( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…
Chương 71: Chọn rể (1)
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Chiếc xe xa hoa đitrên đường đến khu nhà cao cấp.Trong xe tràn ngập hơi ấm, nhưng Tân Hoành lại vẫn là toàn thân bọc kín mít, dù có chút nóng bức, cô vẫn không dám nói, hai tay quy củ đặt ở trên đùi, có chút đứng ngồi không yên.Thật cẩn thận nghiêng đầu xem người cạnh nhìn gương mặt người đàn ông căng cứng, cảm thán.Lúc Dịch Tân nhìn thấy cô, ánh mắt cười như không cười nhìn qua cô và Trầm Ngôn nắm tay, lại không có biểu tình gì, cô biết, anh tức giận, rất tức giận. Vội vàng bỏ tay Trầm Ngôn ra, vừa rồi bối rối mới bị Trầm Ngôn giữ chặt . Tiến lên, cánh tay ôm lấy cánh tay anh, muốn nói, lại thấy anh cúi đầu liếc cô một cái, liền im lặng.Cái nhìn kia, người ở ngoài nhìn thì thấy dịu dàng, cô lại chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Sợ tới mức không dám nói cái gì, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu, mặc anh kéo cô lên xe."Anh đừng tức giận..." Cô suy nghĩ mãi, rốt cục có chút do dự muốn mở miệng, anh lại ngắt lời cô."Em nói thêm câu nữa, anh sẽ xử lý hắn!"Giọng nói của anh có chút ác độc, rõ ràng thanh âm cũng không lớn, nhưng lại làm cho cô không rét mà run.Nàng vội vàng uất ức ngậm miệng, đôi mắt trong suốt vô tội nhìn anh. Anh cũng nhìn cô chằm chằm, chỉ là giờ phút này, không có một chút thương tiếc nào, mắt nheo lại, như muốn nhìn xuyên qua cô.Lúc này cô nhìn như bệnh nặng, sắc mặt tái nhợt, mũi lại hồng hồng , thậm chí có chút xước da, cô thường không biết thương tiếc chính mình, cầm khăn tay liền bịt mũi hắt hơi.Khăn quàng cổ thậm chí muốn bao quanh che cả môi của cô, áo bành màu nâu nhạt bằng nhung đem thân thể mảnh khảnh bao lại. Cô như vậy, rõ ràng chẳng có một chút quyếnrũ nào, thậm chí càng giống một đứa trẻ, anh lại cứ cảm nhận thật hấp dẫn! Hấp dẫn? Cô không chỉ hấp dẫn anh, mà còn hấp dẫn cả Trầm Ngôn, những hai mươi năm!Không, ánh mắt người đàn ông kia nhìn cô không chút nào giấu giếm! Cho dù cô đã gả cho anh, cô vẫn hấp dẫn người đàn ông khác như cũ!"Bọn anh là hai người trong thế giới, cho tới bây giờ chỉ có hai người bọn anh, cho dù anh là Dịch Tân, cũng không can thiệp được!""Anh lại cứng rắn quá rồi, anh cũng không thể bỏ đi duyên phận từ nhỏ a!"Từ nhỏ sao? Đúng vậy a, nghe nói, trước đây Du Tiểu Nghi nhìn trúng Trầm Ngôn, trong phòng sinh liền đem Tân Hoành giao cho người đàn ông kia!Trầm Ngôn, là do Du Tiểu Nghi chọn vị hôn phu cho Tân Hoành; sau đó, Trầm Ngôn, yêu thương Tân Hoành hai mươi năm. Tay gắt gao nắm thành quyền, trong xe vốn là yên lặng lại trở nên lạnh lẽo, thậm chí có thể nghe được tiếng khớp xương răng rắc vang lên.Tân hoành cảm thấy run lên bần bật, cũng không đợiDịch Tân nói, vộivàng run rẩy giải thích, "Tối hôm qua em đánh hắn, hôm nay đi cùng hắn là muốn nói tiếng xin lỗi."Giải thích, sao trong điện thoại không thể nói, đã bị bệnh còn muốn đi? Giải thích, cần nắm tay thân mật như vậy sao? Anh nhìn nàng rất lâu, rốt cục, khóe môi xẹt qua tia cười, cười nhạo, "Như vậy, sau này Tân Hoành không cần cùng hắn gặp mặt rồi."Giọng nói của anh như ra lệnh không có chút tôn trọng và tín nhiệm nào với cô. Nhưng Tân Hoành, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.Cô nghĩ, không muốn anh gặp Trầm Ngôn mới đúng. Mà Dịch Tân nghĩ là nàng nên là cô không muốn anh làm gì ngườiđàn ông kia nên mới không chút do dự thuận theo, làm cho lòng anh càng lạnh hơn. Anh dùng người đàn ông kia ép cô thuậntheo, cô lại không chút do dự.
