Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…
Chương 240
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Mộc Mai đang lên kế hoạch trong đầu, chợt nhận được cuộc gọi của chú: “Có chuyện gì không chú?”“Ông của mày không may bị ngã cầu thang.Mau đến bệnh viện đi, tao sợ: ¿ là không ổn rồi” Lời nói của Mộc Sĩ khiến Mộc Mai choáng váng, sau đó cùng Cố Văn đến bệnh viện.: Trong xe, Mộc Mai có chút căng thẳng, †uy rằng trước đây không có quan hệ tốt với ông nội, nhưng khi cha còn sống, ông nội đã chăm sóc cho cô rất tốt, dù thế nào cũng không thể để ông nội xảy ra chuyện.Mộc Mai vội vã đến bệnh viện.Trong phòng, ông nội vẫn còn hôn mê, và Mộc Sĩ và Tô Ngọc Vân đang ngồi cạnh giường.“Ông nội làm sao mà ngã cầu thang được?”Tô Ngọc Vân ở bên cạnh nói: “Ông của cháu đã lớn tuốirồi, cháu đừng quá lo lắng.Bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật rồi.Về phân khi nào ông tỉnh lại là tùy duyên”Mộc Mai quay đầu lại, trong mắt b*n r* một tia lạnh lùng: “Chuyện quái quỷ gì vậy? Nói cho tôi rõ ràng đi, có phải bà hại ông nội tôi không, chả mẹ tôi cũng bị các người hại chết, công ty nhà họ Mộc đều nằm trong tay các người.Tại sao các người còn không tha cho ông nội tôi?”“Cô nhãi chết tiệt này, tại sao lại trách tao! Ông nội mày tự mình té ngã, chẳng lẽ mày muốn tao suốt ngày kè kè theo ông ấy sao? Ngôi nhà này rộng như vậy, tao làm sao mà lúc nào cũng đi theo ông ấy được?”Mộc Mai nhìn vẻ mặt không chút đau lòng nào của.TôNgọc Vân, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.Chú ở bên cạnh lại có chút lo lắng, xem ra chuyện này cũng không biết, Mộc Mai phải tìm hiểu xem có chuyện 9ì.“Mộc Mai, đừng làm loạn ở bệnh viện.Ông của cháu vừa qua khỏi cơn nguy kịch và chưa tỉnh lại.Cháu đừng chọc tức ông ấy nữa, được không?Thím của cháu không thể luôn theo sát ông ấy được.Đừng trách thím ấy vì chuyện này, cháu bình tĩnh lại đi” Mộc Sĩ không ngờ ba mình lại ngã xuống lầu, ông ấy tuổi tác đã cao nên lần này lành ít dữ nhiều.Mộc Mai lau nước mắt, không để ý đến lời nói của ông ta, thay vào đó, cô quay lại nhìn Cố Văn, người vấn luôn im lặng bên cạnh cô: “Anh có thể liên hệ với một bác sĩ ở nước ngoài để cứu ông nội em không?” ì “Vừa rồi trên đường tới đây, anh đã liên lạc rồi, nhưng ông nội có đủ khả năng phấu thuật lần thứ hai không?”.Truyện Cổ ĐạiMộc Đoàn không giống người trẻ tuổi, sau một cú ngã và một ca phẫu thuật cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu làm ca phẫu thuật thứ hai thì có thể ảnh hưởng đến tính mạng của ông.Mộc Mai lo lắng không nói nên lời.Tô Ngọc Vân nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của cô gái trước mặt, bà ta bắt đầu nhấch mép: “Bây giờ mới biết buồn sao, mày nhớ lại hồi đó mày đã làm gì đi, tao chưa từng biết mày quan tâm đến ông nội mày nhiều như thế đấy.Rời nhà đi bao nhiêu năm như vậy cũng không thèm về thăm, bây giờ thì chỉ biết ở đây khóc.Tao thấy mày chỉ làmuốn tranh giành tài sản mà thôi!”“Được rồi, em đừng nói nữa được không? Bây giờ là lúc nào rồi mà vẫn đang nói về vấn đề tài sản của gia đình.Nếu không có hai đứa chúng nó, công †y của chúng ta đã bị phá sản rồi, em không thể nói chuyện dễ nghe hơn được sao?” ` Lúc này Mộc Sĩ nói chuyện cực kỳ chính trực, bởi vì ông ta biết mình nợ bọn họ, không thể vô cớ nói như vậy, nếu bây giờ người ta đòi tiền, vậy công ty bọn họ thật sự sẽ tuyên bố phá sản..
