Vào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh…
Chương 40: Chương 40
Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… “Tiểu Hoan Hoan, chào mừng đến tham dự vũ hội sinh nhật của anh.” Quan Diệu Chi mặc một vest màu trắng, dưới ánh đèn làn da vốn đã trăng của anh ta lại càng trở nên phát sáng.Sầm Hoan vô tình túm cổ tay áo của Hoắc Đình Đông thành hình quả mơ khô mà không nhận ra, cô xấu hổ liếc nhìn mấy người họ, cuối cùng cô nhìn về phía Quan Diệu Chi rồi ngượng ngùng nói: “Ngại quá, em không chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, ngày mai bù cho anh được không?”Cô vừa nói xong, mấy người họ đều bật cười.Sầm Hoan không biết bọn đang cười cái gì, cô quay lại nhìn Hoắc Đình Đông với ánh mắt dò hỏi, người phía sau lại gỡ tay cô ra rồi vuốt bằng cổ tay áo bị cô túm nhàu, nói: “Bọn cậu đều không tặng quà cho Quan Diệu Chi.”Sầm Hoan đột nhiên gật đầu.Ban nãy ở cửa cô mới nghĩ tới chuyện mình chưa mua quà sinh nhật, nên trong lòng cứ luôn cảm thấy rất ngại, nghe anh nói như vậy cô mới thở phào nhẹ nhõm.“Đình Đông, tôi nghe Lăng Phong nói Julie bị anh mắng nên bỏ đi rồi?”Dịch Nam đẩy gọng kính vàng rồi nói.Hoắc Đình Đông nhìn về phía Vệ Lăng Phong, anh ta lập tức thanh minh: “Tôi cũng nghe người khác nói thôi.”Còn bả vai của người khác mà anh ta nói đang co rúm lại, chỉ muốn có thể tìm được một cái lỗ để chui xuống để đôi mắt lạnh lùng kia không nhìn thấy.Trong lòng đột nhiên dâng trào nỗi oán hận, thầm mắng Vệ Lăng Phong, cái người nhiều chuyện này khiến ai cũng biết việc Julie bị c** nh* mắng nên bỏ đi.“Đình Đông, tôi nghe nói ông cụ Hoắc đây đang tìm đối tượng kết hôn cho cậu khắp nơi, vừa hay hôm nay có rất nhiều cô gái đến tham dự vũ hội sinh nhật này, cho dù là khuôn mặt, khí chất hay cách nói chuyện đều rất tuyệt, có cần tôi giới thiệu cho cậu không?” Quan Diệu Chi chuyển đề tài.“Từ khi nào Diệu Chí đổi nghề làm ông mai rồi?” Hình Lỗi tiếp lời, khóe môi dày khẽ nhếch lên.Mọi người bật cười Quan Diệu Chi cũng bật cười rồi mắng: “Đúng là cái miệng thối của cậu chẳng thốt ra được lời nào tử tế.”“Đình Đông, tôi giới thiệu cho cậu một người bạn, họ đều quen biết, đi thôi đi ra bên đó.”Hoắc Đình Đông liếc nhìn Sầm Hoan một cái, Sầm Hoan tưởng rằng anh muốn nói gì đó, kết quả anh chỉ mấp máy môi sau đó rời đi cùng với mấy người Dịch Nam.Sầm Hoan nhìn xung quanh thì chỉ thấy trang phục và trang điểm xinh đẹp cả các cô gái.Cô liếc nhìn đôi giày cao gót tinh xảo trên chân của các cô gái rồi lại nhìn đôi giày trên chân mình, cô biết điều không đi làm phiền bọn họ mà đi đến một góc yên lặng chờ đợi Hoắc Đình Đông đến gọi cô cùng về nhà.Mùi thơm của các món ăn lan tỏa khắp không gian vô cùng hấp dẫn, Sầm Hoan vẫn chưa ăn tối nên sau khi ngồi yên lặng nửa tiếng đồng hồ thì cô không thể ngồi yên được nữa.Cô thấy khu ăn uống không có ai nên đứng dậy đi đến đó.Vậy mà cô đã nhìn thấy món bánh củ năng nước dừa yêu thích của mình ở khu vực đồ tráng miệng, cô lấy một cái đĩa nhỏ và một cái dĩa bạc, cô vừa lấy một miếng nhỏ còn chưa bỏ vào miệng thì thấy bóng dáng tao nhã đi ra khỏi hội trường.c** nh* muốn đi rồi?Cô gấp gáp vội vàng bỏ bộ đồ ăn xuống chạy theo.Cô mở miệng định gọi, chưa kịp lên tiếng thì hai tiếng c** nh* đã mắc nghẹn trong cổ họng.Bên trong túi áo khoác tiếp tục rung, Hoắc Đình Đông duỗi tay lấy điện thoại ra còn chưa kịp nhìn vào màn hình điện thoại thì một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào trong hô hấp, cùng lúc đó cổ anh bị siết chặt, một đôi môi mềm mại áp lên đôi môi anh..
