Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 47

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 47Không chờ Mộc Đoàn lên tiếng, Mộc Sĩ đã tiếp lời: “Ba à, nếu như Mai chưa tìm được việc, hay là để con bé đến nhà họ Mộc chúng ta làm việc đi.Mai tốt nghiệp đại học nổi tiếng, mấy năm nay đi làm chắc là cũng tích lũy đôi chút kinh nghiệm ngoài xã hội, cho con bé đến công ty giúp đỡ cũng được.”Đứa bé này thay đổi quá nhanh.Thay vì để nó trưởng thành ở nơi khác, chẳng bằng giám thị ngay dưới tâm mắt mình.Ông ta muốn nhìn xem đứa bé này có năng lực gì mà có thể khiến cả nhà họ chịu nhục nhã hết lần này đến lần khác như vậy.“Không cần, nhà họ Cố sẽ có chỗ cho vợ tôi, không cần các vị hao tâm tổn trí.” Mộc Đoàn cũng đồng ý lời đề nghị của Mộc Sĩ, nào ngờ chưa kịp nói thì đã bị Cố Văn ngắt lời.Mộc Mai quay đầu nhìn Cố Văn, anh tìm việc cho cô bao giờ thế? Sao cô không biết tin gì cả?Mộc Đoàn nhìn Cố Văn, bây giờ chính anh còn khó giữ nổi mình, sao có thể sắp xếp Mộc Mai vào công ty?“Cậu thực sự sẽ sắp xếp cho Mộc Mai vào công ty ư?” Mộc Đoàn khó tin hỏi, nếu có thể xếp Mộc Mai vào công †y nhà họ Cố, đó là chuyện tốt hơn bao giờ hết.“Đương nhiên.” Cố Văn trả lời.“Nếu đã có thể vào công ty nhà họ Cố, vậy thì đâu có liên quan đến nhà họ Mộc chúng ta.Ba đúng là uổng phí lòng tốt rồi, người ta vốn chướng mắt nhà mình, sao có thể đến công ty nhà họ Mộc làm việc chứ?”Mộc Diệp đứng cạnh và nói với vẻ khinh thường.Con nhỏ kia có thể vào công ty nhà họ Cố không phải nhờ Cố Văn sắp xếp sao, nhưng đừng quên hiện giờ Cố Nam mới là gia chủ của nhà họ Cố.Đến lúc đó cô ta muốn trừng phạt ai thì không phải dễ như trở lòng bàn tay Sao.“Nếu đã vậy thì đành phiền con săn sóc Mai nhé.” Mộc Đoàn cư xử với Cố Văn vô cùng khách sáo, điều đó làm Mộc Mai hơi mất tự nhiên.Tuy hồi nhỏ quan hệ giữa cô và ông nội khá tốt, nhưng sau khi cô bị chú ruột đuổi ra khỏi nhà, thái độ của ông nội quay ngoắt 180 độ, mà thái độ vừa rồi ông ta có đôi phần yêu mến như hồi cô còn nhỏ.Lúc ăn trưa, trên bàn cơm cũng có thêm vài món mà Mộc Mai thích ăn.Mấy năm qua cô vấn luôn bồn ba bên ngoài, không có thời gian ăn nhưng món này, hôm nay vô cùng nhớ nhung cảnh tượng năm đó, khi cha mẹ cô còn khỏe mạnh.Cánh mũi Mộc Mai chua xót, cô ra sức cúi đầu, không để mình rơi nước mắt trước mặt mọi người.Nhưng dáng vẻ này của cô lại khiến Mộc Diệp ghét bỏ: ‘Mày ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn mấy trăm kiếp vậy, nhìn có chỗ nào ra giáng một cô chủ không?”Mộc Mai cũng nhịn không để nước mắt rơi nữa, đương nhiên cô không bị ả đàn bà này làm cho tức giận.Nếu không vì nhìn cảnh nhớ người, cô tuyệt đối sẽ không để cho phép ả đàn bà này ham vui một chốc.Cố Văn đột nhiên bật cười: ‘Cụ Mộc à, cháu gái ông thẳng thắn thật đấy, đúng là làm người ta bội phục.Cư xử với em gái mà có thể ăn nói như vậy, nếu đổi thành với người khác, e rằng sẽ càng cất bước hiên ngang.”“Do tôi dạy dỗ không tốt, hy vọng cậu đừng lấy làm phiền lòng.” Mộc Đoàn nói xong thì trợn mắt với Mộc Diệp, Mộc Diệp đành tức tối ngậm miệng.Sau khi ăn xong, Cố Văn bị gọi ra ngoài sân chơi cờ với Mộc Đoàn.

