CHƯƠNG 1 Đêm khuya, trong phòng tổng thống. Giản Nghệ Hân nằm trên chiếc giường rộng thênh thang, trong người khó chịu muốn chết. Cô không ngờ rượu này nặng đô đến vậy. “Tôi hỏi lại cô, mặt dây chuyền bằng ngọc bích này từ đâu ra?” Người đàn ông đứng bên giường, trịch thượng nhìn cô. Đôi mắt xinh đẹp của Giản Nghệ Hân khẽ mở, cô nhìn người đàn ông trước mặt, không ngờ rượu còn có cả công dụng này cơ đấy, anh chàng này đẹp trai quá đi. Mắt mũi miệng sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, gương mặt lạnh lùng khiến người ta không dám chạm vào, lớn ngần này mà cô chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp trai như vậy! Giản Nghệ Hân nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, thôi thì trước khi chết cứ nếm thử mùi vị này xem sao, không uổng hai mươi năm sống trên cõi đời này. Cô ngồi dậy, ôm lấy thắt lưng người đàn ông, rồi cười giả lả với anh ta. “Muốn biết mặt bằng ngọc của tôi ở đâu ra à? Vậy trước tiên anh phải làm quân tử…” Người đàn ông nhíu mày, mất kiên nhẫn đẩy cô ra. Giản Nghệ Hân nắm lấy cà vạt của anh kéo…
Chương 355: Chương 355
Tình Yêu Sủng Nghiện Của Tổng Giám Đốc LâmTác giả: Diên PhươngTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Đêm khuya, trong phòng tổng thống. Giản Nghệ Hân nằm trên chiếc giường rộng thênh thang, trong người khó chịu muốn chết. Cô không ngờ rượu này nặng đô đến vậy. “Tôi hỏi lại cô, mặt dây chuyền bằng ngọc bích này từ đâu ra?” Người đàn ông đứng bên giường, trịch thượng nhìn cô. Đôi mắt xinh đẹp của Giản Nghệ Hân khẽ mở, cô nhìn người đàn ông trước mặt, không ngờ rượu còn có cả công dụng này cơ đấy, anh chàng này đẹp trai quá đi. Mắt mũi miệng sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, gương mặt lạnh lùng khiến người ta không dám chạm vào, lớn ngần này mà cô chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp trai như vậy! Giản Nghệ Hân nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, thôi thì trước khi chết cứ nếm thử mùi vị này xem sao, không uổng hai mươi năm sống trên cõi đời này. Cô ngồi dậy, ôm lấy thắt lưng người đàn ông, rồi cười giả lả với anh ta. “Muốn biết mặt bằng ngọc của tôi ở đâu ra à? Vậy trước tiên anh phải làm quân tử…” Người đàn ông nhíu mày, mất kiên nhẫn đẩy cô ra. Giản Nghệ Hân nắm lấy cà vạt của anh kéo… Giản Nghệ Hân không khỏi có chút lo lắng.Từ nhỏ, chuyện cô ghét nhất chính là bị người khác hiểu lầm, nhất là bây giờ còn đang ở trước mặt người mình thích, lại càng...!Trước giờ ông cụ Trình vẫn coi thường Giản Nghệ Hân, khiến cô càng thêm muốn chứng tỏ mình.Nhưng Lâm Thế Kiệt lại đưa mắt quan sát từ đầu đến chân cô: “Nói đủ chưa?”Em...”