Vào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh…
Chương 19: Chương 19
Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… Mở mắt, nhìn về phía cậu chủ dọc theo hướng từ vai đến tay, thấy đó là Dịch Nam đeo kính gọng vàng."Đình Đông uống say, bọn tôi dọn một phòng cho cậu ấy nằm nghỉ trên lầu rồi.Cô muốn đợi cậu ấy tỉnh dậy hay để tôi đưa cô về nhà họ Hoắc trước?"Về nhà họ Hoắc? Một mình cô?Sầm Hoan giật mình, chợt nhớ ra Liễu Như Lam đã nói rõ là cô phải về ăn cơm tối cùng với c** nh*, nhưng cô lại quên béng đi!Cô lo lắng cau mày, nghĩ nếu bây giờ mà về một mình, không biết phải đối mặt với Liễu Như Lam thế nào.Cho nên, tốt nhất là cô cứ đợi c** nh* tỉnh dậy rồi về chung, như vậy có chuyện gì thì c** nh* hứng đạn, cho dù Liễu Như Lam có bất mãn với cô đi nữa, cũng sẽ không dám làm khó cô trước mặt c** nh*.Cô hạ quyết tâm và nhờ Dịch Nam dẫn mình tới phòng Hoắc Đình Đông đang nghỉ.Lên lầu, Vệ Lăng Phong đã sắp xếp tươm tất cho Hoắc Đình Đông.“Cái sofa này cũng khá to đấy, lúc đợi Đình Đông có mệt quá thì cứ nằm đó mà nghỉ.” Quan Diệu Chi chỉ vào bộ ghế sofa màu cam nằm cạnh giường.Sầm Hoan gật đầu."Vậy thôi, bọn tôi đi đây, có gì cần thì cứ lấy điện thoại Đình Đông gọi bọn tôi nhé."Sầm Hoan lần lượt đáp lời, sau khi tiễn mọi người rời đi, cô khóa cửa rồi quay lại ngồi xuống sofa, chưa đầy hai giây lại đứng lên, đi tới bên cửa sổ rồi đẩy cánh cửa kính ra, để làn gió đêm thổi vào làm dịu đi mùi rượu nồng nặc khắp gian phòng.Đứng trước cửa sổ hóng gió đêm, cô đợi đến khi cảm thấy không còn mùi rượu nồng nặc trong phòng sộc vào mũi nữa, mới xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt."Julie, nước."Vừa ra khỏi phòng tắm, bên tai đã nghe thấy một giọng nói hơi khàn.Cô ngạc nhiên, nhận ra đó là của Hoắc Đình Đông, cô vội vàng rót một cốc nước rồi bước đến bên giường."Nước nè c** nh*."Hai tay cô cầm nước, cô gọi Hoắc Hình Đông đang nằm quay lưng lại phía cô, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn không thấy đáp lại."c** nh*?"Nhưng vì Hoắc Hành Đông quá say nên không hợp tác chút nào, cuối cùng cô đành đỡ anh ngồi dậy, nhưng chỉ tích tắc một giây anh lại nghiêng ngả người sang một bên.Thấy vậy, Sầm Hoan đành phải ngồi sau đỡ lấy thân anh, rồi bưng nước vòng qua đầu đưa cho anh.Hoắc Hành Đông thực sự rất khát, anh nhanh chóng uống cạn cốc nước trong nháy mắt.Sầm Hoan đặt cốc nước xuống, di chuyển cơ thể định chui ra rồi để anh nằm xuống, không ngờ Hoắc Đình Đông lại đột ngột quay người lại khiến cô giật mình, chưa kịp nhích người ra thì đã bị đè chặt.Cô hoảng hốt, nhanh chóng phản ứng lại, vùng vẫy đẩy người đàn ông đang đè lên mình ra.Không biết có phải hành động giãy giụa của cô đã khiến Hoắc Hành Đông khó chịu không, anh đột nhiên mở mắt ra, hai vệt sáng lạnh đầy sự phẫn nộ bật ra từ đôi mắt đen như màn đêm.Cô trợn tròn mắt, không sao thở được, cảnh tượng đột ngột khiến cô sửng sốt vô cùng..
