Tác giả:

Chương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số…

Chương 200

Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 200:Thế nhưng lúc cái tên béo đó nhìn Tô Tuệ Anh, hai mắt liền sáng lên, lao nhanh đến trước mặt Tô Tuệ Anh, gương mặt hứng khởi nói: “ Tô Tuệ Anh, thực sự là cậu sao, nhiều năm không gặp, cậu xinh đẹp lên bao nhiêu đấy!”“Cậu là…?”Tô Tuệ Anh ngờ vực nhìn tên béo, nghe giọng điệu của cậu ta giống như là có quen biết cô vậy.“Tôi là Ninh Đà Đức!”Tên béo Ninh Đà Đức khua môi múa mép một hồi nói: “ chính là tên béo, tên béo hồi nhỏ thường thò lò mũi xanh đi theo sau cậu đó, cậu không nhớ sao?”“Tên béo hồi nhỏ?”Tô Tuệ Anh nghĩ lại một chút, sau đó lập tức bừng tỉnh, nở nụ cười, “Cậu chính là cái tên béo đó, đã lớn thế này rồi, cũng không còn thò lò mũi xanh nữa, cả gia đình cậu đã chuyển ra khỏi Thôn Long Giang rồi mà, sao vậy, lại chuyển về đây à?”Con người ta lúc còn nhỏ ít nhiều đều sẽ có vài người bạn chơi cùng, mà cái tên Ninh Đà Đức ở ngay trước mắt lúc này chính là một trong số ít những người bạn chơi cùng của Tô Tuệ Anh thời ấu thơ.Bố của Ninh Đà Đức vốn là trưởng thôn của Thôn Long Giang, nhưng vì là người có đạo đức, một đường thăng tiến, vào năm Ninh Đà Đức 6 tuổi liền chuyển nhà lên thành phố, kể từ đó, Tô Tuệ Anh chưa từng gặp lại Ninh Đà Đức, cũng chính là tên béo lúc nhỏ này.Thoáng một cái, đã 12 năm rồi, giờ gặp lại, có thể lờ mờ nhìn thấy trên người của Ninh Đà Đức vẫn còn vài phần đáng yêu của tên béo ngày nào.Ninh Đà Đức thật thà cười một cái, vò đầu nói: “Bố tôi nói giới quan lại đen tối, thực sự không muốn cùng một giuộc với họ, mấy năm trước đã từ chức về làm kinh doanh rồi, vài năm nay cũng thật sự đã mang đến cho ông ấy thành tựu lớn ở trong giới thương nghiệp, nhưng con người ta già đi thường hay nhớ về chuyện xưa, cho nên hai tháng trước bố tôi lại xây một căn biệt thự ở Thôn Long Giang, thỉnh thoảng cả nhà về đây một chuyến, lần này thì không, tôi cũng chỉ mới về hôm qua, nghe tin cậu cũng về, nên tôi lập tức đến thăm cậu.Nghe thấy những lời đó, Tô Tuệ Anh gật gật đầu vô cùng ngưỡng mộ, “Gia đình cậu thật là hạnh phúc!”Ngay lập tức, hai người liền cậu một câu, tôi một câu nói chuyện vô cùng sôi nổi.Bên cạnh, bà Tô thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đặc biệt ấm áp, xem ra lần làm mối này của dì Mã không tệ lắm, có được Ninh Đà Đức con của gia đình giàu có hào sảng như vậy làm con rể, những báo đáp sau này mà bà nhận được chắc chắn là không thể tưởng tượng được.Tô Tuệ Anh không hề biết những suy tính ở trong lòng bà Lâm, gặp lại Ninh Đà Đức, cô hoàn toàn chỉ dùng thái độ đối với người bạn chơi cùng mình thời thơ ấu để nói chuyện, lại thêm tâm trạng mấy ngày hôm nay cứ mãi phiền muộn, gặp lại người bạn thân thời thơ ấu, khó tránh sẽ có cảm giác vô cùng thân thiết.Thế là ngày hôm ấy, Ninh Đà Đức liền ở lại Tô gia ăn xong cơm trưa, mới lưu luyến không rời mà về nhà.Và những ngày sau đó, mỗi ngày đều vui vẻ chạy đến Tô gia, mỗi lần đều ở lại vài tiếng đồng hồ, còn tranh làm việc giúp Tô Tuệ Anh.Bà Tô đương nhiên là nhìn ra tâm tư của Ninh Đà Đức, thế nhưng chỉ mình bản thân Tô Tuệ Anh lại không hề thấy.Bởi vì trong lòng của cô chỉ mãi coi Định Đà Đồng là cái tên béo thò lò mũi xanh thường thích theo sau lưng cô, tự nhiên mà vậy, cô cũng tưởng rằng trong lòng Định Đà Đồng cũng chỉ coi cô là người chị lớn luôn đưa cậu chạy nhảy khắp núi đồng.Ngày hôm nay, sau khi Ninh Đà Đức đưa Tô Tuệ Anh đi thăm quan biệt thự của nhà cậu, ông Tô cuối cùng cũng không nhịn được mà kéo bà Tô ra, nói: “Mẹ Tuệ Anh này, bà nói xem cái cậu Ninh Đà Đức này có phải là bà cố tình dẫn đến không?”Bà Tô không cho là đúng, nói: “Câu này của ông là có ý gì, tôi chỉ là muốn giúp con gái được gả vào một gia đình tốt, đến miệng của ông tại sao lại thành gây ra thị phi vậy, không biết tốt xấu.”