“Nói đủ rồi thì chúng ta trở về, nhé? Bây giờ anh là người bệnh, anh cần nghỉ ngơi”Giọng của Lâm Thế Kiệt mặc dù lạnh lẽo, nhưng Giản Nghệ Hân vẫn nghe được sự dịu dàng toát ra từ trong đó.Bấy giờ cô mới sực nhớ ra, Lâm Thế Kiệt vẫn còn đang mang bệnh.Anh vừa bị viêm dạ dày cấp, lúc này cơ thể chắc chắn rất yếu, nhưng lại thấy một vở kịch lớn như vậy ở chỗ này, trong lòng giờ có lẽ đang bất lực lắm.Giản Nghệ Hân có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, vậy em đỡ anh về nghỉ ngơi!”“Hừ, anh còn chưa đến mức phải cần người khác đỡ đâu” “Nhưng anh là người bệnh mà? Người bệnh thì cần được.chăm sóc..” Giản Nghệ Hân đang già mồm cãi lý lại bị Lâm Thế Kiệt xen vào một câu pha trò như thế, nháy mắt cũng quên luôn chuyện mình muốn giải thích.Lúc hai người trở lại phòng bệnh thì đã thấy Chu Loan đang chờ.Anh ta báo cáo.với Lâm Thế Kiệt rất nhiều chuyện của công ty.Giản Nghệ Hân nhìn anh làm việc công lại thấy hơi đau lòng: “Chuyện công ty nhiều như vậy sao? Cho dù có bị bệnh mà vẫn phải làm hả?”Cô thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc là tiền quan trọng, hay mạng sống quan trọng?Lâm Thế Kiệt thấy Giản Nghệ Hân ấm ức ngồi trên ghế, biết có lẽ cô vân còn vì chuyện buổi sáng mà tức giận.Anh bèn để tài liệu qua một bên, nhìn Giản Nghệ Hân, nói: “Được rồi, nếu em không muốn anh làm việc mà muốn anh ở cùng em cũng được”.
Giản Nghệ Hân không khỏi có chút lo lắng.
Từ nhỏ, chuyện cô ghét nhất chính là bị người khác hiểu lầm, nhất là bây giờ còn đang ở trước mặt người mình thích, lại càng...!Trước giờ ông cụ Trình vẫn coi thường Giản Nghệ Hân, khiến cô càng thêm muốn chứng tỏ mình.
Nhưng Lâm Thế Kiệt lại đưa mắt quan sát từ đầu đến chân cô: “Nói đủ chưa?”
Em...”
“Nói đủ rồi thì chúng ta trở về, nhé? Bây giờ anh là người bệnh, anh cần nghỉ ngơi”
Giọng của Lâm Thế Kiệt mặc dù lạnh lẽo, nhưng Giản Nghệ Hân vẫn nghe được sự dịu dàng toát ra từ trong đó.
Bấy giờ cô mới sực nhớ ra, Lâm Thế Kiệt vẫn còn đang mang bệnh.
Anh vừa bị viêm dạ dày cấp, lúc này cơ thể chắc chắn rất yếu, nhưng lại thấy một vở kịch lớn như vậy ở chỗ này, trong lòng giờ có lẽ đang bất lực lắm.
Giản Nghệ Hân có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, vậy em đỡ anh về nghỉ ngơi!”
“Hừ, anh còn chưa đến mức phải cần người khác đỡ đâu” “Nhưng anh là người bệnh mà? Người bệnh thì cần được.
chăm sóc..” Giản Nghệ Hân đang già mồm cãi lý lại bị Lâm Thế Kiệt xen vào một câu pha trò như thế, nháy mắt cũng quên luôn chuyện mình muốn giải thích.
Lúc hai người trở lại phòng bệnh thì đã thấy Chu Loan đang chờ.
Anh ta báo cáo.
với Lâm Thế Kiệt rất nhiều chuyện của công ty.
Giản Nghệ Hân nhìn anh làm việc công lại thấy hơi đau lòng: “Chuyện công ty nhiều như vậy sao? Cho dù có bị bệnh mà vẫn phải làm hả?”
Cô thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc là tiền quan trọng, hay mạng sống quan trọng?
Lâm Thế Kiệt thấy Giản Nghệ Hân ấm ức ngồi trên ghế, biết có lẽ cô vân còn vì chuyện buổi sáng mà tức giận.
Anh bèn để tài liệu qua một bên, nhìn Giản Nghệ Hân, nói: “Được rồi, nếu em không muốn anh làm việc mà muốn anh ở cùng em cũng được”.
