Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…
Chương 242
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… “Ừm, nếu cháu muốn chăm sóc ông nội, chú sẽ không bao giờ ngăn cản cháu, cháu phải điều tra ra chuyện này.Nhưng lúc đó, có cháu và thím ở nhà một mình, chú thật sự cầu xin cháu, nếu cháu phát hiện ra chuyện này có liên quan đến thím thì mong cháu giơ tay đánh khẽ.Dù sao.thì chú thím cũng là người một nhà, chú không thể bỏ bà ấy được”Mộc Sĩ cầu xin Mộc Mai, hy vọng rằng cô có thể tha thứ cho vợ mình, mặc dù kết quả của sự việc vẫn chưa được.xác định.“Chú, cháu có thể hiểu chú nói gì, nhưng cháu cũng mong chú đặt sự an toàn của ông nội lên trên hết”Mộc Mai biết Tô Ngọc Vân rất rõ, dù bà ta miệng lưỡi chua ngoa nhưng bà ta không dám dễ dàng thách thức quyền hành của ông nội, cũng không dám làm tổn thương ông nội, vì vậy Mộc Mai không tin rằng Tô Ngọc Vân đã làm điều này.Mộc Mai đang cúi đầu ngồi trên chiếc ghế bên ngoài, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, Cố Văn nắm lấy tay cô và an ủi: “Đừng lo lắng, ông nội mạng lớn chắc chắn có thể khỏe lại”Mộc Mai dựa vào người Cố Văn: “Mẹ em còn chưa tỉnh,còn ông tôi lại hôn mê.Có phải ông trời muốn em trở thành trẻ mồ côi không?”“Nói bậy bạ gì đó, không phải còn có anh sao? Dù cho ai muốn rời xa em, anh cũng sẽ không rời xa em.Anh không cần phải suy nghĩ thêm nữa, chúng ta ở đây chờ, nếu em mệt mỏi, hãy dựa vào anh, em đừng lo lắng”Dù có lo lăng đến mấy cũng không có cách nào đánh thức ông nội, tốt hơn hết là bình tĩnh chờ kết quả.Cả đêm trôi qua nhanh chóng, vợ chồng Mộc Sĩ đã về hết.Thấy Cố Văn có vẻ hơi mệt mỏi, Mộc Mai nắm tay anh: “Có mệt không?Nếu mệt thì về nhà nghỉ ngơi đi”Cố Văn nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô thì lắc đầu: “Anh không mệt nhưng em đã thức cả đêm rồi.Về nghỉ ngơi đi.Anh sẽ đợi ở đây”Chị An biết được ông nội Mộc Mai ốm phải nhập viện, sáng sớm đã đến thăm, mang theo chút đồ ăn cho hai người: Mộc Mai, ăn chút gì trước đi, hai người đừng làm tổn hại sức khỏe bản thân”Trong lúc nói chuyện, chị An bưng hai bát canh nhân sâm bổ dưỡng, canh này không quá dầu mỡ, nhưng có thể bồi bổ cơ thể, có thể khiến bọn họ lót dạ..“Chỉ An, tôi thực sự không ăn được, để Cố Văn ăn chút trước đi.Anh ấy đã ở „ bên tôi lâu như vậy rồi, cần ăn gì đó"Trong thời gian này, vì những chuyện của mình.ông nội thường xuyên cãi vã với chú thím.Lần này cô có thể nhìn thấy ai tốt với bản thân và ai xấu với chính mình, vì vậy tai nạn của ông nội đả kích cô rất nhiều.“Mộc Mai, tôi biết mợ không có tâm trạng để ăn, nhưng mợ nên ăn nhiều một chút, nếu ông nội tỉnh dậy mà nhìn thấy khuôn mặt gầy gò vàng vọt của mợ, e rằng sẽ rất đau lòng" Chi An lại thuyết phục.Cố Văn cũng ở bên cạnh thuyết phục: “Em nên ăn thêm chút nữa đi, đừng phụ lòng mong muốn của chị An” Cuối cùng Mộc Mai bị hai người..cảm động, bưng bát canh lên, tự mình uống cạn.Nhìn thấy Mộc Mai sắc mặt xanh xao như vậy, chị An cười: “Hai người đã ở đây cả đêm rồi.Tốt nhất trở về nghỉ ngơi đi.Tôi ở đây canh cho, dù sao cũng cần nghỉ ngơi đầy đủ”.
