Chương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số…
Chương 88
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 88:Tối qua, Tô Tuệ Anh trong cơn hôn mê luôn miệng gọi tên một người đàn ông: Trình Thiên, chính tai anh nghe rõ mồn một, cảm thấy tim mình như muốn rách toạc ra.Nếu như người trong mộng Tô Tuệ Anh gọi tên là Hoắc Anh Tú, anh cũng sẽ không buồn đến vậy, nhưng hiện tại lại là tên một người đàn ông khác,điều đó cũng có nghĩa là: lần này, anh không còn cơ hội nữa rồi.Lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, trời xanh có mắt, là giọng nói tha thiết của một người đàn ông qua loa phóng thanh:“Tô Tuệ Anh, Tô Tuệ Anh, em ở đâu vậy, em có nghe thấy anh đang gọi em không, em mau xuất hiện đi, em à……“Trình Thiên……là giọng của Trình Thiên!”Bên trong động, Tô Tuệ Anh ngạc nhiên lập tức bật dậy, chạy ra cửa động, rướn đầu ra xem, quả nhiên, trên bầu trời có một chiếc trực thăng cỡ nhỏ đang lượn vòng quanh, Sở Trình Thiên tay cầm loa đứng vắt vẻo bên cánh cửa trực thăng đang mở, không ngừng gọi lớn.“Trình Thiên, em ở đây, Trình Thiên, em ở đây này, nhìn bên này đi……”Tô Tuệ Anh hướng về chiếc trực thăng đang bay tầm thấp mà vẫy tay.Lúc này, Tô Tuệ Anh đang mặc bộ quần áo màu thể thao màu cam của ngày hôm qua, màu sắc cũng xem là bắt mắt, Sở Trình Thiên trên máy bay nháy mắt đã nhìn thấy.Anh ngay lập tức cho trực thăng lại gần, thả xuống một cái thang dây, sau đó tự mình leo xuống tiến đến Tô Tuệ Anh đang phía cửa động đưa tay ôm chầm lấy, hai người mặt mặt đối mặt, tha thiết nhìn nhau.“Trình Thiên, sao anh lại đến?Tô Tuệ Anh rưng rưng nhìn Sở Trình Thiên, cái người đã hạ cánh xuống từ thiên đường để tìm cô, cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng.Sở Trình Thiên gằn giọng“Anh mà không đến, để con cừu nhỏ như em bị người ta ăn thịt mất à.Vừa dứt lời, ở cửa động b*n r* ánh mắt không mấy thân thiện của Hàn Phiêu.Đây là lần đầu tiên Hàn Phiêu chạm mặt Sở Trình Thiên, hai người liền ra cái vẻ kiên quyết nhất để đấu nhau, có thể nói rằng chiến tranh đã nổ ra từ phút đầu tiên rồi.Tô Tuệ Anh được anh nhắc mới nhớ đến Hàn Phiêu vẫn đang còn trong sơn động, liền nói:“Trình Thiên, anh cũng đưa Hàn Phiêu ra đi, nếu như đợi dòng nước dâng lên tràn vào trong động thì nguy hiểm lắm.”Sở Trình Thiên khẽ nhăn mày, nói:“Mưa đã dừng, nước sẽ không dâng nữa, đưa em ra trước rồi tính sau.”Nói rồi mạnh tay giật thang dây, trên trực thăng lập tức có người kéo thang lên, rất nhanh đã kéo được Sở Trình Thiên và Tô Tuệ Anh lên máy bay.Vừa lên đến nơi, Tô Tuệ Anh mới phát hiện ra, đi cùng Trình Thiên còn có cả Hứa Thịnh và Mạc Tiểu Lầu.Hai người đó, Tô Tuệ Anh đã gặp qua ở FLub Aisne, lúc đó Mạc Tiểu Lầu còn bộ dạng ba lăng nhăng đề nghị mọi người chơi bài lột đồ, vậy mà giờ đây anh ta ngồi đó, mặc quân phục màu xanh sẫm, tập trung lái trực thăng với một gương mặt nghiêm nghị, khí phách hiên ngang, bảo Tô Tuệ Anh làm sao mà không kinh ngạc cho được.Không ngờ Mạc Tiểu Lầu lại là quân nhân, nhìn vào vai áo anh ta, xem ra quân hàm không hề thấp, chỉ là Tô Tuệ Anh không hiểu lắm mấy thứ đó, một lần nhìn qua không cách nào biết được rốt cuộc quân hàm của anh ta là gì.Hứa Thịnh bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của Tô Tuệ Anh, không thể không cười:
Chương 88:
Tối qua, Tô Tuệ Anh trong cơn hôn mê luôn miệng gọi tên một người đàn ông: Trình Thiên, chính tai anh nghe rõ mồn một, cảm thấy tim mình như muốn rách toạc ra.