Chương 200:

Thế nhưng lúc cái tên béo đó nhìn Tô Tuệ Anh, hai mắt liền sáng lên, lao nhanh đến trước mặt Tô Tuệ Anh, gương mặt hứng khởi nói: “ Tô Tuệ Anh, thực sự là cậu sao, nhiều năm không gặp, cậu xinh đẹp lên bao nhiêu đấy!”

“Cậu là…?”

Tô Tuệ Anh ngờ vực nhìn tên béo, nghe giọng điệu của cậu ta giống như là có quen biết cô vậy.

“Tôi là Ninh Đà Đức!”

Tên béo Ninh Đà Đức khua môi múa mép một hồi nói: “ chính là tên béo, tên béo hồi nhỏ thường thò lò mũi xanh đi theo sau cậu đó, cậu không nhớ sao?”

“Tên béo hồi nhỏ?”

Tô Tuệ Anh nghĩ lại một chút, sau đó lập tức bừng tỉnh, nở nụ cười, “Cậu chính là cái tên béo đó, đã lớn thế này rồi, cũng không còn thò lò mũi xanh nữa, cả gia đình cậu đã chuyển ra khỏi Thôn Long Giang rồi mà, sao vậy, lại chuyển về đây à?”

Con người ta lúc còn nhỏ ít nhiều đều sẽ có vài người bạn chơi cùng, mà cái tên Ninh Đà Đức ở ngay trước mắt lúc này chính là một trong số ít những người bạn chơi cùng của Tô Tuệ Anh thời ấu thơ.

Bố của Ninh Đà Đức vốn là trưởng thôn của Thôn Long Giang, nhưng vì là người có đạo đức, một đường thăng tiến, vào năm Ninh Đà Đức 6 tuổi liền chuyển nhà lên thành phố, kể từ đó, Tô Tuệ Anh chưa từng gặp lại Ninh Đà Đức, cũng chính là tên béo lúc nhỏ này.

Thoáng một cái, đã 12 năm rồi, giờ gặp lại, có thể lờ mờ nhìn thấy trên người của Ninh Đà Đức vẫn còn vài phần đáng yêu của tên béo ngày nào.

Ninh Đà Đức thật thà cười một cái, vò đầu nói: “Bố tôi nói giới quan lại đen tối, thực sự không muốn cùng một giuộc với họ, mấy năm trước đã từ chức về làm kinh doanh rồi, vài năm nay cũng thật sự đã mang đến cho ông ấy thành tựu lớn ở trong giới thương nghiệp, nhưng con người ta già đi thường hay nhớ về chuyện xưa, cho nên hai tháng trước bố tôi lại xây một căn biệt thự ở Thôn Long Giang, thỉnh thoảng cả nhà về đây một chuyến, lần này thì không, tôi cũng chỉ mới về hôm qua, nghe tin cậu cũng về, nên tôi lập tức đến thăm cậu.