Mở mắt, nhìn về phía cậu chủ dọc theo hướng từ vai đến tay, thấy đó là Dịch Nam đeo kính gọng vàng.
"Đình Đông uống say, bọn tôi dọn một phòng cho cậu ấy nằm nghỉ trên lầu rồi.
Cô muốn đợi cậu ấy tỉnh dậy hay để tôi đưa cô về nhà họ Hoắc trước?"
Về nhà họ Hoắc? Một mình cô?
Sầm Hoan giật mình, chợt nhớ ra Liễu Như Lam đã nói rõ là cô phải về ăn cơm tối cùng với c** nh*, nhưng cô lại quên béng đi!
Cô lo lắng cau mày, nghĩ nếu bây giờ mà về một mình, không biết phải đối mặt với Liễu Như Lam thế nào.
Cho nên, tốt nhất là cô cứ đợi c** nh* tỉnh dậy rồi về chung, như vậy có chuyện gì thì c** nh* hứng đạn, cho dù Liễu Như Lam có bất mãn với cô đi nữa, cũng sẽ không dám làm khó cô trước mặt c** nh*.
Cô hạ quyết tâm và nhờ Dịch Nam dẫn mình tới phòng Hoắc Đình Đông đang nghỉ.
Lên lầu, Vệ Lăng Phong đã sắp xếp tươm tất cho Hoắc Đình Đông.
“Cái sofa này cũng khá to đấy, lúc đợi Đình Đông có mệt quá thì cứ nằm đó mà nghỉ.
” Quan Diệu Chi chỉ vào bộ ghế sofa màu cam nằm cạnh giường.
Sầm Hoan gật đầu.
"Vậy thôi, bọn tôi đi đây, có gì cần thì cứ lấy điện thoại Đình Đông gọi bọn tôi nhé.
"
Sầm Hoan lần lượt đáp lời, sau khi tiễn mọi người rời đi, cô khóa cửa rồi quay lại ngồi xuống sofa, chưa đầy hai giây lại đứng lên, đi tới bên cửa sổ rồi đẩy cánh cửa kính ra, để làn gió đêm thổi vào làm dịu đi mùi rượu nồng nặc khắp gian phòng.
Đứng trước cửa sổ hóng gió đêm, cô đợi đến khi cảm thấy không còn mùi rượu nồng nặc trong phòng sộc vào mũi nữa, mới xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt.
"Julie, nước.
"
Vừa ra khỏi phòng tắm, bên tai đã nghe thấy một giọng nói hơi khàn.
Cô ngạc nhiên, nhận ra đó là của Hoắc Đình Đông, cô vội vàng rót một cốc nước rồi bước đến bên giường.
"Nước nè c** nh*.
"
Hai tay cô cầm nước, cô gọi Hoắc Hình Đông đang nằm quay lưng lại phía cô, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn không thấy đáp lại.
"c** nh*?"
Nhưng vì Hoắc Hành Đông quá say nên không hợp tác chút nào, cuối cùng cô đành đỡ anh ngồi dậy, nhưng chỉ tích tắc một giây anh lại nghiêng ngả người sang một bên.
Thấy vậy, Sầm Hoan đành phải ngồi sau đỡ lấy thân anh, rồi bưng nước vòng qua đầu đưa cho anh.
Hoắc Hành Đông thực sự rất khát, anh nhanh chóng uống cạn cốc nước trong nháy mắt.
Sầm Hoan đặt cốc nước xuống, di chuyển cơ thể định chui ra rồi để anh nằm xuống, không ngờ Hoắc Đình Đông lại đột ngột quay người lại khiến cô giật mình, chưa kịp nhích người ra thì đã bị đè chặt.
Cô hoảng hốt, nhanh chóng phản ứng lại, vùng vẫy đẩy người đàn ông đang đè lên mình ra.
Không biết có phải hành động giãy giụa của cô đã khiến Hoắc Hành Đông khó chịu không, anh đột nhiên mở mắt ra, hai vệt sáng lạnh đầy sự phẫn nộ bật ra từ đôi mắt đen như màn đêm.
Cô trợn tròn mắt, không sao thở được, cảnh tượng đột ngột khiến cô sửng sốt vô cùng.