Chiếc xe xa hoa đitrên đường đến khu nhà cao cấp.
Trong xe tràn ngập hơi ấm, nhưng Tân Hoành lại vẫn là toàn thân bọc kín mít, dù có chút nóng bức, cô vẫn không dám nói, hai tay quy củ đặt ở trên đùi, có chút đứng ngồi không yên.Thật cẩn thận nghiêng đầu xem người cạnh nhìn gương mặt người đàn ông căng cứng, cảm thán.
Lúc Dịch Tân nhìn thấy cô, ánh mắt cười như không cười nhìn qua cô và Trầm Ngôn nắm tay, lại không có biểu tình gì, cô biết, anh tức giận, rất tức giận. Vội vàng bỏ tay Trầm Ngôn ra, vừa rồi bối rối mới bị Trầm Ngôn giữ chặt . Tiến lên, cánh tay ôm lấy cánh tay anh, muốn nói, lại thấy anh cúi đầu liếc cô một cái, liền im lặng.
Cái nhìn kia, người ở ngoài nhìn thì thấy dịu dàng, cô lại chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Sợ tới mức không dám nói cái gì, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu, mặc anh kéo cô lên xe.
"Anh đừng tức giận..." Cô suy nghĩ mãi, rốt cục có chút do dự muốn mở miệng, anh lại ngắt lời cô.
"Em nói thêm câu nữa, anh sẽ xử lý hắn!"
Giọng nói của anh có chút ác độc, rõ ràng thanh âm cũng không lớn, nhưng lại làm cho cô không rét mà run.
Nàng vội vàng uất ức ngậm miệng, đôi mắt trong suốt vô tội nhìn anh. Anh cũng nhìn cô chằm chằm, chỉ là giờ phút này, không có một chút thương tiếc nào, mắt nheo lại, như muốn nhìn xuyên qua cô.
Lúc này cô nhìn như bệnh nặng, sắc mặt tái nhợt, mũi lại hồng hồng , thậm chí có chút xước da, cô thường không biết thương tiếc chính mình, cầm khăn tay liền bịt mũi hắt hơi.
Khăn quàng cổ thậm chí muốn bao quanh che cả môi của cô, áo bành màu nâu nhạt bằng nhung đem thân thể mảnh khảnh bao lại. Cô như vậy, rõ ràng chẳng có một chút quyếnrũ nào, thậm chí càng giống một đứa trẻ, anh lại cứ cảm nhận thật hấp dẫn! Hấp dẫn? Cô không chỉ hấp dẫn anh, mà còn hấp dẫn cả Trầm Ngôn, những hai mươi năm!
Không, ánh mắt người đàn ông kia nhìn cô không chút nào giấu giếm! Cho dù cô đã gả cho anh, cô vẫn hấp dẫn người đàn ông khác như cũ!
"Bọn anh là hai người trong thế giới, cho tới bây giờ chỉ có hai người bọn anh, cho dù anh là Dịch Tân, cũng không can thiệp được!"
"Anh lại cứng rắn quá rồi, anh cũng không thể bỏ đi duyên phận từ nhỏ a!"
Từ nhỏ sao? Đúng vậy a, nghe nói, trước đây Du Tiểu Nghi nhìn trúng Trầm Ngôn, trong phòng sinh liền đem Tân Hoành giao cho người đàn ông kia!
Trầm Ngôn, là do Du Tiểu Nghi chọn vị hôn phu cho Tân Hoành; sau đó, Trầm Ngôn, yêu thương Tân Hoành hai mươi năm. Tay gắt gao nắm thành quyền, trong xe vốn là yên lặng lại trở nên lạnh lẽo, thậm chí có thể nghe được tiếng khớp xương răng rắc vang lên.
Tân hoành cảm thấy run lên bần bật, cũng không đợiDịch Tân nói, vộivàng run rẩy giải thích, "Tối hôm qua em đánh hắn, hôm nay đi cùng hắn là muốn nói tiếng xin lỗi."
Giải thích, sao trong điện thoại không thể nói, đã bị bệnh còn muốn đi? Giải thích, cần nắm tay thân mật như vậy sao? Anh nhìn nàng rất lâu, rốt cục, khóe môi xẹt qua tia cười, cười nhạo, "Như vậy, sau này Tân Hoành không cần cùng hắn gặp mặt rồi."
Giọng nói của anh như ra lệnh không có chút tôn trọng và tín nhiệm nào với cô. Nhưng Tân Hoành, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Cô nghĩ, không muốn anh gặp Trầm Ngôn mới đúng. Mà Dịch Tân nghĩ là nàng nên là cô không muốn anh làm gì ngườiđàn ông kia nên mới không chút do dự thuận theo, làm cho lòng anh càng lạnh hơn. Anh dùng người đàn ông kia ép cô thuậntheo, cô lại không chút do dự.
