Tác giả:

Chương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc…

Chương 254

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Cố Văn chỉ nhớ rằng Ninh Thanh Trúc đã véo chân mình: “Khi Ninh Thanh Trúc bước vào, cô ta đã véo chân anh.Có lẽ Cố Nam đã nghỉ ngờ chân anh đã khỏi”“Người đàn ông này đang đề phòng.Có lẽ anh ta phái cô ta đến để kiểm chứng”Càng là người như vậy, Mộc Mai càng coi thường, nếu đấu tranh sòng phẳng thì cô còn có chút tôn trọng.“Chỉ là vừa rồi anh đã chịu đựng rất khó khăn.Em biết rằng bây giờ chân của anh càng ngày càng nhạy cảm” Cố Văn buồn bã nói.à “Đừng lo lắng, em nhất định sẽ đòi lại tất cả trên người Ninh Thanh Trúc về cho anh”Mộc Mai là người không bao giờ muốn chịu thiệt, huống chỉ Cố Văn đã vì cô mà làm rất nhiều điều nên dù thế nào, cô nhất định cũng phải đi tìm công lý cho anh.“Phải nói sau khi cưới vợ có rất nhiều lợi ích, trước kia chỉ có thể một mình anh gánh chịu chuyện này, bây giờ đã có em bên anh hỗ trợ”“Anh là đồ ngốc sao? Không biết che giấu, chân anh không cử động được, mà tay cũng không cử động hay sao mà để cô ta véo như vậy?”Mộc Mai nhìn những vết hẳn trên đùi Cố Văn, cô cảm thấy người phụ nữ này thật là quỷ quyệt, rõ ràng cô ta nói rằng cô ta thích Cố Văn, nhưng lại đánh anh một cách tàn nhấn.Nhìn thấy vợ quan tâm, trong lòng Cố Văn cảm thấy vô cùng ngọt ngào, rất lâu rồi anh không có cảm giác đó.Kế từ khi gặp cô gái nhỏ này, thế giới của anh bỗng chốc.có đầy tia năng đẹp.Trong quá khứ, Cố Văn không biết anh làm việc chăm chỉ vì điều gì, nhưng bây giờ anh cuối cùng cũng có một mục tiêu, chiến đấu vì vợ, vì những đứa trẻ tương lai và vì gia đình.“Đến lúc đó anh không được mất bình tĩnh, mất bình tĩnh rất dễ dàng lộ ra khuyết điểm.Đượcrồi, không nói chuyện nữa, nhanh lên nghỉ ngơi nào.Về sau không cần xử lý công việc tốn Sức này nữa”Điều duy nhất mà Mộc Mai phải làm lúc này là khỏe mạnh và yên bình sinh ra đứa con.Ngày hôm sau, cả hai về đến cửa nhà họ Cố.ã Xe của Cố Nam cũng đang đậu bên ngoài, Mộc Mai nhíu mày: “Cố Nam cũng ở đây”Cố Văn và Cố Nam đã sống ra ngoài từ lâu và hiếm khi trở lại ngôi nhà cũ, nhưng tình cờ là mỗi khi họ quay lại, Cố Nam đều xuất hiện ở đây.“Không thành vấn đề, em cứ yên tâm đi, bọn họ sẽ không bắt nạt em” Cố Văn ngồi trên xe lăn, Mộc Mai thu dọn hết quần áo.Miếng dán màu xanh trên chân của Cố Văn hẳn là do Cố Nam phái Ninh Thanh Trúc đến gây ra.Chỉ là cách thử thăm dò này đúng là quá ghê tởm.; Khi hai người bước chân vào phòng khách, cả Cố Nam và Mộc Diệp đều ở đó, Bạch Vũ nhìn thấy hai người họ, nhưng trên mặt không có nhiều biểu hiện, Cố Nam liếc nhìn Mộc Mai với ánh mắt kỳ lạ.Nghe thấy động tĩnh, Cố Đình lập tức từ trên lầu đi xuống ậu, không giống như ông ta thườngvới nụ cười nhân ngày.Mộc Mai cho răng Cố Đình là một người nghiêm túc, nhưng không ngờ lại thể hiện ra vẻ yêu thương này, nhưng sự thật cô đang mang trong mình đứa trẻ là con của của Cố Văn là cháu của ông †a mà thôi.“Mộc Mai tới rồi, mau ngồi xuống đi.Đừng đứng đó nữa.Con là người đang mang thai, không nên đứng quá lâu”.

Cố Văn chỉ nhớ rằng Ninh Thanh Trúc đã véo chân mình: “Khi Ninh Thanh Trúc bước vào, cô ta đã véo chân anh.

Có lẽ Cố Nam đã nghỉ ngờ chân anh đã khỏi”

“Người đàn ông này đang đề phòng.

Có lẽ anh ta phái cô ta đến để kiểm chứng”

Càng là người như vậy, Mộc Mai càng coi thường, nếu đấu tranh sòng phẳng thì cô còn có chút tôn trọng.

