Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 185

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… “Tôi đã bảo chuyện hợp đồng để lát nữa rồi nói rồi mà, tôi cũng chỉ muốn tâm sự với cô một chút mà thôi, hay là chúng ta ra ngoài uống một chén đi.”Nói xong, tay của Giám đốc Ân bắt đầu làm loạn.Mộc Mai gạt tay Giám đốc Ân ra, hai mày cô nhíu lại, tỏ vẻ không vui: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tự trọng” “Chuyện này có gì đâu mà phải tự trọng chứ.Cố Văn cũng chỉ là một tên què mà thôi, chẳng lẽ tôi còn kém hơn anh ta à? Nếu cô đi theo tôi, tôi có thể làm cho nửa đời sau của cô không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa” Nói xong, anh ta lại càng thêm làm loạn hơn.Mộc Mai liêu mạng đẩy anh ta ra: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tôn trọng tôi một chút.Nếu anh qua đây thì tôi sẽ gọi người tới đấy.Đây là Tập đoàn Hưng Thịnh đấy!"“Gái con ả đàn bà này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, cô cũng chỉ là thư kí của Cố Văn mà thôi, còn dám hô to gọi nhỏ với tôi à? Cô biết tôi có thân phận gì không?”“Anh có thân phận gì?” Lúc này Cố Văn đúng lúc trở về, anh nghe Giám đốc Ân nói ra những lời này bèn cười lạnh hỏi.¡ Giám đốc Ân nhìn thấy Cố Văn tiến vào thì lập tức nở nụ cười toe toét: “Giám đốc Nam, tôi thấy thư ký của anh có chút không nghe lời nên muốn giúp cậu dạy dỗ một phen””“Phải vậy không? Vậy thì tôi thật sự rất cảm ơn anh” Biểu cảm trên mặt Cố Văn bổng trở nên lạnh lùng.“Chuyện này có gì đâu mà khách ị sáo, mọi người đều là người một nhà, tôi cũng chỉ muốn giúp người bận rộn như giám đốc Văn đây một chút mà thôi” Giám đốc Ân mỉm cười, anh ta liếc mắt nhìn về phía Mộc Mai.“Thật đúng là không biết xấu hổ” Cố Văn tức giận mắng.“Cố Văn, tôi khuyên anh nên nói chuyện cho đàng hoàng.Bây giờ tôi đang mang theo hợp đồng mấy ngàn vạn, anh không sợ tôi sẽ hủy hợp đồng à?” Giám đốc Ân ép hỏi.Nhưng mà Cố Văn lại không hề để bụng: “Quý công ty đã ký hợp đồng sở hữu với công ty của chúng tôi rồi.Bản hợp đồng của anh ở đâu mà có, trên này cũng có nhiều sơ hở, chẳng lẽ anh không nhìn ra được à? Không ngờ cậu hai nhà họ Trương lại ngu dốt thế này, xem ra tôi thật sự cần phải gọi điện thoại sang cho ông Vũ để ông ấy dạy dỗ lại anh”“Cậu...!Cố Văn, cậu đừng có mà khinh người quá đáng.Bây giờ cậu cũng có khác gì tôi đâu hả? Hiện giờ cậu cũng chỉ đang làm công cho Cố Nam mà thôi”“Á..” Giây tiếp theo, Cố Văn đánh một quyên vào ngực của người đàn ông kia.Tiếng xương cốt vỡ vụn làm Mộc Mai hít hà một hơi.“Cố Văn...!Cậu...!Cậu cũng chỉ là một thắng què mà thôi...” Giám đốc Ân bị đau, liền tức giận mắng.“Ông còn chưa cút” Giọng nói của Cố Văn cực kỳ lạnh nhạt.“Cậu...!Cậu chờ đó cho tôi” Giám đốc Ân ôm ngực rời đi, đồng thời thề tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh.Cố Văn quay đầu lại nhìn Mộc Mai, anh nhanh chóng nắmlấy tay cô rồi hỏi: “Người đàn ông kia có ức h**p em không?”“Không có” Mộc Mai lắc đầu.“Thật xin lỗi, lẽ ra anh nên về sớm hơn một chút” Cố Văn đau lòng quan tâm nói.Mộc Mai nhìn thấy Cố Văn lo lắng cho cô, trong lòng không khỏi xẹt qua một tia ấm áp..