“Tiểu Hoan Hoan, chào mừng đến tham dự vũ hội sinh nhật của anh.
” Quan Diệu Chi mặc một vest màu trắng, dưới ánh đèn làn da vốn đã trăng của anh ta lại càng trở nên phát sáng.
Sầm Hoan vô tình túm cổ tay áo của Hoắc Đình Đông thành hình quả mơ khô mà không nhận ra, cô xấu hổ liếc nhìn mấy người họ, cuối cùng cô nhìn về phía Quan Diệu Chi rồi ngượng ngùng nói: “Ngại quá, em không chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, ngày mai bù cho anh được không?”
Cô vừa nói xong, mấy người họ đều bật cười.
Sầm Hoan không biết bọn đang cười cái gì, cô quay lại nhìn Hoắc Đình Đông với ánh mắt dò hỏi, người phía sau lại gỡ tay cô ra rồi vuốt bằng cổ tay áo bị cô túm nhàu, nói: “Bọn cậu đều không tặng quà cho Quan Diệu Chi.
”
Sầm Hoan đột nhiên gật đầu.
Ban nãy ở cửa cô mới nghĩ tới chuyện mình chưa mua quà sinh nhật, nên trong lòng cứ luôn cảm thấy rất ngại, nghe anh nói như vậy cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đình Đông, tôi nghe Lăng Phong nói Julie bị anh mắng nên bỏ đi rồi?”
Dịch Nam đẩy gọng kính vàng rồi nói.
Hoắc Đình Đông nhìn về phía Vệ Lăng Phong, anh ta lập tức thanh minh: “Tôi cũng nghe người khác nói thôi.
”
Còn bả vai của người khác mà anh ta nói đang co rúm lại, chỉ muốn có thể tìm được một cái lỗ để chui xuống để đôi mắt lạnh lùng kia không nhìn thấy.
Trong lòng đột nhiên dâng trào nỗi oán hận, thầm mắng Vệ Lăng Phong, cái người nhiều chuyện này khiến ai cũng biết việc Julie bị c** nh* mắng nên bỏ đi.
“Đình Đông, tôi nghe nói ông cụ Hoắc đây đang tìm đối tượng kết hôn cho cậu khắp nơi, vừa hay hôm nay có rất nhiều cô gái đến tham dự vũ hội sinh nhật này, cho dù là khuôn mặt, khí chất hay cách nói chuyện đều rất tuyệt, có cần tôi giới thiệu cho cậu không?” Quan Diệu Chi chuyển đề tài.
“Từ khi nào Diệu Chí đổi nghề làm ông mai rồi?” Hình Lỗi tiếp lời, khóe môi dày khẽ nhếch lên.
Mọi người bật cười Quan Diệu Chi cũng bật cười rồi mắng: “Đúng là cái miệng thối của cậu chẳng thốt ra được lời nào tử tế.
”
“Đình Đông, tôi giới thiệu cho cậu một người bạn, họ đều quen biết, đi thôi đi ra bên đó.
”
Hoắc Đình Đông liếc nhìn Sầm Hoan một cái, Sầm Hoan tưởng rằng anh muốn nói gì đó, kết quả anh chỉ mấp máy môi sau đó rời đi cùng với mấy người Dịch Nam.