“Chỉ là vừa rồi anh đã chịu đựng rất khó khăn.

Em biết rằng bây giờ chân của anh càng ngày càng nhạy cảm” Cố Văn buồn bã nói.

à “Đừng lo lắng, em nhất định sẽ đòi lại tất cả trên người Ninh Thanh Trúc về cho anh”

Mộc Mai là người không bao giờ muốn chịu thiệt, huống chỉ Cố Văn đã vì cô mà làm rất nhiều điều nên dù thế nào, cô nhất định cũng phải đi tìm công lý cho anh.

“Phải nói sau khi cưới vợ có rất nhiều lợi ích, trước kia chỉ có thể một mình anh gánh chịu chuyện này, bây giờ đã có em bên anh hỗ trợ”

“Anh là đồ ngốc sao? Không biết che giấu, chân anh không cử động được, mà tay cũng không cử động hay sao mà để cô ta véo như vậy?”

Mộc Mai nhìn những vết hẳn trên đùi Cố Văn, cô cảm thấy người phụ nữ này thật là quỷ quyệt, rõ ràng cô ta nói rằng cô ta thích Cố Văn, nhưng lại đánh anh một cách tàn nhấn.

Nhìn thấy vợ quan tâm, trong lòng Cố Văn cảm thấy vô cùng ngọt ngào, rất lâu rồi anh không có cảm giác đó.

Kế từ khi gặp cô gái nhỏ này, thế giới của anh bỗng chốc.

có đầy tia năng đẹp.

Trong quá khứ, Cố Văn không biết anh làm việc chăm chỉ vì điều gì, nhưng bây giờ anh cuối cùng cũng có một mục tiêu, chiến đấu vì vợ, vì những đứa trẻ tương lai và vì gia đình.

“Đến lúc đó anh không được mất bình tĩnh, mất bình tĩnh rất dễ dàng lộ ra khuyết điểm.

Đượcrồi, không nói chuyện nữa, nhanh lên nghỉ ngơi nào.

Về sau không cần xử lý công việc tốn Sức này nữa”

Điều duy nhất mà Mộc Mai phải làm lúc này là khỏe mạnh và yên bình sinh ra đứa con.

Ngày hôm sau, cả hai về đến cửa nhà họ Cố.

ã Xe của Cố Nam cũng đang đậu bên ngoài, Mộc Mai nhíu mày: “Cố Nam cũng ở đây”

Cố Văn và Cố Nam đã sống ra ngoài từ lâu và hiếm khi trở lại ngôi nhà cũ, nhưng tình cờ là mỗi khi họ quay lại, Cố Nam đều xuất hiện ở đây.

“Không thành vấn đề, em cứ yên tâm đi, bọn họ sẽ không bắt nạt em” Cố Văn ngồi trên xe lăn, Mộc Mai thu dọn hết quần áo.

Miếng dán màu xanh trên chân của Cố Văn hẳn là do Cố Nam phái Ninh Thanh Trúc đến gây ra.

Chỉ là cách thử thăm dò này đúng là quá ghê tởm.

; Khi hai người bước chân vào phòng khách, cả Cố Nam và Mộc Diệp đều ở đó, Bạch Vũ nhìn thấy hai người họ, nhưng trên mặt không có nhiều biểu hiện, Cố Nam liếc nhìn Mộc Mai với ánh mắt kỳ lạ.

Nghe thấy động tĩnh, Cố Đình lập tức từ trên lầu đi xuống ậu, không giống như ông ta thường

với nụ cười nhân ngày.

Mộc Mai cho răng Cố Đình là một người nghiêm túc, nhưng không ngờ lại thể hiện ra vẻ yêu thương này, nhưng sự thật cô đang mang trong mình đứa trẻ là con của của Cố Văn là cháu của ông †a mà thôi.

“Mộc Mai tới rồi, mau ngồi xuống đi.

Đừng đứng đó nữa.

Con là người đang mang thai, không nên đứng quá lâu”.

