Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 134

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Mọi khi đều thấy Cố Nam tận tình đưa đón săn sóc Mộc Diệp, thậm chí còn đưa cô ta vào tận nhà, nhưng hôm nay nhìn dáng vẻ Mộc Diệp có vẻ không vui lắm, chẳng lẽ là bọn họ lại cãi nhau rồi sao?"Cố Nam cảm thấy không được khỏe lắm nên tôi đã bảo anh ấy đi về trước rồi" Mộc Diệp chỉ giải thích cho có lệ vài câu rồi cô ta đi thẳng về phòng của mình.¡ Cô ta chắc chắn sẽ không để cho bất kỳ ai biết chuyện cô ta muốn ra tay với Cố Nam.Sáng sớm, hừng đông vừa mới ló dạng.Mộc Mai ăn sáng với Cố Văn rồi cả hai cùng nhau đến công ty trước.Trên đường đi, hai người họ đã cố gắng tìm kiếm lại một lần nhưng vẫn chẳng tìm được tin tức quan trọng nào, Mộc Mai nhếch miệng nói: "Xem ra Mộc Diệp vấn chưa thành công rồi”Cố Văn nghe thấy vậy nhưng không nói gì, bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, anh chỉ khẽ cau mày rồi không nghe mà cúp luôn.Mộc Mai nhìn thấy trên màn hình hiện lên chữ "Bạch Lâm Anh, cô hỏi: "Tại sao anh không nhận điện thoại?" "Có lẽ là chuyện của công ty, mà chúng ta cũng sắp đến nơi rồi nên tôi sẽ hỏi thẳng bọn họ luôn" Đương nhiên là Cố Văn không muốn để Mộc Mai hỏi thêm về chuyện này nữa.Mộc Mai cảm thấy hơi buồn, vì trong công ty không có nhân viên nào tên Bạch Lâm Anh cả, cô vốn cứ tưởng rằng quan hệ của hai người đã trở nên thân thiết khôngcó khẽ hở nhưng xem ra bây giờ Cố Văn vẫn còn rất nhiều bí mật mà cô không biết.Sau khi tới công ty, để Mộc Mai rời đi thì Cố Văn mới gọi điện lại, anh nói: "Đã tìm được người chưa?”“Cậu hai, sau khi cứu được cậu thì người phụ nữ kia cũng mất tích luôn, liệu có phải những người kia đã biết chuyện rồi bắt cô ta đi rồi không ạ”Bạch Lâm Anh đã lật tung toàn bộ Hà Thành nhưng vần không tìm được người phụ nữ tên Lý Mai An kia.: "Cứ tìm tiếp đi: Cố Văn bỗng cảm thấy hơi áy náy, dù sao thì người phụ nữ đó cũng là người có ơn cứu mạng của anh, nếu cô ấy thật sự bị rơi vào tình huống nguy hiểm vì anh thì anh càng phải tìm bằng được cô ấy.Sau khi dặn dò Bạch Lâm Anh vài câu thì Cố Văn trở về phòng làm việc, toàn bộ tâm trí đều chìm trong đống công việc.Mộc Mai đứng ở bên ngoài, tâm trạng của cô có vẻ nặngnề, trong lúc lơ đấng thì bỗng có người gõ xuống chiếc.bàn trước mặt hai cái: "Xin hỏi anh Cố có ở bên trong không ạ?”Người hỏi là một cô gái xinh đẹp tựa búp bê, khuôn mặt vô cùng tỉnh tế, hơn nữa lúc này cô ấy còn đang nở một nụ cười ngọt ngào làm tan chảy lòng người."Xin hỏi cô tìm anh ấy có chuyện gì thế ạ?”Băng giác quan thứ sáu vốn có của phụ nữ, Mộc Mai có thể cảm nhận được mối quan hệ của người con gái này với Cố Văn không hời hợt chút nào."Nếu anh ấy đang ở bên trong thì tôi đi vào luôn nhé." Mộc Mai còn chưa kịp ngăn lại thì cô gái ấy đã mỉm cười bước vào phòng làm việc của Cố Văn.Mộc Mai có thể nhìn thấy từng hành động của hai người họ một cách rõ ràng qua tấm chớp cửa sổ, người con gái kia „ lao thẳng vào lòng của Cố Văn với vẻ mặt tươi cười, tràn đầy hạnh phúc.Mộc Mai vội lẻn ra ngoài, cô rất sợ khi phải nhìn cảnh Cố Văn ôm ấp người con gái khác một cách thâm tình.Nhưng đúng lúc cô quay đầu lại thì Cố Văn đã vội vàng đẩy cô gái ở trong lòng ra với vẻ chán ghét, vậy nên cô đã không nhìn thấy hành động của anh."Gô đến đây làm gì?”.