Chương 47

Không chờ Mộc Đoàn lên tiếng, Mộc Sĩ đã tiếp lời: “Ba à, nếu như Mai chưa tìm được việc, hay là để con bé đến nhà họ Mộc chúng ta làm việc đi.

Mai tốt nghiệp đại học nổi tiếng, mấy năm nay đi làm chắc là cũng tích lũy đôi chút kinh nghiệm ngoài xã hội, cho con bé đến công ty giúp đỡ cũng được.”

Đứa bé này thay đổi quá nhanh.

Thay vì để nó trưởng thành ở nơi khác, chẳng bằng giám thị ngay dưới tâm mắt mình.

Ông ta muốn nhìn xem đứa bé này có năng lực gì mà có thể khiến cả nhà họ chịu nhục nhã hết lần này đến lần khác như vậy.

“Không cần, nhà họ Cố sẽ có chỗ cho vợ tôi, không cần các vị hao tâm tổn trí.” Mộc Đoàn cũng đồng ý lời đề nghị của Mộc Sĩ, nào ngờ chưa kịp nói thì đã bị Cố Văn ngắt lời.

Mộc Mai quay đầu nhìn Cố Văn, anh tìm việc cho cô bao giờ thế? Sao cô không biết tin gì cả?

Mộc Đoàn nhìn Cố Văn, bây giờ chính anh còn khó giữ nổi mình, sao có thể sắp xếp Mộc Mai vào công ty?

“Cậu thực sự sẽ sắp xếp cho Mộc Mai vào công ty ư?” Mộc Đoàn khó tin hỏi, nếu có thể xếp Mộc Mai vào công †y nhà họ Cố, đó là chuyện tốt hơn bao giờ hết.

“Đương nhiên.” Cố Văn trả lời.

“Nếu đã có thể vào công ty nhà họ Cố, vậy thì đâu có liên quan đến nhà họ Mộc chúng ta.

Ba đúng là uổng phí lòng tốt rồi, người ta vốn chướng mắt nhà mình, sao có thể đến công ty nhà họ Mộc làm việc chứ?”

Mộc Diệp đứng cạnh và nói với vẻ khinh thường.

Con nhỏ kia có thể vào công ty nhà họ Cố không phải nhờ Cố Văn sắp xếp sao, nhưng đừng quên hiện giờ Cố Nam mới là gia chủ của nhà họ Cố.

Đến lúc đó cô ta muốn trừng phạt ai thì không phải dễ như trở lòng bàn tay Sao.

“Nếu đã vậy thì đành phiền con săn sóc Mai nhé.” Mộc Đoàn cư xử với Cố Văn vô cùng khách sáo, điều đó làm Mộc Mai hơi mất tự nhiên.

Tuy hồi nhỏ quan hệ giữa cô và ông nội khá tốt, nhưng sau khi cô bị chú ruột đuổi ra khỏi nhà, thái độ của ông nội quay ngoắt 180 độ, mà thái độ vừa rồi ông ta có đôi phần yêu mến như hồi cô còn nhỏ.

Lúc ăn trưa, trên bàn cơm cũng có thêm vài món mà Mộc Mai thích ăn.

Mấy năm qua cô vấn luôn bồn ba bên ngoài, không có thời gian ăn nhưng món này, hôm nay vô cùng nhớ nhung cảnh tượng năm đó, khi cha mẹ cô còn khỏe mạnh.

Cánh mũi Mộc Mai chua xót, cô ra sức cúi đầu, không để mình rơi nước mắt trước mặt mọi người.

Nhưng dáng vẻ này của cô lại khiến Mộc Diệp ghét bỏ: ‘Mày ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn mấy trăm kiếp vậy, nhìn có chỗ nào ra giáng một cô chủ không?”

Mộc Mai cũng nhịn không để nước mắt rơi nữa, đương nhiên cô không bị ả đàn bà này làm cho tức giận.

Nếu không vì nhìn cảnh nhớ người, cô tuyệt đối sẽ không để cho phép ả đàn bà này ham vui một chốc.

Cố Văn đột nhiên bật cười: ‘Cụ Mộc à, cháu gái ông thẳng thắn thật đấy, đúng là làm người ta bội phục.

Cư xử với em gái mà có thể ăn nói như vậy, nếu đổi thành với người khác, e rằng sẽ càng cất bước hiên ngang.”

“Do tôi dạy dỗ không tốt, hy vọng cậu đừng lấy làm phiền lòng.” Mộc Đoàn nói xong thì trợn mắt với Mộc Diệp, Mộc Diệp đành tức tối ngậm miệng.

Sau khi ăn xong, Cố Văn bị gọi ra ngoài sân chơi cờ với Mộc Đoàn.

