Chương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số…
Chương 42
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 42:Lúc này Triệu Dân Thường mới hài lòng mỉm cười, nhưng hắn vẫn không có ý định buông tha cho Tuệ Kỳ, tiếp tục nói: “Vậy sau này anh ở bên người khác, em có giận không?”“Không giận…”“Cho dù ở ngay trước mặt em, cũng không giận sao?”Hôm nay hắn nhất định phải xử lý dứt khoát một lần để cô gái không chịu nghe lời này ngoan ngoãn phục từng mới được.“Vâng…”“Tốt, thế mới ngoan chứ!”Triệu Dân Thường cuối cùng cũng thả tay trái đang n*ng m*ng Tô Tuệ Kỳ xuống.Vốn dĩ cơ thể Tô Tuệ Kỳ đã bình tĩnh lại rồi, hắn vừa thả tay ra, cô lập tức ngồi xuống, thở phù một tiếng, không sao rồi.“A…”Tô Tuệ Kỳ kêu lên một tiếng vô cùng thỏa mãn, cơ thể không nhịn được mà ngả về phía sau, b* ng*c vững chãi như hai ngọn núi run lên một hồi.Chỉ nhìn thấy * của Triệu Dân Thường nổi lên, đứng dậy đặt Tô Tuệ Kỳ nằm trên bàn làm việc của tổng giám đốc, sau đó đặt hai chân cô lên vai, cúi đầu xuống nhìn con thú đang ra vào cơ thể của Tuệ Kỳ, đúng là khiến người ta hồn tiêu phách tán mà…Nửa giờ sau!Cuối cùng Tô Tuệ Kỳ cũng bước ra từ phòng của tổng giám đốc.Tô Tuệ Anh vẫn đắm chìm trong tin Sở Trình Thiên là thị trưởng thành phố, mãi đến khi Tô Tuệ Kỳ đi vào phòng làm việc của cô, cô mới giật mình lấy lại Tiên Phong.Vội vã đứng dậy nắm lấy tay Tô Tuệ Kỳ, lo lắng hỏi: “Tuệ Kỳ, tổng giám đốc không làm gì cậu chứ? Đơn từ chức của cậu được phê chuẩn chưa?”“Chưa… Tớ không muốn từ chức nữa..”Gương mặt ửng hồng của Tô Tuệ Kỳ lập tức hiện lên tia thẹn thùng, cúi đầu nhỏ giọng nói.Tim Tô Tuệ Anh đập mạnh, cô quan sát thật kỹ Tuệ Kỳ lúc này, khuôn mắt đỏ ửng như hoa anh đào, dường như trên người còn thoảng thoảng một mùi lạ, đó là mùi sau khi nam nữ quan hệ xong.“Trời ơi, đừng nói vừa rồi cậu cùng tổng giám đốc… xảy ra chuyện đó rồi nhá?”Tô Tuệ Anh kinh ngạc kêu lên thành tiếng.“Tuệ Anh, c** nh* giọng một chút.”Tô Tuệ Kỳ tức giận trợn mắt nói.Tô Tuệ Anh nhắm mắt lại, vậy là cô đoán đúng rồi, cô tự vỗ trán mình, hi vọng càng nhiểu thì thất vọng càng lớn mà, cô lắc đầu nói: “Sao cậu không đấu tranh đến cùng chứ, tối qua anh ta đối xử với cậu như thế, cậu vẫn chưa nhìn rõ con người thật của anh ta sao? Cậu còn tiếp tục dây dưa với anh ta rồi người cuối cùng chịu tổn thương cũng chỉ có cậu thôi, Tuệ Kỳ của tớ ơi, cậu mau tỉnh lại đi.”Tô Tuệ Kỳ ngẩng mặt lên, buồn bã nở nụ cười: “Không kịp nữa rồi, tớ đã lún quá sâu rồi, tớ yêu anh ấy, không có anh ấy tớ không sống nổi, cậu có biết vừa nãy ở trong phòng làm việc, đột nhiên anh ấy nói sẽ phê chuẩn để tớ rời đi, trái tim tớ như như rơi xuống động băng ngàn năm không, lạnh từ đầu đến chân. Lúc đó, trong lòng tớ chợt dâng lên một cảm giác sợ hãi và hối hận trước nay chưa từng có, cũng trong thời khắc đó tớ mới phát hiện ra, tớ hoàn toàn không muốn xa anh ấy. Thôi, cứ như vậy đi, anh ấy có yêu tớ hay không thì kệ anh ấy, chỉ cần tớ yêu anh ấy là đủ rồi.”Tô Tuệ Anh bất lực trở về chỗ ngồi, cô biết, dù cô dùng cách nào đi chăng nữa cũng không thể khuyên Tô Tuệ Kỳ quay đầu lại nữa rồi.Tuệ Kỳ si mê như vậy, còn cô thì sao?Rõ ràng biết mình và Sở Trình Thiên hoàn toàn không có tương lai, nhưng cô vẫn nhớ anh….Mang tâm trạng hoảng loạn trải qua tám tiếng làm việc, cuối cùng cũng được tan ca.
