Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1352

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Ha ha ha ha!” Chú Elijah bật cười, âu yếm sờ đầu Khương Mạn rồi đi sang bên cạnh rót một ly rượu cho cô và Bạc Hạc Hiên.  Sau khi ba chú cháu cụng ly, Elijah mới hỏi: "Vậy bây giờ chẳng phải đã đến lúc cháu nên thành thật hơn với chú rồi sao?"  Elijah vẫn chưa biết chuyện Khương Mạn là người có siêu năng lực.  Không phải Khương Lệ Sính và những người khác không tin tưởng Elijah, mà là chuyện này nói qua điện thoại rất bất tiện.  Khương Mạn nhấc chai lên và rót cho Elijah một chút rượu.  "Cháu sẽ nói mọi chuyện với chú Elijah."  "Nhưng..." Cô nở nụ cười ranh mãnh: "Cháu nghĩ chú nên uống chút rượu trước đã."  “Hả?” Elijah thắc mắc.  Bạc Hạc Hiên trêu chọc: "Đế Quốc có một câu nói: Uống rượu sẽ giảm bớt sự sợ hãi."  Elijah cười lớn: "Đế Quốc còn có một câu, gừng càng già càng cay, cục cưng, chú đã từng gặp đủ các loại sóng to gió lớn rồi!"  "Ô, vậy thì tốt rồi." Khương Mạn gật đầu.  Giọng điệu thoải mái đã dẫn dắt chú Elijah mở "cánh cửa dẫn đến thế giới mới".  Ban đầu, Elijah không tin, thậm chí còn cẩn thận nhìn ngắm cô cháu gái quý giá của mình với ánh mắt như nhìn người thiểu năng.  Bất đắc dĩ, Khương Mạn chỉ còn cách thể hiện "kỹ năng tạo ra lửa" một cách nhẹ nhàng.  Mặc dù hiện tại khả năng khống chế lửa cô cô rất tốt nhưng trong lâu đài cổ có quá nhiều đồ đạc bằng gỗ và đồ cổ, nếu đốt những thứ này cũng sẽ là đốt tiền của gia đình mình!  Thấy biểu cảm của Elijah có chút kỳ lạ, cô thở dài, nhìn Bạc Hạc Hiên nhướng mày nói: "Hay là anh biến hình cho chú ấy xem?"  Khóe miệng Elijah giật giật, "Người sói và ma cà rồng ư?"  “Có súng không?” Bạc Hạc Hiên hỏi.  Vẻ mặt Khương Mạn kỳ quái: "Chứng minh thực lực mà tự làm hại chính mình, điều này là không cần thiết?"  Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.  Elijah lấy ra một khẩu súng lục từ trong ngăn kéo ra và nhắm vào Bạc Hạc Hiên.  Mặt Bạc Hạc Hiên không chút cảm xúc, Khương Mạn uống một ngụm rượu.  Elijah thấy vẻ mặt của anh và cháu gái mình vô cùng bình thản, có phần không hài lòng với trò đùa quái đản này.  "Tại sao hai người không sợ?!"  Khương Mạn chớp mắt: "Chú còn chưa chốt an toàn, cũng sẽ không bóp cò, vậy thì sợ cái gì chứ?"  "Hơn nữa, trong đó cũng không có viên đạn nào, đúng không?"  Elijah: "……"  "Cục cưng, sao cháu lại biết được?"

“Ha ha ha ha!” Chú Elijah bật cười, âu yếm sờ đầu Khương Mạn rồi đi sang bên cạnh rót một ly rượu cho cô và Bạc Hạc Hiên.  

Sau khi ba chú cháu cụng ly, Elijah mới hỏi: "Vậy bây giờ chẳng phải đã đến lúc cháu nên thành thật hơn với chú rồi sao?"  

Elijah vẫn chưa biết chuyện Khương Mạn là người có siêu năng lực.  

Không phải Khương Lệ Sính và những người khác không tin tưởng Elijah, mà là chuyện này nói qua điện thoại rất bất tiện.  

Khương Mạn nhấc chai lên và rót cho Elijah một chút rượu.  

"Cháu sẽ nói mọi chuyện với chú Elijah."  

"Nhưng..." Cô nở nụ cười ranh mãnh: "Cháu nghĩ chú nên uống chút rượu trước đã."  

“Hả?” Elijah thắc mắc.  

Bạc Hạc Hiên trêu chọc: "Đế Quốc có một câu nói: Uống rượu sẽ giảm bớt sự sợ hãi."  

Elijah cười lớn: "Đế Quốc còn có một câu, gừng càng già càng cay, cục cưng, chú đã từng gặp đủ các loại sóng to gió lớn rồi!"  

"Ô, vậy thì tốt rồi." Khương Mạn gật đầu.  

Giọng điệu thoải mái đã dẫn dắt chú Elijah mở "cánh cửa dẫn đến thế giới mới".  

Ban đầu, Elijah không tin, thậm chí còn cẩn thận nhìn ngắm cô cháu gái quý giá của mình với ánh mắt như nhìn người thiểu năng.  

