Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 7

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 7Ba người bọn họ không biết vì sao cô lại cười, chẳng lẽ bị kích động đến điên rồi sao? Ngay cả Mộc Diệp cũng không hiểu rốt cuộc Mộc Mai _ muốn làm gì.“Cô cười cái gì?” Bạch Mẫn nhìn dáng vẻ này của Mộc Mai , bỗng nhiên trong lòng cảm thấy lo lắng.“Tôi đang cười mấy người phụ nữ ngu xuẩn như các người đó.Mặc dù tôi là đứa con gái bị nhà họ Mộc vứt bỏ, nhưng đừng quên bây giờ tôi đã là mợ hai nhà họ Cố.”“Vậy thì sao, chỉ là một quả phụ có tiếng mà không có miếng mà thôi.Cô cũng đừng quên, người quản lý nhà họ Cố cũng không phải là Cố Văn !”Hơn nữa, trong tương lai, nhà họ Cố cũng sẽ không để cho một kẻ tàn phế làm chủ, Mộc Mai muốn dựa vào cái gì chứ?“Nếu không sao tôi lại nói cô ngu xuẩn chứ?” Mộc Mai từ từ đến gần Liễu Trang : “Tôi sẽ nói lại những lời cô mắng ông xã tôi cho nhà họ Cố nghe, cô đoán xem cô sẽ có kết cuộc thế nào?”Nhà họ Cố nổi giận, đừng nói là Liễu Trang , dù cho toàn bộ nhà họ Liễu thì bọn họ cũng không xem vào mắt.Liễu Trang nghẹn lại, vẫn mạnh miệng nói: “Vừa rồi tôi đã nói gì? Tôi không hề nói gì cả, cô đừng vu oan cho tôi!”Mộc Mai thấy cô ta còn chưa hiểu tình cảnh của mình, có ý tốt nhắc nhở: “Cô cảm thấy nhà họ Cố tin tôi hay là tin Cô.”Hơn nữa, vừa rồi người phụ nữ này nói không ít, nào là cậu hai Văn không thể quan hệ được, còn chán ghét nói cô mắc bệnh truyền nhiễm nữa!“Cô không có chứng cứt”“Thật sao?” Mộc Mai lấy điện thoại di động ra, bấm vào một nút trên đó.Nghe giọng nói của mình vang lên, sắc mặt ba người đều tái nhợt.Trong nháy mắt, vẻ chế giễu và coi thường lại biến thành hoảng sợ.Liễu Trang sợ hãi, lập tức buông lời uy h**p: “Cô… Cô dám.”“Cô đoán tôi có dám hay không?”Nhìn thấy sắc mặt Liễu Trang không tốt lắm, có thể là sợ vừa rồi bản thân nói cho vui miệng nhưng lại gây họa cho cả gia tộc.Dù cho Liễu Trang được yêu thương thế nào, nhưng nếu làm chuyện ảnh hưởng đến lợi ích của gia tộc, cũng sẽ bị dòng họ từ bỏ.Sắc mặt của Mộc Diệp cũng rất khó coi, Mộc Mai này không hề giống với trước kia.Nếu là lúc trước, dù cô nói gì thì chắc chăn Mộc Mai sẽ không dám cãi lại.Chỉ bằng thân phận mợ hai nhà họ Cố, nếu chuyện hôm nay bị làm lớn ra, đối với ba người các cô cũng không phải là chuyện tốt.Mộc Diệp lập tức cười một tiếng, muốn làm tan biến tình cảnh khó xử này: “Em gái, vừa rồi Trang chỉ nói đùa với em mà thôi, chuyện này cứ kết thúc ở đây đi.”Thật đúng là vô cùng đáng ghét!Lúc cô bị bắt nạt thì lại hờ hững, bây giờ lại đứng ra nói giúp người ngoài.Giọng nói của Mộc Mai trở nên lạnh lùng: “Nói đùa? Sao tôi lại không cảm thấy đây là câu nói đùa nhỉ?”