Chương 42:
Lúc này Triệu Dân Thường mới hài lòng mỉm cười, nhưng hắn vẫn không có ý định buông tha cho Tuệ Kỳ, tiếp tục nói: “Vậy sau này anh ở bên người khác, em có giận không?”
“Không giận…”
“Cho dù ở ngay trước mặt em, cũng không giận sao?”
Hôm nay hắn nhất định phải xử lý dứt khoát một lần để cô gái không chịu nghe lời này ngoan ngoãn phục từng mới được.
“Vâng…”
“Tốt, thế mới ngoan chứ!”
Triệu Dân Thường cuối cùng cũng thả tay trái đang n*ng m*ng Tô Tuệ Kỳ xuống.
Vốn dĩ cơ thể Tô Tuệ Kỳ đã bình tĩnh lại rồi, hắn vừa thả tay ra, cô lập tức ngồi xuống, thở phù một tiếng, không sao rồi.
“A…”
Tô Tuệ Kỳ kêu lên một tiếng vô cùng thỏa mãn, cơ thể không nhịn được mà ngả về phía sau, b* ng*c vững chãi như hai ngọn núi run lên một hồi.
Chỉ nhìn thấy * của Triệu Dân Thường nổi lên, đứng dậy đặt Tô Tuệ Kỳ nằm trên bàn làm việc của tổng giám đốc, sau đó đặt hai chân cô lên vai, cúi đầu xuống nhìn con thú đang ra vào cơ thể của Tuệ Kỳ, đúng là khiến người ta hồn tiêu phách tán mà…
Nửa giờ sau!
Cuối cùng Tô Tuệ Kỳ cũng bước ra từ phòng của tổng giám đốc.
Tô Tuệ Anh vẫn đắm chìm trong tin Sở Trình Thiên là thị trưởng thành phố, mãi đến khi Tô Tuệ Kỳ đi vào phòng làm việc của cô, cô mới giật mình lấy lại Tiên Phong.
Vội vã đứng dậy nắm lấy tay Tô Tuệ Kỳ, lo lắng hỏi: “Tuệ Kỳ, tổng giám đốc không làm gì cậu chứ? Đơn từ chức của cậu được phê chuẩn chưa?”
“Chưa… Tớ không muốn từ chức nữa..”
Gương mặt ửng hồng của Tô Tuệ Kỳ lập tức hiện lên tia thẹn thùng, cúi đầu nhỏ giọng nói.
Tim Tô Tuệ Anh đập mạnh, cô quan sát thật kỹ Tuệ Kỳ lúc này, khuôn mắt đỏ ửng như hoa anh đào, dường như trên người còn thoảng thoảng một mùi lạ, đó là mùi sau khi nam nữ quan hệ xong.
“Trời ơi, đừng nói vừa rồi cậu cùng tổng giám đốc… xảy ra chuyện đó rồi nhá?”
Tô Tuệ Anh kinh ngạc kêu lên thành tiếng.
“Tuệ Anh, c** nh* giọng một chút.”
Tô Tuệ Kỳ tức giận trợn mắt nói.
Tô Tuệ Anh nhắm mắt lại, vậy là cô đoán đúng rồi, cô tự vỗ trán mình, hi vọng càng nhiểu thì thất vọng càng lớn mà, cô lắc đầu nói: “Sao cậu không đấu tranh đến cùng chứ, tối qua anh ta đối xử với cậu như thế, cậu vẫn chưa nhìn rõ con người thật của anh ta sao? Cậu còn tiếp tục dây dưa với anh ta rồi người cuối cùng chịu tổn thương cũng chỉ có cậu thôi, Tuệ Kỳ của tớ ơi, cậu mau tỉnh lại đi.”
Tô Tuệ Kỳ ngẩng mặt lên, buồn bã nở nụ cười: “Không kịp nữa rồi, tớ đã lún quá sâu rồi, tớ yêu anh ấy, không có anh ấy tớ không sống nổi, cậu có biết vừa nãy ở trong phòng làm việc, đột nhiên anh ấy nói sẽ phê chuẩn để tớ rời đi, trái tim tớ như như rơi xuống động băng ngàn năm không, lạnh từ đầu đến chân. Lúc đó, trong lòng tớ chợt dâng lên một cảm giác sợ hãi và hối hận trước nay chưa từng có, cũng trong thời khắc đó tớ mới phát hiện ra, tớ hoàn toàn không muốn xa anh ấy. Thôi, cứ như vậy đi, anh ấy có yêu tớ hay không thì kệ anh ấy, chỉ cần tớ yêu anh ấy là đủ rồi.”
Tô Tuệ Anh bất lực trở về chỗ ngồi, cô biết, dù cô dùng cách nào đi chăng nữa cũng không thể khuyên Tô Tuệ Kỳ quay đầu lại nữa rồi.
Tuệ Kỳ si mê như vậy, còn cô thì sao?
Rõ ràng biết mình và Sở Trình Thiên hoàn toàn không có tương lai, nhưng cô vẫn nhớ anh….
Mang tâm trạng hoảng loạn trải qua tám tiếng làm việc, cuối cùng cũng được tan ca.
