Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 130

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Nói xong, Bạch Hà khinh thường liếc Cam Vân Đình một cái, cảm thấy đều là do cô.Bạch Kính Thành biết Bạch Hà có quan hệ khá thân với Mộc Diệp, nếu không có Bạch Hà hỗ trợ, Mộc Diệp tuyệt đối không dám làm càn như này.Anh không vui nói: "Có biết trên dưới không, mở miệng ra là cô ta này nọ.Cô ấy là chị dâu của em, chuyện hôm nay đến đây thôi, là anh nên anh không thể không nhắc nhở em, đừng bị người ta lợi dụng làm lá chắn.”Giọng điệu Bạch Kính Thành có chút trách cứ, cũng là thật lòng muốn nhắc nhở em gái.Cái cô Mộc Diệp kia anh vừa nhìn đã biết là ghê gớm.Nghe đến đó, Bạch Hà càng tức: “Anh, em là em gái củaanh, sao anh có thể nói em như vậy.Kể từ khi Cam Vân Đình xuất hiện anh liền không yêu thương em nữa, có.phải do cô ta nói gì không? Em biết ngay, người này chẳng tốt đẹp gì, để em dạy cho cô ta biết tay”Bạch Hà tức giận đi vê phía Cam Vân Đình.Bạch Kính Thành kéo cô ta lại: Bạch Hà, em đủ chưa? Em có biết mình đang làm gì không.Hôm nay là ngày kết hôn của anh, nếu dám bất kính với chị dâu em, anh sẽ cho em biết tay đấy”Ba mẹ hai người nhìn thấy con gái đanh cãi nhau thì đi tới hỏi han: Kính Thanh sao thế? Sao Hà lại tức giận?”"Ba mẹ hỏi nó ấy: Bạch Kính Thành không muốn nặng lời, định để Bạch Hà tự giải thích.Không ngờ thái độ của cô ta càng thêm ác liệt: "Dựa vào.cái gì mà bắt em, nói? Cũng vì cái cô Cam Vân Đình kia nên nhà em mới thành như này.Đừng tưởng rằng bây giờ cô ta đang mang thai thì em không dám động vào, ai biết trong bụng của cô ta là con của ai”"Hà, con học ai mà nói chuyện khó nghe thế.Chị dâu của con có con là tốt, hai đứa nó đều thật lòng yêu thương nhau, còn đừng nói khó nghe thế”Mẹ không vui trách cứ Bạch Hà, Cam Vân Đình và Bạch Kính Thành đã yêu nhau ba năm.Trong ba năm nay, Cam Vân Đình đối xử với hai người già họ rất tốt, cả nhà chỉ có mình Bạch Hà không hiểu chuyện.Bình thường thì thôi, hôm nay tuyệt đối không thể nuông chiều Bạch Hà, để cho con bé làm tân khách mất hứng."Mẹ, con thấy nó chơi với Mộc Diệp nên mới vậy.Khi còn bé rất ngoan, sau khi ở cùng với Mộc Diệp thì liền trở nên ác độc như vậy” Bạch Kính Thành tuyệt đối không cho phép ai thương tổn tới vợ của mình.Nếu đã cưới Cam Vân Đình thì không được để cô chịu tủi."Hà, anh con nói đúng đấy.Mặc dù Mộc Diệp là cháu gái trưởng nhà họ Mộc, nhưng mà tâm thuật bất chính, convề sau ít chơi với người ta thôi" Ba của hai người cũng lăn lộn nhiều năm trên thương trường, thấy qua muôn kiểungười.Tà ý trong mắt Mộc Diệp không giấu được.Bạch Hà không ngờ, người nhà mình lại vì một người ngoài mà đồng lòng trách cứ cô ta.Cô ta lui về sau một bước, chỉ tay vào bọn họ: "Tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta, vậy coi cô ta là con cái của mọi người là được.Từ giờ trở đi, con và mọi người đoạn tuyệt quan hệ" Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài.Bạch Kính Thành nhìn về phía ba: "Ba vẫn nên cho người đi theo nó đi, nếu không thì không biết nó lại gây ra chuyện gì nữa" ỗ Ba thở dài: "Đứa nhỏ này thật đúng là không khiến người khác bớt lo được.Con và Vân Đình nói chuyện, bảo nó đừng so do với Hà.Nó đang có thai, không thể xúc động, con nhất định phải chăm sóc nó cho tốt." Bạch Kính Thành gật đầu nói vâng.Mộc Diệp nhìn Cố Nam uống xong ly : rượu thì trong lòng mừng thầm.Tiệc rượu lại đột nhiên kết thúc, cô ta thấy Bạch Hà nổi giận đùng đùng đi tới thì giữ tay Bạch Hà lại: "Sao thế, sao mọi người đều đi hết rồi?”