Sầm Hoan nhìn xung quanh thì chỉ thấy trang phục và trang điểm xinh đẹp cả các cô gái.
Cô liếc nhìn đôi giày cao gót tinh xảo trên chân của các cô gái rồi lại nhìn đôi giày trên chân mình, cô biết điều không đi làm phiền bọn họ mà đi đến một góc yên lặng chờ đợi Hoắc Đình Đông đến gọi cô cùng về nhà.
Mùi thơm của các món ăn lan tỏa khắp không gian vô cùng hấp dẫn, Sầm Hoan vẫn chưa ăn tối nên sau khi ngồi yên lặng nửa tiếng đồng hồ thì cô không thể ngồi yên được nữa.
Cô thấy khu ăn uống không có ai nên đứng dậy đi đến đó.
Vậy mà cô đã nhìn thấy món bánh củ năng nước dừa yêu thích của mình ở khu vực đồ tráng miệng, cô lấy một cái đĩa nhỏ và một cái dĩa bạc, cô vừa lấy một miếng nhỏ còn chưa bỏ vào miệng thì thấy bóng dáng tao nhã đi ra khỏi hội trường.
c** nh* muốn đi rồi?
Cô gấp gáp vội vàng bỏ bộ đồ ăn xuống chạy theo.
Cô mở miệng định gọi, chưa kịp lên tiếng thì hai tiếng c** nh* đã mắc nghẹn trong cổ họng.
Bên trong túi áo khoác tiếp tục rung, Hoắc Đình Đông duỗi tay lấy điện thoại ra còn chưa kịp nhìn vào màn hình điện thoại thì một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào trong hô hấp, cùng lúc đó cổ anh bị siết chặt, một đôi môi mềm mại áp lên đôi môi anh.
.
Tình Nhân Bí Mật Của Cậu TôiTác giả: Giới Mạt LụcTruyện Ngôn TìnhVào giờ ăn trưa, phòng ăn của nhân viên bệnh viện đã chật cứng. Sầm Hoan bưng khay thức ăn đầy ắp nhìn bốn phía đông nghịt người một vòng, nhướng đôi mày cong tinh xảo một cái, quay người muốn rời đi. "Bác sĩ Sầm." Vài giọng nam trong trẻo cùng vang lên. Thoáng chốc, phòng ăn vốn đang tràn ngập tiếng dùng cơm vừa và đủ giọng nói lập tức lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt tò mò dồn dập nhìn về phía Sầm Hoan. "Lạc Lạc, cô ấy là bác sĩ khoa nào thế? Sao tôi lại không biết?" Một giọng nữ được đè xuống cực thấp hiếu kỳ hỏi đồng nghiệp. "Bác sĩ khoa tiết niệu mới trở về từ nước Anh, đã đi làm được gần một tháng, lúc trước cô liên tục nghỉ bệnh đến hôm nay mới đi làm, đương nhiên là không quen rồi." "Khoa tiết niệu?" Giọng điệu kinh ngạc gần như khiếp sợ, sau đó là tiếng cười nhẹ khó mà kiềm chế được. Khoa tiết niệu là một khoa y học chuyên nghiên cứu niệu đạo của nam nữ và hệ thống sinh sản của phái nam. Điều đấy mang ý nghĩa bác sĩ khoa tiết niệu mỗi ngày đều phải tiếp xúc với hệ thống sinh… “Tiểu Hoan Hoan, chào mừng đến tham dự vũ hội sinh nhật của anh.” Quan Diệu Chi mặc một vest màu trắng, dưới ánh đèn làn da vốn đã trăng của anh ta lại càng trở nên phát sáng.Sầm Hoan vô tình túm cổ tay áo của Hoắc Đình Đông thành hình quả mơ khô mà không nhận ra, cô xấu hổ liếc nhìn mấy người họ, cuối cùng cô nhìn về phía Quan Diệu Chi rồi ngượng ngùng nói: “Ngại quá, em không chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, ngày mai bù cho anh được không?”Cô vừa nói xong, mấy người họ đều bật cười.Sầm Hoan không biết bọn đang cười cái gì, cô quay lại nhìn Hoắc Đình Đông với ánh mắt dò hỏi, người phía sau lại gỡ tay cô ra rồi vuốt bằng cổ tay áo bị cô túm nhàu, nói: “Bọn cậu đều không tặng quà cho Quan Diệu Chi.”Sầm Hoan đột nhiên gật đầu.Ban nãy ở cửa cô mới nghĩ tới chuyện mình chưa mua quà sinh nhật, nên trong lòng cứ luôn cảm thấy rất ngại, nghe anh nói như vậy cô mới thở phào nhẹ nhõm.