Chương 7

Ba người bọn họ không biết vì sao cô lại cười, chẳng lẽ bị kích động đến điên rồi sao? Ngay cả Mộc Diệp cũng không hiểu rốt cuộc Mộc Mai _ muốn làm gì.

“Cô cười cái gì?” Bạch Mẫn nhìn dáng vẻ này của Mộc Mai , bỗng nhiên trong lòng cảm thấy lo lắng.

“Tôi đang cười mấy người phụ nữ ngu xuẩn như các người đó.

Mặc dù tôi là đứa con gái bị nhà họ Mộc vứt bỏ, nhưng đừng quên bây giờ tôi đã là mợ hai nhà họ Cố.

“Vậy thì sao, chỉ là một quả phụ có tiếng mà không có miếng mà thôi.

Cô cũng đừng quên, người quản lý nhà họ Cố cũng không phải là Cố Văn !”

Hơn nữa, trong tương lai, nhà họ Cố cũng sẽ không để cho một kẻ tàn phế làm chủ, Mộc Mai muốn dựa vào cái gì chứ?

“Nếu không sao tôi lại nói cô ngu xuẩn chứ?” Mộc Mai từ từ đến gần Liễu Trang : “Tôi sẽ nói lại những lời cô mắng ông xã tôi cho nhà họ Cố nghe, cô đoán xem cô sẽ có kết cuộc thế nào?”

Nhà họ Cố nổi giận, đừng nói là Liễu Trang , dù cho toàn bộ nhà họ Liễu thì bọn họ cũng không xem vào mắt.

Liễu Trang nghẹn lại, vẫn mạnh miệng nói: “Vừa rồi tôi đã nói gì? Tôi không hề nói gì cả, cô đừng vu oan cho tôi!”

Mộc Mai thấy cô ta còn chưa hiểu tình cảnh của mình, có ý tốt nhắc nhở: “Cô cảm thấy nhà họ Cố tin tôi hay là tin Cô.

Hơn nữa, vừa rồi người phụ nữ này nói không ít, nào là cậu hai Văn không thể quan hệ được, còn chán ghét nói cô mắc bệnh truyền nhiễm nữa!

“Cô không có chứng cứt”

“Thật sao?” Mộc Mai lấy điện thoại di động ra, bấm vào một nút trên đó.

Nghe giọng nói của mình vang lên, sắc mặt ba người đều tái nhợt.

Trong nháy mắt, vẻ chế giễu và coi thường lại biến thành hoảng sợ.

Liễu Trang sợ hãi, lập tức buông lời uy h**p: “Cô… Cô dám.

“Cô đoán tôi có dám hay không?”

Nhìn thấy sắc mặt Liễu Trang không tốt lắm, có thể là sợ vừa rồi bản thân nói cho vui miệng nhưng lại gây họa cho cả gia tộc.

Dù cho Liễu Trang được yêu thương thế nào, nhưng nếu làm chuyện ảnh hưởng đến lợi ích của gia tộc, cũng sẽ bị dòng họ từ bỏ.

Sắc mặt của Mộc Diệp cũng rất khó coi, Mộc Mai này không hề giống với trước kia.

Nếu là lúc trước, dù cô nói gì thì chắc chăn Mộc Mai sẽ không dám cãi lại.

Chỉ bằng thân phận mợ hai nhà họ Cố, nếu chuyện hôm nay bị làm lớn ra, đối với ba người các cô cũng không phải là chuyện tốt.

Mộc Diệp lập tức cười một tiếng, muốn làm tan biến tình cảnh khó xử này: “Em gái, vừa rồi Trang chỉ nói đùa với em mà thôi, chuyện này cứ kết thúc ở đây đi.

Thật đúng là vô cùng đáng ghét!

Lúc cô bị bắt nạt thì lại hờ hững, bây giờ lại đứng ra nói giúp người ngoài.

Giọng nói của Mộc Mai trở nên lạnh lùng: “Nói đùa? Sao tôi lại không cảm thấy đây là câu nói đùa nhỉ?”