Nghe thấy những lời đó, Tô Tuệ Anh gật gật đầu vô cùng ngưỡng mộ, “Gia đình cậu thật là hạnh phúc!”

Ngay lập tức, hai người liền cậu một câu, tôi một câu nói chuyện vô cùng sôi nổi.

Bên cạnh, bà Tô thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đặc biệt ấm áp, xem ra lần làm mối này của dì Mã không tệ lắm, có được Ninh Đà Đức con của gia đình giàu có hào sảng như vậy làm con rể, những báo đáp sau này mà bà nhận được chắc chắn là không thể tưởng tượng được.

Tô Tuệ Anh không hề biết những suy tính ở trong lòng bà Lâm, gặp lại Ninh Đà Đức, cô hoàn toàn chỉ dùng thái độ đối với người bạn chơi cùng mình thời thơ ấu để nói chuyện, lại thêm tâm trạng mấy ngày hôm nay cứ mãi phiền muộn, gặp lại người bạn thân thời thơ ấu, khó tránh sẽ có cảm giác vô cùng thân thiết.

Thế là ngày hôm ấy, Ninh Đà Đức liền ở lại Tô gia ăn xong cơm trưa, mới lưu luyến không rời mà về nhà.

Và những ngày sau đó, mỗi ngày đều vui vẻ chạy đến Tô gia, mỗi lần đều ở lại vài tiếng đồng hồ, còn tranh làm việc giúp Tô Tuệ Anh.

Bà Tô đương nhiên là nhìn ra tâm tư của Ninh Đà Đức, thế nhưng chỉ mình bản thân Tô Tuệ Anh lại không hề thấy.

Bởi vì trong lòng của cô chỉ mãi coi Định Đà Đồng là cái tên béo thò lò mũi xanh thường thích theo sau lưng cô, tự nhiên mà vậy, cô cũng tưởng rằng trong lòng Định Đà Đồng cũng chỉ coi cô là người chị lớn luôn đưa cậu chạy nhảy khắp núi đồng.

Ngày hôm nay, sau khi Ninh Đà Đức đưa Tô Tuệ Anh đi thăm quan biệt thự của nhà cậu, ông Tô cuối cùng cũng không nhịn được mà kéo bà Tô ra, nói: “Mẹ Tuệ Anh này, bà nói xem cái cậu Ninh Đà Đức này có phải là bà cố tình dẫn đến không?”

Bà Tô không cho là đúng, nói: “Câu này của ông là có ý gì, tôi chỉ là muốn giúp con gái được gả vào một gia đình tốt, đến miệng của ông tại sao lại thành gây ra thị phi vậy, không biết tốt xấu.”

Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá ĐạoTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện thoại… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số… Chương 200:Thế nhưng lúc cái tên béo đó nhìn Tô Tuệ Anh, hai mắt liền sáng lên, lao nhanh đến trước mặt Tô Tuệ Anh, gương mặt hứng khởi nói: “ Tô Tuệ Anh, thực sự là cậu sao, nhiều năm không gặp, cậu xinh đẹp lên bao nhiêu đấy!”“Cậu là…?”Tô Tuệ Anh ngờ vực nhìn tên béo, nghe giọng điệu của cậu ta giống như là có quen biết cô vậy.“Tôi là Ninh Đà Đức!”Tên béo Ninh Đà Đức khua môi múa mép một hồi nói: “ chính là tên béo, tên béo hồi nhỏ thường thò lò mũi xanh đi theo sau cậu đó, cậu không nhớ sao?”“Tên béo hồi nhỏ?”Tô Tuệ Anh nghĩ lại một chút, sau đó lập tức bừng tỉnh, nở nụ cười, “Cậu chính là cái tên béo đó, đã lớn thế này rồi, cũng không còn thò lò mũi xanh nữa, cả gia đình cậu đã chuyển ra khỏi Thôn Long Giang rồi mà, sao vậy, lại chuyển về đây à?”Con người ta lúc còn nhỏ ít nhiều đều sẽ có vài người bạn chơi cùng, mà cái tên Ninh Đà Đức ở ngay trước mắt lúc này chính là một trong số ít những người bạn chơi cùng của Tô Tuệ Anh thời ấu thơ.Bố của Ninh Đà Đức vốn là trưởng thôn của Thôn Long Giang, nhưng vì là người có đạo đức, một đường thăng tiến, vào năm Ninh Đà Đức 6 tuổi liền chuyển nhà lên thành phố, kể từ đó, Tô Tuệ Anh chưa từng gặp lại Ninh Đà Đức, cũng chính là tên béo lúc nhỏ này.Thoáng một cái, đã 12 năm rồi, giờ gặp lại, có thể lờ mờ nhìn thấy trên người của Ninh Đà Đức vẫn còn vài phần đáng yêu của tên béo ngày nào.Ninh Đà Đức thật thà cười một cái, vò đầu nói: “Bố tôi nói giới quan lại đen tối, thực sự không muốn cùng một giuộc với họ, mấy năm trước đã từ chức về làm kinh doanh rồi, vài năm nay cũng thật sự đã mang đến cho ông ấy thành tựu lớn ở trong giới thương nghiệp, nhưng con người ta già đi thường hay nhớ về chuyện xưa, cho nên hai tháng trước bố tôi lại xây một căn biệt thự ở Thôn Long Giang, thỉnh thoảng cả nhà về đây một chuyến, lần này thì không, tôi cũng chỉ mới về hôm qua, nghe tin cậu cũng về, nên tôi lập tức đến thăm cậu.Nghe thấy những lời đó, Tô Tuệ Anh gật gật đầu vô cùng ngưỡng mộ, “Gia đình cậu thật là hạnh phúc!”Ngay lập tức, hai người liền cậu một câu, tôi một câu nói chuyện vô cùng sôi nổi.Bên cạnh, bà Tô thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đặc biệt ấm áp, xem ra lần làm mối này của dì Mã không tệ lắm, có được Ninh Đà Đức con của gia đình giàu có hào sảng như vậy làm con rể, những báo đáp sau này mà bà nhận được chắc chắn là không thể tưởng tượng được.Tô Tuệ Anh không hề biết những suy tính ở trong lòng bà Lâm, gặp lại Ninh Đà Đức, cô hoàn toàn chỉ dùng thái độ đối với người bạn chơi cùng mình thời thơ ấu để nói chuyện, lại thêm tâm trạng mấy ngày hôm nay cứ mãi phiền muộn, gặp lại người bạn thân thời thơ ấu, khó tránh sẽ có cảm giác vô cùng thân thiết.Thế là ngày hôm ấy, Ninh Đà Đức liền ở lại Tô gia ăn xong cơm trưa, mới lưu luyến không rời mà về nhà.Và những ngày sau đó, mỗi ngày đều vui vẻ chạy đến Tô gia, mỗi lần đều ở lại vài tiếng đồng hồ, còn tranh làm việc giúp Tô Tuệ Anh.Bà Tô đương nhiên là nhìn ra tâm tư của Ninh Đà Đức, thế nhưng chỉ mình bản thân Tô Tuệ Anh lại không hề thấy.Bởi vì trong lòng của cô chỉ mãi coi Định Đà Đồng là cái tên béo thò lò mũi xanh thường thích theo sau lưng cô, tự nhiên mà vậy, cô cũng tưởng rằng trong lòng Định Đà Đồng cũng chỉ coi cô là người chị lớn luôn đưa cậu chạy nhảy khắp núi đồng.Ngày hôm nay, sau khi Ninh Đà Đức đưa Tô Tuệ Anh đi thăm quan biệt thự của nhà cậu, ông Tô cuối cùng cũng không nhịn được mà kéo bà Tô ra, nói: “Mẹ Tuệ Anh này, bà nói xem cái cậu Ninh Đà Đức này có phải là bà cố tình dẫn đến không?”Bà Tô không cho là đúng, nói: “Câu này của ông là có ý gì, tôi chỉ là muốn giúp con gái được gả vào một gia đình tốt, đến miệng của ông tại sao lại thành gây ra thị phi vậy, không biết tốt xấu.”

Chương 200