Nói xong, Bạch Hà khinh thường liếc Cam Vân Đình một cái, cảm thấy đều là do cô.

Bạch Kính Thành biết Bạch Hà có quan hệ khá thân với Mộc Diệp, nếu không có Bạch Hà hỗ trợ, Mộc Diệp tuyệt đối không dám làm càn như này.

Anh không vui nói: "Có biết trên dưới không, mở miệng ra là cô ta này nọ.

Cô ấy là chị dâu của em, chuyện hôm nay đến đây thôi, là anh nên anh không thể không nhắc nhở em, đừng bị người ta lợi dụng làm lá chắn.”

Giọng điệu Bạch Kính Thành có chút trách cứ, cũng là thật lòng muốn nhắc nhở em gái.

Cái cô Mộc Diệp kia anh vừa nhìn đã biết là ghê gớm.

Nghe đến đó, Bạch Hà càng tức: “Anh, em là em gái của

anh, sao anh có thể nói em như vậy.

Kể từ khi Cam Vân Đình xuất hiện anh liền không yêu thương em nữa, có.

phải do cô ta nói gì không? Em biết ngay, người này chẳng tốt đẹp gì, để em dạy cho cô ta biết tay”

Bạch Hà tức giận đi vê phía Cam Vân Đình.

Bạch Kính Thành kéo cô ta lại: Bạch Hà, em đủ chưa? Em có biết mình đang làm gì không.

Hôm nay là ngày kết hôn của anh, nếu dám bất kính với chị dâu em, anh sẽ cho em biết tay đấy”

Ba mẹ hai người nhìn thấy con gái đanh cãi nhau thì đi tới hỏi han: Kính Thanh sao thế? Sao Hà lại tức giận?”

"Ba mẹ hỏi nó ấy: Bạch Kính Thành không muốn nặng lời, định để Bạch Hà tự giải thích.

Không ngờ thái độ của cô ta càng thêm ác liệt: "Dựa vào.

cái gì mà bắt em, nói? Cũng vì cái cô Cam Vân Đình kia nên nhà em mới thành như này.

Đừng tưởng rằng bây giờ cô ta đang mang thai thì em không dám động vào, ai biết trong bụng của cô ta là con của ai”

"Hà, con học ai mà nói chuyện khó nghe thế.

Chị dâu của con có con là tốt, hai đứa nó đều thật lòng yêu thương nhau, còn đừng nói khó nghe thế”

Mẹ không vui trách cứ Bạch Hà, Cam Vân Đình và Bạch Kính Thành đã yêu nhau ba năm.

Trong ba năm nay, Cam Vân Đình đối xử với hai người già họ rất tốt, cả nhà chỉ có mình Bạch Hà không hiểu chuyện.

Bình thường thì thôi, hôm nay tuyệt đối không thể nuông chiều Bạch Hà, để cho con bé làm tân khách mất hứng.

"Mẹ, con thấy nó chơi với Mộc Diệp nên mới vậy.

Khi còn bé rất ngoan, sau khi ở cùng với Mộc Diệp thì liền trở nên ác độc như vậy” Bạch Kính Thành tuyệt đối không cho phép ai thương tổn tới vợ của mình.

Nếu đã cưới Cam Vân Đình thì không được để cô chịu tủi.

"Hà, anh con nói đúng đấy.

Mặc dù Mộc Diệp là cháu gái trưởng nhà họ Mộc, nhưng mà tâm thuật bất chính, con

về sau ít chơi với người ta thôi" Ba của hai người cũng lăn lộn nhiều năm trên thương trường, thấy qua muôn kiểu

người.

Tà ý trong mắt Mộc Diệp không giấu được.

Bạch Hà không ngờ, người nhà mình lại vì một người ngoài mà đồng lòng trách cứ cô ta.

Cô ta lui về sau một bước, chỉ tay vào bọn họ: "Tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta, vậy coi cô ta là con cái của mọi người là được.

Từ giờ trở đi, con và mọi người đoạn tuyệt quan hệ" Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài.

Bạch Kính Thành nhìn về phía ba: "Ba vẫn nên cho người đi theo nó đi, nếu không thì không biết nó lại gây ra chuyện gì nữa" ỗ Ba thở dài: "Đứa nhỏ này thật đúng là không khiến người khác bớt lo được.

Con và Vân Đình nói chuyện, bảo nó đừng so do với Hà.

Nó đang có thai, không thể xúc động, con nhất định phải chăm sóc nó cho tốt." Bạch Kính Thành gật đầu nói vâng.

Mộc Diệp nhìn Cố Nam uống xong ly : rượu thì trong lòng mừng thầm.

Tiệc rượu lại đột nhiên kết thúc, cô ta thấy Bạch Hà nổi giận đùng đùng đi tới thì giữ tay Bạch Hà lại: "Sao thế, sao mọi người đều đi hết rồi?”

