Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…
Chương 63
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 63Cô biết cuộc hôn nhân của hai người bọn họ là một sự sai lầm.Nếu không không phải cô thay Mộc Diệp gả cho Cố Văn, thì cả đời này bọn họ cũng sẽ không gặp nhau.Mộc Mai về đến phòng, thấy lúc trước căn phòng này được bố trí rất hài hòa, nhưng bây giờ Mộc Mai lại cảm giác cách bố trí này thật buồn cười.Lúc chiều, Mộc Mai nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ, mới biết đó là Cố Đình gọi.“Ba, sao ba có thời gian rảnh rồi gọi điện cho con vậy ạ?” Đã bao nhiêu năm Mộc Mai không gọi qua chữ này.Đột nhiên bây giờ lại xưng hô thế này, vẫn cảm thấy không quen.“Ba biết Văn vừa ra nước ngoài, con ở trong nhà chắc cũng buồn chán.Buổi tối con tới ăn cơm cùng ba và mẹ Văn gỊ.Giọng điệu của Cố Đình dịu dàng ôn hòa, không giống như ông chủ hay bắt nạt người khác.“Dạ ba, tối nay con sẽ về ạ.” Tuy nói như thế, nhưng trong lòng Mộc Mai vẫn cảm thấy lo lắng.Trừ Cố Nam ra, đối với những người lớn khác của nhà họ Cố cô đều không hề quen biết.Mộc Mai cũng không biết ba mẹ Cố Văn thích gì, nên tùy tiện mua chút thuốc bổ rồi ngồi lên xe đi đến nhà cũ của nhà họ Cố.Nhà cũ của nhà họ Cố ở Hà Thành là nơi đáng mơ ước, nhìn sân trong cũng đã chứng minh được khí chất của nhà họ Cố.Đã không thể dùng từ biệt thự để miêu tả nơi này, rõ ràng đây chính là một trang viên.“Mợ chủ đã tới rồi, mời đi theo tôi.”Quản gia đứng ở cổng nhìn thấy Mộc Mai tới nói với giọng điệu vô cùng khách sáo, dẫn cô đi vào trong trang viên.Mộc Mai đi theo quản gia vào ngôi nhà tráng lệ như cung điện.“Mai đến rồi, mau vào ngồi đi.” Mẹ của Cố Văn, Bạch Vũ gọi Mộc Mai.Dù bây giờ Cố Văn đã tàn phế, nhưng nói gì thì cũng là con trai nhỏ của mình.“Cảm ơn mẹ.” Mộc Mai nói xong thì đi đến ghế sa lon ngồi xuống.“Sau khi kết hôn, con ở cùng với Đình Sâm đã quen chưa? Tính cách của thằng bé rất kì quái, hi vọng con bỏ qua cho.” Bà Cố vừa nói, vừa cầm lấy hoa quả ngồi xuống cạnh Mộc Mai.Mộc Mai khẽ gật đầu: “Sống chung với Cố Văn cũng không tệ.Nhưng mà trước kia hai đứa chúng con chưa từng gặp nhau, còn phải ở chung rất lâu mới có thể hiểu rõ tính cách của nhau.“Từ sau khi thằng bé gặp tai nạn xa cộ thì tính cách trở nên cực kỳ lạnh lùng.Hai người các con có thể ở chung, điều này làm mẹ vô cùng vui vẻ.”Bạch Vũ vừa nói vừa gọt hoa quả đặt vào tay Mộc Mai: “Ăn thử hoa quả đi, vừa được vận chuyển từ nước ngoài về”“Cảm ơn mẹ, sao con có thể để mẹ gọt táo cho con được?” Đối với sự nhiệt Tình của người phụ nữ này, Mộc Mai khó mà chống đỡ được.Từ lúc cô trở nên nghèo túng thì chưa từng có ai đối xử với cô như thế.Trong khoảnh khắc Mộc Mai khó mà tiếp nhận được.“Mọi người đều là người một nhà, còn khách sáo gì chứ.Có muốn ăn gì thì có thể nói với mẹ, mẹ sẽ làm con hài lòng.” Bạch Vũ vừa nói vừa để dao trong tay xuống, ánh mắt lúc này với khi nấy hoàn toàn khác nhau.