“Tôi đã bảo chuyện hợp đồng để lát nữa rồi nói rồi mà, tôi cũng chỉ muốn tâm sự với cô một chút mà thôi, hay là chúng ta ra ngoài uống một chén đi.”

Nói xong, tay của Giám đốc Ân bắt đầu làm loạn.

Mộc Mai gạt tay Giám đốc Ân ra, hai mày cô nhíu lại, tỏ vẻ không vui: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tự trọng” “Chuyện này có gì đâu mà phải tự trọng chứ.

Cố Văn cũng chỉ là một tên què mà thôi, chẳng lẽ tôi còn kém hơn anh ta à? Nếu cô đi theo tôi, tôi có thể làm cho nửa đời sau của cô không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa” Nói xong, anh ta lại càng thêm làm loạn hơn.

Mộc Mai liêu mạng đẩy anh ta ra: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tôn trọng tôi một chút.

Nếu anh qua đây thì tôi sẽ gọi người tới đấy.

Đây là Tập đoàn Hưng Thịnh đấy!"

“Gái con ả đàn bà này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, cô cũng chỉ là thư kí của Cố Văn mà thôi, còn dám hô to gọi nhỏ với tôi à? Cô biết tôi có thân phận gì không?”

“Anh có thân phận gì?” Lúc này Cố Văn đúng lúc trở về, anh nghe Giám đốc Ân nói ra những lời này bèn cười lạnh hỏi.

¡ Giám đốc Ân nhìn thấy Cố Văn tiến vào thì lập tức nở nụ cười toe toét: “Giám đốc Nam, tôi thấy thư ký của anh có chút không nghe lời nên muốn giúp cậu dạy dỗ một phen””

“Phải vậy không? Vậy thì tôi thật sự rất cảm ơn anh” Biểu cảm trên mặt Cố Văn bổng trở nên lạnh lùng.

“Chuyện này có gì đâu mà khách ị sáo, mọi người đều là người một nhà, tôi cũng chỉ muốn giúp người bận rộn như giám đốc Văn đây một chút mà thôi” Giám đốc Ân mỉm cười, anh ta liếc mắt nhìn về phía Mộc Mai.

“Thật đúng là không biết xấu hổ” Cố Văn tức giận mắng.

“Cố Văn, tôi khuyên anh nên nói chuyện cho đàng hoàng.

Bây giờ tôi đang mang theo hợp đồng mấy ngàn vạn, anh không sợ tôi sẽ hủy hợp đồng à?” Giám đốc Ân ép hỏi.

Nhưng mà Cố Văn lại không hề để bụng: “Quý công ty đã ký hợp đồng sở hữu với công ty của chúng tôi rồi.

Bản hợp đồng của anh ở đâu mà có, trên này cũng có nhiều sơ hở, chẳng lẽ anh không nhìn ra được à? Không ngờ cậu hai nhà họ Trương lại ngu dốt thế này, xem ra tôi thật sự cần phải gọi điện thoại sang cho ông Vũ để ông ấy dạy dỗ lại anh”

“Cậu...!Cố Văn, cậu đừng có mà khinh người quá đáng.

Bây giờ cậu cũng có khác gì tôi đâu hả? Hiện giờ cậu cũng chỉ đang làm công cho Cố Nam mà thôi”

“Á..” Giây tiếp theo, Cố Văn đánh một quyên vào ngực của người đàn ông kia.

Tiếng xương cốt vỡ vụn làm Mộc Mai hít hà một hơi.

“Cố Văn...!Cậu...!Cậu cũng chỉ là một thắng què mà thôi...” Giám đốc Ân bị đau, liền tức giận mắng.

“Ông còn chưa cút” Giọng nói của Cố Văn cực kỳ lạnh nhạt.

“Cậu...!Cậu chờ đó cho tôi” Giám đốc Ân ôm ngực rời đi, đồng thời thề tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh.

Cố Văn quay đầu lại nhìn Mộc Mai, anh nhanh chóng nắm

lấy tay cô rồi hỏi: “Người đàn ông kia có ức h**p em không?”

“Không có” Mộc Mai lắc đầu.

“Thật xin lỗi, lẽ ra anh nên về sớm hơn một chút” Cố Văn đau lòng quan tâm nói.

Mộc Mai nhìn thấy Cố Văn lo lắng cho cô, trong lòng không khỏi xẹt qua một tia ấm áp..

