Chương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số…
Chương 100
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 100:Vì vậy, lại một tuần nữa qua đi, vết thương mà Triệu Dân Thường gây ra cho cô cũng sắp lành, ngày hôm nay cô đã chuẩn bị gói ghém đồ đạc rời khỏi làng Ôn Ôn. Tự nhiên cô lại muốn rời đi cùng Hắc Tiêu.Hắc Tiêu sau khi biết chuyện cô sắp rời đi, toàn thân dường như đông cứng lại. mặc dù anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng đến khi nó thực sự diễn ra anh vẫn không thể chấp nhận được.Không còn cơ hội đợi đến đêm, nhân lúc mọi người trong thôn vừa ăn trưa xong và đang dọn dẹp, Hắc Tiêu kéo Tuệ Kỳ ra ngoài, hai người cưỡi chung một con ngựa, đi về phía sau núi.Đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, Hắc Tiêu ôm lấy Tuệ Kỳ từ phía sau rồi dùng một chiếc áo choàng lớn che đi hia cơ thể đang chuẩn bị hòa vào nhau thật chặt.“Hắc Tiêu, như vậy không hay đâu, ban ngày ban mặt…”Tuệ Kỳ vẫn có chút do dự ko nỡ, xoay người ra bên ngoài.“Chị, cứ như vậy đi, hãy để tôi được ở bên trong chị như này, chiều tôi sẽ đi, tôi…tôi thật sự ko nỡ để chị rời đi.”Hắc Tiêu ôm chặt Tuệ Kỳ, đầu gục lên vai cô, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chảy xuống làn da người phụ nữ ấy.Tô Tuệ Kỳ không thể không bị Hắc Tiêu làm cho cảm động, ngay cả đang là ban ngày, trên núi có cũng có ít người qua lại, tim cô bỗng yếu mềm, vòng tay v**t v* khuôn mặt khô ngô của Hắc Tiêu, nhẹ nhàng nói “Được rồi, tôi sẽ chiều cậu thêm lần này.”Hai người không biết rằng lúc này, Tô Tuệ Anh cùng với Sở Trình Thiên đang hái nấm gần đấy.Vì Tô Tuệ Anh đã quyết định không làm việc cho tập đoàn Triệu Thị, nên cũng không cần đến sự hợp tác với Triệu Dân Thường, Sở Trình Thiên vì muốn ở lại thôn chơi thêm hai ngày nữa nên bọn họ đã cùng nhau lên núi hái nấm.Hôm nay, Tô Tuệ Anh khoác một chiếc áo choàng màu vàng, cùng chiếc váy dài in họa tiết hoa màu hồng phấn, nhìn cô thật xinh đẹp và tươi mới, đi bộ giữa núi rừng trông cô như một chú bướm nhỏ đầy màu sắc đang tung bay nhảy múa, làm lay động lòng người.Đặc biệt là phần sau khoét hông, mỗi lần cô cúi xuống hái nấm lại để lộ ra phần hông mịn màng, thấy cảnh tượng như vậy Sở Trình Thiên cảm thấy cơ thể nóng ran, máu trong người đang sôi sùng sục,“Bảo bối, làm sao đây, càng nhìn càng thấy bảo bối của anh là người đẹp nhất thế gian này!”Nhân lúc Tô Tuệ Anh không chú ý, Sở Trình Thiên vòng cánh tay ôm trọn cô từ phía sau, cắn nhẹ vào chiếc tai nhỏ dễ thương của cô rồi thổi vào trong đó một làn hươi thở nóng bỏng”“A, anh thật xấu tính, dọa em à”Tô Tuệ Anh đnag chăm chú tìm nấm trên mặt đất, đột nhiên bị Sở Trình Thiên ôm chặt từ phái sau khiến cô không khỏi giật mình, quay người lại, cô đấm nhẹ lên ngực anh vờ quở trách, nhưng trong tim thì đang chìm đắm với lười nói ngọt ngào mà anh dành cho mình.Sở Trình Thiên bị dáng vẻ nhỏ nhắn, quyến rũ của Tuệ Anh làm cho mê hoặc, anh nắm lấy hai tay cô đặng giở trò.“Đừng!”Tô Tuệ Anh nhanh chóng đẩy anh ra, ngượng ngùng chớp mắt:”Cũng không thèm nhìn xem đây là đâu, anh ngày càng không biết xấu hổ”Sở Trình Thiên không đồng ý nói:”anh thấy nơi này cũng không tồi, xung quanh đều là cây, đến một bóng người cũng không có”.Nói xong, lại ông lấy Tuệ Anh, nói lời dụ dỗ “Bảo bối, hay là chúng ta thử ở đây đi, ngày ngày chỉ lăn qua lăn lại trong phòng không còn hứng thú nữa, đến đây, thử một lần nào.”Vừa nói tay anh vừa ôm lấy b** ng*c của Tuệ Anh, nhẹ nhàng v**t v* âu yếm.“Không được!”Tô Tuệ Anh vừa ngại ngùng vwuaf bối rối, bảo cô làm chuyện này ở bên ngoài, cô thực sự không làm được.