Chương 63
Cô biết cuộc hôn nhân của hai người bọn họ là một sự sai lầm.
Nếu không không phải cô thay Mộc Diệp gả cho Cố Văn, thì cả đời này bọn họ cũng sẽ không gặp nhau.
Mộc Mai về đến phòng, thấy lúc trước căn phòng này được bố trí rất hài hòa, nhưng bây giờ Mộc Mai lại cảm giác cách bố trí này thật buồn cười.
Lúc chiều, Mộc Mai nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ, mới biết đó là Cố Đình gọi.
“Ba, sao ba có thời gian rảnh rồi gọi điện cho con vậy ạ?” Đã bao nhiêu năm Mộc Mai không gọi qua chữ này.
Đột nhiên bây giờ lại xưng hô thế này, vẫn cảm thấy không quen.
“Ba biết Văn vừa ra nước ngoài, con ở trong nhà chắc cũng buồn chán.
Buổi tối con tới ăn cơm cùng ba và mẹ Văn gỊ.
Giọng điệu của Cố Đình dịu dàng ôn hòa, không giống như ông chủ hay bắt nạt người khác.
“Dạ ba, tối nay con sẽ về ạ.” Tuy nói như thế, nhưng trong lòng Mộc Mai vẫn cảm thấy lo lắng.
Trừ Cố Nam ra, đối với những người lớn khác của nhà họ Cố cô đều không hề quen biết.
Mộc Mai cũng không biết ba mẹ Cố Văn thích gì, nên tùy tiện mua chút thuốc bổ rồi ngồi lên xe đi đến nhà cũ của nhà họ Cố.
Nhà cũ của nhà họ Cố ở Hà Thành là nơi đáng mơ ước, nhìn sân trong cũng đã chứng minh được khí chất của nhà họ Cố.
Đã không thể dùng từ biệt thự để miêu tả nơi này, rõ ràng đây chính là một trang viên.
“Mợ chủ đã tới rồi, mời đi theo tôi.”
Quản gia đứng ở cổng nhìn thấy Mộc Mai tới nói với giọng điệu vô cùng khách sáo, dẫn cô đi vào trong trang viên.
Mộc Mai đi theo quản gia vào ngôi nhà tráng lệ như cung điện.
“Mai đến rồi, mau vào ngồi đi.” Mẹ của Cố Văn, Bạch Vũ gọi Mộc Mai.
Dù bây giờ Cố Văn đã tàn phế, nhưng nói gì thì cũng là con trai nhỏ của mình.
“Cảm ơn mẹ.” Mộc Mai nói xong thì đi đến ghế sa lon ngồi xuống.
“Sau khi kết hôn, con ở cùng với Đình Sâm đã quen chưa? Tính cách của thằng bé rất kì quái, hi vọng con bỏ qua cho.” Bà Cố vừa nói, vừa cầm lấy hoa quả ngồi xuống cạnh Mộc Mai.
Mộc Mai khẽ gật đầu: “Sống chung với Cố Văn cũng không tệ.
Nhưng mà trước kia hai đứa chúng con chưa từng gặp nhau, còn phải ở chung rất lâu mới có thể hiểu rõ tính cách của nhau.
“Từ sau khi thằng bé gặp tai nạn xa cộ thì tính cách trở nên cực kỳ lạnh lùng.
Hai người các con có thể ở chung, điều này làm mẹ vô cùng vui vẻ.”
Bạch Vũ vừa nói vừa gọt hoa quả đặt vào tay Mộc Mai: “Ăn thử hoa quả đi, vừa được vận chuyển từ nước ngoài về”
“Cảm ơn mẹ, sao con có thể để mẹ gọt táo cho con được?” Đối với sự nhiệt Tình của người phụ nữ này, Mộc Mai khó mà chống đỡ được.
Từ lúc cô trở nên nghèo túng thì chưa từng có ai đối xử với cô như thế.
Trong khoảnh khắc Mộc Mai khó mà tiếp nhận được.
“Mọi người đều là người một nhà, còn khách sáo gì chứ.
Có muốn ăn gì thì có thể nói với mẹ, mẹ sẽ làm con hài lòng.” Bạch Vũ vừa nói vừa để dao trong tay xuống, ánh mắt lúc này với khi nấy hoàn toàn khác nhau.
