Tác giả:

( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…

Chương 83: Vợ là để yêu thương (2)

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Dịch Tân là người như vậy, ánh mắt anh không biểu hiện gì nhưng tùy lúc, lại thể hiện trăm loại ý nghĩa, cũng chỉ xem ngươi có thể chịu đựng được hay không. Mà người bình thường, cực kỳ rõ ràng, không thể chịu đựng được; lại cực kỳ rõ ràng, vị trưởng phòng kia là một trong số những người bình thường đó. Tuy sợ hãi nhưng hắn không cam lòng vì vậy mà vùng vẫy giãy chết, "Tổng giám đốc, thực xin lỗi, trong nhà có chút việc, tôi không thể vắng được."Vị trưởng phòng kia giải thích như vậy, kỳ thật là rất sứt sẹo. Không chỉ anh mà mọi người nghe xong đều sinh lòng phiền chán. Trong nhà có việc? Trong thời gian đi làm nhà hắn có việc? Chẳng lẽ hắn định nói trong thời gian ở công ty hắn lại đi giải quyết việc riêng? Nghĩ đến đây mọi người nhìn hắn vừa thương hại lại khinh bỉ. Nếu còn ở đây hắn, nhất định là lành ít dữ nhiều, mà chạy trời không khỏi nắng! Nhưng, sự việc lại phát triển lại ngoài dự kiến của mọi người. Dịch Tân miễn cưỡng nhìn hắn, hỏi, "Trong nhà chuyện gì? Phu nhân, hay vẫn lại là con cái?" [http://diendanlequydon.com/]Lúc này, mọi người không thể tin nhìn người đàn ông ngồi trên ghế chủ tịch, ——Trời đất chứng giám, người đàn ông này chưa từng có quá nhiều nhẫn nại như vậy. Nhưng, cũng không có ai dám đoán mò suy nghĩ của anh—— vẫn là câu nói kia, có lẽ, cái "Cảm xúc không tốt" cũng chỉ một loại biểu hiện. Vị trưởng phòng kia càng không rõ tâm tình của Dịch Tân vào giờ phút này, nhưng cũng không biết nên ứng phó như thế nào, chỉ có thể kiên trì thành thật trả lời, "Là... Là chuyện của vợ tôi.""A...." Dịch Tân nghe xong, tùy ý phát ra một tiếng, trong lòng mọi người nhất thời rùng mình, lại nghe anh tiếp tục lười biếng nói, "Vợ là để yêu thương, nên cần chút thời gian."Những lời này nói ra mọi người đều biết vị tổng giám đốc trước kia đã trở lại rồi, mà vị trưởng phòng kia cũng sống sót rồi!***Tân Hoành sau khi tỉnh dậy liền dọn dẹp, tùy ý cầm lấy đồng hồ xem, đã là giữa trưa 12 giờ. Nhất thời có chút hổ thẹn. Mấy ngày này, cô cơ hồ mỗi ngày đều tỉnh dậy vào lúc này. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do người đàn ông kia... Dụ dỗ, thật quá mức mãnh liệt.Anh cứ như ăn phải tình dược... Bọn họ như đang trong thời kỳ tân hôn vậy. Ban đêm bị anh trêu chọc cô đều không có biện pháp chống cự. Hơn nữa, Dịch Tân rất giỏi về việc bắt tâm lý người khác. Cực kỳ rõ ràng, anh vừa mới mở lòng với Tân Hoành, đây chính là thời điểm tốt nhất, vì thế, Dịch Tân liền không hề ngần ngại lợi dụng rồi. Ngoại trừ buổi tối, có khi, sáng sớm nếu anh có việc cần ra ngoài, cô rời giường giúp anh đeo cà- vạt hay gì đó, anh sẽ đột nhiên ôm cô trêu chọc một trận, sau đó hai người lại trở về trên giường. Cô vốn thường hay ngủ không sâu, nhưng bị anh lăn qua lăn lại nên lúc anh ra ngoài cũng không hay biết gì.