Tình Yêu Sủng Nghiện Của Tổng Giám Đốc LâmTác giả: Diên PhươngTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Đêm khuya, trong phòng tổng thống. Giản Nghệ Hân nằm trên chiếc giường rộng thênh thang, trong người khó chịu muốn chết. Cô không ngờ rượu này nặng đô đến vậy. “Tôi hỏi lại cô, mặt dây chuyền bằng ngọc bích này từ đâu ra?” Người đàn ông đứng bên giường, trịch thượng nhìn cô. Đôi mắt xinh đẹp của Giản Nghệ Hân khẽ mở, cô nhìn người đàn ông trước mặt, không ngờ rượu còn có cả công dụng này cơ đấy, anh chàng này đẹp trai quá đi. Mắt mũi miệng sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, gương mặt lạnh lùng khiến người ta không dám chạm vào, lớn ngần này mà cô chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp trai như vậy! Giản Nghệ Hân nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, thôi thì trước khi chết cứ nếm thử mùi vị này xem sao, không uổng hai mươi năm sống trên cõi đời này. Cô ngồi dậy, ôm lấy thắt lưng người đàn ông, rồi cười giả lả với anh ta. “Muốn biết mặt bằng ngọc của tôi ở đâu ra à? Vậy trước tiên anh phải làm quân tử…” Người đàn ông nhíu mày, mất kiên nhẫn đẩy cô ra. Giản Nghệ Hân nắm lấy cà vạt của anh kéo… Giản Nghệ Hân không khỏi có chút lo lắng.Từ nhỏ, chuyện cô ghét nhất chính là bị người khác hiểu lầm, nhất là bây giờ còn đang ở trước mặt người mình thích, lại càng...!Trước giờ ông cụ Trình vẫn coi thường Giản Nghệ Hân, khiến cô càng thêm muốn chứng tỏ mình.Nhưng Lâm Thế Kiệt lại đưa mắt quan sát từ đầu đến chân cô: “Nói đủ chưa?”Em...”“Nói đủ rồi thì chúng ta trở về, nhé? Bây giờ anh là người bệnh, anh cần nghỉ ngơi”Giọng của Lâm Thế Kiệt mặc dù lạnh lẽo, nhưng Giản Nghệ Hân vẫn nghe được sự dịu dàng toát ra từ trong đó.Bấy giờ cô mới sực nhớ ra, Lâm Thế Kiệt vẫn còn đang mang bệnh.Anh vừa bị viêm dạ dày cấp, lúc này cơ thể chắc chắn rất yếu, nhưng lại thấy một vở kịch lớn như vậy ở chỗ này, trong lòng giờ có lẽ đang bất lực lắm.Giản Nghệ Hân có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, vậy em đỡ anh về nghỉ ngơi!”“Hừ, anh còn chưa đến mức phải cần người khác đỡ đâu” “Nhưng anh là người bệnh mà? Người bệnh thì cần được.chăm sóc..” Giản Nghệ Hân đang già mồm cãi lý lại bị Lâm Thế Kiệt xen vào một câu pha trò như thế, nháy mắt cũng quên luôn chuyện mình muốn giải thích.Lúc hai người trở lại phòng bệnh thì đã thấy Chu Loan đang chờ.Anh ta báo cáo.với Lâm Thế Kiệt rất nhiều chuyện của công ty.Giản Nghệ Hân nhìn anh làm việc công lại thấy hơi đau lòng: “Chuyện công ty nhiều như vậy sao? Cho dù có bị bệnh mà vẫn phải làm hả?”Cô thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc là tiền quan trọng, hay mạng sống quan trọng?Lâm Thế Kiệt thấy Giản Nghệ Hân ấm ức ngồi trên ghế, biết có lẽ cô vân còn vì chuyện buổi sáng mà tức giận.Anh bèn để tài liệu qua một bên, nhìn Giản Nghệ Hân, nói: “Được rồi, nếu em không muốn anh làm việc mà muốn anh ở cùng em cũng được”.