“Ừm, nếu cháu muốn chăm sóc ông nội, chú sẽ không bao giờ ngăn cản cháu, cháu phải điều tra ra chuyện này.
Nhưng lúc đó, có cháu và thím ở nhà một mình, chú thật sự cầu xin cháu, nếu cháu phát hiện ra chuyện này có liên quan đến thím thì mong cháu giơ tay đánh khẽ.
Dù sao.
thì chú thím cũng là người một nhà, chú không thể bỏ bà ấy được”
Mộc Sĩ cầu xin Mộc Mai, hy vọng rằng cô có thể tha thứ cho vợ mình, mặc dù kết quả của sự việc vẫn chưa được.
xác định.
“Chú, cháu có thể hiểu chú nói gì, nhưng cháu cũng mong chú đặt sự an toàn của ông nội lên trên hết”
Mộc Mai biết Tô Ngọc Vân rất rõ, dù bà ta miệng lưỡi chua ngoa nhưng bà ta không dám dễ dàng thách thức quyền hành của ông nội, cũng không dám làm tổn thương ông nội, vì vậy Mộc Mai không tin rằng Tô Ngọc Vân đã làm điều này.
Mộc Mai đang cúi đầu ngồi trên chiếc ghế bên ngoài, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, Cố Văn nắm lấy tay cô và an ủi: “Đừng lo lắng, ông nội mạng lớn chắc chắn có thể khỏe lại”
Mộc Mai dựa vào người Cố Văn: “Mẹ em còn chưa tỉnh,
còn ông tôi lại hôn mê.
Có phải ông trời muốn em trở thành trẻ mồ côi không?”
“Nói bậy bạ gì đó, không phải còn có anh sao? Dù cho ai muốn rời xa em, anh cũng sẽ không rời xa em.
Anh không cần phải suy nghĩ thêm nữa, chúng ta ở đây chờ, nếu em mệt mỏi, hãy dựa vào anh, em đừng lo lắng”
Dù có lo lăng đến mấy cũng không có cách nào đánh thức ông nội, tốt hơn hết là bình tĩnh chờ kết quả.
Cả đêm trôi qua nhanh chóng, vợ chồng Mộc Sĩ đã về hết.
Thấy Cố Văn có vẻ hơi mệt mỏi, Mộc Mai nắm tay anh: “Có mệt không?
Nếu mệt thì về nhà nghỉ ngơi đi”
Cố Văn nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô thì lắc đầu: “Anh không mệt nhưng em đã thức cả đêm rồi.
Về nghỉ ngơi đi.
Anh sẽ đợi ở đây”
Chị An biết được ông nội Mộc Mai ốm phải nhập viện, sáng sớm đã đến thăm, mang theo chút đồ ăn cho hai người: Mộc Mai, ăn chút gì trước đi, hai người đừng làm tổn hại sức khỏe bản thân”
Trong lúc nói chuyện, chị An bưng hai bát canh nhân sâm bổ dưỡng, canh này không quá dầu mỡ, nhưng có thể bồi bổ cơ thể, có thể khiến bọn họ lót dạ..
“Chỉ An, tôi thực sự không ăn được, để Cố Văn ăn chút trước đi.
Anh ấy đã ở „ bên tôi lâu như vậy rồi, cần ăn gì đó"
Trong thời gian này, vì những chuyện của mình.
ông nội thường xuyên cãi vã với chú thím.
Lần này cô có thể nhìn thấy ai tốt với bản thân và ai xấu với chính mình, vì vậy tai nạn của ông nội đả kích cô rất nhiều.
“Mộc Mai, tôi biết mợ không có tâm trạng để ăn, nhưng mợ nên ăn nhiều một chút, nếu ông nội tỉnh dậy mà nhìn thấy khuôn mặt gầy gò vàng vọt của mợ, e rằng sẽ rất đau lòng" Chi An lại thuyết phục.
Cố Văn cũng ở bên cạnh thuyết phục: “Em nên ăn thêm chút nữa đi, đừng phụ lòng mong muốn của chị An” Cuối cùng Mộc Mai bị hai người..
cảm động, bưng bát canh lên, tự mình uống cạn.
Nhìn thấy Mộc Mai sắc mặt xanh xao như vậy, chị An cười: “Hai người đã ở đây cả đêm rồi.
Tốt nhất trở về nghỉ ngơi đi.
Tôi ở đây canh cho, dù sao cũng cần nghỉ ngơi đầy đủ”.
Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… “Ừm, nếu cháu muốn chăm sóc ông nội, chú sẽ không bao giờ ngăn cản cháu, cháu phải điều tra ra chuyện này.Nhưng lúc đó, có cháu và thím ở nhà một mình, chú thật sự cầu xin cháu, nếu cháu phát hiện ra chuyện này có liên quan đến thím thì mong cháu giơ tay đánh khẽ.Dù sao.thì chú thím cũng là người một nhà, chú không thể bỏ bà ấy được”Mộc Sĩ cầu xin Mộc Mai, hy vọng rằng cô có thể tha thứ cho vợ mình, mặc dù kết quả của sự việc vẫn chưa được.xác định.“Chú, cháu có thể hiểu chú nói gì, nhưng cháu cũng mong chú đặt sự an toàn của ông nội lên trên hết”Mộc Mai biết Tô Ngọc Vân rất rõ, dù bà ta miệng lưỡi chua ngoa nhưng bà ta không dám dễ dàng thách thức quyền hành của ông nội, cũng không dám làm tổn thương ông nội, vì vậy Mộc Mai không tin rằng Tô Ngọc Vân đã làm điều này.Mộc Mai đang cúi đầu ngồi trên chiếc ghế bên ngoài, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, Cố Văn nắm lấy tay cô và an ủi: “Đừng lo lắng, ông nội mạng lớn chắc chắn có thể khỏe lại”Mộc Mai dựa vào người Cố Văn: “Mẹ em còn chưa tỉnh,còn ông tôi lại hôn mê.Có phải ông trời muốn em trở thành trẻ mồ côi không?”“Nói bậy bạ gì đó, không phải còn có anh sao? Dù cho ai muốn rời xa em, anh cũng sẽ không rời xa em.Anh không cần phải suy nghĩ thêm nữa, chúng ta ở đây chờ, nếu em mệt mỏi, hãy dựa vào anh, em đừng lo lắng”Dù có lo lăng đến mấy cũng không có cách nào đánh thức ông nội, tốt hơn hết là bình tĩnh chờ kết quả.Cả đêm trôi qua nhanh chóng, vợ chồng Mộc Sĩ đã về hết.Thấy Cố Văn có vẻ hơi mệt mỏi, Mộc Mai nắm tay anh: “Có mệt không?Nếu mệt thì về nhà nghỉ ngơi đi”Cố Văn nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô thì lắc đầu: “Anh không mệt nhưng em đã thức cả đêm rồi.Về nghỉ ngơi đi.Anh sẽ đợi ở đây”Chị An biết được ông nội Mộc Mai ốm phải nhập viện, sáng sớm đã đến thăm, mang theo chút đồ ăn cho hai người: Mộc Mai, ăn chút gì trước đi, hai người đừng làm tổn hại sức khỏe bản thân”Trong lúc nói chuyện, chị An bưng hai bát canh nhân sâm bổ dưỡng, canh này không quá dầu mỡ, nhưng có thể bồi bổ cơ thể, có thể khiến bọn họ lót dạ..“Chỉ An, tôi thực sự không ăn được, để Cố Văn ăn chút trước đi.Anh ấy đã ở „ bên tôi lâu như vậy rồi, cần ăn gì đó"Trong thời gian này, vì những chuyện của mình.ông nội thường xuyên cãi vã với chú thím.Lần này cô có thể nhìn thấy ai tốt với bản thân và ai xấu với chính mình, vì vậy tai nạn của ông nội đả kích cô rất nhiều.“Mộc Mai, tôi biết mợ không có tâm trạng để ăn, nhưng mợ nên ăn nhiều một chút, nếu ông nội tỉnh dậy mà nhìn thấy khuôn mặt gầy gò vàng vọt của mợ, e rằng sẽ rất đau lòng" Chi An lại thuyết phục.Cố Văn cũng ở bên cạnh thuyết phục: “Em nên ăn thêm chút nữa đi, đừng phụ lòng mong muốn của chị An” Cuối cùng Mộc Mai bị hai người..cảm động, bưng bát canh lên, tự mình uống cạn.Nhìn thấy Mộc Mai sắc mặt xanh xao như vậy, chị An cười: “Hai người đã ở đây cả đêm rồi.Tốt nhất trở về nghỉ ngơi đi.Tôi ở đây canh cho, dù sao cũng cần nghỉ ngơi đầy đủ”.