Nếu như người trong mộng Tô Tuệ Anh gọi tên là Hoắc Anh Tú, anh cũng sẽ không buồn đến vậy, nhưng hiện tại lại là tên một người đàn ông khác,điều đó cũng có nghĩa là: lần này, anh không còn cơ hội nữa rồi.
Lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, trời xanh có mắt, là giọng nói tha thiết của một người đàn ông qua loa phóng thanh:
“Tô Tuệ Anh, Tô Tuệ Anh, em ở đâu vậy, em có nghe thấy anh đang gọi em không, em mau xuất hiện đi, em à……
“Trình Thiên……là giọng của Trình Thiên!”
Bên trong động, Tô Tuệ Anh ngạc nhiên lập tức bật dậy, chạy ra cửa động, rướn đầu ra xem, quả nhiên, trên bầu trời có một chiếc trực thăng cỡ nhỏ đang lượn vòng quanh, Sở Trình Thiên tay cầm loa đứng vắt vẻo bên cánh cửa trực thăng đang mở, không ngừng gọi lớn.
“Trình Thiên, em ở đây, Trình Thiên, em ở đây này, nhìn bên này đi……”
Tô Tuệ Anh hướng về chiếc trực thăng đang bay tầm thấp mà vẫy tay.
Lúc này, Tô Tuệ Anh đang mặc bộ quần áo màu thể thao màu cam của ngày hôm qua, màu sắc cũng xem là bắt mắt, Sở Trình Thiên trên máy bay nháy mắt đã nhìn thấy.
Anh ngay lập tức cho trực thăng lại gần, thả xuống một cái thang dây, sau đó tự mình leo xuống tiến đến Tô Tuệ Anh đang phía cửa động đưa tay ôm chầm lấy, hai người mặt mặt đối mặt, tha thiết nhìn nhau.
“Trình Thiên, sao anh lại đến?
Tô Tuệ Anh rưng rưng nhìn Sở Trình Thiên, cái người đã hạ cánh xuống từ thiên đường để tìm cô, cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng.
Sở Trình Thiên gằn giọng
“Anh mà không đến, để con cừu nhỏ như em bị người ta ăn thịt mất à.
Vừa dứt lời, ở cửa động b*n r* ánh mắt không mấy thân thiện của Hàn Phiêu.
Đây là lần đầu tiên Hàn Phiêu chạm mặt Sở Trình Thiên, hai người liền ra cái vẻ kiên quyết nhất để đấu nhau, có thể nói rằng chiến tranh đã nổ ra từ phút đầu tiên rồi.
Tô Tuệ Anh được anh nhắc mới nhớ đến Hàn Phiêu vẫn đang còn trong sơn động, liền nói:
“Trình Thiên, anh cũng đưa Hàn Phiêu ra đi, nếu như đợi dòng nước dâng lên tràn vào trong động thì nguy hiểm lắm.”
Sở Trình Thiên khẽ nhăn mày, nói:
“Mưa đã dừng, nước sẽ không dâng nữa, đưa em ra trước rồi tính sau.”
Nói rồi mạnh tay giật thang dây, trên trực thăng lập tức có người kéo thang lên, rất nhanh đã kéo được Sở Trình Thiên và Tô Tuệ Anh lên máy bay.
Vừa lên đến nơi, Tô Tuệ Anh mới phát hiện ra, đi cùng Trình Thiên còn có cả Hứa Thịnh và Mạc Tiểu Lầu.
Hai người đó, Tô Tuệ Anh đã gặp qua ở FLub Aisne, lúc đó Mạc Tiểu Lầu còn bộ dạng ba lăng nhăng đề nghị mọi người chơi bài lột đồ, vậy mà giờ đây anh ta ngồi đó, mặc quân phục màu xanh sẫm, tập trung lái trực thăng với một gương mặt nghiêm nghị, khí phách hiên ngang, bảo Tô Tuệ Anh làm sao mà không kinh ngạc cho được.
Không ngờ Mạc Tiểu Lầu lại là quân nhân, nhìn vào vai áo anh ta, xem ra quân hàm không hề thấp, chỉ là Tô Tuệ Anh không hiểu lắm mấy thứ đó, một lần nhìn qua không cách nào biết được rốt cuộc quân hàm của anh ta là gì.
