Tác giả:

( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…

Chương 130: Tâm ý sai lầm (5)

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Buổi sáng lúc Dịch Tân ra cửa tiễn Nghê Tranh, đến trưa cũng không trở về nữa, Phong Dương cũng cả ngày không thấy bóng dáng. Cho đến bữa ăn tối, trên bàn ăn Dịch gia cũng chỉ có ba người Dịch lão và Tang Nhuế, Tân Hành.Hôm nay Tân Hành cảm thấy mệt mỏi, sau bữa ăn tối cũng không cùng Dịch lão xem thi họa hạ kì làm tiêu khiển, chỉ bảo Tang Nhuế ở lại đại sảnh bồi Dịch lão, mình liền lên lầu.*Lại đang trên ghế sa lon ôm đầu gối giật mình phát hiện đã thật lâu mà Dịch Tân vẫn chưa về, cô liền vào phòng tắm tắm rửa.Khi cô sửa sang bản thân xong ra ngoài, một thời gian trôi qua vẫn không thấy Dịch Tân. Trong lòng có chút mất mát, cô miễn cưỡng mở tủ quần áo, định tìm bộ trang phục ăn mặc chỉnh tề một chút.Lại thấy trong tủ quần áo, quần áo của anh và của cô quấn quít cùng một chỗ, dường như có bộ dạng thân mật.Đối với việc bố trí trong phòng, Tân Hành và Dịch Tân là hai người hoàn toàn khác biệt. Dịch Tân trên mặt nhìn lười biếng, thật ra thì người này gần như ưa sạch sẽ; mà Tân Hành, trên mặt nhìn bình thản lịch sự tao nhã, thật ra về việc nhà thì cực kì bừa bộn, thường hay vứt bừa bãi, lại thường hay cầm đồ lung tung.Trước đây, nếu Tân Hành cầm đồ không để lại chỗ cũ, làm xáo trộn bày trí đã sắp xếp, Dịch Tân sẽ luôn nhíu mày, sau đó yên lặng đặt đồ lại, dùng hành động bày tỏ lên án cô. Duy chỉ có ở tủ quần áo, cái tính thích sạch sẽ đến không bình thường người đàn ông này lại tha thứ cực kì, để tùy theo tính cô, cô thích để đâu thì để ở đó.Vì vậy, tủ quần áo của họ chính là bộ dạng này, thiếu sự sắp xếp của người đàn ông, quần áo của cô và của anh trộn lẫn chung một chỗ, nếu muốn tách từng cái từng cái ra, thật đúng là phải phí rất nhiều công sức.Trong miệng khô khốc, Tân Hành vịn vào cửa tủ quần áo, nhìn một chút liền sợ sệt.Nếu lần này anh vẫn chọn rời khỏi cô như trước, như vậy liền giống như những bộ quần áo này quấn quít, giữa anh và cô sẽ hoàn toàn tách ra. Chỉ là đến lúc đó, cô, thật sự sẽ bỏ được anh ra từ trong sinh mạng mình sao?“Em đang nghĩ gì thế?” Bên tai vang lên một tiếng nói, làm Tân Hành sợ hết hồn, theo âm thanh, cuống quít quay đầu.Người đàn ông kia lại tới gần cô, lại hơi cúi đầu về phía cô. Lúc này cô cuống quít vừa quay đầu, da mặt liền vừa lúc chạm qua môi anh.Từ trong phòng tắm đi ra, thân thể cô còn lưu lại nước ấm, khá cao, cùng anh chạm vào nhau, liền hiện ra sự lạnh lẽo trên môi anh.Lòng cô gắt gao nhảy lên, tai nóng lên, lui lại sau lưng, muốn cách anh xa một chút.Chỉ là chân lui về phía sau, eo vẫn không khỏi đi phía trước, căng thẳng. Anh đã vươn tay ôm cô qua, cô cả kinh, vì sợ, lại lui ra, anh liền dùng lực, hạ xuống, liền ôm cô dán trên người anh.Môi khẽ giơ lên, tâm tình hình như không tệ, ánh mắt kia lại có quá nhiều tà khí, “Vừa rồi, là cố ý sao?”Tân Hành nghĩ, mặt cô lúc này nhất định đã đỏ hết lên, kinh ngạc rối loạn