Bất đắc dĩ, Khương Mạn chỉ còn cách thể hiện "kỹ năng tạo ra lửa" một cách nhẹ nhàng.  

Mặc dù hiện tại khả năng khống chế lửa cô cô rất tốt nhưng trong lâu đài cổ có quá nhiều đồ đạc bằng gỗ và đồ cổ, nếu đốt những thứ này cũng sẽ là đốt tiền của gia đình mình!  

Thấy biểu cảm của Elijah có chút kỳ lạ, cô thở dài, nhìn Bạc Hạc Hiên nhướng mày nói: "Hay là anh biến hình cho chú ấy xem?"  

Khóe miệng Elijah giật giật, "Người sói và ma cà rồng ư?"  

“Có súng không?” Bạc Hạc Hiên hỏi.  

Vẻ mặt Khương Mạn kỳ quái: "Chứng minh thực lực mà tự làm hại chính mình, điều này là không cần thiết?"  

Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.  

Elijah lấy ra một khẩu súng lục từ trong ngăn kéo ra và nhắm vào Bạc Hạc Hiên.  

Mặt Bạc Hạc Hiên không chút cảm xúc, Khương Mạn uống một ngụm rượu.  

Elijah thấy vẻ mặt của anh và cháu gái mình vô cùng bình thản, có phần không hài lòng với trò đùa quái đản này.  

"Tại sao hai người không sợ?!"  

Khương Mạn chớp mắt: "Chú còn chưa chốt an toàn, cũng sẽ không bóp cò, vậy thì sợ cái gì chứ?"  

"Hơn nữa, trong đó cũng không có viên đạn nào, đúng không?"  

Elijah: "……"  

"Cục cưng, sao cháu lại biết được?"

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Ha ha ha ha!” Chú Elijah bật cười, âu yếm sờ đầu Khương Mạn rồi đi sang bên cạnh rót một ly rượu cho cô và Bạc Hạc Hiên.  Sau khi ba chú cháu cụng ly, Elijah mới hỏi: "Vậy bây giờ chẳng phải đã đến lúc cháu nên thành thật hơn với chú rồi sao?"  Elijah vẫn chưa biết chuyện Khương Mạn là người có siêu năng lực.  Không phải Khương Lệ Sính và những người khác không tin tưởng Elijah, mà là chuyện này nói qua điện thoại rất bất tiện.  Khương Mạn nhấc chai lên và rót cho Elijah một chút rượu.  "Cháu sẽ nói mọi chuyện với chú Elijah."  "Nhưng..." Cô nở nụ cười ranh mãnh: "Cháu nghĩ chú nên uống chút rượu trước đã."  “Hả?” Elijah thắc mắc.  Bạc Hạc Hiên trêu chọc: "Đế Quốc có một câu nói: Uống rượu sẽ giảm bớt sự sợ hãi."  Elijah cười lớn: "Đế Quốc còn có một câu, gừng càng già càng cay, cục cưng, chú đã từng gặp đủ các loại sóng to gió lớn rồi!"  "Ô, vậy thì tốt rồi." Khương Mạn gật đầu.  Giọng điệu thoải mái đã dẫn dắt chú Elijah mở "cánh cửa dẫn đến thế giới mới".  Ban đầu, Elijah không tin, thậm chí còn cẩn thận nhìn ngắm cô cháu gái quý giá của mình với ánh mắt như nhìn người thiểu năng.  Bất đắc dĩ, Khương Mạn chỉ còn cách thể hiện "kỹ năng tạo ra lửa" một cách nhẹ nhàng.  Mặc dù hiện tại khả năng khống chế lửa cô cô rất tốt nhưng trong lâu đài cổ có quá nhiều đồ đạc bằng gỗ và đồ cổ, nếu đốt những thứ này cũng sẽ là đốt tiền của gia đình mình!  Thấy biểu cảm của Elijah có chút kỳ lạ, cô thở dài, nhìn Bạc Hạc Hiên nhướng mày nói: "Hay là anh biến hình cho chú ấy xem?"  Khóe miệng Elijah giật giật, "Người sói và ma cà rồng ư?"  “Có súng không?” Bạc Hạc Hiên hỏi.  Vẻ mặt Khương Mạn kỳ quái: "Chứng minh thực lực mà tự làm hại chính mình, điều này là không cần thiết?"  Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.  Elijah lấy ra một khẩu súng lục từ trong ngăn kéo ra và nhắm vào Bạc Hạc Hiên.  Mặt Bạc Hạc Hiên không chút cảm xúc, Khương Mạn uống một ngụm rượu.  Elijah thấy vẻ mặt của anh và cháu gái mình vô cùng bình thản, có phần không hài lòng với trò đùa quái đản này.  "Tại sao hai người không sợ?!"  Khương Mạn chớp mắt: "Chú còn chưa chốt an toàn, cũng sẽ không bóp cò, vậy thì sợ cái gì chứ?"  "Hơn nữa, trong đó cũng không có viên đạn nào, đúng không?"  Elijah: "……"  "Cục cưng, sao cháu lại biết được?"

Chương 1352