Tác giả:

“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là…

Chương 610

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… CHƯƠNG 610Tô Nhược Hân nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ trưa rồi: “Lan Lan, trưa nay tớ có hẹn với dì, đợi lúc rảnh chúng ta lại thảo luận.”“Được, cậu đi đi, tạm biệt.”Dương Mỹ Lan tắt máy, hai người tự làm việc của riêng mình.Tô Nhược Hân thay quần áo, vội vàng mở cửa đi ra ngoài, đúng lúc gặp phải Cận Liễm, cô chỉ vừa nhìn đã biết tối qua anh ta gần như không ngủ: “Sáng sớm mới về à?”“Ừm, uống hơi quá chén.” Cận Liễm cười một tiếng: “Tô Nhược Hân, cô đang quan tâm tôi sao?”“Làm gì có, tôi chỉ thấy lo lắng thay ba mẹ nuôi thôi, cảm thấy nếu anh cứ không quý trọng sức khoẻ như thế, nói không chừng…”“Cô bớt nói lời xui xẻo đi, tôi rất khoẻ.”“Ngoài việc ngủ không có quy luật thì anh đúng là rất khoẻ, Cận Liễm, anh khoẻ lắm, tiếp tục cố gắng nhá.” Đừng khiến Lan Lan thất vọng, nhưng câu nói cuối cùng, Tô Nhược Hân cũng không mặt dày nói ra.Cô đi qua Cận Liễm chạy vào thang máy, cô nhớ dì.Nhớ Đoạn Kiều Mạch rồi.Cả Kiệt Kiệt và dượng nữa.Dượng cũng đối xử rất tốt với cô.Đã lâu không gặp, Tô Nhược Hân chỉ muốn mọc cánh bay đi.Nhà của dì cách khu biệt thự lưng chừng núi khá xa, Tô Nhược Hân bắt xe đi.Cô thầm nghĩ đợi sau này cô có năng lực, nhất định phải đổi một căn nhà khác cho dì.Vị trí nhà của dì quá hẻo lánh, xe buýt cũng rất ít.Mỗi lần đi đến nhà dì, cô đều nghĩ thật ra điều kiện của nhà họ Tô không tệ, ít nhất trước kia là thế, ngoài cô ra, Tô Thanh Hà, Tô Kim Như và Tô Chí Khiêm đều được ăn mặc những thứ tốt nhất, nhưng mẹ cô lại chưa từng giúp đỡ cho gia đình dì.Giống như dì không phải em gái ruột của mẹ vậy.Nhưng dì và mẹ rất giống nhau, hai người đứng cạnh chắc chắn có thể nhìn ra họ là chị em ruột.Nghĩ đến việc Trần Ngọc Thuý cũng đối xử không tốt với dị, Tô Nhược Hân chợt thấy bình thường.Cho nên đối xử với cô không tốt cũng đâu có gì lạ.Tô Nhược Hân xuống xe taxi, thanh toán tiền xa, nhìn con đường quen thuộc trước mặt.Trước kia, nghỉ hè nghỉ đông hàng năm, cô cũng thường xuyên đến nhà dì.Dì đều sẽ nấu đồ ăn ngon cho cô.Nhớ tới những hình ảnh trước đây, Tô Nhược Hân thầm thấy ngọt ngào.Mẹ cô không thương cô, nhưng có dì thương cô, cô cũng đã thấy hạnh phúc rồi.Khi gần đến nhà, Tô Nhược Hân đi vào một siêu thị mua ít trái cây và đồ ăn vặt, còn có cải xanh và thịt, sau đó mới xách túi lớn túi nhỏ đi tới nhà dì.Đến nơi, cô vừa gõ cửa thì cửa đã mở.Đoạn Kiều Mạch lập tức ôm lấy Tô Nhược Hân: “Chị đúng là giỏi quá.”

CHƯƠNG 610

Tô Nhược Hân nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ trưa rồi: “Lan Lan, trưa nay tớ có hẹn với dì, đợi lúc rảnh chúng ta lại thảo luận.”

“Được, cậu đi đi, tạm biệt.”

Dương Mỹ Lan tắt máy, hai người tự làm việc của riêng mình.

Tô Nhược Hân thay quần áo, vội vàng mở cửa đi ra ngoài, đúng lúc gặp phải Cận Liễm, cô chỉ vừa nhìn đã biết tối qua anh ta gần như không ngủ: “Sáng sớm mới về à?”

“Ừm, uống hơi quá chén.” Cận Liễm cười một tiếng: “Tô Nhược Hân, cô đang quan tâm tôi sao?”

“Làm gì có, tôi chỉ thấy lo lắng thay ba mẹ nuôi thôi, cảm thấy nếu anh cứ không quý trọng sức khoẻ như thế, nói không chừng…”

“Cô bớt nói lời xui xẻo đi, tôi rất khoẻ.”

“Ngoài việc ngủ không có quy luật thì anh đúng là rất khoẻ, Cận Liễm, anh khoẻ lắm, tiếp tục cố gắng nhá.” Đừng khiến Lan Lan thất vọng, nhưng câu nói cuối cùng, Tô Nhược Hân cũng không mặt dày nói ra.

Cô đi qua Cận Liễm chạy vào thang máy, cô nhớ dì.

Nhớ Đoạn Kiều Mạch rồi.

Cả Kiệt Kiệt và dượng nữa.

Dượng cũng đối xử rất tốt với cô.

Đã lâu không gặp, Tô Nhược Hân chỉ muốn mọc cánh bay đi.

Nhà của dì cách khu biệt thự lưng chừng núi khá xa, Tô Nhược Hân bắt xe đi.

Cô thầm nghĩ đợi sau này cô có năng lực, nhất định phải đổi một căn nhà khác cho dì.