mở to con ngươi, hướng về phía người đàn ông đang cười hài lòng lại tà tứ, lắc đầu, “Không, không phải, em… Không cẩn thận.”Cô vừa mới nói xong, lại chỉ cảm giác trước mắt tối sầm lại, trên môi, xúc cảm lạnh lẽo lại lần nữa dán lên. Cô chỉ cảm giác toàn thân cứng đờ, thân thể có chút không phản ứng kịp, chỉ có thể trợn to mắt nhìn người nọ đ*ng t*nh hôn cô trước mắt.Người đàn ông phát hiện cô không chuyên tâm, cũng không triền miên hơn, liền buông cô ra. Cúi đầu, trên môi còn mang theo chút nước, diễm lệ dưới ánh đèn.“Ừ, anh cố ý.”Anh nói một câu, vô cùng lẽ thẳng khí hùng. Tân Hoành khóe môi hung hăng co rút.Thế nhưng anh lại không để ý tới cô, trực tiếp cúi đầu hít một hơi thật sâu giữa cổ cô, tư thái thật là mê say, cuối cùng còn thở dài nói, “Ừ, thật là thơm.”Lại nhìn áo choàng tắm trên người cô, cảm khái, không khỏi tiếc hận, “Ừ, đã tắm rửa rồi hả? Thật đáng tiếc.”Anh nói xong, mắt nhẹ nhàng liếc qua đồng hồ trên bàn. Mười hai giờ.“Anh nghĩ, em chờ anh đến muộn như vậy, sẽ thuận tiện chờ anh tắm cùng em luôn.”Khuôn mặt anh tiếc hận, lại giống như là thật. Nói xong, còn ôm cánh tay của cô mạnh hơn, đem hông cô áp lên thân thể của anh. Tân Hoành bị buộc khẽ động, chỉ cảm thấy chỗ mẫn cảm vừa vặn bị áp đến nơi nào đó dưới người anh. Sau đó, tinh tường cảm thấy chỗ đó của anh đang cọ sát với cô đang lúc xảy ra biến hóa.Tai như bị phỏng, thân thể lại bỗng nhiên mềm nhũn, bị anh trêu chọc như thế, cô không tự chủ được liền cũng đ*ng t*nh theo anh.Anh nhìn bộ dáng cô đỏ mặt, chỉ cảm thấy tâm tình thật tốt, trên tay càng tăng thêm lực, thân thể càng cọ sát sít sao hơn với cô, động tác đó ám chỉ d*c v*ng rõ ràng.Cô chỉ cảm giác thân thể nóng lên, một luồng nhiệt lưu đã đi xuống. Cô thẹn thùng, thân thể miễn cưỡng dùng lực, đẩy anh. “Anh đừng, đừng như vậy, nhanh đi tắm!”Anh nhíu mày nhìn cô, trêu chọc, “Tắm em sẽ cho anh tiếp tục?”Cô ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào.Trong mắt anh nhất thời lướt qua tia bén nhọn, chợt lóe lên, trong nháy mắt trên tay liền có động tác. Ngón tay vừa động, đai áo choàng tắm liền rơi ra, anh ôm hông cô, thuận thế xoay người một cái, hai người liền cùng nhau nằm lên trên giường.Mà trong quá trình đó, áo choàng tắm đã rơi xuống đất, lúc ở trên giường, cô đã toàn thân tr*n tr**ng ở trong lòng anh.Anh lật người, đè cô ở phía dưới. Động tác của anh tới quá nhanh, cô nhất thời phản ứng. Cho đến khi chỗ phía dưới nóng lên, cô đột nhiên bừng tỉnh lại, nhìn anh đang trên người mình, hai mắt đen tối rơi trên thân thể tr*n tr**ng của cô, đáy mắt sâu kín có một đốm lửa.Cô nhất thời kinh hãi.Trên tay dùng lực liền đẩy anh, “Đừng như vậy!”Đáy mắt cô cực kì kinh hoảng và khước từ rõ ràng rốt cuộc chọc giận tới anh, ánh mắt anh mãnh liệt, âm thanh rốt cuộc phát lạnh, “Đừng như vậy? Em chờ anh muộn như vậy không phải vì để anh như vậy với em?”Anh cố ý nói tâm tư cô theo hướng này, còn nói đến như vậy… khiến cô khó chịu. Trong lòng cô đau xót, bật thốt lên, “Không phải.”

