cô, giống như trong phòng không có người khác. Anh gọn gàng xử lý tốt vết thương của chính mình, đứng ở sau lưng cô.Trên tranh, là người mặt mũi hiền lành, ôn hòa nhìn cô. Trên mặt đất, còn có rất nhiều lão nhân, cùng với, một người phụ nữ khác.Không thể nói là xinh đẹp xuất chúng, nhưng giữa họ và cô, đều có vài nét tương tự. Mà cô, rõ ràng yên lặng như vậy, bóng dáng, lại giống như muốn khóc ra rồi."Cô gọi Tiểu Nhị?"Kỳ thật anh nghe rõ, cô tên là Tân Hoành. Nhưng, trong lòng không hiểu sao khi người đàn ông kia gọi cô là "Tiểu Nhị" lại không thoải mái. Dừng động tác trên tay lại, xoay người, giương mắt nhìn anh."Không."Một chữ, không thừa. Cô đã đứng dậy, đi ra bancông, ở đó, ánh mắt nhìn ra bên ngoài băn khoăn một hồi."Anh bây giờ rất an toàn ."***************Ban đêm, có chút lạnh, người phụ nữ trong lòng theo bản năng lùi vào trong lòng anh. Trên môi anh, lộ ra nụ cười tự nhiên, giống như , một việc đơn giản nhưng cũng làm anh vui vẻ.Anh nghĩ, ngày mai phải dặn quản gia, điều chỉnh điều hòa xuống thấp một chút.

Chương 59: Tin tưởng 3