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 47Không chờ Mộc Đoàn lên tiếng, Mộc Sĩ đã tiếp lời: “Ba à, nếu như Mai chưa tìm được việc, hay là để con bé đến nhà họ Mộc chúng ta làm việc đi.Mai tốt nghiệp đại học nổi tiếng, mấy năm nay đi làm chắc là cũng tích lũy đôi chút kinh nghiệm ngoài xã hội, cho con bé đến công ty giúp đỡ cũng được.”Đứa bé này thay đổi quá nhanh.Thay vì để nó trưởng thành ở nơi khác, chẳng bằng giám thị ngay dưới tâm mắt mình.Ông ta muốn nhìn xem đứa bé này có năng lực gì mà có thể khiến cả nhà họ chịu nhục nhã hết lần này đến lần khác như vậy.“Không cần, nhà họ Cố sẽ có chỗ cho vợ tôi, không cần các vị hao tâm tổn trí.” Mộc Đoàn cũng đồng ý lời đề nghị của Mộc Sĩ, nào ngờ chưa kịp nói thì đã bị Cố Văn ngắt lời.Mộc Mai quay đầu nhìn Cố Văn, anh tìm việc cho cô bao giờ thế? Sao cô không biết tin gì cả?Mộc Đoàn nhìn Cố Văn, bây giờ chính anh còn khó giữ nổi mình, sao có thể sắp xếp Mộc Mai vào công ty?“Cậu thực sự sẽ sắp xếp cho Mộc Mai vào công ty ư?” Mộc Đoàn khó tin hỏi, nếu có thể xếp Mộc Mai vào công †y nhà họ Cố, đó là chuyện tốt hơn bao giờ hết.“Đương nhiên.” Cố Văn trả lời.“Nếu đã có thể vào công ty nhà họ Cố, vậy thì đâu có liên quan đến nhà họ Mộc chúng ta.Ba đúng là uổng phí lòng tốt rồi, người ta vốn chướng mắt nhà mình, sao có thể đến công ty nhà họ Mộc làm việc chứ?”Mộc Diệp đứng cạnh và nói với vẻ khinh thường.Con nhỏ kia có thể vào công ty nhà họ Cố không phải nhờ Cố Văn sắp xếp sao, nhưng đừng quên hiện giờ Cố Nam mới là gia chủ của nhà họ Cố.Đến lúc đó cô ta muốn trừng phạt ai thì không phải dễ như trở lòng bàn tay Sao.“Nếu đã vậy thì đành phiền con săn sóc Mai nhé.” Mộc Đoàn cư xử với Cố Văn vô cùng khách sáo, điều đó làm Mộc Mai hơi mất tự nhiên.Tuy hồi nhỏ quan hệ giữa cô và ông nội khá tốt, nhưng sau khi cô bị chú ruột đuổi ra khỏi nhà, thái độ của ông nội quay ngoắt 180 độ, mà thái độ vừa rồi ông ta có đôi phần yêu mến như hồi cô còn nhỏ.Lúc ăn trưa, trên bàn cơm cũng có thêm vài món mà Mộc Mai thích ăn.Mấy năm qua cô vấn luôn bồn ba bên ngoài, không có thời gian ăn nhưng món này, hôm nay vô cùng nhớ nhung cảnh tượng năm đó, khi cha mẹ cô còn khỏe mạnh.Cánh mũi Mộc Mai chua xót, cô ra sức cúi đầu, không để mình rơi nước mắt trước mặt mọi người.Nhưng dáng vẻ này của cô lại khiến Mộc Diệp ghét bỏ: ‘Mày ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn mấy trăm kiếp vậy, nhìn có chỗ nào ra giáng một cô chủ không?”Mộc Mai cũng nhịn không để nước mắt rơi nữa, đương nhiên cô không bị ả đàn bà này làm cho tức giận.Nếu không vì nhìn cảnh nhớ người, cô tuyệt đối sẽ không để cho phép ả đàn bà này ham vui một chốc.Cố Văn đột nhiên bật cười: ‘Cụ Mộc à, cháu gái ông thẳng thắn thật đấy, đúng là làm người ta bội phục.Cư xử với em gái mà có thể ăn nói như vậy, nếu đổi thành với người khác, e rằng sẽ càng cất bước hiên ngang.”“Do tôi dạy dỗ không tốt, hy vọng cậu đừng lấy làm phiền lòng.” Mộc Đoàn nói xong thì trợn mắt với Mộc Diệp, Mộc Diệp đành tức tối ngậm miệng.Sau khi ăn xong, Cố Văn bị gọi ra ngoài sân chơi cờ với Mộc Đoàn.

Chương 47