Mọi khi đều thấy Cố Nam tận tình đưa đón săn sóc Mộc Diệp, thậm chí còn đưa cô ta vào tận nhà, nhưng hôm nay nhìn dáng vẻ Mộc Diệp có vẻ không vui lắm, chẳng lẽ là bọn họ lại cãi nhau rồi sao?

"Cố Nam cảm thấy không được khỏe lắm nên tôi đã bảo anh ấy đi về trước rồi" Mộc Diệp chỉ giải thích cho có lệ vài câu rồi cô ta đi thẳng về phòng của mình.

¡ Cô ta chắc chắn sẽ không để cho bất kỳ ai biết chuyện cô ta muốn ra tay với Cố Nam.

Sáng sớm, hừng đông vừa mới ló dạng.

Mộc Mai ăn sáng với Cố Văn rồi cả hai cùng nhau đến công ty trước.

Trên đường đi, hai người họ đã cố gắng tìm kiếm lại một lần nhưng vẫn chẳng tìm được tin tức quan trọng nào, Mộc Mai nhếch miệng nói: "Xem ra Mộc Diệp vấn chưa thành công rồi”

Cố Văn nghe thấy vậy nhưng không nói gì, bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, anh chỉ khẽ cau mày rồi không nghe mà cúp luôn.

Mộc Mai nhìn thấy trên màn hình hiện lên chữ "Bạch Lâm Anh, cô hỏi: "Tại sao anh không nhận điện thoại?" "Có lẽ là chuyện của công ty, mà chúng ta cũng sắp đến nơi rồi nên tôi sẽ hỏi thẳng bọn họ luôn" Đương nhiên là Cố Văn không muốn để Mộc Mai hỏi thêm về chuyện này nữa.

Mộc Mai cảm thấy hơi buồn, vì trong công ty không có nhân viên nào tên Bạch Lâm Anh cả, cô vốn cứ tưởng rằng quan hệ của hai người đã trở nên thân thiết không

có khẽ hở nhưng xem ra bây giờ Cố Văn vẫn còn rất nhiều bí mật mà cô không biết.

Sau khi tới công ty, để Mộc Mai rời đi thì Cố Văn mới gọi điện lại, anh nói: "Đã tìm được người chưa?”

“Cậu hai, sau khi cứu được cậu thì người phụ nữ kia cũng mất tích luôn, liệu có phải những người kia đã biết chuyện rồi bắt cô ta đi rồi không ạ”

Bạch Lâm Anh đã lật tung toàn bộ Hà Thành nhưng vần không tìm được người phụ nữ tên Lý Mai An kia.

: "Cứ tìm tiếp đi: Cố Văn bỗng cảm thấy hơi áy náy, dù sao thì người phụ nữ đó cũng là người có ơn cứu mạng của anh, nếu cô ấy thật sự bị rơi vào tình huống nguy hiểm vì anh thì anh càng phải tìm bằng được cô ấy.

Sau khi dặn dò Bạch Lâm Anh vài câu thì Cố Văn trở về phòng làm việc, toàn bộ tâm trí đều chìm trong đống công việc.

Mộc Mai đứng ở bên ngoài, tâm trạng của cô có vẻ nặng

nề, trong lúc lơ đấng thì bỗng có người gõ xuống chiếc.

bàn trước mặt hai cái: "Xin hỏi anh Cố có ở bên trong không ạ?”

Người hỏi là một cô gái xinh đẹp tựa búp bê, khuôn mặt vô cùng tỉnh tế, hơn nữa lúc này cô ấy còn đang nở một nụ cười ngọt ngào làm tan chảy lòng người.

"Xin hỏi cô tìm anh ấy có chuyện gì thế ạ?”

Băng giác quan thứ sáu vốn có của phụ nữ, Mộc Mai có thể cảm nhận được mối quan hệ của người con gái này với Cố Văn không hời hợt chút nào.

"Nếu anh ấy đang ở bên trong thì tôi đi vào luôn nhé." Mộc Mai còn chưa kịp ngăn lại thì cô gái ấy đã mỉm cười bước vào phòng làm việc của Cố Văn.

Mộc Mai có thể nhìn thấy từng hành động của hai người họ một cách rõ ràng qua tấm chớp cửa sổ, người con gái kia „ lao thẳng vào lòng của Cố Văn với vẻ mặt tươi cười, tràn đầy hạnh phúc.

Mộc Mai vội lẻn ra ngoài, cô rất sợ khi phải nhìn cảnh Cố Văn ôm ấp người con gái khác một cách thâm tình.

Nhưng đúng lúc cô quay đầu lại thì Cố Văn đã vội vàng đẩy cô gái ở trong lòng ra với vẻ chán ghét, vậy nên cô đã không nhìn thấy hành động của anh.

"Gô đến đây làm gì?”.