Hứa Thịnh bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của Tô Tuệ Anh, không thể không cười:
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 88:Tối qua, Tô Tuệ Anh trong cơn hôn mê luôn miệng gọi tên một người đàn ông: Trình Thiên, chính tai anh nghe rõ mồn một, cảm thấy tim mình như muốn rách toạc ra.Nếu như người trong mộng Tô Tuệ Anh gọi tên là Hoắc Anh Tú, anh cũng sẽ không buồn đến vậy, nhưng hiện tại lại là tên một người đàn ông khác,điều đó cũng có nghĩa là: lần này, anh không còn cơ hội nữa rồi.Lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, trời xanh có mắt, là giọng nói tha thiết của một người đàn ông qua loa phóng thanh:“Tô Tuệ Anh, Tô Tuệ Anh, em ở đâu vậy, em có nghe thấy anh đang gọi em không, em mau xuất hiện đi, em à……“Trình Thiên……là giọng của Trình Thiên!”Bên trong động, Tô Tuệ Anh ngạc nhiên lập tức bật dậy, chạy ra cửa động, rướn đầu ra xem, quả nhiên, trên bầu trời có một chiếc trực thăng cỡ nhỏ đang lượn vòng quanh, Sở Trình Thiên tay cầm loa đứng vắt vẻo bên cánh cửa trực thăng đang mở, không ngừng gọi lớn.“Trình Thiên, em ở đây, Trình Thiên, em ở đây này, nhìn bên này đi……”Tô Tuệ Anh hướng về chiếc trực thăng đang bay tầm thấp mà vẫy tay.Lúc này, Tô Tuệ Anh đang mặc bộ quần áo màu thể thao màu cam của ngày hôm qua, màu sắc cũng xem là bắt mắt, Sở Trình Thiên trên máy bay nháy mắt đã nhìn thấy.Anh ngay lập tức cho trực thăng lại gần, thả xuống một cái thang dây, sau đó tự mình leo xuống tiến đến Tô Tuệ Anh đang phía cửa động đưa tay ôm chầm lấy, hai người mặt mặt đối mặt, tha thiết nhìn nhau.“Trình Thiên, sao anh lại đến?Tô Tuệ Anh rưng rưng nhìn Sở Trình Thiên, cái người đã hạ cánh xuống từ thiên đường để tìm cô, cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng.Sở Trình Thiên gằn giọng“Anh mà không đến, để con cừu nhỏ như em bị người ta ăn thịt mất à.Vừa dứt lời, ở cửa động b*n r* ánh mắt không mấy thân thiện của Hàn Phiêu.Đây là lần đầu tiên Hàn Phiêu chạm mặt Sở Trình Thiên, hai người liền ra cái vẻ kiên quyết nhất để đấu nhau, có thể nói rằng chiến tranh đã nổ ra từ phút đầu tiên rồi.Tô Tuệ Anh được anh nhắc mới nhớ đến Hàn Phiêu vẫn đang còn trong sơn động, liền nói:“Trình Thiên, anh cũng đưa Hàn Phiêu ra đi, nếu như đợi dòng nước dâng lên tràn vào trong động thì nguy hiểm lắm.”Sở Trình Thiên khẽ nhăn mày, nói:“Mưa đã dừng, nước sẽ không dâng nữa, đưa em ra trước rồi tính sau.”Nói rồi mạnh tay giật thang dây, trên trực thăng lập tức có người kéo thang lên, rất nhanh đã kéo được Sở Trình Thiên và Tô Tuệ Anh lên máy bay.Vừa lên đến nơi, Tô Tuệ Anh mới phát hiện ra, đi cùng Trình Thiên còn có cả Hứa Thịnh và Mạc Tiểu Lầu.Hai người đó, Tô Tuệ Anh đã gặp qua ở FLub Aisne, lúc đó Mạc Tiểu Lầu còn bộ dạng ba lăng nhăng đề nghị mọi người chơi bài lột đồ, vậy mà giờ đây anh ta ngồi đó, mặc quân phục màu xanh sẫm, tập trung lái trực thăng với một gương mặt nghiêm nghị, khí phách hiên ngang, bảo Tô Tuệ Anh làm sao mà không kinh ngạc cho được.Không ngờ Mạc Tiểu Lầu lại là quân nhân, nhìn vào vai áo anh ta, xem ra quân hàm không hề thấp, chỉ là Tô Tuệ Anh không hiểu lắm mấy thứ đó, một lần nhìn qua không cách nào biết được rốt cuộc quân hàm của anh ta là gì.Hứa Thịnh bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của Tô Tuệ Anh, không thể không cười: