Tác giả:

( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…

Chương 81: Giả thiết bi kịch hôn nhân (3)

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Cô nhìn sâu vào trong mắt anh, nói từng chữ, "Thật xin lỗi, em đã để cho anh đợi lâu!”—————————"Em vội vàng đi bức bách chính mình phủ nhận quan hệ của chúng ta, em coi đây là cơ sở, nghĩ hôn nhân của chúng ta sẽ như một giả thiết bi kịch hôn nhân, sau đó lại một lần nữa bắt buộc chính mình phủ nhận anh... Dường như, cuộc sống của em đều được anh cẩn thận sự bảo vệ, nhưng em lại không quan tâm thậm chí nhìn anh một lần."Cô dừng lại một chút, dơ tay, v**t v* mặt anh, da anh trắng nõn bóng loáng, mặt anh trời sinh hoàn mỹ xinh đẹp, lại đồng thời có khí chất vương giả bẩm sinh, khiến cho anh giống như một vị thần. Không có ai dám hưởng thụ anh v**t v*, trừ cô. Ánh mắt anh như chim ưng lẳng lặng nhìn chằm chằm cô có chút mê hoặc, anh nghĩ, cuộc nói chuyện tối nay, làm anh cực kỳ vừa lòng, nhưng anh có thể càng vừa lòng hơn. Anh bất động thanh sắc, chờ cô, một lần trả hết nợ. Cô chậm rãi ngồi thẳng người trong ngực anh, tay nâng mặt anh, ngửa đầu, nhẹ nhàng ngậm chặt môi của anh. Nhẹ nhàng chậm l**m trên môi mỏng của anh."Kỳ thật, anh cũng không có hiên ngang lẫm liệt như, ít nhất, có rất nhiều lần, anh đã không nhịn được vụng trộm nhìn em, muốn hôn em như vậy, chỉ là, anh không dám."Cô kéo anh ra một chút, để cô có thể nhìn rõ ràng biểu tình của anh, cô nhìn anh nói, "Mà hiện tại, em làm như vậy, nếu anh cảm thấy không còn tức giận, hiện tại liền là thời điểm tốt nhất—— nói cho em biết. Nếu không, coi như anh im lặng là đồng ý rồi…."Cô còn đang muốn nói, liền bị đột nhiên bóng đen bao phủ, sau đó, môi bị ngậm vào trong miệng của anh. Nụ hôn của anh, không giống như của cô, nụ hôn của anh, hoàn toàn toàn là phương thức của một người đàn ông, người đàn ông đối với người phụ nữ mà dây dưa."Không tức giận? Em không thể biết anh muốn như thế nào đâu!"Giờ phút này, ánh mắt của anh mị hoặc, đa tình, gắt gao nhìn cô. Dịch Tân vốn là cao thủ, giờ phút này, lại muốn dụ hoặc cô, liền từng bước một kéo cô vào t*nh d*c. Tân Hoành hoàn toàn không phải đối thủ của anh, chỉ là ánh mắt anh, cũng đã đủ để cho cô toàn thân khô nóng, rung động. Nàng ngửa đầu, để nụ hôn của anh rơi xuống, môi của anh, mỗi một lần, đều khiêu khích cực hạn, trên da thịt cô lưu lại những dấu hôn đỏ hồng. Cô nhịn không được, nhẹ nhàng r*n r*. Không khí dần dần có chút không thể khống chế, tại phòng bếp, không khí kiều diễm lan rộng. Mãi đến cô cảm giác mát trước ngực, tay anh đã luồn vào trong áo cô, trực tiếp chạm đến b** ng*c mềm mại, cô đột nhiên hồi phục chút lý trí. Có chút vô lực đè đôi tay đang bóp nặn trước ngực, cô nhìn anh khẽ lắc đầu, "Chúng ta trở về phòng."Đầu của anh lại vẫn chôn ở cổ cô, tùy ý gặm nhẹ, động tác cũng chưa ngừng chút nào, thậm chí còn chế trụ tay kia của cô, còn dùng lực xoa nhẹ b** ng*c mềm mại. Cô thở khẽ. Thanh âm của anh có chút trêu tức vang lên, "Không cần trở về phòng, trong phòng có thể làm, ở đây cũng có thể làm."