Cố Tổng Sủng ThêTác giả: AlyTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Thím, cầu xin thím cứu mẹ con, nhất định con sẽ trả món tiền này cho thím!” Mộc Mai quỳ gối trong phòng khách dập đầu liên tục mấy cái, trên trán đã đổ máu. “Cứu bà ta, mày cho rằng bà ta có thể sống được à?” Bà thím cười nhạo một tiếng, nhìn cô với ánh mắt chán ghét, vô cùng chán ghét: “Bà ta nằm bệnh viện đã ba năm rồi mà chưa chết, bà ta chịu đựng tốt thật đấy!” Cô chưa mở miệng, chị họ Mộc Diệp đã cướp lời, nói: “Đúng rồi! Biết rõ là lãng phí tiền, có cho cũng không lấy lại được! Hơn nữa, cho mày mượn, đời này mày có thể trả lại không?” Nói xong cũng không thèm nhìn Mộc Mai nữa, cúi đầu nhìn móng tay | mới được sơn lại. Trong mắt Mộc Mai chứa nước mắt: “Trong tương lai, chắc chắn con sẽ kiếm tiền trả lại cho thím!” “Mày kiếm tiền bằng cách nào?” Bà thím nhìn cô với vẻ khinh bỉ, nói chuyện không hề nể mặt: “Mày như thế này còn muốn kiếm tiền kiểu gì? Trừ khi mày bán thân đi mới kiếm nổi tiền!” Những lời sỉ nhục này Mộc Mai đã nghe quen, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ đắc… Cố Văn chỉ nhớ rằng Ninh Thanh Trúc đã véo chân mình: “Khi Ninh Thanh Trúc bước vào, cô ta đã véo chân anh.Có lẽ Cố Nam đã nghỉ ngờ chân anh đã khỏi”“Người đàn ông này đang đề phòng.Có lẽ anh ta phái cô ta đến để kiểm chứng”Càng là người như vậy, Mộc Mai càng coi thường, nếu đấu tranh sòng phẳng thì cô còn có chút tôn trọng.“Chỉ là vừa rồi anh đã chịu đựng rất khó khăn.Em biết rằng bây giờ chân của anh càng ngày càng nhạy cảm” Cố Văn buồn bã nói.à “Đừng lo lắng, em nhất định sẽ đòi lại tất cả trên người Ninh Thanh Trúc về cho anh”Mộc Mai là người không bao giờ muốn chịu thiệt, huống chỉ Cố Văn đã vì cô mà làm rất nhiều điều nên dù thế nào, cô nhất định cũng phải đi tìm công lý cho anh.“Phải nói sau khi cưới vợ có rất nhiều lợi ích, trước kia chỉ có thể một mình anh gánh chịu chuyện này, bây giờ đã có em bên anh hỗ trợ”“Anh là đồ ngốc sao? Không biết che giấu, chân anh không cử động được, mà tay cũng không cử động hay sao mà để cô ta véo như vậy?”Mộc Mai nhìn những vết hẳn trên đùi Cố Văn, cô cảm thấy người phụ nữ này thật là quỷ quyệt, rõ ràng cô ta nói rằng cô ta thích Cố Văn, nhưng lại đánh anh một cách tàn nhấn.Nhìn thấy vợ quan tâm, trong lòng Cố Văn cảm thấy vô cùng ngọt ngào, rất lâu rồi anh không có cảm giác đó.Kế từ khi gặp cô gái nhỏ này, thế giới của anh bỗng chốc.có đầy tia năng đẹp.Trong quá khứ, Cố Văn không biết anh làm việc chăm chỉ vì điều gì, nhưng bây giờ anh cuối cùng cũng có một mục tiêu, chiến đấu vì vợ, vì những đứa trẻ tương lai và vì gia đình.“Đến lúc đó anh không được mất bình tĩnh, mất bình tĩnh rất dễ dàng lộ ra khuyết điểm.Đượcrồi, không nói chuyện nữa, nhanh lên nghỉ ngơi nào.Về sau không cần xử lý công việc tốn Sức này nữa”Điều duy nhất mà Mộc Mai phải làm lúc này là khỏe mạnh và yên bình sinh ra đứa con.Ngày hôm sau, cả hai về đến cửa nhà họ Cố.ã Xe của Cố Nam cũng đang đậu bên ngoài, Mộc Mai nhíu mày: “Cố Nam cũng ở đây”Cố Văn và Cố Nam đã sống ra ngoài từ lâu và hiếm khi trở lại ngôi nhà cũ, nhưng tình cờ là mỗi khi họ quay lại, Cố Nam đều xuất hiện ở đây.“Không thành vấn đề, em cứ yên tâm đi, bọn họ sẽ không bắt nạt em” Cố Văn ngồi trên xe lăn, Mộc Mai thu dọn hết quần áo.Miếng dán màu xanh trên chân của Cố Văn hẳn là do Cố Nam phái Ninh Thanh Trúc đến gây ra.Chỉ là cách thử thăm dò này đúng là quá ghê tởm.; Khi hai người bước chân vào phòng khách, cả Cố Nam và Mộc Diệp đều ở đó, Bạch Vũ nhìn thấy hai người họ, nhưng trên mặt không có nhiều biểu hiện, Cố Nam liếc nhìn Mộc Mai với ánh mắt kỳ lạ.Nghe thấy động tĩnh, Cố Đình lập tức từ trên lầu đi xuống ậu, không giống như ông ta thườngvới nụ cười nhân ngày.Mộc Mai cho răng Cố Đình là một người nghiêm túc, nhưng không ngờ lại thể hiện ra vẻ yêu thương này, nhưng sự thật cô đang mang trong mình đứa trẻ là con của của Cố Văn là cháu của ông †a mà thôi.“Mộc Mai tới rồi, mau ngồi xuống đi.Đừng đứng đó nữa.Con là người đang mang thai, không nên đứng quá lâu”.

Chương 254