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Nói xong, Bạch Hà khinh thường liếc Cam Vân Đình một cái, cảm thấy đều là do cô.Bạch Kính Thành biết Bạch Hà có quan hệ khá thân với Mộc Diệp, nếu không có Bạch Hà hỗ trợ, Mộc Diệp tuyệt đối không dám làm càn như này.Anh không vui nói: "Có biết trên dưới không, mở miệng ra là cô ta này nọ.Cô ấy là chị dâu của em, chuyện hôm nay đến đây thôi, là anh nên anh không thể không nhắc nhở em, đừng bị người ta lợi dụng làm lá chắn.”Giọng điệu Bạch Kính Thành có chút trách cứ, cũng là thật lòng muốn nhắc nhở em gái.Cái cô Mộc Diệp kia anh vừa nhìn đã biết là ghê gớm.Nghe đến đó, Bạch Hà càng tức: “Anh, em là em gái củaanh, sao anh có thể nói em như vậy.Kể từ khi Cam Vân Đình xuất hiện anh liền không yêu thương em nữa, có.phải do cô ta nói gì không? Em biết ngay, người này chẳng tốt đẹp gì, để em dạy cho cô ta biết tay”Bạch Hà tức giận đi vê phía Cam Vân Đình.Bạch Kính Thành kéo cô ta lại: Bạch Hà, em đủ chưa? Em có biết mình đang làm gì không.Hôm nay là ngày kết hôn của anh, nếu dám bất kính với chị dâu em, anh sẽ cho em biết tay đấy”Ba mẹ hai người nhìn thấy con gái đanh cãi nhau thì đi tới hỏi han: Kính Thanh sao thế? Sao Hà lại tức giận?”"Ba mẹ hỏi nó ấy: Bạch Kính Thành không muốn nặng lời, định để Bạch Hà tự giải thích.Không ngờ thái độ của cô ta càng thêm ác liệt: "Dựa vào.cái gì mà bắt em, nói? Cũng vì cái cô Cam Vân Đình kia nên nhà em mới thành như này.Đừng tưởng rằng bây giờ cô ta đang mang thai thì em không dám động vào, ai biết trong bụng của cô ta là con của ai”"Hà, con học ai mà nói chuyện khó nghe thế.Chị dâu của con có con là tốt, hai đứa nó đều thật lòng yêu thương nhau, còn đừng nói khó nghe thế”Mẹ không vui trách cứ Bạch Hà, Cam Vân Đình và Bạch Kính Thành đã yêu nhau ba năm.Trong ba năm nay, Cam Vân Đình đối xử với hai người già họ rất tốt, cả nhà chỉ có mình Bạch Hà không hiểu chuyện.Bình thường thì thôi, hôm nay tuyệt đối không thể nuông chiều Bạch Hà, để cho con bé làm tân khách mất hứng."Mẹ, con thấy nó chơi với Mộc Diệp nên mới vậy.Khi còn bé rất ngoan, sau khi ở cùng với Mộc Diệp thì liền trở nên ác độc như vậy” Bạch Kính Thành tuyệt đối không cho phép ai thương tổn tới vợ của mình.Nếu đã cưới Cam Vân Đình thì không được để cô chịu tủi."Hà, anh con nói đúng đấy.Mặc dù Mộc Diệp là cháu gái trưởng nhà họ Mộc, nhưng mà tâm thuật bất chính, convề sau ít chơi với người ta thôi" Ba của hai người cũng lăn lộn nhiều năm trên thương trường, thấy qua muôn kiểungười.Tà ý trong mắt Mộc Diệp không giấu được.Bạch Hà không ngờ, người nhà mình lại vì một người ngoài mà đồng lòng trách cứ cô ta.Cô ta lui về sau một bước, chỉ tay vào bọn họ: "Tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta, vậy coi cô ta là con cái của mọi người là được.Từ giờ trở đi, con và mọi người đoạn tuyệt quan hệ" Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài.Bạch Kính Thành nhìn về phía ba: "Ba vẫn nên cho người đi theo nó đi, nếu không thì không biết nó lại gây ra chuyện gì nữa" ỗ Ba thở dài: "Đứa nhỏ này thật đúng là không khiến người khác bớt lo được.Con và Vân Đình nói chuyện, bảo nó đừng so do với Hà.Nó đang có thai, không thể xúc động, con nhất định phải chăm sóc nó cho tốt." Bạch Kính Thành gật đầu nói vâng.Mộc Diệp nhìn Cố Nam uống xong ly : rượu thì trong lòng mừng thầm.Tiệc rượu lại đột nhiên kết thúc, cô ta thấy Bạch Hà nổi giận đùng đùng đi tới thì giữ tay Bạch Hà lại: "Sao thế, sao mọi người đều đi hết rồi?”

Chương 130