Buổi sáng lúc Dịch Tân ra cửa tiễn Nghê Tranh, đến trưa cũng không trở về nữa, Phong Dương cũng cả ngày không thấy bóng dáng. Cho đến bữa ăn tối, trên bàn ăn Dịch gia cũng chỉ có ba người Dịch lão và Tang Nhuế, Tân Hành.

Hôm nay Tân Hành cảm thấy mệt mỏi, sau bữa ăn tối cũng không cùng Dịch lão xem thi họa hạ kì làm tiêu khiển, chỉ bảo Tang Nhuế ở lại đại sảnh bồi Dịch lão, mình liền lên lầu.*

Lại đang trên ghế sa lon ôm đầu gối giật mình phát hiện đã thật lâu mà Dịch Tân vẫn chưa về, cô liền vào phòng tắm tắm rửa.

Khi cô sửa sang bản thân xong ra ngoài, một thời gian trôi qua vẫn không thấy Dịch Tân. Trong lòng có chút mất mát, cô miễn cưỡng mở tủ quần áo, định tìm bộ trang phục ăn mặc chỉnh tề một chút.

Lại thấy trong tủ quần áo, quần áo của anh và của cô quấn quít cùng một chỗ, dường như có bộ dạng thân mật.

Đối với việc bố trí trong phòng, Tân Hành và Dịch Tân là hai người hoàn toàn khác biệt. Dịch Tân trên mặt nhìn lười biếng, thật ra thì người này gần như ưa sạch sẽ; mà Tân Hành, trên mặt nhìn bình thản lịch sự tao nhã, thật ra về việc nhà thì cực kì bừa bộn, thường hay vứt bừa bãi, lại thường hay cầm đồ lung tung.

Trước đây, nếu Tân Hành cầm đồ không để lại chỗ cũ, làm xáo trộn bày trí đã sắp xếp, Dịch Tân sẽ luôn nhíu mày, sau đó yên lặng đặt đồ lại, dùng hành động bày tỏ lên án cô. Duy chỉ có ở tủ quần áo, cái tính thích sạch sẽ đến không bình thường người đàn ông này lại tha thứ cực kì, để tùy theo tính cô, cô thích để đâu thì để ở đó.

Vì vậy, tủ quần áo của họ chính là bộ dạng này, thiếu sự sắp xếp của người đàn ông, quần áo của cô và của anh trộn lẫn chung một chỗ, nếu muốn tách từng cái từng cái ra, thật đúng là phải phí rất nhiều công sức.

Trong miệng khô khốc, Tân Hành vịn vào cửa tủ quần áo, nhìn một chút liền sợ sệt.

Nếu lần này anh vẫn chọn rời khỏi cô như trước, như vậy liền giống như những bộ quần áo này quấn quít, giữa anh và cô sẽ hoàn toàn tách ra. Chỉ là đến lúc đó, cô, thật sự sẽ bỏ được anh ra từ trong sinh mạng mình sao?

“Em đang nghĩ gì thế?” Bên tai vang lên một tiếng nói, làm Tân Hành sợ hết hồn, theo âm thanh, cuống quít quay đầu.

Người đàn ông kia lại tới gần cô, lại hơi cúi đầu về phía cô. Lúc này cô cuống quít vừa quay đầu, da mặt liền vừa lúc chạm qua môi anh.

Từ trong phòng tắm đi ra, thân thể cô còn lưu lại nước ấm, khá cao, cùng anh chạm vào nhau, liền hiện ra sự lạnh lẽo trên môi anh.

Lòng cô gắt gao nhảy lên, tai nóng lên, lui lại sau lưng, muốn cách anh xa một chút.

Chỉ là chân lui về phía sau, eo vẫn không khỏi đi phía trước, căng thẳng. Anh đã vươn tay ôm cô qua, cô cả kinh, vì sợ, lại lui ra, anh liền dùng lực, hạ xuống, liền ôm cô dán trên người anh.

Môi khẽ giơ lên, tâm tình hình như không tệ, ánh mắt kia lại có quá nhiều tà khí, “Vừa rồi, là cố ý sao?”

Tân Hành nghĩ, mặt cô lúc này nhất định đã đỏ hết lên, kinh ngạc rối loạn mở to con ngươi, hướng về phía người đàn ông đang cười hài lòng lại tà tứ, lắc đầu, “Không, không phải, em… Không cẩn thận.”