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 42:Lúc này Triệu Dân Thường mới hài lòng mỉm cười, nhưng hắn vẫn không có ý định buông tha cho Tuệ Kỳ, tiếp tục nói: “Vậy sau này anh ở bên người khác, em có giận không?”“Không giận…”“Cho dù ở ngay trước mặt em, cũng không giận sao?”Hôm nay hắn nhất định phải xử lý dứt khoát một lần để cô gái không chịu nghe lời này ngoan ngoãn phục từng mới được.“Vâng…”“Tốt, thế mới ngoan chứ!”Triệu Dân Thường cuối cùng cũng thả tay trái đang n*ng m*ng Tô Tuệ Kỳ xuống.Vốn dĩ cơ thể Tô Tuệ Kỳ đã bình tĩnh lại rồi, hắn vừa thả tay ra, cô lập tức ngồi xuống, thở phù một tiếng, không sao rồi.“A…”Tô Tuệ Kỳ kêu lên một tiếng vô cùng thỏa mãn, cơ thể không nhịn được mà ngả về phía sau, b* ng*c vững chãi như hai ngọn núi run lên một hồi.Chỉ nhìn thấy * của Triệu Dân Thường nổi lên, đứng dậy đặt Tô Tuệ Kỳ nằm trên bàn làm việc của tổng giám đốc, sau đó đặt hai chân cô lên vai, cúi đầu xuống nhìn con thú đang ra vào cơ thể của Tuệ Kỳ, đúng là khiến người ta hồn tiêu phách tán mà…Nửa giờ sau!Cuối cùng Tô Tuệ Kỳ cũng bước ra từ phòng của tổng giám đốc.Tô Tuệ Anh vẫn đắm chìm trong tin Sở Trình Thiên là thị trưởng thành phố, mãi đến khi Tô Tuệ Kỳ đi vào phòng làm việc của cô, cô mới giật mình lấy lại Tiên Phong.Vội vã đứng dậy nắm lấy tay Tô Tuệ Kỳ, lo lắng hỏi: “Tuệ Kỳ, tổng giám đốc không làm gì cậu chứ? Đơn từ chức của cậu được phê chuẩn chưa?”“Chưa… Tớ không muốn từ chức nữa..”Gương mặt ửng hồng của Tô Tuệ Kỳ lập tức hiện lên tia thẹn thùng, cúi đầu nhỏ giọng nói.Tim Tô Tuệ Anh đập mạnh, cô quan sát thật kỹ Tuệ Kỳ lúc này, khuôn mắt đỏ ửng như hoa anh đào, dường như trên người còn thoảng thoảng một mùi lạ, đó là mùi sau khi nam nữ quan hệ xong.“Trời ơi, đừng nói vừa rồi cậu cùng tổng giám đốc… xảy ra chuyện đó rồi nhá?”Tô Tuệ Anh kinh ngạc kêu lên thành tiếng.“Tuệ Anh, c** nh* giọng một chút.”Tô Tuệ Kỳ tức giận trợn mắt nói.Tô Tuệ Anh nhắm mắt lại, vậy là cô đoán đúng rồi, cô tự vỗ trán mình, hi vọng càng nhiểu thì thất vọng càng lớn mà, cô lắc đầu nói: “Sao cậu không đấu tranh đến cùng chứ, tối qua anh ta đối xử với cậu như thế, cậu vẫn chưa nhìn rõ con người thật của anh ta sao? Cậu còn tiếp tục dây dưa với anh ta rồi người cuối cùng chịu tổn thương cũng chỉ có cậu thôi, Tuệ Kỳ của tớ ơi, cậu mau tỉnh lại đi.”Tô Tuệ Kỳ ngẩng mặt lên, buồn bã nở nụ cười: “Không kịp nữa rồi, tớ đã lún quá sâu rồi, tớ yêu anh ấy, không có anh ấy tớ không sống nổi, cậu có biết vừa nãy ở trong phòng làm việc, đột nhiên anh ấy nói sẽ phê chuẩn để tớ rời đi, trái tim tớ như như rơi xuống động băng ngàn năm không, lạnh từ đầu đến chân. Lúc đó, trong lòng tớ chợt dâng lên một cảm giác sợ hãi và hối hận trước nay chưa từng có, cũng trong thời khắc đó tớ mới phát hiện ra, tớ hoàn toàn không muốn xa anh ấy. Thôi, cứ như vậy đi, anh ấy có yêu tớ hay không thì kệ anh ấy, chỉ cần tớ yêu anh ấy là đủ rồi.”Tô Tuệ Anh bất lực trở về chỗ ngồi, cô biết, dù cô dùng cách nào đi chăng nữa cũng không thể khuyên Tô Tuệ Kỳ quay đầu lại nữa rồi.Tuệ Kỳ si mê như vậy, còn cô thì sao?Rõ ràng biết mình và Sở Trình Thiên hoàn toàn không có tương lai, nhưng cô vẫn nhớ anh….Mang tâm trạng hoảng loạn trải qua tám tiếng làm việc, cuối cùng cũng được tan ca.