Mộc Mai đang lên kế hoạch trong đầu, chợt nhận được cuộc gọi của chú: “Có chuyện gì không chú?”
“Ông của mày không may bị ngã cầu thang.
Mau đến bệnh viện đi, tao sợ: ¿ là không ổn rồi” Lời nói của Mộc Sĩ khiến Mộc Mai choáng váng, sau đó cùng Cố Văn đến bệnh viện.: Trong xe, Mộc Mai có chút căng thẳng, †uy rằng trước đây không có quan hệ tốt với ông nội, nhưng khi cha còn sống, ông nội đã chăm sóc cho cô rất tốt, dù thế nào cũng không thể để ông nội xảy ra chuyện.
Mộc Mai vội vã đến bệnh viện.
Trong phòng, ông nội vẫn còn hôn mê, và Mộc Sĩ và Tô Ngọc Vân đang ngồi cạnh giường.
“Ông nội làm sao mà ngã cầu thang được?”
Tô Ngọc Vân ở bên cạnh nói: “Ông của cháu đã lớn tuối
rồi, cháu đừng quá lo lắng.
Bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật rồi.
Về phân khi nào ông tỉnh lại là tùy duyên”
Mộc Mai quay đầu lại, trong mắt b*n r* một tia lạnh lùng: “Chuyện quái quỷ gì vậy? Nói cho tôi rõ ràng đi, có phải bà hại ông nội tôi không, chả mẹ tôi cũng bị các người hại chết, công ty nhà họ Mộc đều nằm trong tay các người.
Tại sao các người còn không tha cho ông nội tôi?”
“Cô nhãi chết tiệt này, tại sao lại trách tao! Ông nội mày tự mình té ngã, chẳng lẽ mày muốn tao suốt ngày kè kè theo ông ấy sao? Ngôi nhà này rộng như vậy, tao làm sao mà lúc nào cũng đi theo ông ấy được?”
Mộc Mai nhìn vẻ mặt không chút đau lòng nào của.
Tô
Ngọc Vân, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.
Chú ở bên cạnh lại có chút lo lắng, xem ra chuyện này cũng không biết, Mộc Mai phải tìm hiểu xem có chuyện 9ì.
“Mộc Mai, đừng làm loạn ở bệnh viện.
Ông của cháu vừa qua khỏi cơn nguy kịch và chưa tỉnh lại.
Cháu đừng chọc tức ông ấy nữa, được không?
Thím của cháu không thể luôn theo sát ông ấy được.
Đừng trách thím ấy vì chuyện này, cháu bình tĩnh lại đi” Mộc Sĩ không ngờ ba mình lại ngã xuống lầu, ông ấy tuổi tác đã cao nên lần này lành ít dữ nhiều.
Mộc Mai lau nước mắt, không để ý đến lời nói của ông ta, thay vào đó, cô quay lại nhìn Cố Văn, người vấn luôn im lặng bên cạnh cô: “Anh có thể liên hệ với một bác sĩ ở nước ngoài để cứu ông nội em không?” ì “Vừa rồi trên đường tới đây, anh đã liên lạc rồi, nhưng ông nội có đủ khả năng phấu thuật lần thứ hai không?”.
Truyện Cổ Đại
Mộc Đoàn không giống người trẻ tuổi, sau một cú ngã và một ca phẫu thuật cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu làm ca phẫu thuật thứ hai thì có thể ảnh hưởng đến tính mạng của ông.
Mộc Mai lo lắng không nói nên lời.
Tô Ngọc Vân nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của cô gái trước mặt, bà ta bắt đầu nhấch mép: “Bây giờ mới biết buồn sao, mày nhớ lại hồi đó mày đã làm gì đi, tao chưa từng biết mày quan tâm đến ông nội mày nhiều như thế đấy.
Rời nhà đi bao nhiêu năm như vậy cũng không thèm về thăm, bây giờ thì chỉ biết ở đây khóc.
Tao thấy mày chỉ là
muốn tranh giành tài sản mà thôi!”
“Được rồi, em đừng nói nữa được không? Bây giờ là lúc nào rồi mà vẫn đang nói về vấn đề tài sản của gia đình.
Nếu không có hai đứa chúng nó, công †y của chúng ta đã bị phá sản rồi, em không thể nói chuyện dễ nghe hơn được sao?” ` Lúc này Mộc Sĩ nói chuyện cực kỳ chính trực, bởi vì ông ta biết mình nợ bọn họ, không thể vô cớ nói như vậy, nếu bây giờ người ta đòi tiền, vậy công ty bọn họ thật sự sẽ tuyên bố phá sản..
