Tác giả:

( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…

Chương 88: Thế giới của anh (2)

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Sảnh lớn của sân bay nườm nượp người qua lại, nhưng ngay khi Tân Hoành xuất hiện Dịch Tân đã nhìn thấy. Cô mặc một chiếc áo khoác len lông cừu mỏng màu đỏ rượu, tóc cột đuôi ngựa, đang vội vàng tìm kiếm anh trong đám đông. Vừa thấy anh, cô chạy chậm tới, ngước lên xin lỗi anh, “Chờ em lâu lắm hả?”Hàng lông mi dày của anh rung lên, không vội trả lời cô, vươn tay gạt xuống một ít bột trắng trên tóc mai cô, anh nhìn tay mình chằm chằm. Cô nhìn theo, chợt xấu hổ, “Cái này…”Thấy rõ thứ trên tay là gì, ánh mắt anh trầm hẳn xuống, anh nhìn cô khẽ nhếch môi. “Ừ. Bột mỳ. Vừa rồi em đang làm các món ăn đặc biệt hay các món gia đình?”Ánh mắt anh nóng rực khiến cô khẽ cúi đầu, “Cả hai a”Anh kéo cô vào lòng, cùng đi về hướng Phong Dương ngồi đợi, thanh âm có chút lười biếng vang lên, “Ừ, đáng tiếc, thật lãng phí. Khi nào về phải bù đắp cho anh.”Cô nghĩ một chút rồi giải thích, “Không lãng phí, em đã nhờ quản gia và mọi người ăn hộ mà.”Cô nghĩ đây là câu trả lời hoàn hảo a, không ngờ người bên cạnh khẽ cứng ngắc, sau đó dừng bước, quay lại nghiêm nghị nhì cô, “Đấy chính là lãng phí! Cực kỳ lãng phí!”Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô rối rắm a, thật không nghĩ ra tại sao lại lãng phí thức ăn.Anh thế mà lại thật vui vẻ cười khẽ, tiếp tục kép cô đi.Thành phố H ở phía nam, giáp với biển nên tuy lúc này là mùa đông, nên nhiệt độ ấm áp hơn nhiều. Lúc vừa xuống máy bay, cô lập tức yêu thích thời tiết này. Vừa qua cửa thông quan, lập tức có bốn người đàn ông lực lưỡng đứng chờ, nhìn động tác lưu loát của họ có thể nhận ra họ đã trải qua không ít rèn luyện. Nhìn thấy Dịch Tân và Phong Dương, bốn người cung kính cúi đầu, “Thiếu gia, Phong thiếu gia.”Tân Hoành không kịp thích ứng không khí này… Cấp bậc lễ nghĩa thật rõ ràng. Nhớ lại thì anh đã từng nói với cô, nhà họ Dịch khởi nghiệp ở thành phố H,cô không khỏi khẩn trương. Những người này khiến cô hình dung đến một gia tộc sâm nghiêm. Anh nắm tay cô, nói với họ, “Chúng tôi đến khách sạn trước, lúc khác sẽ đến thăm ông ngoại.”Bốn người rõ ràng là hơi do dự, nhưng lập tức cung kính, “Vâng.”Dịch Tân đưa Tân Hoành đến khách sạn, dặn dò cô ở đây chờ anh trở về. Đợi anh giải quyết xong chuyện của Tang Nhuế sẽ đưa cô đến nơi anh lớn lên.Cô nghe đến đó chợt rất khẩn trương, lo lắng nhìn anh. Mặc dù đã kết hôn với anh 2 năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp người lớn trong nhà, cô rất hồi hộp. Anh nhìn cô phản ứng như vậy thì thấy rất buồn cười, chỉ vuốt tóc cô, dịu dàng nói, “Em chỉ cần nghe lời anh, chỉ cần dỗ anh vui vẻ là được, những chuyện khác đã có anh,”Trán Tân Hoành rơi xuống ba vạch đen. Dịch Tân cười, dặn dò cô lần nữa ở đây đợi anh về, sau đó để lại vài người bảo vệ ở cửa. Lúc này mới ra ngoài cùng Phong Dương.

