Tác giả:

Vào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh…

Chương 32: Chương 32

Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… Có người quen tự nhiên miễn được rất nhiều khâu vặt vãnh không cần thiết, Sầm Hoan rất nhanh đã kiểm tra xong, kết quả kiểm tra cho thấy chẳng qua chỉ là tổn thương hệ thống mô mềm, chỉ cần uống một số loại thuốc giảm nóng lưu thông máu và chống tụ máu là được, ngay cả truyền nước biển cũng không dùng móc treo.Mà vùng máu bầm kia lại cần một khoảng thời gian khá dài mới có thể tan bớt."Cháu ở đây chờ cậu, cậu đi qua chỗ anh cả đã." Hoắc Đình Đông đặt Sầm Hoan ở ghế mềm của phòng làm việc riêng của Vệ Lăng Phong, sau đó cầm lấy túi tài liệu kia nói.Sầm Hoan gật đầu.Đợi anh đi rồi, Vệ Lăng Phong đặt chiếc ghế dựa cách bàn làm việc, ngồi xuống ở phía đối diện cô, ý cười trên mặt không hề giảm đi."Thảo luận trước nhé, tôi trực tiếp gọi thẳng tên cháu hay là giống như Đình Đông gọi cháu là cháu gái?"Sầm Hoan nhíu mày, nhếch khóe miệng nói: "Cậu ấy đều gọi cả họ và tên của tôi." Cháu gái? Chậc, anh hét lên thì cô cũng không dám trả lời."Lại nói tiếp, vừa nãy khi ở sảnh lớn tôi liếc mắt nhìn thấy Đình Đông ôm một người phụ nữ vào đây, tôi còn tưởng đó là trợ lý của cậu ta, đến gần rồi mới nhìn rõ là cháu."Sầm Hoan nhớ tới cảnh tượng buổi trưa, nói: "Julie bị cậu ấy mắng đi rồi.""Mắng?" Hiển nhiên là thấy không thể tưởng tượng nổi với chữ này, Vệ Lăng Phong nhướng mày kinh ngạc.Rồi lập tức cười: "Mắng như thế nào?"Sầm Hoan suy nghĩ có nên nói hay không, lúc này một người y tá đi tới cửa gõ vài cái rồi mở cửa ra: "Bác sĩ Vệ, cảm xúc người bệnh ở giường số mười sáu vô cùng kích động, chúng ta căn bản không có cách nào để có thể đổi thuốc cho anh ta."Vệ Lăng Phong nghe vậy thì đứng lên, nhìn về phía Sầm Hoan: "Cháu ngồi ở đây trước đi, tôi đi qua đó xem thử một chút."Vệ Lăng Phong này vừa đi, hơn nữa giờ sau cũng không nhìn thấy bóng người.Sầm Hoan ngồi thật sự rất buồn chán, nên thử nhấc chân phải giẫm lên giẫm xuống, tuy rằng vẫn còn rất đau, nhưng không đến nỗi kim châm muối xát.Có lấy một cây bút trong hộp bút, để lại lời nhắn cho Vệ Lăng Phong trên một tờ giấy, sau đó chậm rì rì mà đi về phía cửa.!"Đình Đông, chiều hôm nay bố đã tới, em có biết ông ấy đã nói cái gì với anh không?"Hoắc Tĩnh Bắc nửa nằm ở trên giường bệnh, cầm bút viết trong tay vừa ký duyệt trên vài tài liệu, vừa hỏi em trai đứng ở bên giường.Hoắc Đình Đông liếc mắt nhìn vẻ mặt nhìn như bình tĩnh của anh cả, trầm mặc không nói.Dường như Hoắc Tĩnh Bắc cũng không hi vọng sẽ nghe thấy câu trả lời của anh, tự mình nói: "Ông ấy muốn anh dưỡng bệnh thật tốt, buông tay để lại mọi việc của công ty cho em toàn quyền xử lý."Ông ta nói xong thì dừng bút lại, giương mắt nhìn qua, trên đôi môi có phần tím tái nở một nụ cười khẩy."Em nói bố không bất công? Dù sao anh cũng vẫn còn có một hơi thở, còn chưa có chết đâu, ông ấy lại vội vã muốn anh từ chức như vậy, để toàn bộ vật sở hữu của anh đều dâng lên cho em.Anh không hiểu, đây là vì cái gì? Anh, người con trai này có gì thua kém em sao?"Lời chất vấn của anh cả cũng không khiến cho khuôn mặt không chút biểu cảm của Hoắc Đình Đông có bất kỳ thay đổi nào.Điều cần nói anh cũng đều đã nói rồi, giải thích dư thừa ngược lại sẽ chỉ càng làm cho vấn đề thêm tồi tệ hơn."Tài liệu ký xong em còn phải cầm về công ty."Sự bình tĩnh của anh giống như một tấm lưới có tính đàn hồi cao, Hoắc Tĩnh Bắc nổi giận trút lên trên người anh, chẳng những không thể k*ch th*ch nửa phần cảm xúc của anh, ngược lại còn bắn ngược về khiến cho chính mình càng thêm tức giận hơn."Em đã nói em sẽ không tranh giành với anh, vậy vì sao em không nói với bố!" Ông ta lớn tiếng quát hỏi, đồng thời tức giận đến nỗi không nhịn nổi mà ném cây bút ra khỏi tay.Hoắc Đình Đông cau chặt mày, chẳng nói câu nào thu hết tất cả tài liệu rồi cho vào túi tài liệu, sau đó lại đi về phía cửa.Cảm xúc không khống chế được hoàn toàn bị sự lạnh lùng của anh k*ch th*ch, Hoắc Tĩnh Bắc vươn tay vơ lấy một chiếc bình hoa trên bàn nhỏ rồi dùng hết toàn bộ sức lực hung hăng đập bể..

Có người quen tự nhiên miễn được rất nhiều khâu vặt vãnh không cần thiết, Sầm Hoan rất nhanh đã kiểm tra xong, kết quả kiểm tra cho thấy chẳng qua chỉ là tổn thương hệ thống mô mềm, chỉ cần uống một số loại thuốc giảm nóng lưu thông máu và chống tụ máu là được, ngay cả truyền nước biển cũng không dùng móc treo.

Mà vùng máu bầm kia lại cần một khoảng thời gian khá dài mới có thể tan bớt.

"Cháu ở đây chờ cậu, cậu đi qua chỗ anh cả đã.

" Hoắc Đình Đông đặt Sầm Hoan ở ghế mềm của phòng làm việc riêng của Vệ Lăng Phong, sau đó cầm lấy túi tài liệu kia nói.

Sầm Hoan gật đầu.

Đợi anh đi rồi, Vệ Lăng Phong đặt chiếc ghế dựa cách bàn làm việc, ngồi xuống ở phía đối diện cô, ý cười trên mặt không hề giảm đi.

"Thảo luận trước nhé, tôi trực tiếp gọi thẳng tên cháu hay là giống như Đình Đông gọi cháu là cháu gái?"

Sầm Hoan nhíu mày, nhếch khóe miệng nói: "Cậu ấy đều gọi cả họ và tên của tôi.

" Cháu gái? Chậc, anh hét lên thì cô cũng không dám trả lời.

"Lại nói tiếp, vừa nãy khi ở sảnh lớn tôi liếc mắt nhìn thấy Đình Đông ôm một người phụ nữ vào đây, tôi còn tưởng đó là trợ lý của cậu ta, đến gần rồi mới nhìn rõ là cháu.

"

Sầm Hoan nhớ tới cảnh tượng buổi trưa, nói: "Julie bị cậu ấy mắng đi rồi.

"

"Mắng?" Hiển nhiên là thấy không thể tưởng tượng nổi với chữ này, Vệ Lăng Phong nhướng mày kinh ngạc.

Rồi lập tức cười: "Mắng như thế nào?"

Sầm Hoan suy nghĩ có nên nói hay không, lúc này một người y tá đi tới cửa gõ vài cái rồi mở cửa ra: "Bác sĩ Vệ, cảm xúc người bệnh ở giường số mười sáu vô cùng kích động, chúng ta căn bản không có cách nào để có thể đổi thuốc cho anh ta.

"

Vệ Lăng Phong nghe vậy thì đứng lên, nhìn về phía Sầm Hoan: "Cháu ngồi ở đây trước đi, tôi đi qua đó xem thử một chút.

"

Vệ Lăng Phong này vừa đi, hơn nữa giờ sau cũng không nhìn thấy bóng người.

Sầm Hoan ngồi thật sự rất buồn chán, nên thử nhấc chân phải giẫm lên giẫm xuống, tuy rằng vẫn còn rất đau, nhưng không đến nỗi kim châm muối xát.

