Tác giả:

“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là…

Chương 1253

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… Chương 1253Lúc này Lư Yên mới quay người rời đi, cô ấy cảm thấy nếu ở lại thêm nữa sẽ càng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Tô Nhược Hân.Tô Nhược Hân tắt đèn, cô muốn ngủ.Nhưng có làm thế nào cũng không chợp mắt được.Tiếng hít thở đều đều của Hạ Thiên Hương tràn ngập màng nhĩ, khiến cô vô cùng ngưỡng mộ.Nằm ngẩn ngơ dưới ánh sáng tối tăm, cả người mệt không thể tả.“Nhược Hân…” Điện thoại vang lên một tiếng “ting”, cô đưa tay cầm điện thoại lên nhìn, là tin nhắn Hạ Thiên Tường gửi tới.Đó chỉ là một xưng hô, nhưng tất cả những gì quanh quẩn trong tai cô là lời anh khẽ gọi cô khi cô vừa rời khỏi phòng.Bên kia điện thoại, bên kia không gian, cũng là giọng anh khẽ gọi cô.Tô Nhược Hân không trả lời.Không phải cô không muốn để ý đến anh, mà là cô không biết phải nói gì.Cô hiểu rằng nếu anh có thể giải thích với cô thì anh sớm đã nói rồi.Thế nhưng anh trước giờ chỉ nói một câu “chờ em trưởng thành” để qua loa lấy lệ với cô.“Nhược Hân, em còn nhỏ, anh không muốn em vì chuyện này mà không thể đi học, với anh mà nói đó chính là hủy hoại cả đời của em, là hại em cả một đời, chúng ta đợi chút nữa, được không?” Một lúc lâu sau, một tin nhắn lại gửi tới.Không cưỡng ép.Cũng không độc tài.Chỉ đơn giản là khuyên bảo.Tô Nhược Hân nhìn đến ươn ướt khóe mắt.Bốn chữ “sống không bằng chết” đối với cô là khó khăn mà đối với anh cũng rất khó khăn.Vì vậy, anh mới lựa chọn trốn tránh.Anh cũng chọn bỏ qua mọi lời Lục Diễm Chỉ nói.Cô bỗng nhiên nhớ đến có một khoảng thời gian ngắn anh đã từ bỏ cô. Theo lý thuyết mà nói thì quan hệ giữa hai người bọn họ đã chia tay trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.Trái tim cô bỗng run lên, lúc đó anh và cô chia tay, có thể là vì anh không muốn làm tổn thương cô.Thế nhưng cuối cùng, anh vẫn bước vào thế giới của cô lần nữa.Tất cả, là do không buông được sao?Anh cưng chiều cô bao nhiêu, cô biết chứ.Sự cưng chiều đó là thứ mà ngay cả ba mẹ ruột của cô cũng chưa bao giờ dành cho cô.“Nhược Hân, em qua đây, có được không?”Tô Nhược Hân trở mình, ngẩn người nhìn chằm chằm vào hàng chữ này của Hạ Thiên Tường.Nhìn chằm chằm đến đau cả mắt.“Em không có ở đây, anh ngủ không ngon.”Không ngờ ngay lúc đầu óc Tô Nhược Hân đang buông lỏng, Hạ Thiên Tường lại nhắn một câu như vậy.Tô Nhược Hân ngồi thẳng dậy, lúc này đừng nói là ngủ, đến nằm cô cũng nằm không được.

Chương 1253

Lúc này Lư Yên mới quay người rời đi, cô ấy cảm thấy nếu ở lại thêm nữa sẽ càng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân tắt đèn, cô muốn ngủ.

Nhưng có làm thế nào cũng không chợp mắt được.

Tiếng hít thở đều đều của Hạ Thiên Hương tràn ngập màng nhĩ, khiến cô vô cùng ngưỡng mộ.

Nằm ngẩn ngơ dưới ánh sáng tối tăm, cả người mệt không thể tả.

“Nhược Hân…” Điện thoại vang lên một tiếng “ting”, cô đưa tay cầm điện thoại lên nhìn, là tin nhắn Hạ Thiên Tường gửi tới.

Đó chỉ là một xưng hô, nhưng tất cả những gì quanh quẩn trong tai cô là lời anh khẽ gọi cô khi cô vừa rời khỏi phòng.

Bên kia điện thoại, bên kia không gian, cũng là giọng anh khẽ gọi cô.

Tô Nhược Hân không trả lời.

Không phải cô không muốn để ý đến anh, mà là cô không biết phải nói gì.

Cô hiểu rằng nếu anh có thể giải thích với cô thì anh sớm đã nói rồi.

Thế nhưng anh trước giờ chỉ nói một câu “chờ em trưởng thành” để qua loa lấy lệ với cô.

“Nhược Hân, em còn nhỏ, anh không muốn em vì chuyện này mà không thể đi học, với anh mà nói đó chính là hủy hoại cả đời của em, là hại em cả một đời, chúng ta đợi chút nữa, được không?” Một lúc lâu sau, một tin nhắn lại gửi tới.

Không cưỡng ép.

Cũng không độc tài.

Chỉ đơn giản là khuyên bảo.

Tô Nhược Hân nhìn đến ươn ướt khóe mắt.

Bốn chữ “sống không bằng chết” đối với cô là khó khăn mà đối với anh cũng rất khó khăn.

Vì vậy, anh mới lựa chọn trốn tránh.

Anh cũng chọn bỏ qua mọi lời Lục Diễm Chỉ nói.

Cô bỗng nhiên nhớ đến có một khoảng thời gian ngắn anh đã từ bỏ cô. Theo lý thuyết mà nói thì quan hệ giữa hai người bọn họ đã chia tay trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.

Trái tim cô bỗng run lên, lúc đó anh và cô chia tay, có thể là vì anh không muốn làm tổn thương cô.

Thế nhưng cuối cùng, anh vẫn bước vào thế giới của cô lần nữa.

Tất cả, là do không buông được sao?

Anh cưng chiều cô bao nhiêu, cô biết chứ.

Sự cưng chiều đó là thứ mà ngay cả ba mẹ ruột của cô cũng chưa bao giờ dành cho cô.

“Nhược Hân, em qua đây, có được không?”

Tô Nhược Hân trở mình, ngẩn người nhìn chằm chằm vào hàng chữ này của Hạ Thiên Tường.

Nhìn chằm chằm đến đau cả mắt.

“Em không có ở đây, anh ngủ không ngon.”

Không ngờ ngay lúc đầu óc Tô Nhược Hân đang buông lỏng, Hạ Thiên Tường lại nhắn một câu như vậy.

Tô Nhược Hân ngồi thẳng dậy, lúc này đừng nói là ngủ, đến nằm cô cũng nằm không được.

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… Chương 1253Lúc này Lư Yên mới quay người rời đi, cô ấy cảm thấy nếu ở lại thêm nữa sẽ càng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Tô Nhược Hân.Tô Nhược Hân tắt đèn, cô muốn ngủ.Nhưng có làm thế nào cũng không chợp mắt được.Tiếng hít thở đều đều của Hạ Thiên Hương tràn ngập màng nhĩ, khiến cô vô cùng ngưỡng mộ.Nằm ngẩn ngơ dưới ánh sáng tối tăm, cả người mệt không thể tả.“Nhược Hân…” Điện thoại vang lên một tiếng “ting”, cô đưa tay cầm điện thoại lên nhìn, là tin nhắn Hạ Thiên Tường gửi tới.Đó chỉ là một xưng hô, nhưng tất cả những gì quanh quẩn trong tai cô là lời anh khẽ gọi cô khi cô vừa rời khỏi phòng.Bên kia điện thoại, bên kia không gian, cũng là giọng anh khẽ gọi cô.Tô Nhược Hân không trả lời.Không phải cô không muốn để ý đến anh, mà là cô không biết phải nói gì.Cô hiểu rằng nếu anh có thể giải thích với cô thì anh sớm đã nói rồi.Thế nhưng anh trước giờ chỉ nói một câu “chờ em trưởng thành” để qua loa lấy lệ với cô.“Nhược Hân, em còn nhỏ, anh không muốn em vì chuyện này mà không thể đi học, với anh mà nói đó chính là hủy hoại cả đời của em, là hại em cả một đời, chúng ta đợi chút nữa, được không?” Một lúc lâu sau, một tin nhắn lại gửi tới.Không cưỡng ép.Cũng không độc tài.Chỉ đơn giản là khuyên bảo.Tô Nhược Hân nhìn đến ươn ướt khóe mắt.Bốn chữ “sống không bằng chết” đối với cô là khó khăn mà đối với anh cũng rất khó khăn.Vì vậy, anh mới lựa chọn trốn tránh.Anh cũng chọn bỏ qua mọi lời Lục Diễm Chỉ nói.Cô bỗng nhiên nhớ đến có một khoảng thời gian ngắn anh đã từ bỏ cô. Theo lý thuyết mà nói thì quan hệ giữa hai người bọn họ đã chia tay trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.Trái tim cô bỗng run lên, lúc đó anh và cô chia tay, có thể là vì anh không muốn làm tổn thương cô.Thế nhưng cuối cùng, anh vẫn bước vào thế giới của cô lần nữa.Tất cả, là do không buông được sao?Anh cưng chiều cô bao nhiêu, cô biết chứ.Sự cưng chiều đó là thứ mà ngay cả ba mẹ ruột của cô cũng chưa bao giờ dành cho cô.“Nhược Hân, em qua đây, có được không?”Tô Nhược Hân trở mình, ngẩn người nhìn chằm chằm vào hàng chữ này của Hạ Thiên Tường.Nhìn chằm chằm đến đau cả mắt.“Em không có ở đây, anh ngủ không ngon.”Không ngờ ngay lúc đầu óc Tô Nhược Hân đang buông lỏng, Hạ Thiên Tường lại nhắn một câu như vậy.Tô Nhược Hân ngồi thẳng dậy, lúc này đừng nói là ngủ, đến nằm cô cũng nằm không được.

Chương 1253