Cô nhìn sâu vào trong mắt anh, nói từng chữ, "Thật xin lỗi, em đã để cho anh đợi lâu!”

—————————

"Em vội vàng đi bức bách chính mình phủ nhận quan hệ của chúng ta, em coi đây là cơ sở, nghĩ hôn nhân của chúng ta sẽ như một giả thiết bi kịch hôn nhân, sau đó lại một lần nữa bắt buộc chính mình phủ nhận anh... Dường như, cuộc sống của em đều được anh cẩn thận sự bảo vệ, nhưng em lại không quan tâm thậm chí nhìn anh một lần."

Cô dừng lại một chút, dơ tay, v**t v* mặt anh, da anh trắng nõn bóng loáng, mặt anh trời sinh hoàn mỹ xinh đẹp, lại đồng thời có khí chất vương giả bẩm sinh, khiến cho anh giống như một vị thần. Không có ai dám hưởng thụ anh v**t v*, trừ cô. Ánh mắt anh như chim ưng lẳng lặng nhìn chằm chằm cô có chút mê hoặc, anh nghĩ, cuộc nói chuyện tối nay, làm anh cực kỳ vừa lòng, nhưng anh có thể càng vừa lòng hơn. Anh bất động thanh sắc, chờ cô, một lần trả hết nợ. Cô chậm rãi ngồi thẳng người trong ngực anh, tay nâng mặt anh, ngửa đầu, nhẹ nhàng ngậm chặt môi của anh. Nhẹ nhàng chậm l**m trên môi mỏng của anh.

"Kỳ thật, anh cũng không có hiên ngang lẫm liệt như, ít nhất, có rất nhiều lần, anh đã không nhịn được vụng trộm nhìn em, muốn hôn em như vậy, chỉ là, anh không dám."

Cô kéo anh ra một chút, để cô có thể nhìn rõ ràng biểu tình của anh, cô nhìn anh nói, "Mà hiện tại, em làm như vậy, nếu anh cảm thấy không còn tức giận, hiện tại liền là thời điểm tốt nhất—— nói cho em biết. Nếu không, coi như anh im lặng là đồng ý rồi…."

Cô còn đang muốn nói, liền bị đột nhiên bóng đen bao phủ, sau đó, môi bị ngậm vào trong miệng của anh. Nụ hôn của anh, không giống như của cô, nụ hôn của anh, hoàn toàn toàn là phương thức của một người đàn ông, người đàn ông đối với người phụ nữ mà dây dưa.

"Không tức giận? Em không thể biết anh muốn như thế nào đâu!"

Giờ phút này, ánh mắt của anh mị hoặc, đa tình, gắt gao nhìn cô. Dịch Tân vốn là cao thủ, giờ phút này, lại muốn dụ hoặc cô, liền từng bước một kéo cô vào t*nh d*c. Tân Hoành hoàn toàn không phải đối thủ của anh, chỉ là ánh mắt anh, cũng đã đủ để cho cô toàn thân khô nóng, rung động. Nàng ngửa đầu, để nụ hôn của anh rơi xuống, môi của anh, mỗi một lần, đều khiêu khích cực hạn, trên da thịt cô lưu lại những dấu hôn đỏ hồng. Cô nhịn không được, nhẹ nhàng r*n r*. Không khí dần dần có chút không thể khống chế, tại phòng bếp, không khí kiều diễm lan rộng. Mãi đến cô cảm giác mát trước ngực, tay anh đã luồn vào trong áo cô, trực tiếp chạm đến b** ng*c mềm mại, cô đột nhiên hồi phục chút lý trí. Có chút vô lực đè đôi tay đang bóp nặn trước ngực, cô nhìn anh khẽ lắc đầu, "Chúng ta trở về phòng."

Đầu của anh lại vẫn chôn ở cổ cô, tùy ý gặm nhẹ, động tác cũng chưa ngừng chút nào, thậm chí còn chế trụ tay kia của cô, còn dùng lực xoa nhẹ b** ng*c mềm mại. Cô thở khẽ. Thanh âm của anh có chút trêu tức vang lên, "Không cần trở về phòng, trong phòng có thể làm, ở đây cũng có thể làm."