Vị trí nhà của dì quá hẻo lánh, xe buýt cũng rất ít.

Mỗi lần đi đến nhà dì, cô đều nghĩ thật ra điều kiện của nhà họ Tô không tệ, ít nhất trước kia là thế, ngoài cô ra, Tô Thanh Hà, Tô Kim Như và Tô Chí Khiêm đều được ăn mặc những thứ tốt nhất, nhưng mẹ cô lại chưa từng giúp đỡ cho gia đình dì.

Giống như dì không phải em gái ruột của mẹ vậy.

Nhưng dì và mẹ rất giống nhau, hai người đứng cạnh chắc chắn có thể nhìn ra họ là chị em ruột.

Nghĩ đến việc Trần Ngọc Thuý cũng đối xử không tốt với dị, Tô Nhược Hân chợt thấy bình thường.

Cho nên đối xử với cô không tốt cũng đâu có gì lạ.

Tô Nhược Hân xuống xe taxi, thanh toán tiền xa, nhìn con đường quen thuộc trước mặt.

Trước kia, nghỉ hè nghỉ đông hàng năm, cô cũng thường xuyên đến nhà dì.

Dì đều sẽ nấu đồ ăn ngon cho cô.

Nhớ tới những hình ảnh trước đây, Tô Nhược Hân thầm thấy ngọt ngào.

Mẹ cô không thương cô, nhưng có dì thương cô, cô cũng đã thấy hạnh phúc rồi.

Khi gần đến nhà, Tô Nhược Hân đi vào một siêu thị mua ít trái cây và đồ ăn vặt, còn có cải xanh và thịt, sau đó mới xách túi lớn túi nhỏ đi tới nhà dì.

Đến nơi, cô vừa gõ cửa thì cửa đã mở.

Đoạn Kiều Mạch lập tức ôm lấy Tô Nhược Hân: “Chị đúng là giỏi quá.”

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… CHƯƠNG 610Tô Nhược Hân nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ trưa rồi: “Lan Lan, trưa nay tớ có hẹn với dì, đợi lúc rảnh chúng ta lại thảo luận.”“Được, cậu đi đi, tạm biệt.”Dương Mỹ Lan tắt máy, hai người tự làm việc của riêng mình.Tô Nhược Hân thay quần áo, vội vàng mở cửa đi ra ngoài, đúng lúc gặp phải Cận Liễm, cô chỉ vừa nhìn đã biết tối qua anh ta gần như không ngủ: “Sáng sớm mới về à?”“Ừm, uống hơi quá chén.” Cận Liễm cười một tiếng: “Tô Nhược Hân, cô đang quan tâm tôi sao?”“Làm gì có, tôi chỉ thấy lo lắng thay ba mẹ nuôi thôi, cảm thấy nếu anh cứ không quý trọng sức khoẻ như thế, nói không chừng…”“Cô bớt nói lời xui xẻo đi, tôi rất khoẻ.”“Ngoài việc ngủ không có quy luật thì anh đúng là rất khoẻ, Cận Liễm, anh khoẻ lắm, tiếp tục cố gắng nhá.” Đừng khiến Lan Lan thất vọng, nhưng câu nói cuối cùng, Tô Nhược Hân cũng không mặt dày nói ra.Cô đi qua Cận Liễm chạy vào thang máy, cô nhớ dì.Nhớ Đoạn Kiều Mạch rồi.Cả Kiệt Kiệt và dượng nữa.Dượng cũng đối xử rất tốt với cô.Đã lâu không gặp, Tô Nhược Hân chỉ muốn mọc cánh bay đi.Nhà của dì cách khu biệt thự lưng chừng núi khá xa, Tô Nhược Hân bắt xe đi.Cô thầm nghĩ đợi sau này cô có năng lực, nhất định phải đổi một căn nhà khác cho dì.Vị trí nhà của dì quá hẻo lánh, xe buýt cũng rất ít.Mỗi lần đi đến nhà dì, cô đều nghĩ thật ra điều kiện của nhà họ Tô không tệ, ít nhất trước kia là thế, ngoài cô ra, Tô Thanh Hà, Tô Kim Như và Tô Chí Khiêm đều được ăn mặc những thứ tốt nhất, nhưng mẹ cô lại chưa từng giúp đỡ cho gia đình dì.Giống như dì không phải em gái ruột của mẹ vậy.Nhưng dì và mẹ rất giống nhau, hai người đứng cạnh chắc chắn có thể nhìn ra họ là chị em ruột.Nghĩ đến việc Trần Ngọc Thuý cũng đối xử không tốt với dị, Tô Nhược Hân chợt thấy bình thường.Cho nên đối xử với cô không tốt cũng đâu có gì lạ.Tô Nhược Hân xuống xe taxi, thanh toán tiền xa, nhìn con đường quen thuộc trước mặt.Trước kia, nghỉ hè nghỉ đông hàng năm, cô cũng thường xuyên đến nhà dì.Dì đều sẽ nấu đồ ăn ngon cho cô.Nhớ tới những hình ảnh trước đây, Tô Nhược Hân thầm thấy ngọt ngào.Mẹ cô không thương cô, nhưng có dì thương cô, cô cũng đã thấy hạnh phúc rồi.Khi gần đến nhà, Tô Nhược Hân đi vào một siêu thị mua ít trái cây và đồ ăn vặt, còn có cải xanh và thịt, sau đó mới xách túi lớn túi nhỏ đi tới nhà dì.Đến nơi, cô vừa gõ cửa thì cửa đã mở.Đoạn Kiều Mạch lập tức ôm lấy Tô Nhược Hân: “Chị đúng là giỏi quá.”

Chương 610