Có lấy một cây bút trong hộp bút, để lại lời nhắn cho Vệ Lăng Phong trên một tờ giấy, sau đó chậm rì rì mà đi về phía cửa.

!

"Đình Đông, chiều hôm nay bố đã tới, em có biết ông ấy đã nói cái gì với anh không?"

Hoắc Tĩnh Bắc nửa nằm ở trên giường bệnh, cầm bút viết trong tay vừa ký duyệt trên vài tài liệu, vừa hỏi em trai đứng ở bên giường.

Hoắc Đình Đông liếc mắt nhìn vẻ mặt nhìn như bình tĩnh của anh cả, trầm mặc không nói.

Dường như Hoắc Tĩnh Bắc cũng không hi vọng sẽ nghe thấy câu trả lời của anh, tự mình nói: "Ông ấy muốn anh dưỡng bệnh thật tốt, buông tay để lại mọi việc của công ty cho em toàn quyền xử lý.

"

Ông ta nói xong thì dừng bút lại, giương mắt nhìn qua, trên đôi môi có phần tím tái nở một nụ cười khẩy.

"Em nói bố không bất công? Dù sao anh cũng vẫn còn có một hơi thở, còn chưa có chết đâu, ông ấy lại vội vã muốn anh từ chức như vậy, để toàn bộ vật sở hữu của anh đều dâng lên cho em.

Anh không hiểu, đây là vì cái gì? Anh, người con trai này có gì thua kém em sao?"

Lời chất vấn của anh cả cũng không khiến cho khuôn mặt không chút biểu cảm của Hoắc Đình Đông có bất kỳ thay đổi nào.

Điều cần nói anh cũng đều đã nói rồi, giải thích dư thừa ngược lại sẽ chỉ càng làm cho vấn đề thêm tồi tệ hơn.

"Tài liệu ký xong em còn phải cầm về công ty.

"

Sự bình tĩnh của anh giống như một tấm lưới có tính đàn hồi cao, Hoắc Tĩnh Bắc nổi giận trút lên trên người anh, chẳng những không thể k*ch th*ch nửa phần cảm xúc của anh, ngược lại còn bắn ngược về khiến cho chính mình càng thêm tức giận hơn.

"Em đã nói em sẽ không tranh giành với anh, vậy vì sao em không nói với bố!" Ông ta lớn tiếng quát hỏi, đồng thời tức giận đến nỗi không nhịn nổi mà ném cây bút ra khỏi tay.

Hoắc Đình Đông cau chặt mày, chẳng nói câu nào thu hết tất cả tài liệu rồi cho vào túi tài liệu, sau đó lại đi về phía cửa.

Cảm xúc không khống chế được hoàn toàn bị sự lạnh lùng của anh k*ch th*ch, Hoắc Tĩnh Bắc vươn tay vơ lấy một chiếc bình hoa trên bàn nhỏ rồi dùng hết toàn bộ sức lực hung hăng đập bể.

.

Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… Có người quen tự nhiên miễn được rất nhiều khâu vặt vãnh không cần thiết, Sầm Hoan rất nhanh đã kiểm tra xong, kết quả kiểm tra cho thấy chẳng qua chỉ là tổn thương hệ thống mô mềm, chỉ cần uống một số loại thuốc giảm nóng lưu thông máu và chống tụ máu là được, ngay cả truyền nước biển cũng không dùng móc treo.Mà vùng máu bầm kia lại cần một khoảng thời gian khá dài mới có thể tan bớt."Cháu ở đây chờ cậu, cậu đi qua chỗ anh cả đã." Hoắc Đình Đông đặt Sầm Hoan ở ghế mềm của phòng làm việc riêng của Vệ Lăng Phong, sau đó cầm lấy túi tài liệu kia nói.Sầm Hoan gật đầu.Đợi anh đi rồi, Vệ Lăng Phong đặt chiếc ghế dựa cách bàn làm việc, ngồi xuống ở phía đối diện cô, ý cười trên mặt không hề giảm đi."Thảo luận trước nhé, tôi trực tiếp gọi thẳng tên cháu hay là giống như Đình Đông gọi cháu là cháu gái?"Sầm Hoan nhíu mày, nhếch khóe miệng nói: "Cậu ấy đều gọi cả họ và tên của tôi." Cháu gái? Chậc, anh hét lên thì cô cũng không dám trả lời."Lại nói tiếp, vừa nãy khi ở sảnh lớn tôi liếc mắt nhìn thấy Đình Đông ôm một người phụ nữ vào đây, tôi còn tưởng đó là trợ lý của cậu ta, đến gần rồi mới nhìn rõ là cháu."Sầm Hoan nhớ tới cảnh tượng buổi trưa, nói: "Julie bị cậu ấy mắng đi rồi.""Mắng?" Hiển nhiên là thấy không thể tưởng tượng nổi với chữ này, Vệ Lăng Phong nhướng mày kinh ngạc.Rồi lập tức cười: "Mắng như thế nào?"Sầm Hoan suy nghĩ có nên nói hay không, lúc này một người y tá đi tới cửa gõ vài cái rồi mở cửa ra: "Bác sĩ Vệ, cảm xúc người bệnh ở giường số mười sáu vô cùng kích động, chúng ta căn bản không có cách nào để có thể đổi thuốc cho anh ta."Vệ Lăng Phong nghe vậy thì đứng lên, nhìn về phía Sầm Hoan: "Cháu ngồi ở đây trước đi, tôi đi qua đó xem thử một chút."Vệ Lăng Phong này vừa đi, hơn nữa giờ sau cũng không nhìn thấy bóng người.Sầm Hoan ngồi thật sự rất buồn chán, nên thử nhấc chân phải giẫm lên giẫm xuống, tuy rằng vẫn còn rất đau, nhưng không đến nỗi kim châm muối xát.Có lấy một cây bút trong hộp bút, để lại lời nhắn cho Vệ Lăng Phong trên một tờ giấy, sau đó chậm rì rì mà đi về phía cửa.!"Đình Đông, chiều hôm nay bố đã tới, em có biết ông ấy đã nói cái gì với anh không?"Hoắc Tĩnh Bắc nửa nằm ở trên giường bệnh, cầm bút viết trong tay vừa ký duyệt trên vài tài liệu, vừa hỏi em trai đứng ở bên giường.Hoắc Đình Đông liếc mắt nhìn vẻ mặt nhìn như bình tĩnh của anh cả, trầm mặc không nói.Dường như Hoắc Tĩnh Bắc cũng không hi vọng sẽ nghe thấy câu trả lời của anh, tự mình nói: "Ông ấy muốn anh dưỡng bệnh thật tốt, buông tay để lại mọi việc của công ty cho em toàn quyền xử lý."Ông ta nói xong thì dừng bút lại, giương mắt nhìn qua, trên đôi môi có phần tím tái nở một nụ cười khẩy."Em nói bố không bất công? Dù sao anh cũng vẫn còn có một hơi thở, còn chưa có chết đâu, ông ấy lại vội vã muốn anh từ chức như vậy, để toàn bộ vật sở hữu của anh đều dâng lên cho em.Anh không hiểu, đây là vì cái gì? Anh, người con trai này có gì thua kém em sao?"Lời chất vấn của anh cả cũng không khiến cho khuôn mặt không chút biểu cảm của Hoắc Đình Đông có bất kỳ thay đổi nào.Điều cần nói anh cũng đều đã nói rồi, giải thích dư thừa ngược lại sẽ chỉ càng làm cho vấn đề thêm tồi tệ hơn."Tài liệu ký xong em còn phải cầm về công ty."Sự bình tĩnh của anh giống như một tấm lưới có tính đàn hồi cao, Hoắc Tĩnh Bắc nổi giận trút lên trên người anh, chẳng những không thể k*ch th*ch nửa phần cảm xúc của anh, ngược lại còn bắn ngược về khiến cho chính mình càng thêm tức giận hơn."Em đã nói em sẽ không tranh giành với anh, vậy vì sao em không nói với bố!" Ông ta lớn tiếng quát hỏi, đồng thời tức giận đến nỗi không nhịn nổi mà ném cây bút ra khỏi tay.Hoắc Đình Đông cau chặt mày, chẳng nói câu nào thu hết tất cả tài liệu rồi cho vào túi tài liệu, sau đó lại đi về phía cửa.Cảm xúc không khống chế được hoàn toàn bị sự lạnh lùng của anh k*ch th*ch, Hoắc Tĩnh Bắc vươn tay vơ lấy một chiếc bình hoa trên bàn nhỏ rồi dùng hết toàn bộ sức lực hung hăng đập bể..

Chương 32: Chương 32