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 7Ba người bọn họ không biết vì sao cô lại cười, chẳng lẽ bị kích động đến điên rồi sao? Ngay cả Mộc Diệp cũng không hiểu rốt cuộc Mộc Mai _ muốn làm gì.“Cô cười cái gì?” Bạch Mẫn nhìn dáng vẻ này của Mộc Mai , bỗng nhiên trong lòng cảm thấy lo lắng.“Tôi đang cười mấy người phụ nữ ngu xuẩn như các người đó.Mặc dù tôi là đứa con gái bị nhà họ Mộc vứt bỏ, nhưng đừng quên bây giờ tôi đã là mợ hai nhà họ Cố.”“Vậy thì sao, chỉ là một quả phụ có tiếng mà không có miếng mà thôi.Cô cũng đừng quên, người quản lý nhà họ Cố cũng không phải là Cố Văn !”Hơn nữa, trong tương lai, nhà họ Cố cũng sẽ không để cho một kẻ tàn phế làm chủ, Mộc Mai muốn dựa vào cái gì chứ?“Nếu không sao tôi lại nói cô ngu xuẩn chứ?” Mộc Mai từ từ đến gần Liễu Trang : “Tôi sẽ nói lại những lời cô mắng ông xã tôi cho nhà họ Cố nghe, cô đoán xem cô sẽ có kết cuộc thế nào?”Nhà họ Cố nổi giận, đừng nói là Liễu Trang , dù cho toàn bộ nhà họ Liễu thì bọn họ cũng không xem vào mắt.Liễu Trang nghẹn lại, vẫn mạnh miệng nói: “Vừa rồi tôi đã nói gì? Tôi không hề nói gì cả, cô đừng vu oan cho tôi!”Mộc Mai thấy cô ta còn chưa hiểu tình cảnh của mình, có ý tốt nhắc nhở: “Cô cảm thấy nhà họ Cố tin tôi hay là tin Cô.”Hơn nữa, vừa rồi người phụ nữ này nói không ít, nào là cậu hai Văn không thể quan hệ được, còn chán ghét nói cô mắc bệnh truyền nhiễm nữa!“Cô không có chứng cứt”“Thật sao?” Mộc Mai lấy điện thoại di động ra, bấm vào một nút trên đó.Nghe giọng nói của mình vang lên, sắc mặt ba người đều tái nhợt.Trong nháy mắt, vẻ chế giễu và coi thường lại biến thành hoảng sợ.Liễu Trang sợ hãi, lập tức buông lời uy h**p: “Cô… Cô dám.”“Cô đoán tôi có dám hay không?”Nhìn thấy sắc mặt Liễu Trang không tốt lắm, có thể là sợ vừa rồi bản thân nói cho vui miệng nhưng lại gây họa cho cả gia tộc.Dù cho Liễu Trang được yêu thương thế nào, nhưng nếu làm chuyện ảnh hưởng đến lợi ích của gia tộc, cũng sẽ bị dòng họ từ bỏ.Sắc mặt của Mộc Diệp cũng rất khó coi, Mộc Mai này không hề giống với trước kia.Nếu là lúc trước, dù cô nói gì thì chắc chăn Mộc Mai sẽ không dám cãi lại.Chỉ bằng thân phận mợ hai nhà họ Cố, nếu chuyện hôm nay bị làm lớn ra, đối với ba người các cô cũng không phải là chuyện tốt.Mộc Diệp lập tức cười một tiếng, muốn làm tan biến tình cảnh khó xử này: “Em gái, vừa rồi Trang chỉ nói đùa với em mà thôi, chuyện này cứ kết thúc ở đây đi.”Thật đúng là vô cùng đáng ghét!Lúc cô bị bắt nạt thì lại hờ hững, bây giờ lại đứng ra nói giúp người ngoài.Giọng nói của Mộc Mai trở nên lạnh lùng: “Nói đùa? Sao tôi lại không cảm thấy đây là câu nói đùa nhỉ?”

Chương 7