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Chiếc xe xa hoa đitrên đường đến khu nhà cao cấp.Trong xe tràn ngập hơi ấm, nhưng Tân Hoành lại vẫn là toàn thân bọc kín mít, dù có chút nóng bức, cô vẫn không dám nói, hai tay quy củ đặt ở trên đùi, có chút đứng ngồi không yên.Thật cẩn thận nghiêng đầu xem người cạnh nhìn gương mặt người đàn ông căng cứng, cảm thán.Lúc Dịch Tân nhìn thấy cô, ánh mắt cười như không cười nhìn qua cô và Trầm Ngôn nắm tay, lại không có biểu tình gì, cô biết, anh tức giận, rất tức giận. Vội vàng bỏ tay Trầm Ngôn ra, vừa rồi bối rối mới bị Trầm Ngôn giữ chặt . Tiến lên, cánh tay ôm lấy cánh tay anh, muốn nói, lại thấy anh cúi đầu liếc cô một cái, liền im lặng.Cái nhìn kia, người ở ngoài nhìn thì thấy dịu dàng, cô lại chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Sợ tới mức không dám nói cái gì, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu, mặc anh kéo cô lên xe."Anh đừng tức giận..." Cô suy nghĩ mãi, rốt cục có chút do dự muốn mở miệng, anh lại ngắt lời cô."Em nói thêm câu nữa, anh sẽ xử lý hắn!"Giọng nói của anh có chút ác độc, rõ ràng thanh âm cũng không lớn, nhưng lại làm cho cô không rét mà run.Nàng vội vàng uất ức ngậm miệng, đôi mắt trong suốt vô tội nhìn anh. Anh cũng nhìn cô chằm chằm, chỉ là giờ phút này, không có một chút thương tiếc nào, mắt nheo lại, như muốn nhìn xuyên qua cô.Lúc này cô nhìn như bệnh nặng, sắc mặt tái nhợt, mũi lại hồng hồng , thậm chí có chút xước da, cô thường không biết thương tiếc chính mình, cầm khăn tay liền bịt mũi hắt hơi.Khăn quàng cổ thậm chí muốn bao quanh che cả môi của cô, áo bành màu nâu nhạt bằng nhung đem thân thể mảnh khảnh bao lại. Cô như vậy, rõ ràng chẳng có một chút quyếnrũ nào, thậm chí càng giống một đứa trẻ, anh lại cứ cảm nhận thật hấp dẫn! Hấp dẫn? Cô không chỉ hấp dẫn anh, mà còn hấp dẫn cả Trầm Ngôn, những hai mươi năm!Không, ánh mắt người đàn ông kia nhìn cô không chút nào giấu giếm! Cho dù cô đã gả cho anh, cô vẫn hấp dẫn người đàn ông khác như cũ!"Bọn anh là hai người trong thế giới, cho tới bây giờ chỉ có hai người bọn anh, cho dù anh là Dịch Tân, cũng không can thiệp được!""Anh lại cứng rắn quá rồi, anh cũng không thể bỏ đi duyên phận từ nhỏ a!"Từ nhỏ sao? Đúng vậy a, nghe nói, trước đây Du Tiểu Nghi nhìn trúng Trầm Ngôn, trong phòng sinh liền đem Tân Hoành giao cho người đàn ông kia!Trầm Ngôn, là do Du Tiểu Nghi chọn vị hôn phu cho Tân Hoành; sau đó, Trầm Ngôn, yêu thương Tân Hoành hai mươi năm. Tay gắt gao nắm thành quyền, trong xe vốn là yên lặng lại trở nên lạnh lẽo, thậm chí có thể nghe được tiếng khớp xương răng rắc vang lên.Tân hoành cảm thấy run lên bần bật, cũng không đợiDịch Tân nói, vộivàng run rẩy giải thích, "Tối hôm qua em đánh hắn, hôm nay đi cùng hắn là muốn nói tiếng xin lỗi."Giải thích, sao trong điện thoại không thể nói, đã bị bệnh còn muốn đi? Giải thích, cần nắm tay thân mật như vậy sao? Anh nhìn nàng rất lâu, rốt cục, khóe môi xẹt qua tia cười, cười nhạo, "Như vậy, sau này Tân Hoành không cần cùng hắn gặp mặt rồi."Giọng nói của anh như ra lệnh không có chút tôn trọng và tín nhiệm nào với cô. Nhưng Tân Hoành, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.Cô nghĩ, không muốn anh gặp Trầm Ngôn mới đúng. Mà Dịch Tân nghĩ là nàng nên là cô không muốn anh làm gì ngườiđàn ông kia nên mới không chút do dự thuận theo, làm cho lòng anh càng lạnh hơn. Anh dùng người đàn ông kia ép cô thuậntheo, cô lại không chút do dự.