.
Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… Mở mắt, nhìn về phía cậu chủ dọc theo hướng từ vai đến tay, thấy đó là Dịch Nam đeo kính gọng vàng."Đình Đông uống say, bọn tôi dọn một phòng cho cậu ấy nằm nghỉ trên lầu rồi.Cô muốn đợi cậu ấy tỉnh dậy hay để tôi đưa cô về nhà họ Hoắc trước?"Về nhà họ Hoắc? Một mình cô?Sầm Hoan giật mình, chợt nhớ ra Liễu Như Lam đã nói rõ là cô phải về ăn cơm tối cùng với c** nh*, nhưng cô lại quên béng đi!Cô lo lắng cau mày, nghĩ nếu bây giờ mà về một mình, không biết phải đối mặt với Liễu Như Lam thế nào.Cho nên, tốt nhất là cô cứ đợi c** nh* tỉnh dậy rồi về chung, như vậy có chuyện gì thì c** nh* hứng đạn, cho dù Liễu Như Lam có bất mãn với cô đi nữa, cũng sẽ không dám làm khó cô trước mặt c** nh*.Cô hạ quyết tâm và nhờ Dịch Nam dẫn mình tới phòng Hoắc Đình Đông đang nghỉ.Lên lầu, Vệ Lăng Phong đã sắp xếp tươm tất cho Hoắc Đình Đông.“Cái sofa này cũng khá to đấy, lúc đợi Đình Đông có mệt quá thì cứ nằm đó mà nghỉ.” Quan Diệu Chi chỉ vào bộ ghế sofa màu cam nằm cạnh giường.Sầm Hoan gật đầu."Vậy thôi, bọn tôi đi đây, có gì cần thì cứ lấy điện thoại Đình Đông gọi bọn tôi nhé."Sầm Hoan lần lượt đáp lời, sau khi tiễn mọi người rời đi, cô khóa cửa rồi quay lại ngồi xuống sofa, chưa đầy hai giây lại đứng lên, đi tới bên cửa sổ rồi đẩy cánh cửa kính ra, để làn gió đêm thổi vào làm dịu đi mùi rượu nồng nặc khắp gian phòng.Đứng trước cửa sổ hóng gió đêm, cô đợi đến khi cảm thấy không còn mùi rượu nồng nặc trong phòng sộc vào mũi nữa, mới xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt."Julie, nước."Vừa ra khỏi phòng tắm, bên tai đã nghe thấy một giọng nói hơi khàn.Cô ngạc nhiên, nhận ra đó là của Hoắc Đình Đông, cô vội vàng rót một cốc nước rồi bước đến bên giường."Nước nè c** nh*."Hai tay cô cầm nước, cô gọi Hoắc Hình Đông đang nằm quay lưng lại phía cô, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn không thấy đáp lại."c** nh*?"Nhưng vì Hoắc Hành Đông quá say nên không hợp tác chút nào, cuối cùng cô đành đỡ anh ngồi dậy, nhưng chỉ tích tắc một giây anh lại nghiêng ngả người sang một bên.Thấy vậy, Sầm Hoan đành phải ngồi sau đỡ lấy thân anh, rồi bưng nước vòng qua đầu đưa cho anh.Hoắc Hành Đông thực sự rất khát, anh nhanh chóng uống cạn cốc nước trong nháy mắt.Sầm Hoan đặt cốc nước xuống, di chuyển cơ thể định chui ra rồi để anh nằm xuống, không ngờ Hoắc Đình Đông lại đột ngột quay người lại khiến cô giật mình, chưa kịp nhích người ra thì đã bị đè chặt.Cô hoảng hốt, nhanh chóng phản ứng lại, vùng vẫy đẩy người đàn ông đang đè lên mình ra.Không biết có phải hành động giãy giụa của cô đã khiến Hoắc Hành Đông khó chịu không, anh đột nhiên mở mắt ra, hai vệt sáng lạnh đầy sự phẫn nộ bật ra từ đôi mắt đen như màn đêm.Cô trợn tròn mắt, không sao thở được, cảnh tượng đột ngột khiến cô sửng sốt vô cùng..