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Mọi khi đều thấy Cố Nam tận tình đưa đón săn sóc Mộc Diệp, thậm chí còn đưa cô ta vào tận nhà, nhưng hôm nay nhìn dáng vẻ Mộc Diệp có vẻ không vui lắm, chẳng lẽ là bọn họ lại cãi nhau rồi sao?"Cố Nam cảm thấy không được khỏe lắm nên tôi đã bảo anh ấy đi về trước rồi" Mộc Diệp chỉ giải thích cho có lệ vài câu rồi cô ta đi thẳng về phòng của mình.¡ Cô ta chắc chắn sẽ không để cho bất kỳ ai biết chuyện cô ta muốn ra tay với Cố Nam.Sáng sớm, hừng đông vừa mới ló dạng.Mộc Mai ăn sáng với Cố Văn rồi cả hai cùng nhau đến công ty trước.Trên đường đi, hai người họ đã cố gắng tìm kiếm lại một lần nhưng vẫn chẳng tìm được tin tức quan trọng nào, Mộc Mai nhếch miệng nói: "Xem ra Mộc Diệp vấn chưa thành công rồi”Cố Văn nghe thấy vậy nhưng không nói gì, bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, anh chỉ khẽ cau mày rồi không nghe mà cúp luôn.Mộc Mai nhìn thấy trên màn hình hiện lên chữ "Bạch Lâm Anh, cô hỏi: "Tại sao anh không nhận điện thoại?" "Có lẽ là chuyện của công ty, mà chúng ta cũng sắp đến nơi rồi nên tôi sẽ hỏi thẳng bọn họ luôn" Đương nhiên là Cố Văn không muốn để Mộc Mai hỏi thêm về chuyện này nữa.Mộc Mai cảm thấy hơi buồn, vì trong công ty không có nhân viên nào tên Bạch Lâm Anh cả, cô vốn cứ tưởng rằng quan hệ của hai người đã trở nên thân thiết khôngcó khẽ hở nhưng xem ra bây giờ Cố Văn vẫn còn rất nhiều bí mật mà cô không biết.Sau khi tới công ty, để Mộc Mai rời đi thì Cố Văn mới gọi điện lại, anh nói: "Đã tìm được người chưa?”“Cậu hai, sau khi cứu được cậu thì người phụ nữ kia cũng mất tích luôn, liệu có phải những người kia đã biết chuyện rồi bắt cô ta đi rồi không ạ”Bạch Lâm Anh đã lật tung toàn bộ Hà Thành nhưng vần không tìm được người phụ nữ tên Lý Mai An kia.: "Cứ tìm tiếp đi: Cố Văn bỗng cảm thấy hơi áy náy, dù sao thì người phụ nữ đó cũng là người có ơn cứu mạng của anh, nếu cô ấy thật sự bị rơi vào tình huống nguy hiểm vì anh thì anh càng phải tìm bằng được cô ấy.Sau khi dặn dò Bạch Lâm Anh vài câu thì Cố Văn trở về phòng làm việc, toàn bộ tâm trí đều chìm trong đống công việc.Mộc Mai đứng ở bên ngoài, tâm trạng của cô có vẻ nặngnề, trong lúc lơ đấng thì bỗng có người gõ xuống chiếc.bàn trước mặt hai cái: "Xin hỏi anh Cố có ở bên trong không ạ?”Người hỏi là một cô gái xinh đẹp tựa búp bê, khuôn mặt vô cùng tỉnh tế, hơn nữa lúc này cô ấy còn đang nở một nụ cười ngọt ngào làm tan chảy lòng người."Xin hỏi cô tìm anh ấy có chuyện gì thế ạ?”Băng giác quan thứ sáu vốn có của phụ nữ, Mộc Mai có thể cảm nhận được mối quan hệ của người con gái này với Cố Văn không hời hợt chút nào."Nếu anh ấy đang ở bên trong thì tôi đi vào luôn nhé." Mộc Mai còn chưa kịp ngăn lại thì cô gái ấy đã mỉm cười bước vào phòng làm việc của Cố Văn.Mộc Mai có thể nhìn thấy từng hành động của hai người họ một cách rõ ràng qua tấm chớp cửa sổ, người con gái kia „ lao thẳng vào lòng của Cố Văn với vẻ mặt tươi cười, tràn đầy hạnh phúc.Mộc Mai vội lẻn ra ngoài, cô rất sợ khi phải nhìn cảnh Cố Văn ôm ấp người con gái khác một cách thâm tình.Nhưng đúng lúc cô quay đầu lại thì Cố Văn đã vội vàng đẩy cô gái ở trong lòng ra với vẻ chán ghét, vậy nên cô đã không nhìn thấy hành động của anh."Gô đến đây làm gì?”.

Chương 134