“Đình Đông, tôi nghe Lăng Phong nói Julie bị anh mắng nên bỏ đi rồi?”Dịch Nam đẩy gọng kính vàng rồi nói.Hoắc Đình Đông nhìn về phía Vệ Lăng Phong, anh ta lập tức thanh minh: “Tôi cũng nghe người khác nói thôi.”Còn bả vai của người khác mà anh ta nói đang co rúm lại, chỉ muốn có thể tìm được một cái lỗ để chui xuống để đôi mắt lạnh lùng kia không nhìn thấy.Trong lòng đột nhiên dâng trào nỗi oán hận, thầm mắng Vệ Lăng Phong, cái người nhiều chuyện này khiến ai cũng biết việc Julie bị c** nh* mắng nên bỏ đi.“Đình Đông, tôi nghe nói ông cụ Hoắc đây đang tìm đối tượng kết hôn cho cậu khắp nơi, vừa hay hôm nay có rất nhiều cô gái đến tham dự vũ hội sinh nhật này, cho dù là khuôn mặt, khí chất hay cách nói chuyện đều rất tuyệt, có cần tôi giới thiệu cho cậu không?” Quan Diệu Chi chuyển đề tài.“Từ khi nào Diệu Chí đổi nghề làm ông mai rồi?” Hình Lỗi tiếp lời, khóe môi dày khẽ nhếch lên.Mọi người bật cười Quan Diệu Chi cũng bật cười rồi mắng: “Đúng là cái miệng thối của cậu chẳng thốt ra được lời nào tử tế.”“Đình Đông, tôi giới thiệu cho cậu một người bạn, họ đều quen biết, đi thôi đi ra bên đó.”Hoắc Đình Đông liếc nhìn Sầm Hoan một cái, Sầm Hoan tưởng rằng anh muốn nói gì đó, kết quả anh chỉ mấp máy môi sau đó rời đi cùng với mấy người Dịch Nam.Sầm Hoan nhìn xung quanh thì chỉ thấy trang phục và trang điểm xinh đẹp cả các cô gái.Cô liếc nhìn đôi giày cao gót tinh xảo trên chân của các cô gái rồi lại nhìn đôi giày trên chân mình, cô biết điều không đi làm phiền bọn họ mà đi đến một góc yên lặng chờ đợi Hoắc Đình Đông đến gọi cô cùng về nhà.Mùi thơm của các món ăn lan tỏa khắp không gian vô cùng hấp dẫn, Sầm Hoan vẫn chưa ăn tối nên sau khi ngồi yên lặng nửa tiếng đồng hồ thì cô không thể ngồi yên được nữa.Cô thấy khu ăn uống không có ai nên đứng dậy đi đến đó.Vậy mà cô đã nhìn thấy món bánh củ năng nước dừa yêu thích của mình ở khu vực đồ tráng miệng, cô lấy một cái đĩa nhỏ và một cái dĩa bạc, cô vừa lấy một miếng nhỏ còn chưa bỏ vào miệng thì thấy bóng dáng tao nhã đi ra khỏi hội trường.c** nh* muốn đi rồi?Cô gấp gáp vội vàng bỏ bộ đồ ăn xuống chạy theo.Cô mở miệng định gọi, chưa kịp lên tiếng thì hai tiếng c** nh* đã mắc nghẹn trong cổ họng.Bên trong túi áo khoác tiếp tục rung, Hoắc Đình Đông duỗi tay lấy điện thoại ra còn chưa kịp nhìn vào màn hình điện thoại thì một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào trong hô hấp, cùng lúc đó cổ anh bị siết chặt, một đôi môi mềm mại áp lên đôi môi anh..