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Chương 63Cô biết cuộc hôn nhân của hai người bọn họ là một sự sai lầm.Nếu không không phải cô thay Mộc Diệp gả cho Cố Văn, thì cả đời này bọn họ cũng sẽ không gặp nhau.Mộc Mai về đến phòng, thấy lúc trước căn phòng này được bố trí rất hài hòa, nhưng bây giờ Mộc Mai lại cảm giác cách bố trí này thật buồn cười.Lúc chiều, Mộc Mai nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ, mới biết đó là Cố Đình gọi.“Ba, sao ba có thời gian rảnh rồi gọi điện cho con vậy ạ?” Đã bao nhiêu năm Mộc Mai không gọi qua chữ này.Đột nhiên bây giờ lại xưng hô thế này, vẫn cảm thấy không quen.“Ba biết Văn vừa ra nước ngoài, con ở trong nhà chắc cũng buồn chán.Buổi tối con tới ăn cơm cùng ba và mẹ Văn gỊ.Giọng điệu của Cố Đình dịu dàng ôn hòa, không giống như ông chủ hay bắt nạt người khác.“Dạ ba, tối nay con sẽ về ạ.” Tuy nói như thế, nhưng trong lòng Mộc Mai vẫn cảm thấy lo lắng.Trừ Cố Nam ra, đối với những người lớn khác của nhà họ Cố cô đều không hề quen biết.Mộc Mai cũng không biết ba mẹ Cố Văn thích gì, nên tùy tiện mua chút thuốc bổ rồi ngồi lên xe đi đến nhà cũ của nhà họ Cố.Nhà cũ của nhà họ Cố ở Hà Thành là nơi đáng mơ ước, nhìn sân trong cũng đã chứng minh được khí chất của nhà họ Cố.Đã không thể dùng từ biệt thự để miêu tả nơi này, rõ ràng đây chính là một trang viên.“Mợ chủ đã tới rồi, mời đi theo tôi.”Quản gia đứng ở cổng nhìn thấy Mộc Mai tới nói với giọng điệu vô cùng khách sáo, dẫn cô đi vào trong trang viên.Mộc Mai đi theo quản gia vào ngôi nhà tráng lệ như cung điện.“Mai đến rồi, mau vào ngồi đi.” Mẹ của Cố Văn, Bạch Vũ gọi Mộc Mai.Dù bây giờ Cố Văn đã tàn phế, nhưng nói gì thì cũng là con trai nhỏ của mình.“Cảm ơn mẹ.” Mộc Mai nói xong thì đi đến ghế sa lon ngồi xuống.“Sau khi kết hôn, con ở cùng với Đình Sâm đã quen chưa? Tính cách của thằng bé rất kì quái, hi vọng con bỏ qua cho.” Bà Cố vừa nói, vừa cầm lấy hoa quả ngồi xuống cạnh Mộc Mai.Mộc Mai khẽ gật đầu: “Sống chung với Cố Văn cũng không tệ.Nhưng mà trước kia hai đứa chúng con chưa từng gặp nhau, còn phải ở chung rất lâu mới có thể hiểu rõ tính cách của nhau.“Từ sau khi thằng bé gặp tai nạn xa cộ thì tính cách trở nên cực kỳ lạnh lùng.Hai người các con có thể ở chung, điều này làm mẹ vô cùng vui vẻ.”Bạch Vũ vừa nói vừa gọt hoa quả đặt vào tay Mộc Mai: “Ăn thử hoa quả đi, vừa được vận chuyển từ nước ngoài về”“Cảm ơn mẹ, sao con có thể để mẹ gọt táo cho con được?” Đối với sự nhiệt Tình của người phụ nữ này, Mộc Mai khó mà chống đỡ được.Từ lúc cô trở nên nghèo túng thì chưa từng có ai đối xử với cô như thế.Trong khoảnh khắc Mộc Mai khó mà tiếp nhận được.“Mọi người đều là người một nhà, còn khách sáo gì chứ.Có muốn ăn gì thì có thể nói với mẹ, mẹ sẽ làm con hài lòng.” Bạch Vũ vừa nói vừa để dao trong tay xuống, ánh mắt lúc này với khi nấy hoàn toàn khác nhau.