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Cô nhìn sâu vào trong mắt anh, nói từng chữ, "Thật xin lỗi, em đã để cho anh đợi lâu!”—————————"Em vội vàng đi bức bách chính mình phủ nhận quan hệ của chúng ta, em coi đây là cơ sở, nghĩ hôn nhân của chúng ta sẽ như một giả thiết bi kịch hôn nhân, sau đó lại một lần nữa bắt buộc chính mình phủ nhận anh... Dường như, cuộc sống của em đều được anh cẩn thận sự bảo vệ, nhưng em lại không quan tâm thậm chí nhìn anh một lần."Cô dừng lại một chút, dơ tay, v**t v* mặt anh, da anh trắng nõn bóng loáng, mặt anh trời sinh hoàn mỹ xinh đẹp, lại đồng thời có khí chất vương giả bẩm sinh, khiến cho anh giống như một vị thần. Không có ai dám hưởng thụ anh v**t v*, trừ cô. Ánh mắt anh như chim ưng lẳng lặng nhìn chằm chằm cô có chút mê hoặc, anh nghĩ, cuộc nói chuyện tối nay, làm anh cực kỳ vừa lòng, nhưng anh có thể càng vừa lòng hơn. Anh bất động thanh sắc, chờ cô, một lần trả hết nợ. Cô chậm rãi ngồi thẳng người trong ngực anh, tay nâng mặt anh, ngửa đầu, nhẹ nhàng ngậm chặt môi của anh. Nhẹ nhàng chậm l**m trên môi mỏng của anh."Kỳ thật, anh cũng không có hiên ngang lẫm liệt như, ít nhất, có rất nhiều lần, anh đã không nhịn được vụng trộm nhìn em, muốn hôn em như vậy, chỉ là, anh không dám."Cô kéo anh ra một chút, để cô có thể nhìn rõ ràng biểu tình của anh, cô nhìn anh nói, "Mà hiện tại, em làm như vậy, nếu anh cảm thấy không còn tức giận, hiện tại liền là thời điểm tốt nhất—— nói cho em biết. Nếu không, coi như anh im lặng là đồng ý rồi…."Cô còn đang muốn nói, liền bị đột nhiên bóng đen bao phủ, sau đó, môi bị ngậm vào trong miệng của anh. Nụ hôn của anh, không giống như của cô, nụ hôn của anh, hoàn toàn toàn là phương thức của một người đàn ông, người đàn ông đối với người phụ nữ mà dây dưa."Không tức giận? Em không thể biết anh muốn như thế nào đâu!"Giờ phút này, ánh mắt của anh mị hoặc, đa tình, gắt gao nhìn cô. Dịch Tân vốn là cao thủ, giờ phút này, lại muốn dụ hoặc cô, liền từng bước một kéo cô vào t*nh d*c. Tân Hoành hoàn toàn không phải đối thủ của anh, chỉ là ánh mắt anh, cũng đã đủ để cho cô toàn thân khô nóng, rung động. Nàng ngửa đầu, để nụ hôn của anh rơi xuống, môi của anh, mỗi một lần, đều khiêu khích cực hạn, trên da thịt cô lưu lại những dấu hôn đỏ hồng. Cô nhịn không được, nhẹ nhàng r*n r*. Không khí dần dần có chút không thể khống chế, tại phòng bếp, không khí kiều diễm lan rộng. Mãi đến cô cảm giác mát trước ngực, tay anh đã luồn vào trong áo cô, trực tiếp chạm đến b** ng*c mềm mại, cô đột nhiên hồi phục chút lý trí. Có chút vô lực đè đôi tay đang bóp nặn trước ngực, cô nhìn anh khẽ lắc đầu, "Chúng ta trở về phòng."Đầu của anh lại vẫn chôn ở cổ cô, tùy ý gặm nhẹ, động tác cũng chưa ngừng chút nào, thậm chí còn chế trụ tay kia của cô, còn dùng lực xoa nhẹ b** ng*c mềm mại. Cô thở khẽ. Thanh âm của anh có chút trêu tức vang lên, "Không cần trở về phòng, trong phòng có thể làm, ở đây cũng có thể làm."

Chương 81: Giả thiết bi kịch hôn nhân (3)