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Mộc Mai đang lên kế hoạch trong đầu, chợt nhận được cuộc gọi của chú: “Có chuyện gì không chú?”“Ông của mày không may bị ngã cầu thang.Mau đến bệnh viện đi, tao sợ: ¿ là không ổn rồi” Lời nói của Mộc Sĩ khiến Mộc Mai choáng váng, sau đó cùng Cố Văn đến bệnh viện.: Trong xe, Mộc Mai có chút căng thẳng, †uy rằng trước đây không có quan hệ tốt với ông nội, nhưng khi cha còn sống, ông nội đã chăm sóc cho cô rất tốt, dù thế nào cũng không thể để ông nội xảy ra chuyện.Mộc Mai vội vã đến bệnh viện.Trong phòng, ông nội vẫn còn hôn mê, và Mộc Sĩ và Tô Ngọc Vân đang ngồi cạnh giường.“Ông nội làm sao mà ngã cầu thang được?”Tô Ngọc Vân ở bên cạnh nói: “Ông của cháu đã lớn tuốirồi, cháu đừng quá lo lắng.Bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật rồi.Về phân khi nào ông tỉnh lại là tùy duyên”Mộc Mai quay đầu lại, trong mắt b*n r* một tia lạnh lùng: “Chuyện quái quỷ gì vậy? Nói cho tôi rõ ràng đi, có phải bà hại ông nội tôi không, chả mẹ tôi cũng bị các người hại chết, công ty nhà họ Mộc đều nằm trong tay các người.Tại sao các người còn không tha cho ông nội tôi?”“Cô nhãi chết tiệt này, tại sao lại trách tao! Ông nội mày tự mình té ngã, chẳng lẽ mày muốn tao suốt ngày kè kè theo ông ấy sao? Ngôi nhà này rộng như vậy, tao làm sao mà lúc nào cũng đi theo ông ấy được?”Mộc Mai nhìn vẻ mặt không chút đau lòng nào của.TôNgọc Vân, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.Chú ở bên cạnh lại có chút lo lắng, xem ra chuyện này cũng không biết, Mộc Mai phải tìm hiểu xem có chuyện 9ì.“Mộc Mai, đừng làm loạn ở bệnh viện.Ông của cháu vừa qua khỏi cơn nguy kịch và chưa tỉnh lại.Cháu đừng chọc tức ông ấy nữa, được không?Thím của cháu không thể luôn theo sát ông ấy được.Đừng trách thím ấy vì chuyện này, cháu bình tĩnh lại đi” Mộc Sĩ không ngờ ba mình lại ngã xuống lầu, ông ấy tuổi tác đã cao nên lần này lành ít dữ nhiều.Mộc Mai lau nước mắt, không để ý đến lời nói của ông ta, thay vào đó, cô quay lại nhìn Cố Văn, người vấn luôn im lặng bên cạnh cô: “Anh có thể liên hệ với một bác sĩ ở nước ngoài để cứu ông nội em không?” ì “Vừa rồi trên đường tới đây, anh đã liên lạc rồi, nhưng ông nội có đủ khả năng phấu thuật lần thứ hai không?”.Truyện Cổ ĐạiMộc Đoàn không giống người trẻ tuổi, sau một cú ngã và một ca phẫu thuật cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu làm ca phẫu thuật thứ hai thì có thể ảnh hưởng đến tính mạng của ông.Mộc Mai lo lắng không nói nên lời.Tô Ngọc Vân nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của cô gái trước mặt, bà ta bắt đầu nhấch mép: “Bây giờ mới biết buồn sao, mày nhớ lại hồi đó mày đã làm gì đi, tao chưa từng biết mày quan tâm đến ông nội mày nhiều như thế đấy.Rời nhà đi bao nhiêu năm như vậy cũng không thèm về thăm, bây giờ thì chỉ biết ở đây khóc.Tao thấy mày chỉ làmuốn tranh giành tài sản mà thôi!”“Được rồi, em đừng nói nữa được không? Bây giờ là lúc nào rồi mà vẫn đang nói về vấn đề tài sản của gia đình.Nếu không có hai đứa chúng nó, công †y của chúng ta đã bị phá sản rồi, em không thể nói chuyện dễ nghe hơn được sao?” ` Lúc này Mộc Sĩ nói chuyện cực kỳ chính trực, bởi vì ông ta biết mình nợ bọn họ, không thể vô cớ nói như vậy, nếu bây giờ người ta đòi tiền, vậy công ty bọn họ thật sự sẽ tuyên bố phá sản..