Dịch Tân là người như vậy, ánh mắt anh không biểu hiện gì nhưng tùy lúc, lại thể hiện trăm loại ý nghĩa, cũng chỉ xem ngươi có thể chịu đựng được hay không. Mà người bình thường, cực kỳ rõ ràng, không thể chịu đựng được; lại cực kỳ rõ ràng, vị trưởng phòng kia là một trong số những người bình thường đó. Tuy sợ hãi nhưng hắn không cam lòng vì vậy mà vùng vẫy giãy chết, "Tổng giám đốc, thực xin lỗi, trong nhà có chút việc, tôi không thể vắng được."

Vị trưởng phòng kia giải thích như vậy, kỳ thật là rất sứt sẹo. Không chỉ anh mà mọi người nghe xong đều sinh lòng phiền chán. Trong nhà có việc? Trong thời gian đi làm nhà hắn có việc? Chẳng lẽ hắn định nói trong thời gian ở công ty hắn lại đi giải quyết việc riêng? Nghĩ đến đây mọi người nhìn hắn vừa thương hại lại khinh bỉ. Nếu còn ở đây hắn, nhất định là lành ít dữ nhiều, mà chạy trời không khỏi nắng! Nhưng, sự việc lại phát triển lại ngoài dự kiến của mọi người. Dịch Tân miễn cưỡng nhìn hắn, hỏi, "Trong nhà chuyện gì? Phu nhân, hay vẫn lại là con cái?" [http://diendanlequydon.com/]

Lúc này, mọi người không thể tin nhìn người đàn ông ngồi trên ghế chủ tịch, ——Trời đất chứng giám, người đàn ông này chưa từng có quá nhiều nhẫn nại như vậy. Nhưng, cũng không có ai dám đoán mò suy nghĩ của anh—— vẫn là câu nói kia, có lẽ, cái "Cảm xúc không tốt" cũng chỉ một loại biểu hiện. Vị trưởng phòng kia càng không rõ tâm tình của Dịch Tân vào giờ phút này, nhưng cũng không biết nên ứng phó như thế nào, chỉ có thể kiên trì thành thật trả lời, "Là... Là chuyện của vợ tôi."

"A...." Dịch Tân nghe xong, tùy ý phát ra một tiếng, trong lòng mọi người nhất thời rùng mình, lại nghe anh tiếp tục lười biếng nói, "Vợ là để yêu thương, nên cần chút thời gian."

Những lời này nói ra mọi người đều biết vị tổng giám đốc trước kia đã trở lại rồi, mà vị trưởng phòng kia cũng sống sót rồi!

***

Tân Hoành sau khi tỉnh dậy liền dọn dẹp, tùy ý cầm lấy đồng hồ xem, đã là giữa trưa 12 giờ. Nhất thời có chút hổ thẹn. Mấy ngày này, cô cơ hồ mỗi ngày đều tỉnh dậy vào lúc này. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do người đàn ông kia... Dụ dỗ, thật quá mức mãnh liệt.Anh cứ như ăn phải tình dược... Bọn họ như đang trong thời kỳ tân hôn vậy. Ban đêm bị anh trêu chọc cô đều không có biện pháp chống cự. Hơn nữa, Dịch Tân rất giỏi về việc bắt tâm lý người khác. Cực kỳ rõ ràng, anh vừa mới mở lòng với Tân Hoành, đây chính là thời điểm tốt nhất, vì thế, Dịch Tân liền không hề ngần ngại lợi dụng rồi. Ngoại trừ buổi tối, có khi, sáng sớm nếu anh có việc cần ra ngoài, cô rời giường giúp anh đeo cà- vạt hay gì đó, anh sẽ đột nhiên ôm cô trêu chọc một trận, sau đó hai người lại trở về trên giường. Cô vốn thường hay ngủ không sâu, nhưng bị anh lăn qua lăn lại nên lúc anh ra ngoài cũng không hay biết gì.

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Dịch Tân là người như vậy, ánh mắt anh không biểu hiện gì nhưng tùy lúc, lại thể hiện trăm loại ý nghĩa, cũng chỉ xem ngươi có thể chịu đựng được hay không. Mà người bình thường, cực kỳ rõ ràng, không thể chịu đựng được; lại cực kỳ rõ ràng, vị trưởng phòng kia là một trong số những người bình thường đó. Tuy sợ hãi nhưng hắn không cam lòng vì vậy mà vùng vẫy giãy chết, "Tổng giám đốc, thực xin lỗi, trong nhà có chút việc, tôi không thể vắng được."Vị trưởng phòng kia giải thích như vậy, kỳ thật là rất sứt sẹo. Không chỉ anh mà mọi người nghe xong đều sinh lòng phiền chán. Trong nhà có việc? Trong thời gian đi làm nhà hắn có việc? Chẳng lẽ hắn định nói trong thời gian ở công ty hắn lại đi giải quyết việc riêng? Nghĩ đến đây mọi người nhìn hắn vừa thương hại lại khinh bỉ. Nếu còn ở đây hắn, nhất định là lành ít dữ nhiều, mà chạy trời không khỏi nắng! Nhưng, sự việc lại phát triển lại ngoài dự kiến của mọi người. Dịch Tân miễn cưỡng nhìn hắn, hỏi, "Trong nhà chuyện gì? Phu nhân, hay vẫn lại là con cái?" [http://diendanlequydon.com/]Lúc này, mọi người không thể tin nhìn người đàn ông ngồi trên ghế chủ tịch, ——Trời đất chứng giám, người đàn ông này chưa từng có quá nhiều nhẫn nại như vậy. Nhưng, cũng không có ai dám đoán mò suy nghĩ của anh—— vẫn là câu nói kia, có lẽ, cái "Cảm xúc không tốt" cũng chỉ một loại biểu hiện. Vị trưởng phòng kia càng không rõ tâm tình của Dịch Tân vào giờ phút này, nhưng cũng không biết nên ứng phó như thế nào, chỉ có thể kiên trì thành thật trả lời, "Là... Là chuyện của vợ tôi.""A...." Dịch Tân nghe xong, tùy ý phát ra một tiếng, trong lòng mọi người nhất thời rùng mình, lại nghe anh tiếp tục lười biếng nói, "Vợ là để yêu thương, nên cần chút thời gian."Những lời này nói ra mọi người đều biết vị tổng giám đốc trước kia đã trở lại rồi, mà vị trưởng phòng kia cũng sống sót rồi!***Tân Hoành sau khi tỉnh dậy liền dọn dẹp, tùy ý cầm lấy đồng hồ xem, đã là giữa trưa 12 giờ. Nhất thời có chút hổ thẹn. Mấy ngày này, cô cơ hồ mỗi ngày đều tỉnh dậy vào lúc này. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do người đàn ông kia... Dụ dỗ, thật quá mức mãnh liệt.Anh cứ như ăn phải tình dược... Bọn họ như đang trong thời kỳ tân hôn vậy. Ban đêm bị anh trêu chọc cô đều không có biện pháp chống cự. Hơn nữa, Dịch Tân rất giỏi về việc bắt tâm lý người khác. Cực kỳ rõ ràng, anh vừa mới mở lòng với Tân Hoành, đây chính là thời điểm tốt nhất, vì thế, Dịch Tân liền không hề ngần ngại lợi dụng rồi. Ngoại trừ buổi tối, có khi, sáng sớm nếu anh có việc cần ra ngoài, cô rời giường giúp anh đeo cà- vạt hay gì đó, anh sẽ đột nhiên ôm cô trêu chọc một trận, sau đó hai người lại trở về trên giường. Cô vốn thường hay ngủ không sâu, nhưng bị anh lăn qua lăn lại nên lúc anh ra ngoài cũng không hay biết gì.

Chương 83: Vợ là để yêu thương (2)