Cô vừa mới nói xong, lại chỉ cảm giác trước mắt tối sầm lại, trên môi, xúc cảm lạnh lẽo lại lần nữa dán lên. Cô chỉ cảm giác toàn thân cứng đờ, thân thể có chút không phản ứng kịp, chỉ có thể trợn to mắt nhìn người nọ đ*ng t*nh hôn cô trước mắt.

Người đàn ông phát hiện cô không chuyên tâm, cũng không triền miên hơn, liền buông cô ra. Cúi đầu, trên môi còn mang theo chút nước, diễm lệ dưới ánh đèn.

“Ừ, anh cố ý.”

Anh nói một câu, vô cùng lẽ thẳng khí hùng. Tân Hoành khóe môi hung hăng co rút.

Thế nhưng anh lại không để ý tới cô, trực tiếp cúi đầu hít một hơi thật sâu giữa cổ cô, tư thái thật là mê say, cuối cùng còn thở dài nói, “Ừ, thật là thơm.”

Lại nhìn áo choàng tắm trên người cô, cảm khái, không khỏi tiếc hận, “Ừ, đã tắm rửa rồi hả? Thật đáng tiếc.”

Anh nói xong, mắt nhẹ nhàng liếc qua đồng hồ trên bàn. Mười hai giờ.

“Anh nghĩ, em chờ anh đến muộn như vậy, sẽ thuận tiện chờ anh tắm cùng em luôn.”

Khuôn mặt anh tiếc hận, lại giống như là thật. Nói xong, còn ôm cánh tay của cô mạnh hơn, đem hông cô áp lên thân thể của anh. Tân Hoành bị buộc khẽ động, chỉ cảm thấy chỗ mẫn cảm vừa vặn bị áp đến nơi nào đó dưới người anh. Sau đó, tinh tường cảm thấy chỗ đó của anh đang cọ sát với cô đang lúc xảy ra biến hóa.

Tai như bị phỏng, thân thể lại bỗng nhiên mềm nhũn, bị anh trêu chọc như thế, cô không tự chủ được liền cũng đ*ng t*nh theo anh.

Anh nhìn bộ dáng cô đỏ mặt, chỉ cảm thấy tâm tình thật tốt, trên tay càng tăng thêm lực, thân thể càng cọ sát sít sao hơn với cô, động tác đó ám chỉ d*c v*ng rõ ràng.

Cô chỉ cảm giác thân thể nóng lên, một luồng nhiệt lưu đã đi xuống. Cô thẹn thùng, thân thể miễn cưỡng dùng lực, đẩy anh. “Anh đừng, đừng như vậy, nhanh đi tắm!”

Anh nhíu mày nhìn cô, trêu chọc, “Tắm em sẽ cho anh tiếp tục?”

Cô ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào.

Trong mắt anh nhất thời lướt qua tia bén nhọn, chợt lóe lên, trong nháy mắt trên tay liền có động tác. Ngón tay vừa động, đai áo choàng tắm liền rơi ra, anh ôm hông cô, thuận thế xoay người một cái, hai người liền cùng nhau nằm lên trên giường.

Mà trong quá trình đó, áo choàng tắm đã rơi xuống đất, lúc ở trên giường, cô đã toàn thân tr*n tr**ng ở trong lòng anh.

Anh lật người, đè cô ở phía dưới. Động tác của anh tới quá nhanh, cô nhất thời phản ứng. Cho đến khi chỗ phía dưới nóng lên, cô đột nhiên bừng tỉnh lại, nhìn anh đang trên người mình, hai mắt đen tối rơi trên thân thể tr*n tr**ng của cô, đáy mắt sâu kín có một đốm lửa.

Cô nhất thời kinh hãi.

Trên tay dùng lực liền đẩy anh, “Đừng như vậy!”

Đáy mắt cô cực kì kinh hoảng và khước từ rõ ràng rốt cuộc chọc giận tới anh, ánh mắt anh mãnh liệt, âm thanh rốt cuộc phát lạnh, “Đừng như vậy? Em chờ anh muộn như vậy không phải vì để anh như vậy với em?”

Anh cố ý nói tâm tư cô theo hướng này, còn nói đến như vậy… khiến cô khó chịu. Trong lòng cô đau xót, bật thốt lên, “Không phải.”