Sảnh lớn của sân bay nườm nượp người qua lại, nhưng ngay khi Tân Hoành xuất hiện Dịch Tân đã nhìn thấy. Cô mặc một chiếc áo khoác len lông cừu mỏng màu đỏ rượu, tóc cột đuôi ngựa, đang vội vàng tìm kiếm anh trong đám đông. Vừa thấy anh, cô chạy chậm tới, ngước lên xin lỗi anh, “Chờ em lâu lắm hả?”

Hàng lông mi dày của anh rung lên, không vội trả lời cô, vươn tay gạt xuống một ít bột trắng trên tóc mai cô, anh nhìn tay mình chằm chằm. Cô nhìn theo, chợt xấu hổ, “Cái này…”

Thấy rõ thứ trên tay là gì, ánh mắt anh trầm hẳn xuống, anh nhìn cô khẽ nhếch môi. “Ừ. Bột mỳ. Vừa rồi em đang làm các món ăn đặc biệt hay các món gia đình?”

Ánh mắt anh nóng rực khiến cô khẽ cúi đầu, “Cả hai a”

Anh kéo cô vào lòng, cùng đi về hướng Phong Dương ngồi đợi, thanh âm có chút lười biếng vang lên, “Ừ, đáng tiếc, thật lãng phí. Khi nào về phải bù đắp cho anh.”

Cô nghĩ một chút rồi giải thích, “Không lãng phí, em đã nhờ quản gia và mọi người ăn hộ mà.”

Cô nghĩ đây là câu trả lời hoàn hảo a, không ngờ người bên cạnh khẽ cứng ngắc, sau đó dừng bước, quay lại nghiêm nghị nhì cô, “Đấy chính là lãng phí! Cực kỳ lãng phí!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô rối rắm a, thật không nghĩ ra tại sao lại lãng phí thức ăn.Anh thế mà lại thật vui vẻ cười khẽ, tiếp tục kép cô đi.

Thành phố H ở phía nam, giáp với biển nên tuy lúc này là mùa đông, nên nhiệt độ ấm áp hơn nhiều. Lúc vừa xuống máy bay, cô lập tức yêu thích thời tiết này. Vừa qua cửa thông quan, lập tức có bốn người đàn ông lực lưỡng đứng chờ, nhìn động tác lưu loát của họ có thể nhận ra họ đã trải qua không ít rèn luyện. Nhìn thấy Dịch Tân và Phong Dương, bốn người cung kính cúi đầu, “Thiếu gia, Phong thiếu gia.”

Tân Hoành không kịp thích ứng không khí này… Cấp bậc lễ nghĩa thật rõ ràng. Nhớ lại thì anh đã từng nói với cô, nhà họ Dịch khởi nghiệp ở thành phố H,cô không khỏi khẩn trương. Những người này khiến cô hình dung đến một gia tộc sâm nghiêm. Anh nắm tay cô, nói với họ, “Chúng tôi đến khách sạn trước, lúc khác sẽ đến thăm ông ngoại.”

Bốn người rõ ràng là hơi do dự, nhưng lập tức cung kính, “Vâng.”

Dịch Tân đưa Tân Hoành đến khách sạn, dặn dò cô ở đây chờ anh trở về. Đợi anh giải quyết xong chuyện của Tang Nhuế sẽ đưa cô đến nơi anh lớn lên.Cô nghe đến đó chợt rất khẩn trương, lo lắng nhìn anh. Mặc dù đã kết hôn với anh 2 năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp người lớn trong nhà, cô rất hồi hộp. Anh nhìn cô phản ứng như vậy thì thấy rất buồn cười, chỉ vuốt tóc cô, dịu dàng nói, “Em chỉ cần nghe lời anh, chỉ cần dỗ anh vui vẻ là được, những chuyện khác đã có anh,”

Trán Tân Hoành rơi xuống ba vạch đen. Dịch Tân cười, dặn dò cô lần nữa ở đây đợi anh về, sau đó để lại vài người bảo vệ ở cửa. Lúc này mới ra ngoài cùng Phong Dương.