Chương 100:
Vì vậy, lại một tuần nữa qua đi, vết thương mà Triệu Dân Thường gây ra cho cô cũng sắp lành, ngày hôm nay cô đã chuẩn bị gói ghém đồ đạc rời khỏi làng Ôn Ôn. Tự nhiên cô lại muốn rời đi cùng Hắc Tiêu.
Hắc Tiêu sau khi biết chuyện cô sắp rời đi, toàn thân dường như đông cứng lại. mặc dù anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng đến khi nó thực sự diễn ra anh vẫn không thể chấp nhận được.
Không còn cơ hội đợi đến đêm, nhân lúc mọi người trong thôn vừa ăn trưa xong và đang dọn dẹp, Hắc Tiêu kéo Tuệ Kỳ ra ngoài, hai người cưỡi chung một con ngựa, đi về phía sau núi.
Đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, Hắc Tiêu ôm lấy Tuệ Kỳ từ phía sau rồi dùng một chiếc áo choàng lớn che đi hia cơ thể đang chuẩn bị hòa vào nhau thật chặt.
“Hắc Tiêu, như vậy không hay đâu, ban ngày ban mặt…”
Tuệ Kỳ vẫn có chút do dự ko nỡ, xoay người ra bên ngoài.
“Chị, cứ như vậy đi, hãy để tôi được ở bên trong chị như này, chiều tôi sẽ đi, tôi…tôi thật sự ko nỡ để chị rời đi.”
Hắc Tiêu ôm chặt Tuệ Kỳ, đầu gục lên vai cô, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chảy xuống làn da người phụ nữ ấy.
Tô Tuệ Kỳ không thể không bị Hắc Tiêu làm cho cảm động, ngay cả đang là ban ngày, trên núi có cũng có ít người qua lại, tim cô bỗng yếu mềm, vòng tay v**t v* khuôn mặt khô ngô của Hắc Tiêu, nhẹ nhàng nói “Được rồi, tôi sẽ chiều cậu thêm lần này.”
Hai người không biết rằng lúc này, Tô Tuệ Anh cùng với Sở Trình Thiên đang hái nấm gần đấy.
Vì Tô Tuệ Anh đã quyết định không làm việc cho tập đoàn Triệu Thị, nên cũng không cần đến sự hợp tác với Triệu Dân Thường, Sở Trình Thiên vì muốn ở lại thôn chơi thêm hai ngày nữa nên bọn họ đã cùng nhau lên núi hái nấm.
Hôm nay, Tô Tuệ Anh khoác một chiếc áo choàng màu vàng, cùng chiếc váy dài in họa tiết hoa màu hồng phấn, nhìn cô thật xinh đẹp và tươi mới, đi bộ giữa núi rừng trông cô như một chú bướm nhỏ đầy màu sắc đang tung bay nhảy múa, làm lay động lòng người.
Đặc biệt là phần sau khoét hông, mỗi lần cô cúi xuống hái nấm lại để lộ ra phần hông mịn màng, thấy cảnh tượng như vậy Sở Trình Thiên cảm thấy cơ thể nóng ran, máu trong người đang sôi sùng sục,
“Bảo bối, làm sao đây, càng nhìn càng thấy bảo bối của anh là người đẹp nhất thế gian này!”
Nhân lúc Tô Tuệ Anh không chú ý, Sở Trình Thiên vòng cánh tay ôm trọn cô từ phía sau, cắn nhẹ vào chiếc tai nhỏ dễ thương của cô rồi thổi vào trong đó một làn hươi thở nóng bỏng”
“A, anh thật xấu tính, dọa em à”
Tô Tuệ Anh đnag chăm chú tìm nấm trên mặt đất, đột nhiên bị Sở Trình Thiên ôm chặt từ phái sau khiến cô không khỏi giật mình, quay người lại, cô đấm nhẹ lên ngực anh vờ quở trách, nhưng trong tim thì đang chìm đắm với lười nói ngọt ngào mà anh dành cho mình.
Sở Trình Thiên bị dáng vẻ nhỏ nhắn, quyến rũ của Tuệ Anh làm cho mê hoặc, anh nắm lấy hai tay cô đặng giở trò.
“Đừng!”
Tô Tuệ Anh nhanh chóng đẩy anh ra, ngượng ngùng chớp mắt:”Cũng không thèm nhìn xem đây là đâu, anh ngày càng không biết xấu hổ”
Sở Trình Thiên không đồng ý nói:”anh thấy nơi này cũng không tồi, xung quanh đều là cây, đến một bóng người cũng không có”.
Nói xong, lại ông lấy Tuệ Anh, nói lời dụ dỗ “Bảo bối, hay là chúng ta thử ở đây đi, ngày ngày chỉ lăn qua lăn lại trong phòng không còn hứng thú nữa, đến đây, thử một lần nào.”
Vừa nói tay anh vừa ôm lấy b** ng*c của Tuệ Anh, nhẹ nhàng v**t v* âu yếm.
“Không được!”
Tô Tuệ Anh vừa ngại ngùng vwuaf bối rối, bảo cô làm chuyện này ở bên ngoài, cô thực sự không làm được.
Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 100:Vì vậy, lại một tuần nữa qua đi, vết thương mà Triệu Dân Thường gây ra cho cô cũng sắp lành, ngày hôm nay cô đã chuẩn bị gói ghém đồ đạc rời khỏi làng Ôn Ôn. Tự nhiên cô lại muốn rời đi cùng Hắc Tiêu.Hắc Tiêu sau khi biết chuyện cô sắp rời đi, toàn thân dường như đông cứng lại. mặc dù anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng đến khi nó thực sự diễn ra anh vẫn không thể chấp nhận được.Không còn cơ hội đợi đến đêm, nhân lúc mọi người trong thôn vừa ăn trưa xong và đang dọn dẹp, Hắc Tiêu kéo Tuệ Kỳ ra ngoài, hai người cưỡi chung một con ngựa, đi về phía sau núi.Đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, Hắc Tiêu ôm lấy Tuệ Kỳ từ phía sau rồi dùng một chiếc áo choàng lớn che đi hia cơ thể đang chuẩn bị hòa vào nhau thật chặt.“Hắc Tiêu, như vậy không hay đâu, ban ngày ban mặt…”Tuệ Kỳ vẫn có chút do dự ko nỡ, xoay người ra bên ngoài.“Chị, cứ như vậy đi, hãy để tôi được ở bên trong chị như này, chiều tôi sẽ đi, tôi…tôi thật sự ko nỡ để chị rời đi.”Hắc Tiêu ôm chặt Tuệ Kỳ, đầu gục lên vai cô, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chảy xuống làn da người phụ nữ ấy.Tô Tuệ Kỳ không thể không bị Hắc Tiêu làm cho cảm động, ngay cả đang là ban ngày, trên núi có cũng có ít người qua lại, tim cô bỗng yếu mềm, vòng tay v**t v* khuôn mặt khô ngô của Hắc Tiêu, nhẹ nhàng nói “Được rồi, tôi sẽ chiều cậu thêm lần này.”Hai người không biết rằng lúc này, Tô Tuệ Anh cùng với Sở Trình Thiên đang hái nấm gần đấy.Vì Tô Tuệ Anh đã quyết định không làm việc cho tập đoàn Triệu Thị, nên cũng không cần đến sự hợp tác với Triệu Dân Thường, Sở Trình Thiên vì muốn ở lại thôn chơi thêm hai ngày nữa nên bọn họ đã cùng nhau lên núi hái nấm.Hôm nay, Tô Tuệ Anh khoác một chiếc áo choàng màu vàng, cùng chiếc váy dài in họa tiết hoa màu hồng phấn, nhìn cô thật xinh đẹp và tươi mới, đi bộ giữa núi rừng trông cô như một chú bướm nhỏ đầy màu sắc đang tung bay nhảy múa, làm lay động lòng người.Đặc biệt là phần sau khoét hông, mỗi lần cô cúi xuống hái nấm lại để lộ ra phần hông mịn màng, thấy cảnh tượng như vậy Sở Trình Thiên cảm thấy cơ thể nóng ran, máu trong người đang sôi sùng sục,“Bảo bối, làm sao đây, càng nhìn càng thấy bảo bối của anh là người đẹp nhất thế gian này!”Nhân lúc Tô Tuệ Anh không chú ý, Sở Trình Thiên vòng cánh tay ôm trọn cô từ phía sau, cắn nhẹ vào chiếc tai nhỏ dễ thương của cô rồi thổi vào trong đó một làn hươi thở nóng bỏng”“A, anh thật xấu tính, dọa em à”Tô Tuệ Anh đnag chăm chú tìm nấm trên mặt đất, đột nhiên bị Sở Trình Thiên ôm chặt từ phái sau khiến cô không khỏi giật mình, quay người lại, cô đấm nhẹ lên ngực anh vờ quở trách, nhưng trong tim thì đang chìm đắm với lười nói ngọt ngào mà anh dành cho mình.Sở Trình Thiên bị dáng vẻ nhỏ nhắn, quyến rũ của Tuệ Anh làm cho mê hoặc, anh nắm lấy hai tay cô đặng giở trò.“Đừng!”Tô Tuệ Anh nhanh chóng đẩy anh ra, ngượng ngùng chớp mắt:”Cũng không thèm nhìn xem đây là đâu, anh ngày càng không biết xấu hổ”Sở Trình Thiên không đồng ý nói:”anh thấy nơi này cũng không tồi, xung quanh đều là cây, đến một bóng người cũng không có”.Nói xong, lại ông lấy Tuệ Anh, nói lời dụ dỗ “Bảo bối, hay là chúng ta thử ở đây đi, ngày ngày chỉ lăn qua lăn lại trong phòng không còn hứng thú nữa, đến đây, thử một lần nào.”Vừa nói tay anh vừa ôm lấy b** ng*c của Tuệ Anh, nhẹ nhàng v**t v* âu yếm.“Không được!”Tô Tuệ Anh vừa ngại ngùng vwuaf bối rối, bảo cô làm chuyện này ở bên ngoài, cô thực sự không làm được.