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Buổi sáng lúc Dịch Tân ra cửa tiễn Nghê Tranh, đến trưa cũng không trở về nữa, Phong Dương cũng cả ngày không thấy bóng dáng. Cho đến bữa ăn tối, trên bàn ăn Dịch gia cũng chỉ có ba người Dịch lão và Tang Nhuế, Tân Hành.Hôm nay Tân Hành cảm thấy mệt mỏi, sau bữa ăn tối cũng không cùng Dịch lão xem thi họa hạ kì làm tiêu khiển, chỉ bảo Tang Nhuế ở lại đại sảnh bồi Dịch lão, mình liền lên lầu.*Lại đang trên ghế sa lon ôm đầu gối giật mình phát hiện đã thật lâu mà Dịch Tân vẫn chưa về, cô liền vào phòng tắm tắm rửa.Khi cô sửa sang bản thân xong ra ngoài, một thời gian trôi qua vẫn không thấy Dịch Tân. Trong lòng có chút mất mát, cô miễn cưỡng mở tủ quần áo, định tìm bộ trang phục ăn mặc chỉnh tề một chút.Lại thấy trong tủ quần áo, quần áo của anh và của cô quấn quít cùng một chỗ, dường như có bộ dạng thân mật.Đối với việc bố trí trong phòng, Tân Hành và Dịch Tân là hai người hoàn toàn khác biệt. Dịch Tân trên mặt nhìn lười biếng, thật ra thì người này gần như ưa sạch sẽ; mà Tân Hành, trên mặt nhìn bình thản lịch sự tao nhã, thật ra về việc nhà thì cực kì bừa bộn, thường hay vứt bừa bãi, lại thường hay cầm đồ lung tung.Trước đây, nếu Tân Hành cầm đồ không để lại chỗ cũ, làm xáo trộn bày trí đã sắp xếp, Dịch Tân sẽ luôn nhíu mày, sau đó yên lặng đặt đồ lại, dùng hành động bày tỏ lên án cô. Duy chỉ có ở tủ quần áo, cái tính thích sạch sẽ đến không bình thường người đàn ông này lại tha thứ cực kì, để tùy theo tính cô, cô thích để đâu thì để ở đó.Vì vậy, tủ quần áo của họ chính là bộ dạng này, thiếu sự sắp xếp của người đàn ông, quần áo của cô và của anh trộn lẫn chung một chỗ, nếu muốn tách từng cái từng cái ra, thật đúng là phải phí rất nhiều công sức.Trong miệng khô khốc, Tân Hành vịn vào cửa tủ quần áo, nhìn một chút liền sợ sệt.Nếu lần này anh vẫn chọn rời khỏi cô như trước, như vậy liền giống như những bộ quần áo này quấn quít, giữa anh và cô sẽ hoàn toàn tách ra. Chỉ là đến lúc đó, cô, thật sự sẽ bỏ được anh ra từ trong sinh mạng mình sao?“Em đang nghĩ gì thế?” Bên tai vang lên một tiếng nói, làm Tân Hành sợ hết hồn, theo âm thanh, cuống quít quay đầu.Người đàn ông kia lại tới gần cô, lại hơi cúi đầu về phía cô. Lúc này cô cuống quít vừa quay đầu, da mặt liền vừa lúc chạm qua môi anh.Từ trong phòng tắm đi ra, thân thể cô còn lưu lại nước ấm, khá cao, cùng anh chạm vào nhau, liền hiện ra sự lạnh lẽo trên môi anh.Lòng cô gắt gao nhảy lên, tai nóng lên, lui lại sau lưng, muốn cách anh xa một chút.Chỉ là chân lui về phía sau, eo vẫn không khỏi đi phía trước, căng thẳng. Anh đã vươn tay ôm cô qua, cô cả kinh, vì sợ, lại lui ra, anh liền dùng lực, hạ xuống, liền ôm cô dán trên người anh.Môi khẽ giơ lên, tâm tình hình như không tệ, ánh mắt kia lại có quá nhiều tà khí, “Vừa rồi, là cố ý sao?”Tân Hành nghĩ, mặt cô lúc này nhất định đã đỏ hết lên, kinh ngạc rối loạn mở to con ngươi, hướng về phía người đàn ông đang cười hài lòng lại tà tứ, lắc đầu, “Không, không phải, em… Không cẩn thận.”Cô vừa mới nói xong, lại chỉ cảm giác trước mắt tối sầm lại, trên môi, xúc cảm lạnh lẽo lại lần nữa dán lên. Cô chỉ cảm giác toàn thân cứng đờ, thân thể có chút không phản ứng kịp, chỉ có thể trợn to mắt nhìn người nọ đ*ng t*nh hôn cô trước mắt.Người đàn ông phát hiện cô không chuyên tâm, cũng không triền miên hơn, liền buông cô ra. Cúi đầu, trên môi còn mang theo chút nước, diễm lệ dưới ánh đèn.“Ừ, anh cố ý.”Anh nói một câu, vô cùng lẽ thẳng khí hùng. Tân Hoành khóe môi hung hăng co rút.Thế nhưng anh lại không để ý tới cô, trực tiếp cúi đầu hít một hơi thật sâu giữa cổ cô, tư thái thật là mê say, cuối cùng còn thở dài nói, “Ừ, thật là thơm.”Lại nhìn áo choàng tắm trên người cô, cảm khái, không khỏi tiếc hận, “Ừ, đã tắm rửa rồi hả? Thật đáng tiếc.”Anh nói xong, mắt nhẹ nhàng liếc qua đồng hồ trên bàn. Mười hai giờ.“Anh nghĩ, em chờ anh đến muộn như vậy, sẽ thuận tiện chờ anh tắm cùng em luôn.”Khuôn mặt anh tiếc hận, lại giống như là thật. Nói xong, còn ôm cánh tay của cô mạnh hơn, đem hông cô áp lên thân thể của anh. Tân Hoành bị buộc khẽ động, chỉ cảm thấy chỗ mẫn cảm vừa vặn bị áp đến nơi nào đó dưới người anh. Sau đó, tinh tường cảm thấy chỗ đó của anh đang cọ sát với cô đang lúc xảy ra biến hóa.Tai như bị phỏng, thân thể lại bỗng nhiên mềm nhũn, bị anh trêu chọc như thế, cô không tự chủ được liền cũng đ*ng t*nh theo anh.Anh nhìn bộ dáng cô đỏ mặt, chỉ cảm thấy tâm tình thật tốt, trên tay càng tăng thêm lực, thân thể càng cọ sát sít sao hơn với cô, động tác đó ám chỉ d*c v*ng rõ ràng.Cô chỉ cảm giác thân thể nóng lên, một luồng nhiệt lưu đã đi xuống. Cô thẹn thùng, thân thể miễn cưỡng dùng lực, đẩy anh. “Anh đừng, đừng như vậy, nhanh đi tắm!”Anh nhíu mày nhìn cô, trêu chọc, “Tắm em sẽ cho anh tiếp tục?”Cô ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào.Trong mắt anh nhất thời lướt qua tia bén nhọn, chợt lóe lên, trong nháy mắt trên tay liền có động tác. Ngón tay vừa động, đai áo choàng tắm liền rơi ra, anh ôm hông cô, thuận thế xoay người một cái, hai người liền cùng nhau nằm lên trên giường.Mà trong quá trình đó, áo choàng tắm đã rơi xuống đất, lúc ở trên giường, cô đã toàn thân tr*n tr**ng ở trong lòng anh.Anh lật người, đè cô ở phía dưới. Động tác của anh tới quá nhanh, cô nhất thời phản ứng. Cho đến khi chỗ phía dưới nóng lên, cô đột nhiên bừng tỉnh lại, nhìn anh đang trên người mình, hai mắt đen tối rơi trên thân thể tr*n tr**ng của cô, đáy mắt sâu kín có một đốm lửa.Cô nhất thời kinh hãi.Trên tay dùng lực liền đẩy anh, “Đừng như vậy!”Đáy mắt cô cực kì kinh hoảng và khước từ rõ ràng rốt cuộc chọc giận tới anh, ánh mắt anh mãnh liệt, âm thanh rốt cuộc phát lạnh, “Đừng như vậy? Em chờ anh muộn như vậy không phải vì để anh như vậy với em?”Anh cố ý nói tâm tư cô theo hướng này, còn nói đến như vậy… khiến cô khó chịu. Trong lòng cô đau xót, bật thốt lên, “Không phải.”

Chương 130: Tâm ý sai lầm (5)