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… “Tôi đã bảo chuyện hợp đồng để lát nữa rồi nói rồi mà, tôi cũng chỉ muốn tâm sự với cô một chút mà thôi, hay là chúng ta ra ngoài uống một chén đi.”Nói xong, tay của Giám đốc Ân bắt đầu làm loạn.Mộc Mai gạt tay Giám đốc Ân ra, hai mày cô nhíu lại, tỏ vẻ không vui: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tự trọng” “Chuyện này có gì đâu mà phải tự trọng chứ.Cố Văn cũng chỉ là một tên què mà thôi, chẳng lẽ tôi còn kém hơn anh ta à? Nếu cô đi theo tôi, tôi có thể làm cho nửa đời sau của cô không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa” Nói xong, anh ta lại càng thêm làm loạn hơn.Mộc Mai liêu mạng đẩy anh ta ra: “Giám đốc Ân, mong anh hãy tôn trọng tôi một chút.Nếu anh qua đây thì tôi sẽ gọi người tới đấy.Đây là Tập đoàn Hưng Thịnh đấy!"“Gái con ả đàn bà này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, cô cũng chỉ là thư kí của Cố Văn mà thôi, còn dám hô to gọi nhỏ với tôi à? Cô biết tôi có thân phận gì không?”“Anh có thân phận gì?” Lúc này Cố Văn đúng lúc trở về, anh nghe Giám đốc Ân nói ra những lời này bèn cười lạnh hỏi.¡ Giám đốc Ân nhìn thấy Cố Văn tiến vào thì lập tức nở nụ cười toe toét: “Giám đốc Nam, tôi thấy thư ký của anh có chút không nghe lời nên muốn giúp cậu dạy dỗ một phen””“Phải vậy không? Vậy thì tôi thật sự rất cảm ơn anh” Biểu cảm trên mặt Cố Văn bổng trở nên lạnh lùng.“Chuyện này có gì đâu mà khách ị sáo, mọi người đều là người một nhà, tôi cũng chỉ muốn giúp người bận rộn như giám đốc Văn đây một chút mà thôi” Giám đốc Ân mỉm cười, anh ta liếc mắt nhìn về phía Mộc Mai.“Thật đúng là không biết xấu hổ” Cố Văn tức giận mắng.“Cố Văn, tôi khuyên anh nên nói chuyện cho đàng hoàng.Bây giờ tôi đang mang theo hợp đồng mấy ngàn vạn, anh không sợ tôi sẽ hủy hợp đồng à?” Giám đốc Ân ép hỏi.Nhưng mà Cố Văn lại không hề để bụng: “Quý công ty đã ký hợp đồng sở hữu với công ty của chúng tôi rồi.Bản hợp đồng của anh ở đâu mà có, trên này cũng có nhiều sơ hở, chẳng lẽ anh không nhìn ra được à? Không ngờ cậu hai nhà họ Trương lại ngu dốt thế này, xem ra tôi thật sự cần phải gọi điện thoại sang cho ông Vũ để ông ấy dạy dỗ lại anh”“Cậu...!Cố Văn, cậu đừng có mà khinh người quá đáng.Bây giờ cậu cũng có khác gì tôi đâu hả? Hiện giờ cậu cũng chỉ đang làm công cho Cố Nam mà thôi”“Á..” Giây tiếp theo, Cố Văn đánh một quyên vào ngực của người đàn ông kia.Tiếng xương cốt vỡ vụn làm Mộc Mai hít hà một hơi.“Cố Văn...!Cậu...!Cậu cũng chỉ là một thắng què mà thôi...” Giám đốc Ân bị đau, liền tức giận mắng.“Ông còn chưa cút” Giọng nói của Cố Văn cực kỳ lạnh nhạt.“Cậu...!Cậu chờ đó cho tôi” Giám đốc Ân ôm ngực rời đi, đồng thời thề tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh.Cố Văn quay đầu lại nhìn Mộc Mai, anh nhanh chóng nắmlấy tay cô rồi hỏi: “Người đàn ông kia có ức h**p em không?”“Không có” Mộc Mai lắc đầu.“Thật xin lỗi, lẽ ra anh nên về sớm hơn một chút” Cố Văn đau lòng quan tâm nói.Mộc Mai nhìn thấy Cố Văn lo lắng cho cô, trong lòng không khỏi xẹt qua một tia ấm áp..

Chương 185