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Sảnh lớn của sân bay nườm nượp người qua lại, nhưng ngay khi Tân Hoành xuất hiện Dịch Tân đã nhìn thấy. Cô mặc một chiếc áo khoác len lông cừu mỏng màu đỏ rượu, tóc cột đuôi ngựa, đang vội vàng tìm kiếm anh trong đám đông. Vừa thấy anh, cô chạy chậm tới, ngước lên xin lỗi anh, “Chờ em lâu lắm hả?”Hàng lông mi dày của anh rung lên, không vội trả lời cô, vươn tay gạt xuống một ít bột trắng trên tóc mai cô, anh nhìn tay mình chằm chằm. Cô nhìn theo, chợt xấu hổ, “Cái này…”Thấy rõ thứ trên tay là gì, ánh mắt anh trầm hẳn xuống, anh nhìn cô khẽ nhếch môi. “Ừ. Bột mỳ. Vừa rồi em đang làm các món ăn đặc biệt hay các món gia đình?”Ánh mắt anh nóng rực khiến cô khẽ cúi đầu, “Cả hai a”Anh kéo cô vào lòng, cùng đi về hướng Phong Dương ngồi đợi, thanh âm có chút lười biếng vang lên, “Ừ, đáng tiếc, thật lãng phí. Khi nào về phải bù đắp cho anh.”Cô nghĩ một chút rồi giải thích, “Không lãng phí, em đã nhờ quản gia và mọi người ăn hộ mà.”Cô nghĩ đây là câu trả lời hoàn hảo a, không ngờ người bên cạnh khẽ cứng ngắc, sau đó dừng bước, quay lại nghiêm nghị nhì cô, “Đấy chính là lãng phí! Cực kỳ lãng phí!”Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô rối rắm a, thật không nghĩ ra tại sao lại lãng phí thức ăn.Anh thế mà lại thật vui vẻ cười khẽ, tiếp tục kép cô đi.Thành phố H ở phía nam, giáp với biển nên tuy lúc này là mùa đông, nên nhiệt độ ấm áp hơn nhiều. Lúc vừa xuống máy bay, cô lập tức yêu thích thời tiết này. Vừa qua cửa thông quan, lập tức có bốn người đàn ông lực lưỡng đứng chờ, nhìn động tác lưu loát của họ có thể nhận ra họ đã trải qua không ít rèn luyện. Nhìn thấy Dịch Tân và Phong Dương, bốn người cung kính cúi đầu, “Thiếu gia, Phong thiếu gia.”Tân Hoành không kịp thích ứng không khí này… Cấp bậc lễ nghĩa thật rõ ràng. Nhớ lại thì anh đã từng nói với cô, nhà họ Dịch khởi nghiệp ở thành phố H,cô không khỏi khẩn trương. Những người này khiến cô hình dung đến một gia tộc sâm nghiêm. Anh nắm tay cô, nói với họ, “Chúng tôi đến khách sạn trước, lúc khác sẽ đến thăm ông ngoại.”Bốn người rõ ràng là hơi do dự, nhưng lập tức cung kính, “Vâng.”Dịch Tân đưa Tân Hoành đến khách sạn, dặn dò cô ở đây chờ anh trở về. Đợi anh giải quyết xong chuyện của Tang Nhuế sẽ đưa cô đến nơi anh lớn lên.Cô nghe đến đó chợt rất khẩn trương, lo lắng nhìn anh. Mặc dù đã kết hôn với anh 2 năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp người lớn trong nhà, cô rất hồi hộp. Anh nhìn cô phản ứng như vậy thì thấy rất buồn cười, chỉ vuốt tóc cô, dịu dàng nói, “Em chỉ cần nghe lời anh, chỉ cần dỗ anh vui vẻ là được, những chuyện khác đã có anh,”Trán Tân Hoành rơi xuống ba vạch đen. Dịch Tân cười, dặn dò cô lần nữa ở đây đợi anh về, sau đó để lại vài người bảo vệ ở cửa. Lúc này mới ra ngoài cùng Phong Dương.

Chương 88: Thế giới của anh (2)